Yêu Đương Không, Để Em Giấu Đồ Ăn Nuôi Anh

Chương 83

Trước Tiếp
Sau khi cả đám mèo bị xách gáy kiểm tra từng con một, cũng đã đến giờ Ninh Hiểu tan làm.

Trước khi Ninh Hiểu tan làm và kịp đến đây, chủ nhân của Đại Bạch cũng đã tìm được tới nhờ tin tức do bệnh viện thú y đăng tải.

Lúc anh ta đến, Đại Hoàng đang nằm cạnh mèo trắng lớn. Thấy một người lạ đi thẳng về phía Đại Bạch, nó theo bản năng đứng dậy, cảnh giác nhìn người tới.

Mèo đen và Thang Viên cũng vô thức nhìn người lạ này.

“Tôi là chủ của Đại Bạch.” Người tới chứng minh thân phận với bác sĩ, lấy điện thoại mở album ảnh cho bác sĩ xem những tấm hình chụp chung với Đại Bạch.

Sau khi xác nhận thân phận và tìm hiểu tình trạng sức khỏe của Đại Bạch với bác sĩ, anh ta ngồi xổm xuống, muốn mang con mèo trắng đang nằm đi.

Đại Hoàng chắn trước mặt Đại Bạch, khom người khè với anh ta.

“Đây là chủ nhân của tui.” Đại Bạch vươn một cái chân chạm nhẹ vào con mèo đang chắn trước mặt mình.

Nghe vậy, Đại Hoàng quay đầu nhìn nó một cái rồi lùi ra, nhưng ánh mắt nhìn người tới vẫn có chút không mấy thân thiện.

“Đây là...” Người đàn ông bế Đại Bạch lên, thắc mắc nhìn Đại Hoàng. Bác sĩ bên cạnh thấy vậy liền giải thích: “Đại Bạch được một cậu học sinh cấp ba đưa tới, cậu ấy nói trước khi phát hiện ra nó thì vẫn luôn là con mèo vàng này chăm sóc nó.”

Bác sĩ nói xong thì nhìn về phía chủ của Đại Bạch. Tình cảm của hai con mèo rất tốt, trong thâm tâm bác sĩ vẫn hy vọng anh ta có thể nhận nuôi mèo vàng, cho nó một mái nhà.

Chủ nhân của Đại Bạch cũng không ngại nhà có thêm một con mèo, anh ta đưa tay về phía Đại Hoàng: “Mày có nguyện ý theo tao về nhà không?”

“Anh ấy muốn nhận nuôi cậu, cậu có đồng ý không?” Thang Viên nhìn về phía Đại Hoàng. Tiếng của nhóc không hề nhỏ, đám mèo xung quanh đều tò mò quan sát, muốn biết câu trả lời của nó.

“Cậu có muốn tui theo hai người về không?” Đại Hoàng lại nhìn về phía Đại Bạch đang được bế.

Truyện của Gió lười~

Đại Bạch cũng thò đầu ra từ khuỷu tay chủ nhân: “Tui đương nhiên hy vọng cậu có thể theo tui về nhà, nhưng cậu chỉ cần quyết định theo ý muốn của bản thân là được.”

“Dù cậu không theo bọn tui về, tui cũng có thể đến tìm cậu.” Đại Bạch nháy mắt.

Mèo đen nhìn chằm chằm Đại Hoàng, cơ thể bị một cái đuôi chạm chạm. Hắn quay đầu nhìn thì thấy đuôi Thang Viên đang vẫy qua vẫy lại đầy căng thẳng, trông còn quan tâm hơn cả con mèo trong cuộc.

Đại Hoàng nhìn họ một cái, sau đó lùi lại một bước.

Con người và đám mèo có mặt ở đó đều hiểu được hàm ý ẩn chứa trong hành động này. Chủ nhân của Đại Bạch đưa một tay ra xoa xoa đầu Đại Hoàng, rồi để Đại Bạch lại gần nó: “Tạm biệt bạn của mày đi.”

Cho đến khi chủ nhân của Đại Bạch bế nó rời đi, Thang Viên vẫn còn hơi ngẩn ngơ. Nhóc liếc nhìn Đại Hoàng vẫn đang ngồi xổm ở cửa nhìn theo hướng họ rời đi, cái đuôi sau lưng có chút ủ rũ rủ xuống.

Nhóc nhìn mèo đen bên cạnh, ánh mắt có chút phức tạp: “Đi thật rồi...”

Mèo Đen “ừ” một tiếng, hắn nói: “Sau này vẫn sẽ gặp lại mà.”

--------------------

Hai con mèo vẫn còn đang cảm thấy hơi buồn vì cuộc chia tay của Đại Hoàng và Đại Bạch thì thấy một người sải bước vào bệnh viện thú y.

Mèo đen nhìn đôi giày da nhỏ đang ngày càng tiến lại gần, tùy ý ngẩng đầu nhìn lên, rồi liền thấy Ninh Hiểu đang cau mày.

Hắn dùng đuôi chạm chạm vào người Thang Viên đang cúi đầu ăn đồ ăn vặt bác sĩ cho, ra hiệu cho nhóc nhìn ra ngoài một cái.

Thang Viên theo bản năng ngẩng đầu lên: “Có vấn đề gì...”

Lời còn chưa dứt, nhìn thấy người tới, Thang Viên cũng trợn tròn mắt, theo bản năng tự trốn vào sau lưng mèo đen.

Sau đó, như sực nhớ ra điều gì, mèo đen cảm thấy một lực nhẹ truyền đến từ sau gáy, Thang Viên đang ngoạm lấy gáy hắn, cố gắng kéo hắn vào trong góc.

Mèo đen thuận theo lực của nhóc mà lùi lại phía sau, đồng thời mở miệng nói: “Ninh Hiểu chắc là đã nhìn thấy rồi.”

Hắn tường thuật trực tiếp động tĩnh của Ninh Hiểu: “Cô ấy đến cửa rồi...”

“Đẩy cửa đi vào rồi...”

Mèo đen vừa nói vừa ngẩng đầu lên, nhìn Ninh Hiểu đã dừng lại trước mặt, đuôi dựng đứng: “Cô ấy qua đây rồi, anh che cho nhóc nhé?”

Mặc dù hình như cũng chẳng che được chỗ nào, mèo đen nghĩ bụng, nhưng Thang Viên đôi khi rất thích kiểu tự lừa mình dối người như vậy, vùi mặt vào lưng mèo đen, cứ như thể mình không nhìn thấy Ninh Hiểu thì Ninh Hiểu cũng không nhìn thấy mình vậy.

Ninh Hiểu ngồi xổm xuống trước mặt hai con mèo. Trên đường tới đây, cô đã được bác sĩ thú y cho biết hôm nay hai con mèo rốt cuộc đã làm những chuyện gì. Với tâm trạng có chút phức tạp, Ninh Hiểu đưa một tay ra, chọc chọc vào Thang Viên đang tự lừa mình dối người: “Ra đây đi, Nguyên Tiêu không che nổi em đâu.”

Trước mặt bác sĩ và mấy con mèo hoang đang vây quanh, Ninh Hiểu vẫn giữ thể diện cho hai con mèo. Việc dạy dỗ mèo thì lúc nào cũng được, không cần phải vội ngay lúc này.

Ninh Hiểu mỗi tay bế một con mèo lên, gửi lời cảm ơn tới chàng trai tóc cầu vồng: “Lần này cũng cảm ơn cậu nhiều nhé.”

Ninh Hiểu nhớ tới lần trước xem tin tức trên tivi về việc Đại Quất vì hình thể quá lớn mà bị kẹt trong hàng rào, cũng chính là chàng trai này đã gọi điện cho lính cứu hỏa, lần này lại là cậu ấy báo cảnh sát.

Trước Tiếp