Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 16

Trước Tiếp

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Ngày hôm sau, khi Chu Kỳ bước vào lớp, cả phòng học im bặt trong giây lát.

Chu Kỳ vốn có nhân duyên không tệ, các bạn học đều kinh ngạc vây quanh: “Chu Kỳ, mày bị làm sao thế này??”

Chu Kỳ xua tay: “Không sao, bị một thằng cháu trai ám toán.”

Cậu mang khuôn mặt sưng vù như cái bánh bao, tím tái đủ màu, tập tễnh đi về chỗ ngồi.

Cao Thành lo lắng hỏi: “Mày có sao không đấy?”

Chu Kỳ nhếch môi định cười nhưng đau đến mức hít một ngụm khí lạnh: “Chưa chết được.”

Từ lúc cậu bước chân vào cửa, Cố Viễn Du vẫn rất bình thản. Hắn nhìn Chu Kỳ ngồi xuống, thấy cậu xuýt xoa duỗi một chân ra thật xa, rồi lại ôm eo kêu “ai u” một tiếng.

Cố Viễn Du hỏi với giọng điệu vô cùng điềm tĩnh: “Ai làm?”

Chu Kỳ xì một tiếng đầy khinh bỉ: “Tiền Tiến.”

Cao Thành tức đến mức đập bàn: “Cái đệch, nó là thằng nào? Dám bắt nạt anh em của tao? Chu Kỳ, mày dẫn tao đi tìm nó, gọi hết cả lớp mình đi, kiểu gì cũng phải giã cho nó một trận!”

Ánh mắt Chu Kỳ lộ vẻ hung ác, cậu nhếch một bên môi cười lạnh lùng, nhưng lại nói: “Không cần.”

“Mày là thánh nhân phương nào thế?” Cao Thành gắt lên: “Người ta đánh mày mà mày cũng nhịn được á?”

Chu Kỳ vỗ vai an ủi Cao Thành, không giải thích nhiều, chỉ nói: “Bây giờ chưa phải lúc.”

Trong trí nhớ của Chu Kỳ, để đánh bại Tiền Tiến hoàn toàn còn phải trải qua hai ba cuộc xung đột nhỏ nữa. Cố Viễn Du đã nói phải tuân theo cốt truyện, không phải là không trả thù mà là chưa đến lúc. Đợi đến đúng phân cảnh trận đánh lớn, Chu Kỳ nhất định sẽ tự tay chăm sóc thằng cháu đó.

   

Cố Viễn Du đứng dậy, đi về phía cửa lớp.

Chu Kỳ gọi với theo: “Ê, cậu đi đâu đấy? Sắp vào lớp rồi.”

“Đi vệ sinh.” Cố Viễn Du đáp.

Chu Kỳ “ồ” một tiếng, không mảy may nghi ngờ. Cậu vất vả cúi xuống kiểm tra vết thương ở bắp chân. Hôm qua khi bị vây đánh, cậu đã ngồi xổm xuống bảo vệ vùng bụng nên ngoài đau ra thì không bị thương tổn bên trong. Có đứa thừa cơ đạp vào bắp chân cậu mấy phát, xui xẻo là nó đi giày đinh, làm chân Chu Kỳ bị cào mấy đường dài ngoằng.

“May mà mình không phải cơ địa sẹo lồi.” Chu Kỳ tự an ủi bản thân.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, thầy giáo Vật lý bụng phệ bước vào. Khi nhìn thấy Chu Kỳ, thầy “ồ” lên một tiếng: “Chu Kỳ sao thế này? Đi đánh nhau với ai à?”

Chu Kỳ thường ngày quan hệ với thầy khá tốt: “Làm gì có ạ, em ngoan lắm nhé, em bị ngã thôi.”

Thầy Vật lý cười khà khà: “Em định lừa trẻ con đấy à? Chu Kỳ lên đây, hôm nay chúng ta sẽ lấy vết thương của em để làm bài phân tích lực.”

Chu Kỳ dở khóc dở cười: “… Thầy đúng là chẳng nghiêm túc tí nào!”

Thầy Vật lý cũng chỉ nói đùa thôi, thầy quay người viết chữ lên bảng.

Chu Kỳ bỗng nhíu mày: “Lạ thế nhỉ, Cố Viễn Du đi vệ sinh lâu quá rồi đấy?”

Vừa dứt lời tự nhủ, Chu Kỳ bừng tỉnh ngay lập tức — chắc chắn là Cố Viễn Du đi tìm Tiền Tiến để trả thù cho mình rồi!

Cậu đứng bật dậy: “Thầy ơi cho em xuống phòng y tế!”

Cái mặt bầm dập của cậu là bằng chứng quá đủ để không thầy cô nào nỡ từ chối.

Thầy Vật lý xua tay: “Đi đi, lấy ít thuốc mà bôi vào.”

Chu Kỳ tập tễnh đi ra ngoài, bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

Cậu quay lại thấy Cao Thành: “Mày theo làm gì?”

Cao Thành hậm hực: “Mày tưởng tao thiểu năng à? Rõ ràng là mày đi tìm Cố Viễn Du, tao phải đi cùng mày. Nhỡ Cố Viễn Du báo thù thất bại, cái chân này của mày có chạy cũng chẳng chạy nổi.”

Chu Kỳ vừa cảm động vừa bực mình, cuối cùng gác tay lên vai Cao Thành: “Dìu tao cái, hai đứa mình bắt xe sang trường Lục Trung.”

**

   

Điều Tiền Tiến coi thường nhất ở Ngô Thiết Thạch chính là việc rõ ràng Ngô Thiết Thạch có thể làm đối thủ của gã, nhưng ngày nào cũng ngồi lù lù trong lớp học.

Nên lúc này tất nhiên gã không ở trong lớp, mà đang ở căn cứ bí mật — sân thượng của trường. Cửa sắt dẫn lên sân thượng bình thường bị khóa, nhưng Tiền Tiến đã dùng cưa cắt khóa và thay bằng khóa riêng của mình, biến nơi này thành địa bàn riêng của mình.

Tiền Tiến tựa người vào lan can, miệng ngậm điếu thuốc đang nhả khói mờ mịt. Thằng Khỉ gầy bên cạnh cười nham nhở: “Hôm qua thằng nhóc đó bị tẩn thảm thương luôn! Em thấy nó đứng còn không vững nữa kìa!”

Tiền Tiến khinh khỉnh: “Đấy là cái kết cho kẻ dám đụng vào tụi mày. Để xem sau này nó còn dám láo nháo nữa không.”

Thằng Khỉ gầy đắc ý đập đùi: “Hôm qua bọn em cho nó một bài học nhớ đời rồi, hy vọng nó khôn ra được một tí!”

Cả lũ cười hô hố, nhưng cửa sân thượng đột nhiên bị đẩy ra, Cố Viễn Du bước về phía đám Tiền Tiến.

Giờ này mà lên sân thượng thì chắc chắn phải là phe Tiền Tiến rồi, Tiền Tiến có chú ý nhưng vì ở xa nên không nhìn rõ mặt. Đến khi nhìn rõ mặt Cố Viễn Du thì hắn chỉ còn cách Tiền Tiến khoảng bốn, năm mét.

Nhưng dù là biểu cảm hay dáng đi, Cố Viễn Du đều quá đỗi tự nhiên, khiến cả đám Tiền Tiến ngẩn người trong giây lát. Đến khi phản ứng lại thì Cố Viễn Du đã đứng đối mặt với Tiền Tiến rồi.

Tiền Tiến bật dậy: “Mày đến đây làm gì?”

Gã chẳng hề sợ hãi, bên cạnh bao nhiêu người thế này, Cố Viễn Du có giỏi đến mấy cũng đâu thể một chấp mười?

Cố Viễn Du không nói một lời, chẳng thèm cho đối phương cơ hội phản ứng, tung một cú đá cực mạnh vào bụng Tiền Tiến. Tiền Tiến bị đá đến mức “ọe” một tiếng, gập người ôm bụng.

Cố Viễn Du thuận thế túm lấy cổ áo gã, dùng sức đẩy mạnh về phía sau.

Tiền Tiến vốn đang đứng sát rào chắn, cú đẩy này làm nửa người gã lơ lửng giữa không trung, mặt gã cắt không còn một giọt máu, bám chặt lấy tay Cố Viễn Du: “Mày định làm gì?”

Đám Khỉ gầy gào thét: “Thả đại ca của tao xuống ngay!”

Cố Viễn Du nói với Tiền Tiến: “Bảo chúng nó ngậm mồm lại.”

Nói xong, không đợi Tiền Tiến phản ứng, hắn thả lỏng ngón trỏ đang túm cổ áo ra.

   

Tiền Tiến cảm nhận rõ lực nâng đỡ mình giảm đi đáng kể, gã hoảng loạn đến mức giọng lạc đi, hét lên: “Câm mồm! Tất cả câm mồm hết cho tao!”

Tiền Tiến run rẩy: “Mày thả tao vào, chúng ta nói chuyện tử tế.”

Cố Viễn Du lạnh lùng: “Tao sẽ không buông tay ngay đâu. Tao sẽ buông từng ngón tay một, cho đến khi mày rơi xuống.”

Một luồng khí lạnh chạy từ lòng bàn chân Tiền Tiến phọt lên tận óc.

Từ lúc bước vào sân thượng đến giờ, Cố Viễn Du quá điềm tĩnh, điềm tĩnh đến mức — không giống con người.

Cố Viễn Du rất đẹp trai, ngũ quan không chê vào đâu được, làn da trắng sứ, mặt không một chút biểu cảm, giống như một con búp bê tinh xảo.

Đôi mắt đen đó không có chút gợn sóng, chỉ là một mặt hồ tĩnh lặng, ẩn chứa sự mục rỗng và tăm tối.

Tiền Tiến nhìn vào mắt hắn, hoàn toàn không nghi ngờ việc hắn sẽ ném mình xuống từ sân thượng này.

Gã sợ đến nhũn cả chân, nước mắt vô thức trào ra, giọng nói nghẹn ngào: “Mày… mày điên rồi?”

Cố Viễn Du cuối cùng cũng có biểu cảm, hắn khẽ mỉm cười với Tiền Tiến, rồi buông ngón tay giữa ra.

[Cố Viễn Du nghĩ, hắn đã điên từ lâu rồi.]

[Từ khi cốt truyện kết thúc, từ khi hắn mất liên lạc với Chu Kỳ suốt một năm ròng rã.]

[Từ lúc hắn chấp nhận giúp đỡ Thế giới chủ để quay lại thế giới này nhằm tìm thấy Chu Kỳ.]

[Mỗi ý nghĩ, mỗi lần rung động của hắn đều bị biến thành văn bản cụ thể để thu thập làm tư liệu cho những cuốn tiểu thuyết khác. Cái giá để hắn tìm thấy Chu Kỳ rất lớn, lớn đến mức phải kéo Chu Kỳ vốn đã tự do phải quay lại thế giới mà cậu luôn muốn trốn chạy để bắt đầu lại. Lớn đến mức phải bóc trần thế giới nội tâm của mình ra trước mặt Chu Kỳ, rồi lại phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.]

[Hắn cố gắng tỏ ra bình thường trước mặt Chu Kỳ, cùng cậu cười nói, làm anh em tốt, trêu chọc nhau, nhưng khi thấy Chu Kỳ bị đánh thành ra thế kia… hắn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.]

Ngón tay Cố Viễn Du khẽ cử động, chuẩn bị buông ngón áp út. Một khi buông ra, bàn tay chỉ còn hai ngón chắc chắn không đủ sức giữ được trọng lượng của Tiền Tiến.

   

“Cố Viễn Du!”

Một giọng nói trong trẻo vang lên kéo sự chú ý của Cố Viễn Du lại. Hắn quay đầu lại, thấy Chu Kỳ được Cao Thành dìu, đang nhảy lò cò về phía mình như một con thỏ.

“Cố Viễn Du, thả thằng đó vào ngay cho tôi!” Chu Kỳ quát: “Nhanh lên, nhanh lên!”

Động tác của Cố Viễn Du khựng lại, Chu Kỳ “chậc” một tiếng: “Cố Viễn Du, nghe lời!”

Cố Viễn Du nhìn Chu Kỳ, chậm rãi siết chặt ngón tay, xách Tiền Tiến trở lại.

Tiền Tiến chảy mồ hôi nhễ nhại, ngã quỵ xuống đất, thở hồng hộc.

Chu Kỳ nhảy đến cạnh Tiền Tiến, giơ tay tát mạnh vào mặt gã hai phát, rồi nói: “Chuyện này coi như xong, sau này đừng có đến chọc tao nữa, biến ngay cho khuất mắt tao!”

Dù sao năm nay Tiền Tiến cũng chưa thành niên, lại vừa thoát chết trong gang tấc nên hồn vía lên mây, cùng đám đàn em đã sớm sợ mất mật chạy biến.

Cố Viễn Du nhìn Chu Kỳ.

Chu Kỳ vỗ vỗ hắn: “Cậu cũng thật là, đi vệ sinh mà lạc đến tận đây cơ à? Nếu tôi không đến tìm cậu, chẳng lẽ cậu định giết người thật hả?”

Chu Kỳ nở nụ cười, nhưng nụ cười làm động đến vết thương khiến mặt cậu có chút méo mó, nhưng vẫn không ngăn được vẻ tưng tửng: “Tôi nói cho cậu biết nhé, hôm qua lúc bị đánh, tôi ngồi xổm bảo vệ mình tốt lắm, mấy cái này chỉ là vết thương ngoài da thôi.”

Cố Viễn Du nhìn cậu, hơi ấm trào dâng từ tận đáy lòng.

Một dòng chữ “píp” một cái hiện ra trên đầu hắn:

[Muốn hôn quá.]

Chu Kỳ cười khúc khích.

Cậu nói: “Cao Thành.”

Cao Thành ngơ ngác “Hả?” một tiếng, không hiểu sao Chu Kỳ đột nhiên gọi mình.

Chu Kỳ nói: “Mày quay mặt đi chỗ khác được không? Lông mi tao lại rơi vào mắt rồi, tao nhờ Cố Viễn Du thổi hộ cái.”

**

Chan: Cao Thành mở camera điện thoại ra nhìn chằm chằm vào 2 đứa nó cho chị!

Trước Tiếp