Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Buổi kiểm tra ngày hôm sau không phân lại lớp, chỉ đơn giản là đổi chỗ ngồi trong lớp một chút.
Trước khi thi, Cố Viễn Du hỏi Chu Kỳ: “Chuẩn bị thế nào rồi?”
Chu Kỳ vỗ vỗ ngực hắn: “Vẫn là cậu dạy giỏi, tôi chuẩn bị xong xuôi hết cả rồi.”
Chu Kỳ vừa nói xong câu đó, Cố Viễn Du lập tức nhận ra có điềm. Hắn quá hiểu Chu Kỳ, phản ứng của Chu Kỳ khi gặp kỳ thi chắc chắn phải là quỷ khóc soi gào chứ không bao giờ có chuyện tự tin đầy mình thế này. Hắn thản nhiên xòe bàn tay ra trước mặt Chu Kỳ.
Chu Kỳ giả giọng điệu kéo dài: “Gì đây, lại muốn nắm tay à?”
Cố Viễn Du: “Đưa phao đây.”
Chu Kỳ: “…”
Chu Kỳ lôi từ trong túi ra một dải phao dài ngoằng, ủ rũ đặt vào tay Cố Viễn Du. Cố Viễn Du nhìn qua một cái, cũng không biết nên cảm thấy vui mừng hay nên tức giận nữa, vì Chu Kỳ cũng không lãng phí công sức của hắn, các kiến thức trên mẩu giấy toàn là những thứ hắn đã dạy.
Phao bị tịch thu, Chu Kỳ chỉ còn một kết cục duy nhất. Đó là sau khi làm xong những câu hiếm hoi mà mình biết, cậu chỉ có thể ngồi tại chỗ thẫn thờ.
Cậu chống cằm, lúc thì nhìn trần nhà, lúc thì nhìn ra cửa sổ, lúc lại dùng bút mực đen tô đen hết tất cả những ô trống bên trong các con chữ trên tờ đề. Cậu tô hăng say vô cùng, tô xong mặt trước lại lật sang tô mặt sau, bỗng nhiên cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
Cậu tưởng là giáo viên giám thị, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Viễn Du đang nhìn mình. Vì sợ gian lận nên giáo viên chủ nhiệm cho học sinh bốc thăm lại để xáo trộn chỗ ngồi, Cố Viễn Du bốc trúng ngay dãy đầu tiên. Chắc là hắn đã làm bài xong, đang nằm bò ra bàn trong tư thế giả vờ như rất tự nhiên, nhìn Chu Kỳ xuyên qua cánh tay và những lọn tóc trước trán.
Chu Kỳ chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt lộ ra bên ngoài của Cố Viễn Du. Ánh mắt hắn rất ấm áp và mềm mại. Chu Kỳ nhìn thẳng vào mắt hắn qua những dãy bàn, đột nhiên cũng cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường.
Thi xong môn này, các bạn học tụ tập tán gẫu.
Cao Thành chen qua đám đông đến cạnh Chu Kỳ: “Làm bài thế nào?”
Chu Kỳ túm cổ áo quạt quạt mấy cái, bày ra vẻ mặt mệt mỏi rã rời, rồi thở dài thườn thượt: “Rảnh chết đi được, lúc nãy tao vừa tô đen hết mấy cái lỗ hổng trong chữ trên tờ đề xong.”
Cao Thành: “… Mày giỏi.”
Cổ của Chu Kỳ bỗng nhiên bị ai đó bóp từ phía sau, rồi cậu nghe thấy giọng nói kìm nén sự tức giận và cục cằn của Cố Viễn Du: “Uổng công tôi cảm thấy vui mừng đến thế! Hóa ra Chu Kỳ nhà cậu đang ngồi tô ô vuông!!”
Vui mừng?
Chu Kỳ cũng nổi cáu: “Vãi thật, hóa ra lúc nãy nhìn tôi thâm tình như thế, rốt cuộc lại là ánh mắt người cha già cảm thấy vui mừng à??”
Cố Viễn Du rầu rĩ đến mức chỉ muốn bấm huyệt nhân trung cho tỉnh người. Người là do mình tự thích, có đau đầu đến mấy cũng phải chịu thôi.
Ba ngày sau khi thi thì có kết quả. Việc phụ đạo của Cố Viễn Du vẫn có tác dụng, dù điểm của Chu Kỳ vẫn chưa cao nhưng so với trước đây đã là một sự tiến bộ vượt bậc.
Cố Viễn Du cười lạnh: “Từ 150 điểm lên 300 điểm, đúng là một bước nhảy vọt gấp đôi.”
Chu Kỳ: “… Cậu giỏi làm tổn thương lòng người lắm đấy, Cố Viễn Du.”
Điểm số của cả lớp đều khá tốt, Chu Kỳ không phải chuyển đi đâu cả, giáo viên chủ nhiệm rất hài lòng.
Cô hỏi: “Đại hội thể thao tuần tới các em dự định đăng ký hạng mục nào?”
Chu Kỳ là người đầu tiên giơ tay: “Chạy 1500 mét ạ!”
Cậu là kiểu điển hình của thể lực tốt hơn trí não, 1500 mét đối với cậu là chuyện nhỏ, nên lần nào nhiệm vụ chạy 1500 mét nam cũng rơi xuống đầu cậu.
Cố Viễn Du lại khẽ nhíu mày: “Chân cậu có ổn không đấy?”
Chu Kỳ: “Khả năng hồi phục của tôi cậu còn lạ gì nữa, khỏi gần hết rồi.”
**
Trường Tam Trung là trường trọng điểm của tỉnh, lại còn là một trường cực kỳ giàu có. Giàu đến mức trường còn mua hẳn một khu đất ở vùng ven thành phố mới phát triển để xây một sân vận động riêng.
Ngày hội thể thao, trường dùng xe buýt chở từng đoàn học sinh xuất phát từ cổng trường, nghênh ngang băng qua thành phố để đến sân vận động. Trên xe, mọi người đều rất hào hứng, trò chuyện không ngớt, nhưng Cố Viễn Du lại trông ngái ngủ.
Chu Kỳ lạ lẫm nhìn hắn: “Sao trông cậu mất tinh thần thế?”
“Hôm qua thức khuya.” Cố Viễn Du day day sống mũi, Chu Kỳ thấy dưới mắt hắn có quầng thâm nhạt.
“Thức khuya làm gì?” Chu Kỳ tò mò.
Cố Viễn Du im lặng.
Đại hội thể thao, biết bao nhiêu tiểu thuyết ngôn tình, bao nhiêu phim hoạt hình lấy đây làm bối cảnh để tình cảm thăng hoa. Những tình huống có thể xảy ra bao gồm nhưng không giới hạn ở: Một bên trẹo chân và bên kia cõng chạy, cảm nhận cơ thể nhau; một bên tặng bài hát cho bên kia trên loa phát thanh trường; một bên được tỏ tình làm bên kia nhận ra tình cảm của mình rồi ghen tuông; sau khi thi đấu xong thì mồ hôi đầm đìa vén áo lên lộ cơ bụng… vân vân.
Cố Viễn Du tuyệt đối không mong đợi cảnh Chu Kỳ trẹo chân để mình cõng chạy, cảnh đó chắc chắn sẽ kỳ quặc vô cùng. Nhưng tối qua những tình tiết đó cứ lởn vởn trong đầu hắn không dứt, nhắm mắt mở mắt đều là mấy cái kịch bản máu chó đó.
Thực ra Cố Viễn Du hoàn toàn không tưởng tượng nổi dáng vẻ Chu Kỳ yếu đuối trẹo chân hay lúc cậu ghen tuông sẽ ra sao, nhưng lại không kìm được mà nghĩ tới. Vừa nghĩ vừa cảm thấy cái phiên bản Chu Kỳ bị mình làm cho OOC này vừa đáng ghét vừa đầy k*ch th*ch, kết quả cuối cùng là hắn chìm trong cảm giác tự ghét bỏ bản thân và trằn trọc cả đêm không ngủ được.