Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 4

Trước Tiếp

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Tiết cuối cùng buổi sáng là môn Sinh học. Cao Thành đang cúi đầu ghi chép thì đột nhiên thấy phía sau truyền tới những chấn động kỳ lạ.

Cậu ta quay đầu lại nhìn Chu Kỳ đầy quái dị: “Mày run cái quái gì đấy?”

Chu Kỳ đáp: “Tao không run, tao đang khởi động.”

“Khởi động? Sắp nghỉ trưa đi ăn rồi, mày khởi động cái gì?”

Chu Kỳ hạ thấp giọng cười cười: “Lát nữa có trận đánh nhau.”

Theo cốt truyện, Ngô Thiết Thạch sẽ sai người tới tìm Cố Viễn Du gây sự vào giờ nghỉ trưa, Chu Kỳ đã lâu không đánh nhau, phải vận động chân tay trước, kẻo lát nữa bị chuột rút thì hỏng bét.

Cao Thành nhìn cậu như nhìn thằng ngu: “Mày nói mớ cái gì thế?”

Chu Kỳ xua tay: “Lát nữa mày sẽ biết.”

Giờ nghỉ trưa, học sinh ùa ra nhà ăn như lũ lừa xổng chuồng. Chu Kỳ sợ đánh nhau trong nhà ăn gây phiền hà cho người khác nên dắt Cố Viễn Du ra đứng giữa sân trường. Cậu còn đặc biệt chọn chỗ nổi bật nhất để đảm bảo người của Ngô Thiết Thạch có thể nhìn thấy ngay lập tức.

Chu Kỳ đột nhiên quay sang hỏi Cố Viễn Du: “Lát nữa đánh nhau, cậu có xuống tay được không?”

Cố Viễn Du thản nhiên hỏi ngược lại: “Tại sao lại không?”

Chu Kỳ mặt mày khổ sở: “Cố Viễn Du, hai đứa mình cộng lại cũng 50 tuổi rồi, còn bọn họ mới là mấy đứa trẻ vị thành niên, tôi thấy cắn rứt lương tâm quá.”

Cố Viễn Du nhướng mày: “Tôi không cắn rứt, lát nữa để tôi đánh.”

Chu Kỳ được hời còn khoe mẽ: “Cố Viễn Du, cậu đúng là đồ vô đạo đức.”

Cố Viễn Du liếc cậu một cái, cười khẩy: “Chu Kỳ, tôi phát hiện cậu chỉ giỏi bắt nạt tôi thôi.”

Đợi một hồi, bụng Chu Kỳ đã réo ầm ĩ, cậu xoa bụng hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Cố Viễn Du: “12 giờ.”

   

“Đã tan học 20 phút rồi, sao chúng nó còn chưa tới? Không lẽ không tìm thấy tụi mình?”

Cố Viễn Du cũng cảm thấy lạ, đúng lúc đó nghe thấy giọng phấn khích của Chu Kỳ: “Tới rồi tới rồi, tôi thấy bọn nó rồi.”

Từ cửa nhà ăn có hai nam sinh đi ra, người bên trái xách một hộp cơm, đang đi về phía dãy nhà học, Chu Kỳ giơ cao tay vẫy: “Hê, bọn tao ở đây này! Đằng này!”

Hai nam sinh đó nghe thấy tiếng gọi liền nhìn qua, lập tức thấy Cố Viễn Du đứng bên cạnh Chu Kỳ. Hai đứa nhìn nhau, một đứa giơ điện thoại lên so sánh với Cố Viễn Du từ xa: “Đúng là hắn rồi.”

Chu Kỳ dùng khuỷu tay hích Cố Viễn Du: “Thấy chưa, đang so ảnh kìa, chắc chắn Ngô Thiết Thạch đã dặn dò từ trước rồi.”

Ai ngờ hai đứa kia so ảnh xong, quay đầu đi thẳng.

Chu Kỳ ngẩn người, vội vàng kéo Cố Viễn Du đuổi theo: “Ê, mấy đứa tụi mày đi đâu đấy?”

Hai đứa kia cúi gằm mặt xuống, không nhìn Chu Kỳ: “Về lớp.”

“Về lớp?!” Chu Kỳ cao giọng: “Không đánh bọn tao à?”

Dù hai đứa kia không hiểu tại sao anh Thiết lại ra lệnh không được đụng vào hai người này, nhưng chúng vẫn nghe lời. Gặp tình huống này, dù trong lòng bực bội nhưng vẫn cúi đầu, cố gắng tránh va chạm theo lời dặn: “… Không đánh.”

Chu Kỳ nổi giận: “Không đánh? Sao lại không đánh? Hai bây có cảm thấy có lỗi với công sức bọn tao nhịn đói đứng đây đợi cả buổi trưa không hả?”

Thấy hai đứa kia vẫn cúi đầu, Chu Kỳ hận rèn sắt không thành thép đưa tay nâng cằm đứa thấp hơn đang đứng gần mình lên: “Đang nói chuyện với mày đấy, nhìn tao xem nào.”

Đứa thấp hơn bất thình lình bị nâng cằm, ngẩng lên chạm phải ánh mắt của Chu Kỳ thì theo bản năng lùi lại hai bước. Trong mắt Chu Kỳ như có ngọn lửa đang bùng cháy, viết đầy sự khao khát được ăn đòn.

Cố Viễn Du cau mày, đưa tay gạt bàn tay đang nâng cằm người ta của Chu Kỳ xuống.

Đứa thấp hơn nhìn Cố Viễn Du, rồi lại nhìn Chu Kỳ, đột nhiên, gã lùn cảm thấy tâm linh tương thông với Ngô Thiết Thạch.

Gã lùn run rẩy lùi lại mấy bước, ấn hộp cơm vào tay Chu Kỳ: “… Xin lỗi, cho mày ăn đấy.”

Sau đó túm lấy đứa bạn chạy mất dạng.

   

Về tới lớp, Ngô Thiết Thạch thấy gã lùn liền hỏi: “Lý Hoành Vũ, đưa cơm cho con bé chưa?”

Từ Thải Thải dạo này đang đòi giảm cân, không ăn trưa, Ngô Thiết Thạch sợ cô bé đau dạ dày nên bảo Lý Hoành Vũ mang cơm qua.

Lý Hoành Vũ cúi đầu: “Chưa ăn.”

Ngô Thiết Thạch nhíu mày thành hình chữ Xuyên, uy nghiêm hỏi: “Sao lại thế?”

Lý Hoành Vũ đáp: “Anh Thiết, trên đường về bọn em gặp người mà anh bảo không được đánh rồi.”

“Ý mày là Cố Viễn Du?”

“Đúng đúng, còn cả một đứa nữa, nó cứ gào lên bắt bọn em phải đánh nó.”

Ngô Thiết Thạch rùng mình: “Bọn mày không ra tay đấy chứ?”

“Không không.” Lý Hoành Vũ ghé sát vào Ngô Thiết Thạch, lông mày nhíu lại đầy ưu tư: “Lạ lắm anh Thiết, làm gì có ai cứ gào lên đòi bị ăn đòn? Chắc chắn là có âm mưu, quá rõ ràng luôn.”

Ngô Thiết Thạch nhìn gã lùn bằng ánh mắt tán thưởng.

Lý Hoành Vũ nói tiếp: “Vả lại không khí giữa hai đứa đó… cứ kỳ kỳ quái quái sao ấy, nên em không dám dây vào, đưa cơm cho bọn nó xong là em chạy biến luôn.”

Ngô Thiết Thạch thở dài, móc 10 tệ đưa cho Lý Hoành Vũ: “Thôi, chuyện này không trách mày được.”

Trong chuyện này, người duy nhất đáng trách chính là bản thân gã, một người đàn ông quá mức quyến rũ.

**

Chu Kỳ ngơ ngác quay lại lớp, Cao Thành lập tức đón đầu: “Tao thấy hết rồi nhé.”

Chu Kỳ: “… Mày thấy cái gì?”

Cao Thành khua tay múa chân: “Tao thấy mày chặn đường hai đứa kia, hét lên mấy câu, thế là chúng nó liền cung kính dâng cơm cho mày ngay.”

Chu Kỳ: “…”

Cao Thành ngưỡng mộ vô cùng tận: “Không cần động thủ mà người ta đã chịu thua, mày giỏi thật đấy. Mày hét cái gì với chúng nó thế?”

“…” trong lòng Chu Kỳ đầy phức tạp: “Tao bảo tao nhịn đói cả buổi trưa chỉ để đợi chúng nó đánh nhau, kết quả là chúng nó sợ xanh mặt, còn đưa cơm cho tao luôn.”

   

Cao Thành lập tức khó chịu: “Không muốn nói thì thôi đi, làm gì phải bịa cái chuyện không ai tin nổi để lừa tao thế hả?”

Chu Kỳ nằm vật ra ghế, không nói nên lời nhìn lên trần nhà.

Cố Viễn Du không nhịn được cười một cái, rồi đẩy Chu Kỳ: “Sắp vào học rồi, ăn nhanh đi, chừa cho tôi một nửa.”

Chu Kỳ đáp lại một tiếng, mở hộp cơm, bẻ đôi đũa dùng một lần rồi lùa cơm lia lịa. Cậu ăn vừa ngon miệng vừa nhanh, 4-5 phút đã hết một nửa, sau đó đưa hộp cơm cho Cố Viễn Du: “Cậu ăn đi.”

Cố Viễn Du nhận lấy đũa, bắt đầu ăn nửa còn lại. Cao Thành nhìn hai đứa này, cảm thấy khó hiểu, hỏi Chu Kỳ: “Chẳng phải hai đứa mày mới quen nhau à? Sao quan hệ tốt thế?”

Chu Kỳ đảo mắt: “Bọn tao là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ, sau này tao chuyển nhà nên mất liên lạc, không ngờ nó lại chuyển vào đúng lớp mình.”

Cao Thành tì cằm lên lưng ghế, hăng hái moi móc thông tin: “Thật à? Trùng hợp thế?”

Cố Viễn Du “ừm” một tiếng.

Cao Thành hỏi Cố Viễn Du: “Này, Chu Kỳ hồi nhỏ trông thế nào? Có khác gì bây giờ không?”

Trong ấn tượng của Chu Kỳ, Cố Viễn Du không phải là người hay nói chuyện, cũng không giỏi nói dối, cậu cười hề hề nhìn hắn: “Đúng đấy, cậu còn nhớ tôi hồi đó thế nào không?”

Cố Viễn Du ngẩng đầu nhìn cậu: “Nhớ.”

Đôi mắt hắn khẽ cong lên: “Vẫn cứ không nghiêm túc như bây giờ.”

Chu Kỳ đập bàn: “Thế cậu thì nghiêm túc chắc? Cậu quên hồi năm ba đại học, rõ ràng đang thi cuối kỳ mà cậu còn lôi tôi ra quán net cày game à, ờm…”

Cao Thành nhìn Chu Kỳ đầy vẻ tò mò: “Năm ba đại học?”

“…” Chu Kỳ gượng cười: “Tao nói nhầm, nói nhầm, là năm ba trung học.”

Cao Thành hoàn toàn không chút nghi ngờ gì, chỉ nhìn Chu Kỳ bằng ánh mắt quan tâm của một người cha già — Dù sao Chu Kỳ chém gió cũng không phải ngày một ngày hai, cậu ta chỉ nghĩ là Chu Kỳ lại lên cơn chập mạch mà thôi.

Cố Viễn Du thực sự không nghe nổi nữa, đưa tay day trán: “Chu Kỳ, cậu câm miệng lại giùm cái đi…”

Trước Tiếp