Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 25

Trước Tiếp

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Chu Kỳ bám chặt bả vai Cố Viễn Du, gục đầu vào hõm cổ hắn, run rẩy cảm nhận từng ngón tay của đối phương. Đến lúc không nhịn nổi nữa, cậu r*n r* một tiếng rồi cắn mạnh lên vai Cố Viễn Du.

Cố Viễn Du ăn đau đến mức hít một hơi lạnh: “Chu Kỳ, cậu nhẹ tay chút.”

Chu Kỳ cười hề hề ngẩng đầu lên, trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, cậu l**m môi: “Ngại quá, có đau không?”

Nói đoạn, cậu đưa tay xoa xoa vết răng mình vừa để lại, rồi cúi đầu hôn chụt một cái.

Cố Viễn Du thuận thế nắm lấy cổ tay cậu kéo xuống.

Chu Kỳ làm vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nói: “Cố Viễn Du, cậu biết cái này gọi là gì không?”

“… Cái gì?”

“Cái này gọi là tinh thần khế ước; gọi là có vay có trả, lần sau vay tiếp không khó; gọi là có qua có lại; gọi là…”

Gân xanh trên trán Cố Viễn Du giật liên hồi, hắn ngắt lời: “Chu Kỳ, thi đại học môn Văn cậu được có 80 điểm thôi, đào đâu ra lắm từ ngữ thừa thãi thế?”

Chu Kỳ bảo: “Vậy cậu có thể dùng luận điểm này để viết một bài luận văn, đặt tên là ‘Bàn về việc vận dụng kiến thức lý thuyết vào thực tiễn’…”

Cố Viễn Du hết chịu nổi: “Chu Kỳ, lúc này mà cậu vẫn còn sung sức gớm nhỉ? Cậu…”

Chu Kỳ dùng lực ở tay: “Tôi làm sao?”

Cố Viễn Du đành ngậm miệng chịu thua.

Đây là lần đầu tiên hai người thân mật mà hoàn toàn không có sự thúc đẩy của những dòng chữ cốt truyện. Chu Kỳ ngược lại cảm thấy hưng phấn lạ thường. Cậu và Cố Viễn Du giúp nhau giải tỏa xong xuôi, cậu vẫn ngồi trên người hắn không nhích đi đâu, cứ thế tựa cằm lên vai Cố Viễn Du, vừa lấy lại sức vừa thẫn thờ.

Cố Viễn Du dùng tay vuốt dọc sống lưng Chu Kỳ như đang vuốt lông mèo. Một hồi lâu sau Chu Kỳ mới lên tiếng, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi sau khi thỏa mãn: “Đánh giá năm sao, lần sau lại ghé.”

   

“…” Mặt Cố Viễn Du lại đen kịt: “Chu Kỳ, cậu không nói thì không ai bảo cậu câm đâu.”

Chu Kỳ cười khoái chí.

Lần này cả hai đều tự biết chừng mực, không nghĩ đến việc làm tới bước cuối cùng. Dù sao chuyện gì cũng phải từ từ, tiến được đến bước này đã khiến Cố Viễn Du vui đến mức muốn bay lên trời rồi.

Chu Kỳ nói: “Mượn phòng tắm của cậu chút nhé.”

Lúc Chu Kỳ mang theo hơi nước đi ra, Cố Viễn Du thấy cậu đang mặc bộ đồ ngủ của mình, ống tay và ống quần đều hơi dài.

Chu Kỳ đưa tay vò tóc, nói với hắn: “Sớm đã thấy mùi trên người cậu thơm rồi, hóa ra là tại cái sữa tắm này, giờ thì hai đứa mình chung một mùi nhé.”

Nói không ngoa, Cố Viễn Du suýt nữa thì phun máu mũi.

Hắn cố tỏ ra bình tĩnh: “Dù sao mai cũng là cuối tuần, hôm nay cậu ngủ lại nhà tôi đi.”

Chu Kỳ cười cười: “Cậu nói muộn rồi, vốn dĩ tôi đã không định về.”

Khi Cố Viễn Du tắm xong đi ra, Chu Kỳ đã tự giác vào phòng ngủ, thậm chí đắp chăn xong xuôi, mắt nhắm mắt mở sắp ngủ đến nơi.

Cố Viễn Du kéo cậu: “Dậy đi, tóc chưa khô đã ngủ.”

“Sống bờ sống bụi quen rồi, tôi không để ý mấy cái đó đâu.”

Chu Kỳ kéo ngược Cố Viễn Du một cái, khiến hắn ngã nhào xuống giường. Cậu vỗ vỗ Cố Viễn Du, ra dáng chủ nhà nói: “Ngủ chung đi.”

[Cố Viễn Du ôm lấy Chu Kỳ từ phía sau.]

Cố Viễn Du nổi khùng trong lòng: “Cần mày nói chắc! Tao đang định ôm đây!”

Hắn vòng tay ôm lấy Chu Kỳ vào lòng, cơn giận lập tức tan biến một nửa.

Chu Kỳ nằm im thin thít, điều này làm tim Cố Viễn Du lại bắt đầu ngứa ngáy. Tay hắn vừa luồn vào dưới vạt áo Chu Kỳ, vừa khẽ hôn lên gáy cậu.

Chu Kỳ vòng tay vỗ vỗ đầu Cố Viễn Du, mệt mỏi nói: “Cố Viễn Du đừng phá tôi ngủ, hôm nay tôi bị tổn thương tinh khí, cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức.”

Cố Viễn Du: “…”

Chu Kỳ giống như một kẻ mấy năm không ra khỏi cửa, vừa ra đã chạy bộ mười cây số, mệt đến mức ngủ say sưa. Trước đây cậu không bao giờ biết chuyện này lại tốn sức đến vậy. Đợi đến lúc cậu mở mắt vào ngày hôm sau thì mặt trời đã chiếu đến mông rồi.

   

Cố Viễn Du nghe thấy động tĩnh liền ló đầu vào nhìn, không nhịn được bật cười một tiếng: “Đã bảo hôm qua đừng để tóc ướt đi ngủ, giờ đầu cậu trông như cái tổ quạ rồi kìa.”

Hắn nói tiếp: “Kem đánh răng nặn sẵn rồi đấy, đi rửa mặt đi. Bữa sáng tôi nấu cháo trứng bắc thảo thịt bằm, còn xuống lầu mua cả màn thầu nữa.”

Ánh mắt Cố Viễn Du rất ấm áp, Chu Kỳ ngây người nhìn hắn hồi lâu.

Cố Viễn Du ban đầu còn mỉm cười nhìn cậu, nhưng nửa phút sau đã nhíu mày: “Chu Kỳ, cậu vẫn chưa tỉnh ngủ à? Tôi nói cậu có nghe thấy không đấy?”

“Biết rồi, hung dữ cái gì.” Chu Kỳ nở nụ cười tươi rói: “Cố Viễn Du, tôi đột nhiên phát hiện cậu tốt bụng thật đấy.”

Khóe mắt Cố Viễn Du giật giật.

… Không phải chứ, sao tự nhiên hắn lại được phát thẻ người tốt thế này?

Chu Kỳ ăn sáng xong thì về nhà. Cậu ném quần áo vào máy giặt, vừa đổ nước giặt vừa thẫn thờ. Trong đầu cứ hiện lên đôi mắt của Cố Viễn Du, đôi mắt ấy khi nhìn người khác luôn lạnh lùng xa cách, nhưng mỗi khi nhìn cậu lại mang một sự ấm áp không thể diễn tả bằng lời.

Tim Chu Kỳ bỗng dưng ngứa ngáy lạ thường.

Suy đi tính lại, cậu mò điện thoại mở Taobao ra, nhập dãy chữ cái tiếng Anh mà mình đã học thuộc lòng vào thanh tìm kiếm.

“Cái đệch, đắt thế.”

Cái chai sữa tắm của Cố Viễn Du tận hơn 300 tệ? Thằng điên này giàu quá mức rồi đấy??

Sữa rửa mặt của Chu Kỳ có mấy tệ thôi mà!

Chu Kỳ vò đầu bứt tai, cuối cùng nghiến răng nhấn đặt hàng, rồi ghi chú ở phần lưu ý: “Giao hỏa tốc, đang cần gấp.”

Đến thứ Hai đi học, vừa gặp Cố Viễn Du, Chu Kỳ đã đưa cánh tay sát mũi hắn: “Cậu ngửi đi, ngửi đi.”

“Gì thế?”

“Không ngửi ra à? Sáng nay tôi đặc biệt tắm rửa xong mới đi học đấy.”

Cao Thành chứng kiến từ đầu đến cuối không chịu nổi nữa, khinh bỉ nói: “Cố Viễn Du, nó đang cho mày ngửi mùi sữa tắm đấy, khoe khoang cả buổi sáng rồi. Thật không hiểu nổi nó, có phải chó đâu mà đòi ngửi mùi tìm đồng loại.”

   

Cố Viễn Du nghe vậy liền nắm cổ tay Chu Kỳ ngửi kỹ lại, quả nhiên trên người cậu có mùi hương giống hệt mình. Trái tim Cố Viễn Du co thắt lại một cái, hỏi: “Sao lại nghĩ đến chuyện mua loại này?”

“Nó đắt dã man.” Chu Kỳ mặt đầy vẻ xót tiền: “Nhưng mà công nhận thơm thật.”

[Là vì muốn có cùng mùi hương với mình sao? Cố Viễn Du thầm vui sướng.]

Chu Kỳ nhìn thấy dòng chữ, giả vờ mất kiên nhẫn tặc lưỡi một cái: “Nói bậy bạ!”

Khi kết thúc tiết học buổi sáng, Chu Kỳ vừa định rủ Cố Viễn Du đi nhà ăn thì nghe thấy có bạn ở cửa lớp gọi: “Cố Viễn Du, có người tìm! — Là một em gái nhé!”

Chu Kỳ hóng hớt hỏi: “Ai thế?”

Cố Viễn Du cũng không biết: “Không rõ, để tôi ra xem.”

Hắn đứng dậy đi ra cửa, Chu Kỳ cũng tò mò đi theo sau để xem là ai, hóa ra là Từ Thải Thải — cô bé lớp 10 mà Ngô Thiết Thạch thích, cũng là người đã tỏ tình với Cố Viễn Du dạo trước.

Cố Viễn Du nói: “Tôi qua đó một chút.”

Chu Kỳ đáp một tiếng: “Vậy tôi về chỗ đợi cậu đi ăn cơm nhé.”

**

Khi Cố Viễn Du quay lại lớp, đập vào mắt là Chu Kỳ đang ngồi trên bàn, khoanh tay trước ngực, vắt chân chữ ngũ, mũi chân đánh nhịp; đôi lông mày cương nghị hôn nhau chùn chụt, sắc mặt có vẻ trầm xuống.

Thấy Cố Viễn Du bước vào, sắc mặt Chu Kỳ lập tức giãn ra, cậu hỏi: “Tìm cậu có việc gì thế?”

Cố Viễn Du thành khẩn khai báo: “Cô ấy nhờ tôi phụ đạo bài vở cho Ngô Thiết Thạch.”

“Cậu đồng ý rồi?”

Cố Viễn Du gật đầu.

Chu Kỳ ngửa đầu, nhướn mày nhìn hắn: “Nhưng tại sao lại tìm cậu? Theo lý thì cậu mới lớp 11, sao biết được kiến thức lớp 12?”

Cố Viễn Du nhìn biểu cảm của Chu Kỳ, cười như không cười, thong thả nói: “Kiến thức lớp 12 thực ra không có bao nhiêu, thi đại học chủ yếu vẫn xem nền tảng lớp 10 và lớp 11.”

Hắn dừng lại một chút: “Vả lại Ngô Thiết Thạch mất gốc từ đầu, tôi dạy thằng chả là hợp nhất.”

   

Chu Kỳ suy nghĩ rồi gật đầu: “Cũng đúng, thế định bao giờ thì phụ đạo cho Lão Ngô?”

“Mỗi ngày sau giờ học, vẫn ở quán cafe đó.”

Chu Kỳ than thở: “Thế chẳng phải không được về cùng cậu nữa à?”

Cố Viễn Du bật cười, nói: “Nghĩ gì thế, cậu cũng không chạy thoát được đâu. Tôi đã nói với cô ấy là khi phụ đạo tôi sẽ dẫn theo một người mất gốc nữa.”

“Còn một người nữa? Ai thế? Lý Hoành Vũ à?”

Cố Viễn Du: “…”

Chu Kỳ lúc này mới phản ứng lại: “Ồ, hóa ra kẻ mất gốc lại chính là tôi…”

Cậu nghĩ nghĩ: “Cũng được, lần này học hành cho tử tế, đỡ phải nước đến chân mới nhảy.”

Cậu đứng dậy: “Đi, ăn cơm.”

Cố Viễn Du nhìn xung quanh một lượt, học sinh trong lớp đã đi hết, giờ chỉ còn lại hai người.

Hắn nói: “Đợi chút, tôi có chuyện muốn hỏi cậu.”

“Chuyện gì?”

Cố Viễn Du cười cười ghé sát Chu Kỳ, hạ thấp giọng hỏi: “Nãy cậu ăn giấm đúng không?”

Giọng Cố Viễn Du đầy vẻ trêu chọc, hắn chỉ muốn trêu chọc Chu Kỳ một chút thôi. Theo dự tính của hắn, phản ứng khả dĩ nhất của Chu Kỳ là nhảy dựng lên cốc đầu hắn rồi quát: “Ghen cái đầu cậu ấy!”

Nhưng Chu Kỳ không làm như vậy.

Cậu dùng ngón trỏ gãi gãi má, lí nhí nói: “Nói thật thì, cũng hơi hơi.”

Cố Viễn Du cảm thấy có điềm chẳng lành, nắm vai Chu Kỳ xoay ngược ra sau, giây tiếp theo trên đầu lại hiện ra một chuỗi dài —

[Thích cậu.]

Chu Kỳ hỏi: “Sao thế?”

Cố Viễn Du liều mạng bị Chu Kỳ coi là bệnh nhân tâm thần mà nói: “Không có gì, đột nhiên muốn xoa bóp vai cho cậu thôi.”

Chu Kỳ: “…?”

   

Việc phụ đạo bắt đầu ngay từ ngày hôm đó, khi Chu Kỳ bỏ quyển bài tập Toán vào cặp, Cao Thành nhạy bén quay lại nhìn: “Mày định để Cố Viễn Du phụ đạo cho à?”

Chu Kỳ kinh hãi: “Sao mày biết??”

Cao Thành đẩy gọng kính tưởng tượng trên mũi: “Vì mày chưa bao giờ mang bất cứ quyển sách hay bài tập nào về nhà cả. Việc mày cho sách vào cặp, loại trừ khả năng thần kinh của mày đang có vấn đề, thì chắc chắn là do Cố Viễn Du yêu cầu — Vậy chỉ có một lý do, nó muốn phụ đạo cho mày.”

Chu Kỳ khâm phục sát đất, giây tiếp theo, Cao Thành vứt bỏ vẻ tinh khôn, chắp tay cầu xin: “Cho tao theo với? Tao cũng muốn tiếp tục được Cố Viễn Du phụ đạo.”

“Cái này còn phải xem ý kiến của Cố Viễn Du…” Chu Kỳ quay sang nhìn hắn.

Cố Viễn Du thản nhiên thu dọn cặp sách: “Tôi không ý kiến, dạy một đứa mất gốc cũng là dạy, hai đứa cũng thế, dù sao Cao Thành vẫn biết nhiều hơn hai người.”

Chu Kỳ: “… Cậu đừng có hở ra là mở mồm ra là lại nói mất gốc có được không? Tôi có nhiều nền tảng lắm nhé, chỉ là không phải về chuyện học hành mà thôi.”

Cố Viễn Du: “… Mặt cậu cũng dày lắm mới nói ra được câu đó.”

Cao Thành “ơ” một tiếng: “Còn một người nữa à? Ai thế?”

Chu Kỳ cố ý giữ bí mật: “Đến nơi rồi mày sẽ biết.”

Ngô Thiết Thạch đã đợi sẵn ở quán cafe, Lý Hoành Vũ ngồi bên cạnh. Thấy Cố Viễn Du và Chu Kỳ, hai người cực ngầu gật đầu chào.

Cao Thành lập tức túm chặt tay Chu Kỳ: “Mẹ ơi, Ngô Thiết Thạch! Báo chú cảnh sát mau!”

Ngô Thiết Thạch: “…”

Gã nhìn Cao Thành bằng ánh mắt thâm trầm: “Nhóc con, mày nói năng kiểu gì đấy?”

Cao Thành bắt đầu run cầm cập.

Chu Kỳ vỗ vỗ vai an ủi: “Đừng sợ, Lão Ngô là bạn học lần này của tao với mày, cùng phụ đạo chung đấy.”

Cao Thành sợ hãi hỏi: “Sao mày lại quen Ngô Thiết Thạch?”

Chu Kỳ thở dài.

Nếu đây là lúc còn đang chạy theo cốt truyện cũ, giờ sẽ là lúc cậu và Cố Viễn Du thể hiện đẳng cấp, Chu Kỳ sẽ cực ngầu mà nói: “Ồ, bị bọn tao đánh cho phục sát đất, giờ là đàn em của bọn tao rồi.”

   

Nhưng hiện tại, Chu Kỳ chỉ đành sờ mũi đầy hậm hực: “Vì vài hiểu lầm tinh tế… qua lại vài lần thì thân thôi…”

Buổi hôm nay thực chất là dạy thử. Sau khi Cố Viễn Du giảng về số phức, Ngô Thiết Thạch cảm động đến rơi nước mắt, nắm chặt tay Cố Viễn Du lắc lấy lắc để: “Người anh em thiện lành ơi, cảm ơn, thực sự cảm ơn mày. Đây là lần đầu tiên tao nghe hiểu môn Toán đấy.”

Gã rầu rĩ nói: “Tao đã học lại hai năm rồi, không giấu gì bọn mày, tao thực sự muốn vào được một trường đại học, nhưng khổ nỗi học mãi không vào… Tao thực sự không muốn hai năm nữa Thải Thải đã là sinh viên năm nhất mà mình vẫn còn mài đ*ng q**n ở trung học đâu.”

Mười giờ rưỡi, quán cafe đóng cửa.

Mọi người ra về, Ngô Thiết Thạch một lần nữa trịnh trọng cảm ơn Cố Viễn Du, khi đám đông tản ra, chỉ còn lại Chu Kỳ và Cố Viễn Du đi trên con đường nhỏ.

Chu Kỳ nói: “Cố Viễn Du, Lão Ngô cũng đáng thương thật đấy, hay là cậu chịu khó vất vả chút giúp nó vào được đại học đi.”

Cố Viễn Du quay sang nhìn cậu, đột nhiên dùng giọng điệu trêu đùa: “Thế chẳng phải là tôi đang làm không công à?”

Chu Kỳ cũng cười: “Thế cậu muốn gì?”

Cố Viễn Du bất chợt nghiêng mặt đặt một nụ hôn lên môi Chu Kỳ.

Hắn nói: “Phí làm thêm giờ.”

Rồi hắn nói thêm: “Thực ra loại sữa tắm này là đồ trang bị thống nhất cho các Nam chính kiểu lạnh lùng đấy, giống như Alpha sẽ được phát sữa tắm mùi gỗ tuyết tùng vậy. Trước đây tôi chẳng thấy nó thơm tho gì cho cam, nhưng vừa rồi ngửi thấy trên người cậu, lần đầu tiên tôi thấy nó cũng không tệ.”

**

Chan: Ý là éo phải mua nên éo biết nó đắt =))))))))))))))))))))

Trước Tiếp