Xuyên Vào Sách, Tôi Hóa Thần Nhờ Buôn Bán Tình Báo

Chương 3

Trước Tiếp

Editor: Linh Khánh – Beta: Rydie

Cuộc chiến giữa hai nhà Hoàng – Bạch cũng như Long Cẩm, đều chỉ là bối cảnh nền trong nguyên tác, chỉ được nhắc đến qua vài câu, quan trọng là nó dẫn đến sự xuất hiện của một sự kiện nào đó trong truyện chính.

Ví dụ đứa bé đã gây nên trận chiến tranh này, cô bé xuất hiện vào 20 năm sau như vai phụ của một nhân vật chính khác – sau khi bị cầm tù cũng ngần ấy năm. .

Điện thoại đầu bên kia lần lượt chuyển qua hai người , cuối cùng một giọng nữ khàn khàn vội vàng lên tiếng hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

“Khai trương giá giảm sốc, giảm sâu, chỉ còn 50 vạn.”

Nhà họ Bạch vốn dĩ sẽ phải trả cái giá đắt cho cuộc chiến tranh này, so với cái giá đó, 50 vạn chẳng đáng là bao.

“Đồng ý. Nhưng nếu cô dám lừa tôi, tôi sẽ khiến cho cô biết cái kết khi đắc tội với gia tộc Bạch Hồ là như thế nào!” Giọng nữ khàn khàn phát ra khí thế kinh người.

Cảnh Bội cho bọn họ một số tài khoản không lâu trước đây mới xin được ở web đen, yêu cầu sử dụng tiền ảo để tiến hành giao dịch. Giao dịch không đến năm phút đã hoàn thành.

“Tôi rất thích giao dịch cùng người sảng khoái như cô, hoan nghênh lần sau tiếp tục ghé thăm. Đây là Phòng Tình báo – Giải mã, cô muốn tình báo gì tôi cũng có. Hẹn gặp lại.”

Sau khi Cảnh Bội đưa địa chỉ, Bạch Tâm Nhiên ngây ngẩn cả người. Tại sao lại là địa chỉ này? Nơi này có tầng hầm ngầm từ khi nào cơ chứ?

Sắc mặt Bạch Tâm Nhiên trắng bệnh, cánh môi run nhè nhẹ, ngay lập tức cho người đi điều tra địa chỉ này.

Tình huống quan trọng, Bạch Tâm Nhiên cũng bắt đầu nghi ngờ nhiều chuyện. Vì vậy cô ta bảo quản gia thân cận bên cạnh tự mình dẫn người đi điều tra.

Quản gia cùng vệ sĩ nhanh chóng đuổi tới, vài người đã tấn công vào cửa sổ tầng ba của biệt thự, những người còn lại mở cửa sau xâm nhập vào phòng. Họ bắt đầu tìm kiếm lối vào tầng hầm bí mật dựa theo tình báo.

Khi bọn họ lật thảm lên, một cánh cửa nhỏ xuất hiện trước mắt. Cánh cửa này rất dày và nặng, là loại được thiết kế đặc biệt, phải tốn rất nhiều công sức mới mở khóa được.

Phía sau cánh cửa này có một cái cầu thang dài và sâu, phía dưới còn có một cánh cửa dày, trên cửa treo một cái khóa. Sau khi mở khóa, đẩy cửa ra, bọn họ nhìn thấy một cô gái đang ôm một bọc tã lót dính đầy máu ngồi rúc ở góc tường, ánh mắt vừa sợ hãi vừa hận thù nhìn bọn họ.

Bạch Tâm Nhiên nhận được điện thoại của quản gia, sắc mặt cô ta trở nên trắng bệch, cánh môi run nhè nhẹ.

Cô ta bảo người hầu mang điện thoại đến, run rẩy vội vàng gọi lại cho phòng tình báo. Chờ bên kia nhấc máy, ngay lập tức lên giọng chất vấn: “Cô dàn xếp chuyện này đúng không? Cô muốn chia rẽ chúng tôi à? Cô là ai? Có phải là người nhà họ Hoàng đúng không?

“Ôi trời, thật là oan uổng quá bạn tôi ơi, tôi chỉ là người sống dựa vào việc buôn bán tin tình báo thôi. Nếu không phải cô muốn mua tin tức thì tôi cúp máy đây, tôi không có thời gian cho mấy chuyện ngoài công việc đâu.”

Nếu đã là người nhà họ Hoàng cũng không cần phải tự biên tự diễn như vừa rồi. Hơn nữa, người phụ nữ kia cũng đã bị thẩm vấn, chắc là sẽ có được câu trả lời. Chỉ là cô ta không thể chờ đợi thêm được nữa.

“Chờ một chút!” Bạch Tâm Nhiên nhắm thật mạnh mắt lại. “Tôi muốn mua tin tình báo, tôi phải biết rõ được nguyên nhân của vụ này.”

“Ôi, tin tình báo đó rất đắt đó, tôi đã phải chi rất nhiều tiền cho vụ này đấy.” Cảnh Bội nói khi đang thư giãn trên giường lớn mềm mại, đắp mặt nạ dưỡng da, bắt chéo chân.

Tin tình báo lần này so với lần trước quả thực cao hơn khá nhiều nhưng Bạch Tâm Nhiên vẫn không từ bỏ.

Nghe được câu trả lời mình mong đợi, Bạch Tâm Nhiên xúc động, gọi người tới.

“Ngay lập tức…lập tức gửi tín hiệu, thông báo cho ba.”

……

Bong bóng số 3.

Màn đêm bao trùm, tình huống chỉ cần có chút va chạm là có thể nổ ngay.

Người thuộc phe phái hai bên đều đã nhận được tin tức tối nay khai chiến. Bọn họ xoa tay hầm hè, chuẩn bị để thi triển kĩ năng của mình.

“Giữa nhà họ Hoàng và nhà họ Bạch, rốt cuộc nhà nào giàu hơn vậy? Tôi đang lo không biết mình có đang chọn nhầm phe không.” Có người nhỏ giọng hỏi người phản tổ bên cạnh.

“Đều như nhau cả, nhưng hình như nhà họ Bạch mạnh hơn, nhà họ Hoàng lần này thật quá đáng, họ còn ra tay với trẻ em, điều này thật sự không thể chấp nhận được, vậy nên người ủng hộ nhà họ Bạch đông hơn.”

“Vậy là tốt rồi, tôi không muốn tốn công vô ích, tiền mua nhà dựa cả vào trận này.”

“Cái gì? Các người đang nói gì vậy?” Người bên cạnh nhìn họ với vẻ mặt căm phẫn đầy khiếp sợ: “Tiền gì cơ? Không phải mọi người đều hỗ trợ vì tấm lòng chính nghĩa sao?”

“Ha ha đừng đùa chứ, cậu không biết sao?”

Hai gia tộc muốn đối đầu với nhau, người ủng hộ được kêu gọi đến cũng không phải đều xuất phát từ tình hữu nghị hay lòng trượng nghĩa gì cả, dù là nhà họ Hoàng hay nhà họ Bạch, đều đang cá cược cả sự nghiệp gia tộc vinh quang. Dù ai là người thắng đi chăng nữa, bên nào cũng sẽ chịu tổn thất ít nhất nửa giang sơn của mình.

Những người ủng hộ cũng coi như đang thực hiện một vụ cược khổng lồ, nếu bọn họ ủng hộ đúng bên thắng, sẽ thắng được tiền cược của bên kia, nhưng nếu bên mình thua thì coi như vô ích, có khi còn phải trả giá lớn.

Nếu hai bên có thể đàm phán giải quyết, mỗi bên đều có thể nhận được “tiền trì hoãn”, ít nhất có thể kiếm được chút lợi từ việc đó.

Liều thì ăn nhiều, tiền bạc danh tiếng đi kèm với rủi ro nguy hiểm, kiếm càng nhiều tiền nguy hiểm càng lớn, cũng vì vậy mà phần lớn những người ở đây đều hầm hè, hy vọng bản thân có thể trở thành người chiến thắng, kiếm về một khoản lớn.

“Đã đến giờ rồi.” Trong lều trại, sắc mặt người của nhà họ Bạch nghiêm nghị.

“Ba, anh, nhờ cả vào mọi người.” Người đàn ông nhìn bọn họ, nói với đôi mắt ửng hồng.

“Văn Tinh yên tâm, chúng ta nhất định lấy lại công bằng cho Miểu Miểu. Con đi ra ngoài với Tâm Nhiên đi, con bé muốn gặp con.” Ba vợ vỗ vỗ vai anh ta nói. Ông ta và con trai đều là người phản tổ, đương nhiên phải tham gia vào cuộc chiến với nhà họ Hoàng. Mà Mộ Văn Tinh là con rể bọn họ, là người thường, ở lại đây không có tác dụng gì.

Mộ Văn Tinh gật gật đầu, nhìn theo bọn họ rời khỏi lều trại, sắc mặt dần dần trầm xuống, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.

……

Bên phía nhà họ Hoàng cũng đang chuẩn bị sẵn sàng, không khí nóng rực.

“Lần này chúng ta quyết phân thắng bại với đám người nhà họ Bạch, con mẹ nó, suốt ngày đổ lỗi bôi nhọ nhà chúng ta, ông đây chịu đủ rồi!”

“Không sai! Tiếng tăm của nhà chúng ta đã bị bọn họ làm xấu đi cả rồi, giải thích cũng chẳng ai tin!”

“Chuyện tới giờ này, có ai đã làm những chuyện xấu đó thì cũng không sao cả, cho nên ai đã làm tốt nhất nên thừa nhận.” Gia chủ mắt sáng như đuốc mà đảo qua mọi người.

Mọi người đều hô to oan uổng, người đàn ông lia đôi mắt đảo qua từng người một xem có ai chột dạ không, tự mình xác nhận không ai làm mấy chuyện thất đức đấy, cho nên quả nhiên là người nhà họ Bạch cố ý bôi nhọ bọn họ. Ông ta lập tức siết chặt nắm đấm, trong mắt tràn đầy hận ý.

“Nhà họ Bạch khinh người quá đáng, năm đó tổ tiên chúng ta ăn mất mấy người nhà bọn họ, về sau bọn họ tìm bạch hồ làm thịt tổ tiên ta, họ Hoàng chúng ta bị g**t ch*t không ít người, khi đó coi như ân oán hai bên đã giải quyết xong, nhưng họ lại một hai phải dây dưa không dứt với chúng ta đến tận bây giờ! Lần này phải thanh toán sòng phẳng với bọn họ!”

“Sòng phẳng!”

Mũi tên đã lên dây, hai kẻ thù truyền kiếp này sắp dốc hết toàn bộ vốn liếng với ý định kết thúc trận ân oán lâu đời này. Nhưng thật ra hai bên đều biết, dù thắng hay thua, chỉ cần hai nhà còn có hậu duệ thì mối thù này sẽ còn kéo dài mãi về sau.

……

Long Linh cùng những người khác đứng phía sau, quan sát đám người đằng trước chuẩn bị chiến đấu, trong lòng thầm nghĩ, trận chiến này tốt nhất nên kéo dài càng lâu  càng tốt, càng lâu cô ta càng có lợi, cô ta muốn tận dụng sự ưu ái của những thứ kẻ đáng ghét đó, đồng thời lợi dụng bọn họ để đạt được những thứ mình muốn.

Tiếng còi vang lên nhắc nhở chuẩn bị xuất phát.

Bỗng nhiên có một chiếc xe vội vàng lao tới, không ngừng bóp còi khiến mọi người chú ý, phát ra âm thanh chói tai.

“Chuyện gì thế này?”

“Hình như là từ Bạch Tháp tới.”

Long Linh cau mày, bỗng nhiên có dự cảm không tốt.

Mà sau đó không lâu, nhà họ Hoàng bên kia đều đã khởi hành, đột nhiên nhận được tin tạm thời ngưng chiến từ nhà họ Bạch. Người nhà họ Hoàng tức giận đến nổi trận lôi đình.

Bọn họ nói đánh là đánh, không đánh là không đánh sao? Bọn họ như thế chẳng phải là không cho nhà chúng ta chút mặt mũi nào à?

Nhưng quy tắc ở đây rất rõ ràng, một bên không muốn đánh thì bên còn lại không thể ép buộc đánh, nếu không chính phủ sẽ có quyền ra tay can thiệp.

……

“Ba, anh, đây là…?” Mộ Văn Tinh còn chưa rời đi, nhìn sắc mặt đám người ba vợ và anh vợ khó coi đi tới, kinh ngạc hỏi.

Sau đó bị ba vợ tát một cái ngã xuống đất.

Gia chủ nhà họ Bạch tức giận đến nỗi mắt lộ ra vẻ hung dữ, còn sâu sắc hơn mối hận với nhà họ Hoàng, “Nhà họ Bạch chúng tôi nhận nuôi cậu, giúp đỡ cậu, cho cậu sự giáo dục tốt nhất, cho cậu làm quản lý công ty, cho cậu kết hôn cùng Tâm Nhiên, cậu còn không hài lòng à?”

“Ba, để con đánh chết con sói mắt trắng này!” Trong mắt anh vợ đầy hận ý: “Đến cả con gái mình cũng ra tay được, mày không còn là người nữa!”

“Mày thật ngu xuẩn, có phải mày cho rằng bọn tao mà chết hết, đến lúc đó mày có thể độc chiếm nhà họ Bạch không? Chỉ sợ làm cho mày thất vọng rồi, nếu nhà họ Bạch bọn tao chết hết không còn ai kế nhiệm, tài sản nếu không bị các gia tộc khác chia năm xẻ bảy thì cũng sẽ bị tịch thu, không có chuyện đến lượt mày đâu! Mày đang “đốt đền lấy vàng” đấy, quá vội vã rồi!”

Ba vợ vô cùng đau đớn, ông ta từng hài lòng về người con rể này bao nhiêu, hiện tại lại thất vọng bấy nhiêu. Ông ta dám khẳng định, chờ sau khi bọn họ đều bị anh ta tính kế đến chết hết, Bạch Tâm Nhiên cũng sẽ không tránh được. Anh ta có thể nhẫn tâm ra tay với con gái mới sinh của chính mình thì sao có thể trông chờ gã sẽ yêu quý chăm lo cho Tâm Nhiên chứ?

Tố chất thân thể của phần lớn người phản tổ đều mạnh hơn người thường nhiều, Mộ Văn Tinh bị đánh đến choáng váng, hôn mê một hồi lâu mới chậm rãi tỉnh lại, nghe được những lời này của bọn họ, dần lấy lại sự tỉnh táo.

Anh ta ngẩng đầu nhìn bọn họ, sự thù hận trong mắt lại không thua gì bọn họ, “Tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng xem ra tin tức mà các người nghe được cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Người nhà họ Bạch sửng sốt, Bạch Tâm Nhiên chỉ gửi lại cho bọn họ một đoạn tin nhắn 【Đã tìm thấy bé con, không liên quan gì với nhà họ Hoàng, tất cả là do Mộ Văn Tinh dàn dựng, về nhanh.】

Những chi tiết khác bọn họ còn phải chờ ra khỏi bong bóng, phải trở về nhà gặp con gái mới có thể xác minh được. Bởi vì Mộ Văn Tinh là ở rể, nên bọn họ mới theo bản năng nghĩ đến việc anh ta dàn dựng nên những chuyện đó vì muốn mưu đoạt gia sản nhà họ Bạch.

Nhưng nhìn dáng vẻ, hình như còn có uẩn khúc khác.

……

Cảnh Bội rảnh rỗi xong, lại bắt đầu gõ máy tính chuẩn bị cho trận chiến ngày mai.

Chỉ trong chốc lát, cô nghe đc ngoài cửa truyền đến một vài tiếng động, đôi mắt đẹp hơi hơi cong.

Chắc là tin tức trong bong bóng đã được truyền về.

Hai nhà Hoàng Bạch không thể phát động chiến tranh, cứ như vậy, Long Linh mất đi cơ hội để phát triển mối quan hệ tình cảm với những người thừa kế của các gia tộc khác, cũng không thể tạo ra rào cản khó vượt qua cho cô.

Ai da, sinh hoạt thoải mái vui sướng của cô tạm thời đã được bảo vệ rồi ^^

Trước Tiếp