Xuyên Việt Chi Bá Ái Long Thê

Chương 574: Tin tức Phi Tiên Môn

Trước Tiếp

Hai tháng sau.

Vừa tan tầm, Sở Thiên Hành cùng Bạch Vũ phu phu đang định về nhà thì bị ba vị tiên trù bát cấp chặn đường.

"Ba vị tiên hữu tìm ta có việc?" Thấy người đến, Bạch Vũ tò mò nhìn ba người.

"Phương Hạo, ta muốn khiêu chiến ngươi!" Một tu sĩ lam bào nhìn Bạch Vũ, lớn tiếng nói.

Nghe vậy, Bạch Vũ ngẩn ra. "Ngươi đánh không lại ta đâu." Đối phương chỉ là bát cấp trung kỳ, căn bản không phải đối thủ của hắn.

Nghe câu này, vị tu sĩ kia trợn trắng mắt. "Ai muốn cùng ngươi động quyền chứ? Ta muốn cùng ngươi so tài nấu nướng!"

"Nấu nướng? Vì sao chứ? Ngươi vì sao lại muốn so với ta? Ngươi có thân phận bài bát cấp tiên trù, ta lại không có. Dù ngươi thắng ta, người khác cũng chỉ nói ngươi ỷ lớn h**p nhỏ. Thắng cũng chẳng vẻ vang gì." Bạch Vũ cảm thấy đối phương đầu óc có vấn đề. So tài nấu nướng với hắn, thắng thì gọi là ỷ lớn h**p nhỏ, thua thì hoài nghi nhân sinh. Dù thắng hay thua đều chẳng có lợi, rõ ràng là tự chuốc khổ vào thân!

"Ngươi..." Nghe vậy, vị tu sĩ kia buồn bực không thôi.

"Ba vị đạo hữu, các ngươi không cần nghĩ nhiều. Ta và bạn lữ đều là nhân tộc tu sĩ, sẽ không ở lại Thố tộc mãi. Đợi đại hội mỹ thực kết thúc, chúng ta liền rời khỏi nơi này. Chúng ta xin cáo từ trước." Nhìn ba người một cái, Sở Thiên Hành kéo Bạch Vũ rời đi.

"Này, Phương Hạo, ngươi đứng lại cho ta, đứng lại..." Vị kia hướng lưng Bạch Vũ hô nửa ngày, thấy đối phương không thèm dừng lại, ba vị tiên trù buồn bực vô cùng.

Về đến nhà, Bạch Vũ một bên ngồi trên ghế gặm linh quả, một bên cùng ái nhân trò chuyện. "Thiên Hành, ngươi nói ba người kia có phải bị bệnh không? Tốt lành tự nhiên lại muốn cùng ta so tài nấu nướng?"

"Đại sư đều là kẻ quý cái chổi cũ của mình, bọn họ hẳn là đố kỵ vì ngươi được đi theo bên cạnh Vương Thiên Thư. Cho nên mới tìm ngươi giao lưu." Nghĩ một chút, Sở Thiên Hành nói.

"Chỉ vì vậy? Có gì đâu mà to tát? Ta bất quá chỉ là đánh tạp thôi, huống chi ta cũng không ở lại đây mãi?"

"Con người mà, đều phức tạp như vậy." Bất đắc dĩ nói một câu, Sở Thiên Hành rót chén trà, cúi đầu nhấp một ngụm.

"Kỳ thực nơi Nguyệt Thố thành này thật sự rất tốt. Đồ ăn ngon đặc biệt nhiều. Chỉ tiếc mỗi tháng chúng ta kiếm được chút tiên tinh ấy, cũng chỉ ngắm nhìn mà thôi!" Nói đến đây, Bạch Vũ thở dài một hơi.

"Đừng gấp, Trương Siêu bọn họ sắp tới rồi. Trước khi ta rời Phong Bạo không gian đã gửi tin cho bọn họ, bảo tới Nguyệt Thố thành hội hợp với chúng ta. Phi hành pháp khí cùng phi thảm của bọn họ đều là bát cấp, tốc độ chậm một chút, bất quá giờ cũng đã qua ba tháng, gần đây hai ngày nữa hẳn là tới nơi."

"Bọn họ tới là tốt rồi. Trước đây ta dùng trái cây Vương đại trù không cần, nhưỡng không ít quả tửu! Đợi Trương Siêu bọn họ tới, có thể đem ra bán bớt một phần, như vậy chúng ta lại có thêm một khoản thu vào." Vì bảo đảm khẩu cảm của món ăn, rất nhiều lúc Vương Thiên Thư khi nấu nướng chỉ lấy phần tươi non nhất của nguyên liệu, như vậy sẽ lãng phí rất nhiều. Bạch Vũ nhìn không đành lòng, liền đem trái cây cùng tiên sơ đối phương không cần thu về, dùng để nhưỡng quả tửu.

"Ngươi đó, trong đầu toàn nghĩ tới việc kiếm tiên tinh. Rượu kia chính ngươi không phải cũng rất thích sao? Để lại tự uống đi! Trên người ta còn chút pháp khí cửu cấp, đợi Trương Siêu bọn họ tới, bảo bọn họ đem đi bán, chúng ta sẽ không thiếu tiên tinh nữa."

"Không cần, rượu rất nhiều, một mình ta uống không hết, bán đi một nửa cũng được."

"Không, ta..." Lời Sở Thiên Hành còn chưa nói xong, sắc mặt đã khẽ biến.

"Thế nào rồi Thiên Hành?" Nhìn ái nhân bên cạnh, Bạch Vũ nghi hoặc hỏi.

"Kỳ Lân cùng Tiết Hồ tới rồi, ta ra ngoài xem." Nói xong, Sở Thiên Hành vung tay, mở kết giới trong phòng, lập tức đi ra cửa lớn, đem hai người đón vào.

Về đến khách sảnh, Sở Thiên Hành lại lần nữa bố trí không gian lĩnh vực.

"Kỳ Lân, Tiết Hồ, các ngươi đã về!" Thấy hai người, Bạch Vũ rất cao hứng.

"Bạch sư huynh, sao hai người lại ở trong phủ đệ của Thố tộc vương tử vậy? Cửa còn có hộ vệ Thố tộc nữa." Đối với chuyện này, Tiết Hồ rất khó hiểu.

"À, ta và Thiên Hành ở Phong Bạo khu vực năm mươi năm, quen biết một vị Thố tộc cửu vương tử cùng một vị Kim Sư tộc tam vương tử. Nghe cửu vương tử nói Nguyệt Thố thành có đại hội mỹ thực, thế là ta và Thiên Hành tới đây náo nhiệt một phen." Nói tới đây, Bạch Vũ cười.

"Ồ, thì ra là thế. Như vậy vị Thố tộc vương tử kia là bằng hữu của nhị vị sư huynh?"

"Ừ, đúng vậy, Nguyệt Vân là hảo bằng hữu của ta và Thiên Hành, hắn rất tốt. Ngôi nhà này cũng là hắn cho chúng ta mượn ở tạm." Nguyệt Vân sở thích lớn nhất chính là ăn, là một tên ăn hàng chính hiệu, cực kỳ sùng bái tài nấu nướng của Bạch Vũ. Vì thế thường quấn quýt Bạch Vũ làm đồ ăn ngon cho hắn, giao tình rất tốt.

Nghe Bạch Vũ nói vậy, Tiết Hồ gật đầu tỏ ý đã hiểu.

"Hai phu phu các ngươi tới thật nhanh! Ta còn tưởng các ngươi nhanh nhất cũng phải năm ngày sau mới tới được chứ?" Nhìn hai người, Sở Thiên Hành cười nói.

"Cũng tạm được, chúng ta nhận được tin liền chạy tới đây. Chúng ta ngồi phi thảm bát cấp, tốc độ không chậm. Hơn nữa trấn tử chúng ta ở trước đây cũng gần nơi này hơn Phong Bạo khu vực của các ngươi rất nhiều."

Nghe lời Hỏa Kỳ Lân, Sở Thiên Hành gật đầu, lấy chén trà ra, rót cho Hỏa Kỳ Lân một chén.

"Sở sư huynh, Bạch sư huynh. Số tiên tinh này là ta và Kỳ Lân bán pháp khí kiếm được. Hai người cầm tu luyện đi!" Nói rồi, Tiết Hồ lấy ra một túi tiên tinh đặt lên bàn.

"Tiết Hồ, pháp khí trong tay ngươi và Kỳ Lân đều là chính ngươi luyện chế, bán được tiên tinh thì tự giữ lại là được, không cần đưa chúng ta." Nhìn đối phương, Sở Thiên Hành nói.

Pháp khí của Hỏa Kỳ Lân và Tiết Hồ phu phu đều là tự tay mình làm, khác với Trương Siêu, Tiểu Ngọc. Trương Siêu bọn họ bán đều là pháp khí do hắn luyện chế, hắn lấy một nửa linh thạch cũng là hợp tình hợp lý.

"Không, pháp khí tuy là ta luyện chế, nhưng nguyên liệu luyện khí đều là Bạch sư huynh mua. Tiên tinh bán pháp khí được, ta và Kỳ Lân giữ lại một nửa, nửa còn lại đưa nhị vị sư huynh. Giống như trước đây phân phối." Về chuyện này thái độ Tiết Hồ rất kiên quyết.

Thứ nhất, luyện khí thuật của hắn có được ngày hôm nay đều nhờ truyền thừa tháp, nhờ Sở sư huynh. Thứ hai, mọi người là người một nhà, trước đây dù hắn không làm gì, Sở sư huynh vẫn phân linh thạch cho hắn như thường. Giờ hắn làm sao có thể độc chiếm?

"Chủ nhân, ngươi cứ nhận đi. Tiểu Hồ nhà ta tính tình cố chấp, ngươi không nhận tiên tinh này, hắn sẽ không vui." Cười cười, Hỏa Kỳ Lân nói.

"Được rồi, nếu đã như vậy, chúng ta nhận vậy." Thấy hai người kiên quyết, Sở Thiên Hành đành phải nhận tiên tinh.

"Kỳ Lân, gần đây ta nhưỡng không ít tửu. Hai vò này tặng ngươi." Nói rồi, Bạch Vũ vung tay lấy ra hai vò lớn, mỗi vò năm mươi cân mỹ tửu.

Nghe vậy, Hỏa Kỳ Lân cười. "Ừ, ngửi đã thấy thơm rồi, vậy ta không khách khí." Đi tới nhìn hai vò mỹ tửu, Hỏa Kỳ Lân cười nhận lấy.

"Bạch sư huynh, hiện tại ngài đang làm tiên trù sao? Ta nghe hộ vệ Thố tộc ngoài cửa nói, nơi này là nhà của Phương đại trù."

"Ai da, cũng không phải đại trù gì. Tiên Giới đại trù phải có thân phận bài, ta không có. Bất quá ta và Nguyệt Vân là hảo bằng hữu, Nguyệt Vân ăn qua món ta nấu, cảm thấy tay nghề ta tạm được, liền tiến cử ta vào hoàng gia tửu lâu. Hiện giờ ta chỉ theo bên cạnh một vị cửu cấp tiên trù làm tạp công mà thôi." Cười cười, Bạch Vũ khiêm tốn nói.

"Ồ, thì ra vậy!" Gật đầu, Tiết Hồ tỏ ý hiểu.

"Quy củ Tiên Giới thật lắm chuyện, còn phải khảo thân phận bài gì đó. Với tay nghề của tiểu hắc long, dù không có bài cũng đủ vứt những tiên trù khác vài con phố." Nói đến đây, Hỏa Kỳ Lân rất không thoải mái. Hắn cảm thấy đám người kia không biết hàng, lại để tiểu hắc long lợi hại như vậy đi làm tạp công.

"Kỳ thực cũng không sao. Ta tới đây chủ yếu là muốn tiếp xúc nguyên liệu Tiên Giới, học cách xử lý cùng chế tác những nguyên liệu đó. Đợi ta học được, liền có thể làm cho các ngươi ăn. Về phần thân phận bài hay thân phận tiên trù gì đó, với ta cũng không quan trọng đến vậy." Nhún vai, Bạch Vũ tỏ ý không sao cả.

"Ngươi trái lại nhìn thoáng thật." Nhìn đương sự một mặt không thèm để ý, Hỏa Kỳ Lân rất bất đắc dĩ.

"Kỳ Lân, Tiết Hồ, ta và Bạch Vũ những năm này vẫn luôn ở Phong Bạo khu vực luyện thể, tin tức tương đối bế tắc. Các ngươi ở chỗ trấn tử tin tức linh thông hơn. Phi Tiên Môn cùng Ngũ Độc Môn bên kia có tin tức mới gì không?" Tình hình địch nhân một chút cũng không biết, điều này khiến Sở Thiên Hành rất bất an.

"Bên Ngũ Độc Môn không có tin tức gì, năm mươi năm này ta và Tiết Hồ đi qua năm trấn tử cũng không nghe ngóng được tin tức gì của Ngũ Độc Môn. Bất quá bên Phi Tiên Môn thì lại có chút tin tức."

Nghe vậy, Sở Thiên Hành không khỏi nhướng mày. "Ồ? Nói ta nghe xem."

"Không phải tin tức truy nã chúng ta, là tin tức nội bộ Phi Tiên Môn. Ta nghe nói Thượng Thiên Vực Phi Tiên Môn hình như có người tới. Không biết là tới tìm người hay tìm vật gì. Sau khi tới, bên Phi Tiên Môn liền rối loạn cả lên, một mực tiếp đãi đám sứ giả từ Thượng Thiên Vực tới. Về phần lệnh truy nã của ngươi, tuy vẫn dán đấy, nhưng vẫn chỉ là bốn tấm cũ. Là ngươi cùng Liễu Bạch bọn họ bốn người, không có chúng ta." Nghĩ một chút, Hỏa Kỳ Lân đem tin tức mình biết toàn bộ nói cho Sở Thiên Hành.

"Ồ? Thượng Thiên Vực có người tới?" Cái này Sở Thiên Hành ngược lại không nghĩ tới.

"Ừ, có người tới, nghe nói hình như là một đám người. Cũng không biết tới làm gì. Có người nói là tìm linh bảo, có người nói là tìm người. Cụ thể thế nào thì không rõ. Tu sĩ Yêu tộc gia nhập Phi Tiên Môn dù sao cũng là số ít, cho nên đối với tình huống bên nhân tộc cũng chỉ biết sơ sơ." Nói tới đây, Hỏa Kỳ Lân bất đắc dĩ nhún vai.

"Thượng Thiên Vực cũng có Phi Tiên Môn? Phi Tiên Môn này thật lớn!" Nghe Hỏa Kỳ Lân nói, Bạch Vũ không khỏi trợn tròn mắt.

"Đúng vậy, Phi Tiên Môn là một đại tông môn rất lớn, tổng môn phái ở Thượng Thiên Vực, Trung Thiên Vực cùng Hạ Thiên Vực Phi Tiên Môn đều thuộc chi nhánh. Việc này trong bia lâm có giới thiệu chi tiết." Đối với chuyện này Sở Thiên Hành sớm đã biết, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

"Ồ, thì ra là thế!" Vẫn là Thiên Hành biết nhiều việc.

"Sở sư huynh, ngươi và Bạch sư huynh định ở Nguyệt Thố thành thêm một thời gian nữa sao?" Nhìn Sở Thiên Hành, Tiết Hồ hỏi.

Năm ngày sau chính là đại hội mỹ thực, đại hội mỹ thực sẽ kéo dài một tháng. Ta và Bạch Vũ định đợi đại hội mỹ thực kết thúc, chúng ta liền rời khỏi Nguyệt Thố thành, đi những hiểm địa khác xông xáo một phen." Tuy Sở Thiên Hành cũng muốn ở lại đây mãi, cùng ái nhân thưởng thức các loại mỹ thực, nhưng bọn họ vẫn đang bị truy nã, ở nơi cá lớn nuốt cá bé này, đề thăng thực lực mới là gốc để an thân lập mệnh, hưởng thụ cuộc sống cũng chỉ có thể là thỉnh thoảng mà thôi.

"Ồ!" Gật đầu, Tiết Hồ tỏ ý đã hiểu.

Trước Tiếp