Yên Chi Khán Khách - Mạnh Tống

Chương 4

Trước Tiếp

Nhan Ninh ngủ không yên giấc, khi tỉnh lại lần nữa, cô theo bản năng nhìn đồng hồ, lại hơn một giờ nữa đã trôi qua.

Cô nằm im không động đậy lặng lẽ nhìn người đàn ông cách đó không xa. Trong ký ức xám xịt của cô cũng từng có người thức trắng đêm không nghỉ để chăm sóc cô, thỉnh thoảng lại chạm vào trán cô, thỉnh thoảng lại lau mồ hôi rồi ôm lấy cô và hỏi xem đã thấy khá hơn chút nào chưa...

Con người ta khi ốm đau thường hay hồi tưởng về quá khứ, mà hồi ức thì quá xa, thực tại lại quá gần.

Lục Nhạn Thanh bưng thuốc đến đặt lên bàn trà.

Nhan Ninh thoát khỏi dòng suy nghĩ, cô chống tay ngồi dậy, giọng nói yếu ớt không chút sức lực: "Anh vẫn chưa ngủ sao?"

Dường như không ngờ cô sẽ hỏi vậy, Lục Nhạn Thanh không nhìn cô: "Không sao."

Nhan Ninh nhận lấy bát thuốc, nhìn nước thuốc đen ngòm, cô không kìm được mà mím chặt môi. Trước đây mỗi khi Thẩm Tây Hạo đưa thuốc cho cô, anh ta đều chuẩn bị sẵn kẹo, mặc dù có những loại thuốc chẳng đắng chút nào nhưng Nhan Ninh đã quen với quy trình đó.

"Đắng không?"

"Có một chút."

Lục Nhạn Thanh nói xong liền để thuốc lại đó rồi quay về gian trà, bắt đầu dọn dẹp mặt bàn một cách ngăn nắp.

Nhan Ninh nhìn bóng lưng anh. Người đàn ông này, bảo anh có tính cách ôn hòa thì đúng là vậy, giữa đêm khuya sắc thuốc cho một người lạ chưa từng quen biết, từ đầu đến cuối thái độ đều nhã nhặn, cử chỉ lịch thiệp, làm sao không khiến người ta khen ngợi là một người có giáo dưỡng tốt.

Thế nhưng động tác đặt bát thuốc xuống của anh dường như lại chẳng mấy bận tâm đến việc cô có uống hay không, mặc dù bát thuốc này do chính anh thức đêm để sắc.

Nhan Ninh bưng bát thuốc lên uống cạn một hơi.

Anh đã lừa cô, thuốc rất đắng, đắng đến mức làm cô buồn nôn muốn nôn ra. Nhan Ninh cố gắng nhẫn nhịn, sắc mặt rất tệ nhưng từ đầu đến cuối không nói một lời. Những lúc một mình đa phần cô sẽ không làm mình làm mẩy, bởi vì kịch phải diễn cho người muốn xem thì mới hay.

Nhan Ninh đặt bát thuốc xuống, cô rất cảm ơn người đàn ông này. Buổi chiều người môi giới hình như có nói anh họ gì nhưng lúc đó cô không để tâm.

"Xin hỏi anh họ gì?" Nhan Ninh nhìn người đàn ông hỏi.

Trong gian trà, Lục Nhạn Thanh úp ngược tách trà lại: "Họ Trần."

"Cảm ơn anh, anh Trần, hôm nay làm phiền anh quá."

"Cô Nhan không cần khách sáo." Người đàn ông lúc nào cũng lịch sự đúng mực.

Nhan Ninh không nói quá nhiều lời cảm ơn, cô bây giờ mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống, định bụng ngày mai trạng thái khá hơn sẽ cảm ơn anh đàng hoàng. Cô gấp gọn chiếc chăn trên sofa, không tiếp tục làm phiền anh nữa.

"Tôi xin phép về trước, cảm ơn anh."

"Được."

Lục Nhạn Thanh dọn dẹp xong rồi bước tới, ánh mắt vẫn bình thản ôn hòa nhưng cũng không có ý giữ lại.

Nhan Ninh đứng dậy bước ra khỏi nhà, toàn bộ sức lực như bị rút cạn, cả người chỉ muốn ngã quỵ xuống. Vài bước chân đi mà trời đất quay cuồng, cô quấn chặt chiếc áo khoác trên người, lững thững đi ra ngoài.

Nhan Ninh đột nhiên thấy mình thật đáng thương, cô không muốn thừa nhận rằng ngay khoảnh khắc này cô thấy nhớ Thẩm Tây Hạo.

Cô kìm nén sự cay đắng trong mắt, có lẽ cô nên quên đi những chuyện không vui đó, chấp nhận anh ta và sống thật tốt bên anh ta.

Lục Nhạn Thanh nhìn cái bóng lưng mảnh mai yếu ớt kia, đứng yên tại chỗ không cử động. Cô đi rất chậm nhưng anh vẫn cực kỳ kiên nhẫn đợi cô bước ra khỏi cổng lớn, đợi bóng hình ấy hoàn toàn bị màn đêm nuốt chửng mới quay người đi vào nhà.

Sau đó, đèn của hai ngôi nhà lần lượt tắt ngóm.

.

Thẩm Tây Hạo liên tục hai ngày không liên lạc với Nhan Ninh, và đúng như dự đoán, Nhan Ninh cũng không liên lạc với anh ta.

Những năm qua lẽ ra anh ta phải quen rồi mới đúng, nhưng tim vẫn thấy thắt lại, khó chịu vô cùng.

Thẩm Tây Hạo ngồi trước bàn làm việc lật xem từng tấm ảnh chụp chung của hai người trong điện thoại. Theo sự thay đổi liên tục của các khung cảnh, ánh mắt người đàn ông ngày càng trở nên cố chấp hơn.

Những năm qua, trong lòng cô không chấp nhận anh ta cũng không sao, nhưng cô chỉ có thể chọn cách dựa dẫm vào anh ta. Tất nhiên, anh ta sẵn lòng để cô dựa dẫm, sẵn lòng trở thành chỗ dựa của cô, và cũng thích cái cách cô vì chút lợi lộc mà nũng nịu lấy lòng anh ta.

Dù là thật hay giả thì bên cạnh cô cũng chỉ có thể có anh ta.

Nghĩ đến đây, lòng Thẩm Tây Hạo thấy dễ chịu hơn đôi chút. Anh ta tiện tay bấm số gọi cho Nhan Ninh nhưng cho đến khi tiếng chờ tự động ngắt kết nối vẫn không có ai bắt máy. Anh ta gọi lại lần nữa, kết quả vẫn như vậy.

Chiếc điện thoại bị siết chặt trong tay, ánh mắt Thẩm Tây Hạo càng lúc càng trầm xuống.

.

Khi mặt trời đã lên cao Nhan Ninh mới mở mắt. Cô theo bản năng sờ lên trán mình, thực ra sau khi về nhà không lâu đêm qua cô đã hạ sốt rồi, không biết người kia đã dùng loại "linh đan diệu dược" gì.

Rèm cửa che nắng rất tốt, cô xuống giường kéo rèm ra, khoảnh khắc ánh nắng chạm vào mí mắt, cô theo bản năng nheo mắt lại.

Hoa cỏ trong sân sau cơn mưa hôm qua càng thêm xanh tươi kiều diễm. Nhan Ninh đứng trước cửa sổ sát đất thẩn thờ nhìn những con cá chép đỏ trong hồ.

Những cảm xúc dành cho Thẩm Tây Hạo lúc đầu óc nóng bừng đêm qua dường như đã tan biến cùng với cơn sốt cao. Khi tỉnh lại lần nữa, cô thậm chí còn thấy may mắn vì điện thoại đang ngâm dưới nước.

Cô biết Thẩm Tây Hạo đang đợi cô xuống nước làm lành, nhưng lần này... cô thà rằng không.

Một lúc lâu sau, Nhan Ninh nằm lại lên giường, giơ cao hai tờ tiền 100 tệ. Sắc hồng của tờ tiền trông thật đẹp dưới ánh nắng. Cô có thói quen để tiền mặt trong ví và 200 tệ này là số tiền duy nhất cô có trên người lúc này.

Vụ Khê không có cửa hàng bán điện thoại, 200 tệ không đủ tiền bắt taxi đi Thanh Thành. Cô còn nói là muốn cảm ơn anh Trần cho hẳn hoi, nhưng 200 tệ thì cũng chẳng cảm ơn nổi.

Nhan Ninh thu tay lại, nằm nghiêng nhắm mắt. Đã lâu rồi cô không phải lo lắng vì tiền bạc, cô cứ ngỡ cả đời này sẽ không bao giờ phải nếm lại mùi vị này nữa.

Nghĩ đi nghĩ lại, Nhan Ninh quyết định trước tiên phải làm đầy cái bụng đã.

Cô đội mũ, đeo kính râm đi trên những con phố mờ ảo trong sương mưa. Một lát sau, cô bước vào một tiệm trà bánh mang nét đặc trưng địa phương.

Trong tiệm không có nhiều khách du lịch, phần lớn thậm chí là những nông dân trồng trà địa phương. Nhan Ninh gọi vài món đặc sản, cô ngồi bên cửa sổ, nhìn những đám mây trôi dạt vô định nơi chân trời.

Những đám mây ấy nhẹ như dải lụa mà cũng nặng tựa làn tuyết. Có đám bị đồi trà chắn ngang, không ngừng tích tụ trên đỉnh núi, lại có đám cứ thế trôi đi rồi tan biến.

Nhan Ninh ngồi im lặng rất lâu, đến mức trong tiệm chỉ còn lại mình cô mà cô cũng không nhận ra.

"Cô bé, cô từ nơi khác đến đúng không?" Bà chủ tiệm thấy Nhan Ninh không giống người địa phương nên nhiệt tình chào hỏi.

Nhan Ninh quay đầu lại, mỉm cười nói: "Sao bác biết ạ?"

"Cái nơi hẻo lánh xa xôi này của chúng tôi cả năm cũng chẳng thấy được mấy người lạ. Nhưng phong cảnh trấn đẹp lắm, cô có thể đi dạo xung quanh nhiều hơn."

Nhan Ninh nhâm nhi trà nghe bà chủ nói huyên thuyên. Con người có lúc rảnh rỗi lúc bận rộn nhưng phong cảnh thì không. Thiên nhiên sẽ không vì con người mà thay đổi điều gì, ví như lúc này, núi non vẫn hùng vĩ, vẫn thanh tú, vẫn hư ảo như thế.

"Cô còn có thể đi trải nghiệm hái trà, sao trà, những thứ tự tay mình làm có thể mang về được đấy. Sắp tới còn có hội chợ trà, cũng náo nhiệt lắm. Ồ đúng rồi, trên núi còn có một đạo quán, cầu duyên linh lắm, cô có hứng thú thì qua đó xem sao."

Bà chủ nói rất nhiều, chủ yếu là vì thấy Nhan Ninh ngồi đó một mình với vẻ mặt thản nhiên nhưng trông lại quá đỗi cô đơn nên bà chủ không kìm được mà giới thiệu cho cô rất nhiều nét đặc sắc của địa phương.

Nghe đến đạo quán, Nhan Ninh thấy hứng thú. Người trong giới đều rất tin vào những điều này, và cô thì đặc biệt tin.

Nhan Ninh cảm nhận được thiện ý của bà chủ, cô mỉm cười đứng dậy: "Cảm ơn bác, hôm khác con sẽ lại ghé ạ."

Thấy Nhan Ninh cười với mình, bà chủ ngẩn người, thoáng chốc không thể rời mắt. Sao lại có người xinh đẹp đến thế chứ? Giống y như đại minh tinh vậy, điều duy nhất đáng tiếc là cô đeo kính râm nên bà chủ nhìn chưa đã mắt.

Nhan Ninh quay người rời đi, ánh mắt như của bà chủ thì bấy lâu nay cô đã quen rồi.

Nghĩ đến đây, cô bỗng sực nhớ lại đêm qua... Đêm qua hình như cô đâu có đeo kính râm nhỉ? Cũng không đeo khẩu trang hay đội mũ đúng không?

Anh không nhận ra cô sao?

Nhan Ninh vốn không phải kiểu người có hư vinh đến mức muốn ai ai trên cả nước cũng phải biết mặt mình, nhưng... ít nhất thì cũng phải trông quen mắt chứ nhỉ?

Nghĩ đến khuôn mặt của người đàn ông đó, Nhan Ninh bỗng thấy sự việc này thật thú vị.

Sau khi nghe lời giới thiệu của bà chủ tiệm, Nhan Ninh vốn định đi xem đạo quán nhưng khi bước ra ngoài mới nhận ra trời đã sẩm tối. Chẳng biết tự bao giờ cô đã ngồi ở tiệm trà cả buổi chiều. Thế là cô từ bỏ ý định đó, mua một ít rượu rồi quay về đường cũ.

"Chú ơi, nó còn sống không ạ? Sao nó không động đậy gì thế?"

Trên con đường nhỏ dẫn từ sau núi về nhà, Lục Nhạn Thanh xách một cái xô đi phía trước, Tinh Hữu lạch bạch chạy theo sau, ống tay áo và ống quần dính nước ướt nhẹp, cái đầu nhỏ cứ không ngừng ngó nghiêng vào trong xô.

Lục Nhạn Thanh khẽ lắc nhẹ xô nước, con cá hắc ngư béo mầm bên trong quẫy mạnh một cái, bắn nước tung tóe lên mặt Tinh Hữu.

Cậu bé giật mình, vừa cười vừa reo lên: "Nó còn sống này! Vậy chúng ta hấp hay kho đây chú?"

Lục Nhạn Thanh nhìn khuôn mặt lấm lem nước của cậu bé, mỉm cười: "Hầm canh nhé."

"Vâng ạ! Cháu thích uống canh cá nhất!"

Nhan Ninh theo những bậc thang trở về lưng chừng núi đối mặt với hai người vừa từ sau núi đi lên.

"Chị ơi, chị hết bệnh chưa ạ?" Tinh Hữu vừa thấy Nhan Ninh là mắt sáng rực lên.

Nhan Ninh tháo kính râm, khẽ cúi người trước nhóc tì: "Chị khỏi rồi, cảm ơn em vì tối qua đã chăm sóc chị nhé."

Nghe Nhan Ninh nói vậy, Tinh Hữu ngẩn ra một lát rồi ngượng ngùng trốn ra sau lưng Lục Nhạn Thanh: "Ái chà, em lỡ ngủ quên mất tiêu."

Theo động tác trốn của Tinh Hữu, ánh mắt Nhan Ninh cũng dời theo dừng lại trên đôi chân người đàn ông. Dài, mạnh mẽ, cô chậm rãi đứng thẳng người, tầm mắt từ thắt lưng anh từ từ di chuyển lên trên, cuối cùng nhìn vào mắt anh.

Khéo thật, anh cũng đang nhìn cô.

Lục Nhạn Thanh liếc qua túi đồ trên tay cô, không hề nói câu kiểu "đang ốm thì đừng uống rượu". Anh trước giờ không bao giờ can thiệp vào sở thích của người khác.

"Cảm ơn chuyện tối qua." Nhan Ninh không phải kiểu người hay treo chữ "cảm ơn" đầu môi nhưng lúc này cô thực lòng biết ơn anh.

"Không cần khách sáo." Lục Nhạn Thanh mỉm cười ôn hòa, không hề để tâm chuyện đó.

Tinh Hữu thò đầu ra từ sau lưng anh: "Chị ơi, tối nay nhà em hầm canh cá, chị sang ăn cùng bọn em đi!"

Canh cá?

Nhan Ninh cúi xuống nhìn con cá trong xô rồi lại nhìn về phía căn nhà phía sau. Đêm dài dằng dặc, ở một mình thì đúng là chán thật, nhưng cứ làm phiền người ta mãi cũng không hay.

"Không cần đâu, cảm ơn em." Cô vốn là người ngại làm phiền.

"Canh cá chú em hầm ngon lắm luôn! Thật đấy! Chị sang đi mà!"

Tinh Hữu nắm chặt lấy tay Nhan Ninh không buông, kéo cô đi thẳng về phía nhà mình.

"Cẩn thận nào, chậm thôi." Nhan Ninh bị "hạt đậu nhỏ" kéo đi không buông tay được, đành phải "nửa đẩy nửa thuận" theo cậu bé về nhà.

Lục Nhạn Thanh đi phía sau coi như không nhìn thấy gì.

Tinh Hữu dắt Nhan Ninh vào phòng khách trước: "Chị ngồi nghỉ một lát nhé, em phải giúp chú rửa rau đây."

Nhan Ninh mỉm cười, định bụng trêu xem ai mới thực sự là trẻ con ở đây thì dư quang lại bắt gặp một hình ảnh ngoài sân. Cô nhìn qua cửa sổ kính, thấy người đàn ông đi đến bên hồ nước trong sân, nghiêng xô, con cá hắc ngư vốn định hầm canh chui tọt xuống nước, mất hút tăm hơi.

Sau đó anh thong thả bước vào phòng khách.

Nhan Ninh không hiểu lắm ý đồ của anh, nhìn anh hỏi: "Có cần tôi giúp gì không?"

Ánh mắt Lục Nhạn Thanh lướt qua đôi bàn tay cô, thon dài mềm mại, trắng như mỡ đông, móng tay sơn màu đỏ hồng rực rỡ.

Anh thu hồi tầm mắt, ngước nhìn cô: "Không cần đâu, cô Nhan cứ ngồi chơi một lát."

"Chú ơi, cháu giúp chú nhé." Tinh Hữu quay người lại.

Lục Nhạn Thanh nhìn nước dính trên người cậu bé: "Đi thay quần áo trước đã."

"Ăn cơm xong mới thay!" Tinh Hữu mặc cả.

Lục Nhạn Thanh không nói gì thêm, đi về phía nhà bếp. Nhan Ninh nhìn anh đeo tạp dề vào, động tác tự nhiên và thuần thục. Hình ảnh này có chút mâu thuẫn với khí chất của anh nhưng dường như lại rất hòa hợp.

Cánh cửa bếp khép lại cắt đứt tầm nhìn của Nhan Ninh. Cô quay sang cậu bé bên cạnh: "Chị giúp em thay đồ nhé?"

"Tắm rửa xong mới thay ạ." Tinh Hữu đáp.

"Vậy chị tắm cho em nhé?" Nhan Ninh đùa.

Tinh Hữu bỗng trở nên ngượng ngùng: "Dạ... thôi ạ, phải để chú tắm cho em cơ."

Cậu bé lùi dần sang một bên cho đến khi nép vào góc tận cùng của sofa. Nhan Ninh không nhịn được bật cười thành tiếng, cái đồ nhỏ xíu này đáng yêu thật đấy.

Trong bếp, tiếng nói chuyện của hai người lọt vào tai, sắc mặt Lục Nhạn Thanh vẫn bình thản, không rõ anh thích hay ghét việc người phụ nữ này lại xuất hiện lần nữa.

Anh lấy những miếng cá đã được sơ chế sẵn từ tủ lạnh ra. Loại cá này không phải hàng đắt tiền nhưng thịt rất tươi.

Lục Nhạn Thanh vốn không thích sơ chế thực phẩm. Trước kia ở Yến Thành, những nguyên liệu quý giá đương nhiên sẽ có người sơ chế tỉ mỉ từng chút một sau đó chế biến tinh tế theo khẩu vị của anh. Thứ bày ra trước mặt anh chỉ có thể là cao lương mỹ vị.

Người đàn ông vốn được đào tạo để trở thành người thừa kế nhà họ Lục ngay từ khi sinh ra, nếu không phải đang ở Vụ Khê, có lẽ cả đời này anh cũng chẳng bao giờ ngửi thấy mùi tanh của cá.

Dù hiện tại anh đang ẩn mình tại cái trấn nhỏ vô danh này nhưng những thứ ăn sâu vào xương tủy thì không cách nào thay đổi được.

Một lúc sau, một mùi thơm thanh khiết tỏa ra từ nhà bếp. Nhan Ninh lười biếng tựa vào sofa, cô nhìn Tinh Hữu đang xem hoạt hình bên cạnh rồi ánh mắt lại trôi về phía bóng người in trên cửa kính mờ của nhà bếp.

Trẻ con, đàn ông và cô... khung cảnh này có chút ám muội, lẽ ra cô không nên đến.

Nhưng đã đến rồi thì thôi, chuyện ngày mai tính sau, vả lại giờ cô còn gì để lo sợ nữa đâu.

Nghĩ đến sự nghiệp đang nát bấy của mình, Nhan Ninh tự giễu cười một cái.

Tối qua phát sốt khó chịu quá nên cô chẳng có tâm trí ngắm nghía ngôi nhà này. Lúc này rảnh rỗi, cô tùy ý quan sát cách bài trí trong phòng. Đồ nội thất bằng gỗ nguyên khối toát lên vẻ cổ xưa và nhã nhặn, trên tường gian trà treo thư pháp và tranh vẽ. Cả ngôi nhà trông rất thoải mái, sạch sẽ và tinh tế, hơn hẳn căn nhà cô thuê bên cạnh.

Thế nhưng trong tầm mắt, Nhan Ninh không thấy bất kỳ một món đồ hiệu đắt tiền nào.

Thương gia trà?

Bán trà mà lại không kiếm được tiền đến thế sao?

Trước Tiếp