Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 28

Trước Tiếp

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Đối với Chu Kỳ, việc lớn duy nhất trong tháng 12 chính là đón chào năm mới.

Cậu đã hẹn với Cố Viễn Du, Ngô Thiết Thạch, Lý Hoành Vũ và Cao Thành sẽ cùng nhau đón giao thừa tại nhà mình.

Ngày 31 tháng 12 rơi vào Chủ Nhật, Chu Kỳ ở nhà ngủ nướng đến tận chiều. Khi tỉnh dậy, trời đã âm u mịt mù. Cậu ngái ngủ nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu mới nhận ra hóa ra trời đang lất phất mưa tuyết. Cậu quờ quạng lấy điện thoại, bấm vài phím rồi áp vào tai.

Vài giây sau, cuộc gọi được kết nối.

Giọng của Cố Viễn Du vang lên từ trong ống nghe: “Sao thế? Có việc gì à?”

Sao thế? Có việc gì à?

Hai câu này làm Chu Kỳ ngẩn ngơ.

Đợi mãi không thấy Chu Kỳ trả lời, Cố Viễn Du gọi tên cậu: “Chu Kỳ?”

“…” Chu Kỳ nói: “Bên tôi tuyết rơi rồi, bên cậu rơi chưa?”

“Chưa, nhưng trời âm u lắm.”

Chu Kỳ “ồ” một tiếng.

Một kẻ bình thường luôn khuấy động không khí như cậu, lúc này bỗng nhiên chẳng biết nên nói gì.

Cố Viễn Du hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”

Chu Kỳ hỏi: “… Cậu muốn ăn gì, tôi gọi nhà hàng giao tới.”

“Gì cũng được, tôi không kén ăn.”

Chu Kỳ lại “ồ” thêm tiếng nữa.

Cố Viễn Du vẫn chưa buông tha cho cậu: “Còn gì nữa không?”

“… Không còn gì nữa.”

Cố Viễn Du khựng lại một chút, giọng nói mang theo chút ý cười trêu chọc: “Chu Kỳ, cậu không có việc gì mà vừa ngủ dậy đã gọi điện cho tôi, có phải cậu có mưu đồ gì với tôi không đấy?”

   

“… Cậu bớt tự luyến đi nhé.” Chu Kỳ đảo mắt trắng dã rồi cúp máy.

Chu Kỳ dọn dẹp sơ qua cái ổ chó của mình, rồi bê cái bàn ăn nhỏ ra giữa phòng khách. Khi đồ ăn ngoài được giao tới, cậu bày biện sẵn sàng. Trời vừa sập tối, đám Ngô Thiết Thạch cũng lục tục kéo đến.

Năm người vây quanh cái bàn nhỏ ngồi thành một vòng, vừa xem chương trình ca nhạc đón năm mới nhạt nhẽo trên tivi, vừa uống bia Chu Kỳ đã chuẩn bị. Cao Thành tửu lượng kém, ba ly vào là mặt đỏ tưng bừng, lưỡi bắt đầu líu lại, cậu ta nói: “Chu Kỳ, đây là lần đầu tiên tao đến nhà mày… Có chuyện này tao muốn hỏi lâu rồi… Sao tao không thấy ba mẹ mày đâu hết vậy…”

Ngô Thiết Thạch và Lý Hoành Vũ cũng hướng ánh mắt căng thẳng về phía Cao Thành. Thực ra họ cũng tò mò từ lâu, rõ ràng Chu Kỳ là kiểu người không giấu được chuyện gì, nhưng chưa bao giờ nghe cậu nhắc đến cha mẹ dù chỉ một lần. Nghĩ kiểu gì cũng thấy không bình thường, nhưng mà Cao Thành à, mày hỏi thẳng thừng quá đấy!

Chu Kỳ cười hề hề: “Họ đi công tác rồi.”

Thực ra trong lòng cậu biết rõ, cũng giống như tác giả thiết lập cho Cố Viễn Du là một trai ngầu lạnh lùng, tác giả căn bản không hề thiết lập cha mẹ cho cậu. Cậu giống như Tôn Ngộ Không vậy, đột nhiên từ dưới nanh đá nhảy ra thôi.

Giữa chừng Chu Kỳ ra ngoài đi vệ sinh, vừa bước ra đã thấy Cố Viễn Du đứng trước cửa phòng.

Chu Kỳ cười hớn hở: “Sao thế? Cậu cũng đi vệ sinh à?”

Cố Viễn Du nói: “Đợi sau khi cậu ra ngoài, có thể nhờ Ủy ban sắp xếp cho một cặp cha mẹ.”

Chu Kỳ ngẩn người một giây rồi bắt đầu cười điên dại.

Cậu cười đến mức đứng không vững, phải vịn vào vai Cố Viễn Du: “Không phải, người anh em thiện lành ơi, làm gì có kiểu an ủi người ta như cậu chứ? Cái thứ này không có là không có, tôi từ nhỏ tới lớn cũng chẳng cần đến. Câu này của cậu làm tôi không biết đường nào mà lần luôn, cứ như thể đang bảo tôi ‘đi mà đẻ ra cha mẹ mình đi’ vậy, vô lý hết sức.”

Cố Viễn Du: “…”

Đúng là làm ơn mắc oán!

[Cố Viễn Du nhìn nụ cười của Chu Kỳ, dư quang liếc thấy những bông tuyết lấp lánh ngoài cửa sổ. Hắn nhớ lại lần đầu tiên tuyết rơi năm nay, hắn đã cùng trải qua với Chu Kỳ.]

[Và năm mới, hắn vẫn sẽ cùng Chu Kỳ trải qua.]

   

[Hắn cảm thấy thật may mắn vì điều đó.]

[Cố Viễn Du cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi Chu Kỳ, giọng trầm đục nói: “Bảo bối, chúc mừng năm mới.”]

Ban đầu Chu Kỳ còn hứng thú nhìn mấy dòng chữ trên đầu Cố Viễn Du. Nhưng đến khi câu cuối cùng hiện ra, cậu đột nhiên rùng mình một cái, mặt mày vặn vẹo: “Cố Viễn Du, cậu dám gọi tôi là bảo bối thử xem?!”

Cố Viễn Du: “…”

Hắn thề từ nay về sau tuyệt đối không thèm đọc truyện ngôn tình nữa.

— Di chứng nặng nề quá mức rồi.

Hắn kéo căng biểu cảm, rướn người tới hôn Chu Kỳ một cái.

“Chúc mừng năm mới.”

Giây tiếp theo, cánh cửa phía sau bị đẩy ra, Chu Kỳ quay đầu lại, nhìn thấy Ngô Thiết Thạch đang trợn tròn mắt kinh hãi.

“Lão Ngô…” Chu Kỳ chỉ muốn lấy tay che mặt, cậu không biết tâm hồn mong manh của Ngô Thiết Thạch có chịu nổi cú sốc từ cảnh tượng này hay không.

Ngô Thiết Thạch vừa trợn mắt vừa cố nặn ra nụ cười, đưa tay vỗ vỗ vai Chu Kỳ như thể đang rất hiền từ, nhưng đầu ngón tay run rẩy đã phản bội nội tâm đang động đất dữ dội của gã: “Đừng giải thích, tao biết hai đứa chúng mày là anh em tốt mà.”

Chu Kỳ quay sang nhìn Cố Viễn Du: “Xong rồi, Lão Ngô bị kích động đến thần trí không tỉnh táo luôn rồi. Làm sao bây giờ? Gọi 120 nhé?”

Trước Tiếp