Anh Bot Tệ Bạc Và 213 Lần Xuyên Không Của Mình

Chương 37

Trước Tiếp

Chuyện phải rời khỏi thành phố S nên nói thế nào với Lư Kinh Hồng, Văn Lĩnh nghĩ ngợi hồi lâu nhưng cũng không tìm được một cơ hội thích hợp. Hiện tại, cậu đang đỗ xe dưới nhà Lư Kinh Hồng, ngồi ở ghế lái chần chừ mãi mà không có động tĩnh gì. Cậu cứ ngồi như vậy một lúc, cuối cùng vẫn xuống xe đi lên lầu.

Tâm trạng muốn nói lại thôi này cứ kéo dài mãi cho đến khi Lư Kinh Hồng vừa hầm canh vừa hỏi Văn Lĩnh ngày mai có sắp xếp gì không. Văn Lĩnh đứng bên cạnh anh, im lặng một lát rồi nói: “Em có chuyện này muốn nói với anh.”

Lư Kinh Hồng vẫn đang bận rộn việc tay chân, gật đầu ra hiệu cho cậu nói tiếp. Văn Lĩnh bèn kể chuyện cậu hợp tác với Phương Lập Minh và việc sắp sửa phải rời thành phố S. Nói xong, cậu cụp mắt xuống, không dám quan sát phản ứng của Lư Kinh Hồng.

Bàn tay đang cầm thìa canh của Lư Kinh Hồng khựng lại giữa không trung, anh nhìn Văn Lĩnh hỏi lại lần nữa: “Em vừa nói cái gì?”

Văn Lĩnh vẫn lảng tránh ánh mắt của anh: “Em phải rời thành phố S một thời gian, ngày kia là bay rồi.”

Ít nhất một phút trôi qua, cả hai không ai nói thêm lời nào. Lư Kinh Hồng bèn xoay người tắt bếp. Từ góc độ của anh, chỉ thấy được khuôn mặt hơi cúi xuống của Văn Lĩnh, con ngươi đen láy không biết đang nhìn vào đâu. Anh ngó chằm chằm Văn Lĩnh không chớp mắt, hỏi cậu: “Rời đi một thời gian là bao lâu?”

Gần như theo bản năng, Văn Lĩnh nói dối: “Không chắc nữa, có thể rất dài cũng có thể rất ngắn.”

“Đã quyết định xong xuôi hết rồi sao? Ngày kia đi luôn?”

“Ừ, quyết định rồi, ngày kia đi.”

“Là... đã sắp xếp từ sớm, hay là đột ngột quyết định vậy?”

Giây phút này Văn Lĩnh cảm thấy chột dạ chưa từng thấy: “Coi như là... đã lên kế hoạch từ trước đi.”

Lư Kinh Hồng đáp một tiếng “Ừm” đầy rầu rĩ.

Văn Lĩnh cảm nhận được ánh mắt của Lư Kinh Hồng vẫn luôn quấn lấy mình, cậu cũng nghe thấy tiếng đáp lời chán nản kia, khiến cậu cảm thấy rất khó chịu, suy nghĩ như bị xoắn chặt lại với nhau. Cậu gượng gạo thay đổi tư thế đứng, trong lòng thầm nghĩ: Sao thời gian lại không quay ngược trở lại nhỉ?

Lúc này lại nghe Lư Kinh Hồng hỏi: “Hành lý đã thu dọn xong chưa? Đã chuẩn bị xong mọi thứ để qua bên đó chưa?”

Văn Lĩnh sững sờ, trả lời: “Hành lý vẫn chưa dọn, bạn em ở bên đó đã chuẩn bị những thứ cần thiết rồi.”

“Vậy thì tốt. Ngày mai anh sẽ không chiếm dụng thời gian của em nữa, em ở nhà thu dọn hành lý cho kỹ, đừng để sót thứ gì. Nếu cần anh thì cứ gọi điện thoại bất cứ lúc nào. Tối nay, anh sẽ liệt kê cho em một danh sách đồ dùng hàng ngày, có mấy thứ có thể em sẽ dùng đến, ngày mai anh cũng có thể giúp em chuẩn bị cùng...” Lư Kinh Hồng từ tốn dặn dò từng điều một.

“Anh...” Văn Lĩnh lộ ra vẻ luống cuống hiếm thấy, cậu ngẩng mặt lên, mày nhíu chặt lại: “Em đột ngột nói với anh là em phải đi, cũng không báo trước với anh, anh không giận sao?”

Cậu thừa biết Lư Kinh Hồng có bao nhiêu tình cảm với cậu. Cậu bất ngờ ném cho Lư Kinh Hồng một quả bom, vậy mà anh không giận không hờn, ngược lại còn bắt đầu lo liệu tỉ mỉ mọi chuyện sau đó cho cậu. Gương mặt tràn đầy vẻ thất vọng nhưng vẫn nhẫn nhục chịu khó suy tính chu toàn cho cậu. Người này không biết nóng giận là gì sao?

“Đương nhiên là anh cũng giận chứ, anh giận vì em không nói sớm cho anh biết, nhưng anh lại càng giận bản thân mình hơn.” Lư Kinh Hồng mỉm cười như mọi ngày, chỉ là trong nụ cười ấy lại chất chứa thêm bao phần mệt mỏi: “Em không muốn nói cho anh biết, chắc chắn là vì anh vẫn chưa đạt đến tiêu chuẩn đủ để em tin tưởng. Anh làm sao có thể lấy sự thiếu sót của mình ra để yêu cầu em được chứ?”

Văn Lĩnh cứng họng không nói nên lời trong chốc lát. Nhìn bộ dạng này của Lư Kinh Hồng, trong lòng cậu lại dâng lên cảm giác chẳng nỡ rời xa. Chẳng lẽ trong lòng cậu còn chưa tường tận hay sao? Lư Kinh Hồng không phải không biết nóng giận, chỉ là phần lớn những lúc đối diện với cậu, những cơn nóng giận ấy đều tan biến không còn tăm hơi.

“A Lĩnh.” Lư Kinh Hồng ôn tồn gọi tên cậu, tay phải khẽ chạm lên má phải của cậu: “Anh không hy vọng tình cảm của mình trở thành hòn đá ngáng đường em. Sự nghiệp của em có không gian phát triển lớn hơn, em có thể làm nhiều việc em muốn làm hơn, anh chỉ thấy vui mừng thôi. Tùy em muốn đi đâu, dù sao thì anh cũng sẽ đi theo.”

Văn Lĩnh ngẩn ngơ nhìn thẳng vào mắt anh: “Ý anh là sao...”

Lư Kinh Hồng thản nhiên cười: “Nghĩa trên mặt chữ thôi. Tính cố định trong công việc của anh không cao, em đi đâu thì anh có thể theo tới đó, nhận mấy việc vẽ vời thì ở đâu mà chẳng làm được?”

Văn Lĩnh nghe xong, không cần suy nghĩ đến một giây liền lập tức nói: “Anh không cần đi theo em, anh cứ ở lại đây làm việc của mình là được rồi.” Văn Lĩnh đâu có ngốc, đương nhiên cậu biết chuyện này làm sao có thể đơn giản như Lư Kinh Hồng nói, e rằng trong đó anh lại phải đánh đổi không ít thứ.

Tuy nhiên, ý tứ trong câu nói này của Văn Lĩnh rõ ràng diễn đạt chưa rõ, nụ cười trên mặt Lư Kinh Hồng cứng đờ lại trong thoáng chốc. Văn Lĩnh nhận ra điều đó, cậu vội vàng nói thêm: “Ý của em là, bắt đầu lại từ đầu ở bất kỳ nơi nào cũng không phải chuyện đơn giản, anh không cần... không cần vì em mà...”

“Anh hiểu chứ.” Lư Kinh Hồng hiểu ý của Văn Lĩnh, anh nắn nắn tay cậu, vẻ mặt tự nhiên quay đầu lại tiếp tục lo liệu nồi canh của mình: “Ăn cơm trước đi, thức ăn sắp nguội rồi.”

“Được.” Văn Lĩnh không có ý kiến gì. Cậu đang nghĩ sao lần này thời gian vẫn không quay ngược trở lại? Khi cậu đột ngột đề nghị rời đi thì không lặp lại, khi cậu từ chối Lư Kinh Hồng đi cùng cũng không lặp lại, uổng công cậu trước đó còn lo lắng vì chuyện này.

Vừa kỳ lạ lại vừa hụt hẫng. Hụt hẫng là vì... có lẽ, biết đâu vì vòng lặp thời gian mà cậu không thể rời đi được... kiểu vậy... chăng.

Nhưng không có gì xảy ra cả, chẳng có chuyện gì xảy ra hết.

Ăn cơm xong, ngồi chơi một lát thì Văn Lĩnh chuẩn bị ra về. Trước khi ra cửa, Lư Kinh Hồng vẫn dặn dò thêm vài câu. Khi hai người đứng ở cửa, Lư Kinh Hồng bỗng thở dài một hơi, dường như đang thốt ra lời tâm sự khó nói: “A Lĩnh, lý do em vội vã muốn đi như vậy, có một phần là muốn tránh mặt anh phải không?”

Trong lòng Văn Lĩnh chấn động mạnh, cậu vừa liếc mắt đã nhìn thấy vẻ mặt lạc lõng của Lư Kinh Hồng.

“Không có, anh nghĩ nhiều rồi.” Cậu vội vàng giải thích một câu như thế, rồi cũng chẳng dám nhìn phản ứng của Lư Kinh Hồng nữa mà bước vội về phía thang máy, ấn liên tục vào nút mũi tên đi xuống.

Thang máy đến, cậu bèn bước nhanh vào trong, đợi đến khi cửa thang từ từ khép lại, cả người cậu mới như được thả lỏng.

Vừa nãy, tại sao cậu lại phủ nhận? Không biết nữa, chỉ là khi nhìn thấy dáng vẻ tổn thương mà Lư Kinh Hồng bộc lộ, lời nói của cậu chưa kịp qua não đã tự động bật ra, nhưng thực tế thì Lư Kinh Hồng nói hoàn toàn đúng. Cậu âm thầm tự kiểm điểm bản thân, lại làm chuyện quá đáng với Lư Kinh Hồng nữa rồi, nhưng lần này cậu không thể dùng việc thời gian quay ngược để bù đắp được nữa.

Còn về việc không nỡ nhìn Lư Kinh Hồng khó chịu, đó chỉ là do cảm giác tội lỗi và bất an đang lên men mà thôi, không phải là mềm lòng hay xót xa gì cả.

Chắc là... không phải đâu.

Lư Kinh Hồng chăm chú nhìn bóng lưng hoảng hốt của Văn Lĩnh biến mất khỏi tầm mắt, không kìm được bật cười. Văn Lĩnh chắc chắn không biết rằng, hành động lúc này của cậu giống hệt một con thú nhỏ bị kinh hãi, rồi vội vã bỏ chạy trối chết, để lộ toàn bộ sơ hở cho gã thợ săn đang nhắm vào cậu như hổ đói rình mồi.

Chuyện Văn Lĩnh muốn rời đi, Hoàng Ức Nùng biết lúc nào thì Lư Kinh Hồng cũng biết vào lúc đấy. Anh vẫn luôn đợi Văn Lĩnh chủ động nói với mình. Giờ Văn Lĩnh đã nói rồi, kết quả cũng đại khái nằm trong dự tính của anh, ngoại trừ màn chạy trốn đáng yêu vào phút chót này.

Không sao cả, cứ để con thú nhỏ của anh lẩn trốn một lát đi.

Trước Tiếp