Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vài ngày sau,
Vết thương của Sở Thiên Hành và Bạch Vũ đều đã lành gần hết, hôm nay, hai người đang nấu bữa trưa ngoài lều.
Nhìn tức phụ đang chuyên tâm chăm chú nhìn nồi, đang nấu nướng, Sở Thiên Hành cười nói: "Bạch Vũ, tay nghề nấu ăn của ngươi giờ đã vượt ta nhiều lắm!"
"Đó là đương nhiên, trước kia khi ngươi bế quan luyện chế pháp khí, ta bảo Tiểu Quân tải về hướng dẫn nấu ăn cho ta, ta luyện tập nấu nướng mỗi ngày. Thế nào, giờ cơm ta nấu có đặc biệt ngon không?" Nhìn người yêu, Bạch Vũ đắc ý nói.
"Ừm, rất ngon!" Trình độ của Sở Thiên Hành chỉ đủ nấu chín cơm, tay nghề nấu nướng bình thường, thế nhưng tay nghề của Bạch Vũ giờ đã sánh ngang đầu bếp nhất lưu. Sở Thiên Hành không ngờ tức phụ tham ăn của mình lại học nấu ăn, hơn nữa còn có thiên phú đến vậy, tay nghề lại tốt thế. Thật khiến hắn phải nhìn với cặp mắt khác xưa!
"A, cứu mạng, cứu mạng a, cứu mạng a......"
Đột nhiên, một nông phu từ xa chạy tới gần, phía sau hắn là một con heo rừng Luyện Khí tầng sáu.
"Heo rừng a!" Thấy heo rừng, mắt Bạch Vũ sáng lên, không nhịn được nuốt nước bọt, thịt yêu thú ngon vô cùng, mùi vị ấy mạnh gấp trăm lần gia cầm bình thường!
Thấy tức phụ vẻ mặt thèm thuồng, Sở Thiên Hành lập tức rút Tử Lôi Đao của mình, lao tới ngay. Ba chiêu hai thức đã chém chết con heo rừng ấy. Đào yêu hạch heo rừng ra, Sở Thiên Hành bình thản thu thi thể heo rừng vào giới chỉ không gian của mình.
"Đa tạ vị tiên sư này ra tay tương trợ. Đa tạ tiên sư!" Quỳ trước mặt Sở Thiên Hành, nông phu được cứu vội dập đầu tạ ơn.
Ánh mắt rơi trên người đối phương, Sở Thiên Hành quan sát nông phu từ trên xuống dưới một lượt. Nông phu là người thường, không có ba động linh lực gì, đối phương hơn bốn mươi tuổi, đầy râu quai nón, quần áo rách rưới, hai tay thô ráp. Nhìn qua là biết đại hán làm ruộng.
"Đứng dậy đi!" Nhìn đối phương, Sở Thiên Hành nhàn nhạt nói.
"Vâng, tạ ơn tiên sư, tạ ơn tiên sư!" Liên tục tạ ơn, nông phu mới từ dưới đất đứng dậy.
"Ngươi là người nơi nào?" Nhìn đối phương, Sở Thiên Hành hỏi.
"Ồ, tiểu nhân là người thôn Lý Gia dưới núi, vào núi đốn củi, không ngờ gặp phải con heo rừng kia!" Nói đến đây, nông phu đầy mặt bất đắc dĩ.
"Lý Gia thôn?" Nghe vậy, Sở Thiên Hành nhướt mày.
"Phải, ta ở Lý Gia thôn, Lý Gia thôn ở phía nam dãy núi lớn. Cách đây không xa!"
"Ồ. Phụ cận này có đại thành nào khác không?" Nghĩ một lát, Sở Thiên Hành lại hỏi.
"Có, đi về đông năm dặm là Bình An trấn. Đi về tây ba mươi dặm là Vân thành. Bình An trấn là trấn nhỏ, tiên sư nếu muốn mua đan dược và pháp khí thì đi Vân thành đi! Vân thành là nhất tuyến đại thành, hàng hóa bên đó khá đầy đủ."
Nghe vậy, Sở Thiên Hành gật đầu. "Thành chủ Vân thành là tứ cấp tu sĩ chứ?"
"Phải, thành chủ Vân thành là một vị Nguyên Anh đại năng, thực lực rất mạnh. Trấn chủ Bình An trấn là một vị Kim Đan tu sĩ, thực lực cũng rất lợi hại!" Gật đầu, nông phu lập tức trả lời.
"Phía nam thì sao? Qua Lý Gia thôn, còn thành khác không?"
"Có, bất quá, Thiên thành kia cách Lý Gia thôn hơn ba trăm dặm, là đại thành xa nhất từ đây."
"Thiên thành?" Nghe tên, Sở Thiên Hành nhướt mày.
"Phải, Thiên thành này là đệ nhất thành của Thiên Hồng đại lục chúng ta. Thành chủ trong thành là thực lực Nguyên Anh hậu kỳ, phi thường lợi hại. Hơn nữa, trong thành có nhiều đan sư và luyện khí sư lợi hại. Tiên sư bình thường đều thích đến Thiên thành mua đan dược, pháp khí, linh phù các thứ." Nhìn Sở Thiên Hành, nông phu nói vậy.
"Thiên thành, ừm không tệ, là nơi tốt. Đúng là có thể đi xem!" Gật đầu, Sở Thiên Hành hài lòng nói.
"Đúng đúng đúng, tiên sư ngài nhìn qua là biết đạo cốt tiên phong, đại nhân vật bất phàm, nên đi Thiên thành, nên đi Thiên thành!" Gật đầu, nông phu đầy mặt nịnh nọt nói.
"Ừm, nói hay lắm, thưởng cho ngươi, về nhà đi!" Nói rồi, Sở Thiên Hành lấy ra một thanh chủy thủ nhất cấp, đưa cho đối phương.
"Vâng, đa tạ tiên sư ban thưởng, đa tạ tiên sư ban thưởng!" Tiếp nhận chủy thủ, nông phu liên tục tạ ơn, cao hứng rời đi.
Đợi Sở Thiên Hành hỏi đường xong, trở về bên Bạch Vũ. Bữa trưa của Bạch Vũ đã làm xong, hai người cùng ăn bữa trưa.
"Thiên Hành, nơi này gọi là Thiên Hồng đại lục, trước kia ngươi ở Thiên Khải đại lục có nghe nói không?"
"Ừm, biết, trước đây thấy trong sách. Thiên Hồng đại lục này là một cái thấp đẳng đại lục, nằm phía bắc Thiên Khải đại lục, cách Thiên Khải đại lục rất xa." Nói đến đây, Sở Thiên Hành nhíu mày.
"Đừng lo, chúng ta giờ đã rời khỏi Địa Cầu, đến tu tiên đại lục, chỉ cần chúng ta đề thăng thực lực lên, nhất định có thể trở về Thiên Khải đại lục."
"Ừm, không vội, thực lực ta giờ còn chưa phải đối thủ của đám cừu nhân kia!" Nói đến đây, Sở Thiên Hành không khỏi nheo mắt. Đáy mắt tràn đầy sát ý, thù giết thân, suốt đời không quên. Nếu không xé xác chín tên khốn kiếp kia thành vạn mảnh, thì ta chẳng xứng danh Sở Thiên Hành!
"Mau ăn đi, ăn xong chúng ta đi Thiên thành!" Nhìn người yêu, Bạch Vũ nói vậy.
"Không, không đi Thiên thành, đi Bình An trấn!" Lắc đầu, Sở Thiên Hành nói không đi Thiên thành.
"Nhưng vừa rồi ngươi nói muốn đi Thiên thành mà?" Chớp mắt, Bạch Vũ hiếu kỳ nói.
"Lừa tên nông phu kia. Thiên thành xa như vậy, chúng ta đi bộ sẽ rất khổ cực. Lựa chọn tốt nhất giờ của chúng ta là Bình An trấn, không phải Thiên thành!" Bình An trấn là thành thị gần nhất từ đây, tự nhiên phải đi Bình An trấn.
"Ồ, hóa ra ngươi lưu một tay a!" Nhìn nam nhân của mình, Bạch Vũ cười. Không ngờ, người yêu cố ý nói cho tên nông phu kia nghe.
"Đương nhiên, đừng xem thường phàm nhân, phàm nhân cũng phải phòng! Chúng ta nhân sinh địa bất thục, không thể tin bất kỳ ai!" Nhìn tức phụ mình, Sở Thiên Hành nói vậy.
"Ồ, ta biết rồi!" Gật đầu, Bạch Vũ biểu thị hiểu rõ.
................................................
Sau bữa trưa, Bạch Vũ và Sở Thiên Hành thu dọn lều trại và dụng cụ nấu nướng của họ, cùng rời khỏi sơn lâm đã ở năm ngày, hướng về Bình An trấn phía đông mà đi.
Năm dặm đường đối với người thường có lẽ không gần, nhưng đối với tu sĩ thì chẳng là gì. Sở Thiên Hành và Bạch Vũ đi chẳng qua một chén trà công phu, đã đến Bình An trấn.
Đến ngoài cửa thành, Sở Thiên Hành thấy ngoài cửa thành xếp hàng dài, đều là tu sĩ muốn vào thành, tu sĩ xếp hàng đa phần là Luyện Khí kỳ và Trúc Cơ kỳ, phàm nhân rất ít.
"Thiên Hành, tu sĩ nơi này nhiều quá! Tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng nhiều quá!" Nhìn người yêu, Bạch Vũ dùng truyền âm.
"Đương nhiên, nơi này là thấp cấp đại lục đã thành hình, khác với Địa Cầu loại đại lục linh khí vừa phục hồi." Nhìn người yêu, Sở Thiên Hành truyền âm giải thích.
"Ừm, quả đúng vậy, cảm giác một chút cũng không giống. Cảm giác ở đây tu sĩ rất phổ biến, mà trên Địa Cầu chỉ có hai Trúc Cơ tu sĩ chúng ta. Hơn nữa, phàm nhân trên Địa Cầu không giống phàm nhân nơi này cung kính chúng ta đến vậy!" Phàm nhân trên Địa Cầu tuy cũng rất tôn kính dị năng giả, nhưng khác với phàm nhân nơi này đối với tu sĩ kiểu khúm núm, trong xương tủy sợ hãi.
"Phàm nhân trên Địa Cầu còn chưa quen làm nô bộc của tu sĩ. Đợi tu sĩ càng ngày càng nhiều càng mạnh mẽ, phàm nhân sẽ hiểu, họ chỉ là con kiến, không ngoan ngoãn nghe lời sẽ bị đồ sát!"
"Ồ!" Vậy nên, phàm nhân đại lục này là bị tu sĩ giết đến sợ sao?
"Ngươi xếp hàng ở đây trước, ta đi bên cạnh bày sạp!" Thấy vào thành phải nộp một khối linh thạch phí vào cửa. Sở Thiên Hành nhíu mày. Lập tức rời khỏi hàng ngũ.
"Ồ!" Cũng ý thức được vào thành phải giao linh thạch, nên Bạch Vũ chỉ có thể gật đầu đáp ứng đề nghị của người yêu.
Đến một bên, Sở Thiên Hành lấy ra một tấm ga giường trải trên mặt đất, sau đó từ giới chỉ không gian của mình lấy ra mười lăm kiện pháp khí nhất cấp, bày trên tấm ga. Hắn và tức phụ đều là nhị cấp tu sĩ rồi, những pháp khí nhất cấp này cũng dùng không hết, vừa hay bán đổi linh thạch.
Sạp của Sở Thiên Hành vừa bày chưa lâu, đã có hai tu sĩ Luyện Khí kỳ chạy tới hỏi giá.
"Tiền bối, thanh đao này bán thế nào?" Nhặt một thanh nhất cấp pháp đao, một tên béo hỏi.
"Nhất cấp pháp đao, ba ngàn linh thạch. Không mặc cả!" Nhìn pháp khí trong tay đối phương, Sở Thiên Hành nhàn nhạt nói.
"Tiền bối, cái, cái của ta thì sao? Cái này bán thế nào?" Nói rồi, một gã tu sĩ gầy nhặt một cái rìu, hỏi giá.
"Cái của ngươi là nhất cấp minh văn pháp khí, sáu ngàn linh thạch, không mặc cả!"
"Minh văn pháp khí sao?" Nói rồi, gầy tử cẩn thận xem xét cái rìu, nhưng cũng không thấy rìu có minh văn a!
"Ám văn, truyền vào một chút linh lực là thấy!" Thấy bộ dạng ngu ngốc của đối phương, Sở Thiên Hành trợn trắng mắt.
Nghe lời Sở Thiên Hành, gầy tử truyền vào một ít linh khí vào rìu, quả nhiên, rìu sáng lên một đạo hồng quang, một minh văn phòng hộ và một minh văn công kích lập tức hiện hình, một cái xuất hiện trên cán rìu, một cái trên đầu rìu.
"Quả nhiên là minh văn pháp khí!" Thấy minh văn, gầy tử hài lòng gật đầu. Lập tức lấy linh thạch trả tiền. Thấy gầy tử trả tiền, tên béo cũng lấy linh thạch, mua thanh pháp đao mình vừa ý.
Thấy hai tu sĩ Luyện Khí kỳ mua pháp khí xong, trực tiếp chạy đi, không xếp hàng vào thành. Sở Thiên Hành không khỏi nhíu mày. Hắn bán pháp khí giá theo giá pháp khí Thiên Khải đại lục, bất quá rõ ràng, giá của hắn thấp. Bằng không, hai tu sĩ Luyện Khí kỳ kia sẽ không chạy nhanh thế.
Nghĩ đến đây, Sở Thiên Hành lập tức cúi người kéo tấm ga, định thu sạp. Hắn nghĩ, đã bán hai kiện pháp khí, kiếm chín ngàn linh thạch, phí vào thành đủ rồi, không cần bày sạp nữa, lát vào thành có thể đi cửa hàng pháp khí khác xem, xem giá bán của người ta, rồi cân nhắc nâng giá lên.
"Vị đạo hữu này, đừng vội thu sạp a!" Thấy Sở Thiên Hành định thu sạp, một nam tử mặc hoa phục đi tới, ngăn Sở Thiên Hành lại.