Xuyên Việt Chi Bá Ái Long Thê

Chương 497: Cái gọi là ăn cơm mềm

Trước Tiếp

Nghe tin ấy, Sở Thiên Hành khẽ nhíu mày. "Mẫu hậu, thành chủ Thông Thiên thành hiện giờ vẫn là vị thành chủ cũ kia không?"

"Không phải vị cũ nữa. Thành chủ cũ đã bị giết, người hiện tại là Từ Chấn Giang. Chính Từ Chấn Giang muốn cưới Phi Phi." Phượng Khuynh Thành nhìn nhi tế, thành thật nói.

"Là hắn?" Nghe cái tên ấy, Bạch Phi Phi hơi kinh ngạc. Nàng không ngờ đối phương thật sự đã giết phụ thân mình, càng không ngờ hắn lại đến cầu hôn mình.

"Phi Phi, muội nghĩ thế nào?" Sở Thiên Hành nhìn muội muội, nghiêm nghị hỏi.

"Ta... ta..." Chạm phải ánh mắt đại ca, Bạch Phi Phi không khỏi đỏ mặt.

"Không cần thẹn thùng. Thành thân là chuyện cả đời. Việc này phải do muội tự quyết định. Muội có thích Từ Chấn Giang không?" Sở Thiên Hành nhìn muội muội chăm chú, lại hỏi.

"Không... không chán ghét." Nghĩ một chút, Bạch Phi Phi nói.

"Nếu muội nguyện ý thì lát nữa nói với mẫu thân một tiếng, tiện báo chúng ta đã về. Nếu muội không muốn thì cũng phải nói sớm với mẫu thân." Sở Thiên Hành nhìn muội muội, lại nói.

"Ừm, muội biết rồi, đại ca." Bạch Phi Phi gật đầu.

Ánh mắt Sở Thiên Hành quét qua mọi người trong điện, sau đó lấy ra ba cái hắc hộp, đưa cho Bạch Vân Cẩm, Bạch Phi Phi cùng Lăng Văn Thao, đồng thời cho mỗi người mười vạn linh thạch. "Nhị đệ, Phi Phi, Văn Thao, ba người các ngươi chuẩn bị bế quan đi! Cố gắng đề thăng thêm một tiểu cảnh giới nữa."

"Đại ca, đây là cơ duyên ngài tìm được, đệ không thể nhận."

"Đúng vậy đại ca, ngài vất vả lắm mới có được cơ duyên, sao chúng muội lại lấy được chứ?" Bạch Phi Phi gật đầu, cũng nói vậy.

"Sư phụ..." Lăng Văn Thao nhìn sư phụ mình, ngại ngùng không dám nhận.

"Không cần nói nhiều. Trưởng huynh như phụ, nghĩa phụ không ở đây, mọi việc các ngươi đều phải nghe ta. Văn Thao cũng vậy, ngươi là đồ đệ của ta càng phải nghe lời ta. Ba người các ngươi lui xuống nghỉ ngơi, chuẩn bị một chút, nói với nghĩa phụ và mẫu thân một tiếng, rồi vào không gian của mình bế quan đi!" Sở Thiên Hành nhìn ba người, nói.

"Vâng!" Ba người đồng thanh vâng dạ.

"Hồng Nguyệt, dẫn ba người họ đến khách phòng nghỉ ngơi." Phượng Khuynh Thành gọi thị nữ đứng ngoài điện, dẫn ba người rời đi.

Thấy ba người đã đi, Sở Thiên Hành lại lấy ra hai hắc hộp cùng một ngàn vạn linh thạch đưa cho nhị đệ Bạch Vân Ý. "Vân Ý, ngươi sắp xung kích đại cảnh giới, cần tài nguyên nhiều hơn, đại ca chỉ giúp được ngươi chừng này thôi. Nếu ngươi lo cơ duyên chưa đủ thì tạm thời đừng bế quan, lại đi tìm thêm cơ duyên rồi hãy xung kích thất cấp cũng không muộn."

"Đại ca, những thứ này đều là ngài ngàn cay vạn đắng mới có được, đệ làm sao nhận nổi?"

"Không cần nói nhiều, ta cho ngươi thì ngươi cứ nhận."

Thấy thái độ Sở Thiên Hành kiên quyết, Bạch Vân Ý gật đầu. "Như vậy, đa tạ đại ca."

"Huynh đệ chúng ta không cần khách khí như thế." Sở Thiên Hành nhìn đệ đệ một cái, rồi quay sang Vương Thông. "Vương Thông, ta biết ngươi muốn bế quan xung kích bát cấp. Hắc hộp ta còn phải giữ lại để chính mình tấn nhập bát cấp, không cho ngươi được. Đây là một ức linh thạch, ngươi cầm đi!"

"Thiên Hành, ta quả thực muốn xung kích bát cấp, linh thạch này ta cũng rất cần. Vậy ta không khách khí với ngươi nữa. Sau này ngươi có việc gì, chỉ cần nói một tiếng, ta nhất định nhảy vào nước sôi lửa bỏng, tại sở bất từ!" Người ở lúc mình cần nhất lại tặng linh thạch, đáng để Vương Thông cảm kích cả đời.

"Ừm!" Sở Thiên Hành chỉ gật đầu, không nói thêm.

Phượng Khuynh Thành lập tức gọi nha hoàn dẫn Bạch Vân Ý cùng Vương Thông đi nghỉ.

Lúc này trong đại điện chỉ còn lại Phượng Khuynh Thành, Sở Thiên Hành, Trương Siêu, Tiểu Ngọc cùng Long Vương vừa trở về.

Sở Thiên Hành vung tay, trực tiếp phong ấn toàn bộ không gian. Hướng về nhạc phụ vừa về: "Nhạc phụ đại nhân, nhi tế ở trong bí cảnh được ba mặt cửu cấp kính tử cùng một tòa bán tiên khí cung điện. Mặt Hải Lam Kính này xin hiếu kính nhạc phụ!"

Nhìn kính tử đưa tới trước mặt, Long Vương nhướn mày. "Cho ta, ngươi nỡ sao?"

"Có gì mà không nỡ. Ta có ba mặt kính tử, đợi Bạch Vũ xuất quan, ta sẽ đem Hỏa Diễm Kính của ta tặng cho Bạch Vũ. Ta chỉ cần giữ lại một mặt là đủ." Đối với pháp khí, Sở Thiên Hành không quá chấp nhất, bởi hắn cũng là luyện khí sư, tương lai hắn cũng có thể trở thành cửu cấp luyện khí sư, tự luyện chế cửu cấp pháp khí của mình.

"Tấm lòng hiếu thảo ta nhận. Bất quá kính tử ta không cần. Nếu ngươi có lòng, đợi Vũ nhi xuất quan thì đưa cho nó là được."

"Nhạc phụ..."

"Không cần nói nhiều, ta còn chưa già đến mức cần ngươi hiếu kính."

"Được rồi!" Thấy nhạc phụ không muốn nhận lễ vật của mình, Sở Thiên Hành gật đầu, cũng không nói thêm.

"Thiên Hành, ngươi tìm cho Vũ nhi bao nhiêu cơ duyên, nó tấn nhập bát cấp có vấn đề gì không?" Phượng Khuynh Thành vẫn hơi lo lắng.

"Mẫu hậu yên tâm, ta đã cho Bạch Vũ hai mươi hắc hộp, mỗi hộp đều là linh bảo hắn dùng được. Hơn nữa bảy thành linh thạch trên người ta cũng cho Bạch Vũ hết." Hai mươi năm trước Bạch Vũ từng xuất quan một lần, cơ duyên trong tay đã dùng hết, vì thế Sở Thiên Hành lại bổ sung cho tức phụ một đợt nữa.

"Hai mươi hắc hộp? Tiểu tử được đấy! Có bản lĩnh!" Long Vương nhướn mày, rất thưởng thức nhi tế.

"Thiên Hành, ngươi cho đệ đệ muội muội chúng nó năm hắc hộp, lại cho Vũ nhi hai mươi hắc hộp, vậy chính ngươi thì sao? Ngươi còn hắc hộp không?" Phượng Khuynh Thành lo lắng hỏi.

"Mẫu hậu yên tâm, ta còn hai mươi hắc hộp. Ta tổng cộng qua năm mươi sáu mật thất, được bốn mươi lăm hắc hộp."

Nghe vậy Phượng Khuynh Thành mới yên lòng gật đầu. "Ồ, vậy thì tốt. Ngươi cũng chuẩn bị bế quan đi! Đây là hai mươi ức linh thạch, cầm lấy." Nói rồi Phượng Khuynh Thành lấy ra một túi linh thạch đưa cho hắn.

"Đa tạ mẫu hậu. Bất quá ta bế quan không vội. Ta muốn trước tiên an bài ổn thỏa cho đệ muội, sau đó ở Long tộc mở một tiểu phô tử, để Trương Siêu và Tiểu Ngọc trông nom. Không thể cứ mãi gặm lão, để nhị lão tài trợ chúng ta được!" Nói đến đây Sở Thiên Hành có chút ngượng ngùng.

"Thiên Hành, mẫu hậu biết ngươi là đứa trẻ nhân nghĩa hiếu thuận, ngươi không cần nghĩ nhiều. Mẫu hậu cùng phụ vương ngươi, mọi thứ đều có phần của ngươi và Vũ nhi. Đây là điều các ngươi nên được hưởng." Phượng Khuynh Thành nhìn nhi tế ngượng ngùng, lập tức an ủi.

"Mẫu hậu ngươi nói đúng. Vũ nhi là độc tử của ta, linh thạch của ta đương nhiên phải cho nhi tử ta. Ngươi đã chọn Vũ nhi, chính là người nhà này, cũng là nhi tử của ta và Khuynh Thành, linh thạch của ta đương nhiên cũng có phần ngươi." Long Vương gật đầu, nói vậy.

"Làm tu nhị đại đúng là sướng, hoàn toàn nằm thắng ấy chứ!" Tiểu Ngọc nhìn Sở Thiên Hành, hâm mộ nói.

Nghe vậy Sở Thiên Hành ngượng ngùng cười. Trong lòng thầm nghĩ: Ta đâu phải tu nhị đại! Ta đây là thuần túy ăn cơm mềm a!

"Ngươi muốn mở phô tử, một lát ta sẽ cho người dọn ra một gian ở thành đông cho ngươi. Ngươi có thể ở đó bán pháp khí, khôi lỗi cùng thú cốt minh văn của ngươi, kiếm chút tiền tiêu vặt. Bất quá mở phô tử chỉ là chuyện nhỏ, để Trương Siêu bọn họ trông là được, ngươi phải đặt tâm tư nhiều vào tu luyện. Tư chất tu luyện của ngươi không tệ, vừa học thuật số vừa tu luyện mà vẫn không bị nhi tử ta bỏ rơi, đủ thấy ngươi là nhân tài đáng giá, ngàn vạn lần không được ngoạn vật táng chí (mê muội mất cả ý chí)." Long Vương nhìn Sở Thiên Hành, nói.

"Dạ, nhi tế tuân giáo huấn của nhạc phụ." Sở Thiên Hành vâng dạ.

"Được rồi, ngươi dẫn người của ngươi về nghỉ ngơi đi! Để thị nữ dẫn ngươi đến cung điện của Vũ nhi!" Long Vương mở phong ấn không gian, gọi thị nữ dẫn Sở Thiên Hành cùng mọi người rời đi.

Trong điện chỉ còn lại hai phu thê, Phượng Khuynh Thành cười. "Rõ ràng đã động lòng, sao lại không nhận? Ta nhìn ra được, Thiên Hành là thật lòng muốn tặng ngươi."

Nghe vậy Long Vương thở dài. "Huyền Thiên Lão Tổ là nhất đại luyện khí đại tông sư danh chấn Thánh Thiên đại lục. Pháp khí hắn luyện không giống cửu cấp pháp khí bình thường. Đặc biệt là kính tử loại pháp khí này, kính tử là sở trường của Huyền Thiên Lão Tổ, hắn rất thích luyện kính tử pháp khí, bởi hắn nắm giữ một chút phương pháp bắt giữ thời gian quỹ tích, có thể ở trong kính tạo ra một không gian hoàn toàn khác với thời gian bên ngoài. Không gian pháp khí cũng là sở trường của Huyền Thiên Lão Tổ."

"Không gian thời gian khác với bên ngoài?"

"Đúng vậy, ví như tĩnh chỉ không gian, chính là không gian thời gian không lưu động, tu sĩ có thể trường miên trong kính. Lại có không gian thời gian trôi cực nhanh, bên ngoài một ngày, trong không gian kính một năm. Loại kính tử này cực kỳ thích hợp tu sĩ bế quan. Ở trong mắt người khác, ngươi chỉ bế quan mười năm, kỳ thực ngươi đã ở trong kính bế quan trăm năm, ngàn năm. Có loại kính tử này, tu sĩ có thể tuổi còn trẻ đã thành cao giai tu sĩ."

"Thần kỳ như vậy!" Phượng Khuynh Thành chớp mắt, kinh ngạc không thôi.

"Ai, Thiên Hành đứa nhỏ ngốc này, quá trọng tình nghĩa bằng hữu. Nếu hắn có thể giết Vương Thông cùng Hùng Lâm, vậy hắn hiện tại có thể có chín mặt kính tử, thế mà hắn lại tốt bụng, năm mặt kính tử mình khổ cực đoạt được còn đem chia cho hai người kia." Nói đến đây Long Vương rất là buồn bực.

"Ý ngươi là Thiên Hành dùng kính tử đổi cung điện không đáng?"

"Cũng không hẳn, đẳng cấp cung điện quả thực cao hơn kính tử nửa cấp, ở phương diện chiến đấu có thể giúp Thiên Hành và Vũ nhi. Bất quá kính tử cũng có chỗ tốt của kính tử! Hắn đã có khả năng khế ước kính tử tiến vào chủ cung điện, vậy hắn nên lấy hết toàn bộ cơ duyên, không nên nhất niệm chi nhân từ!" Nghĩ một chút, Long Vương rất không đồng tình với cách làm mềm lòng của nhi tế.

"Thiên Hành là đứa nhỏ có tình có nghĩa, bất kể đối với Vũ nhi nhà chúng ta hay đối với thân nhân bằng hữu của hắn, đều là chân tâm thực ý."

"Cho nên hắn mới bị đường huynh đường tỷ hại chết. Thế mà hắn vẫn không có trí nhớ, vẫn chưa học được lạnh lùng vô tình." Long Vương nói đến đây trợn trắng mắt.

"Đừng nói như vậy chứ? Chẳng lẽ ngươi muốn hắn đối với Vũ nhi cũng lạnh lùng vô tình sao?" Phượng Khuynh Thành bất đắc dĩ nhìn phu quân.

Nghe thê tử nói vậy, Long Vương thở dài một tiếng, cũng không nói thêm gì nữa.

Trước Tiếp