Xuyên Vào Sách, Tôi Hóa Thần Nhờ Buôn Bán Tình Báo

Chương 29

Trước Tiếp

Editor: Linh Khánh – Beta: Rydie

Trong chớp mắt, thần kinh Ôn Vũ Huyền chợt căng thẳng đến cực độ.

Làm giáo viên của Học viện Mười Hai Con Giáp, thường xuyên tiếp xúc với nhiều học sinh phản tổ, tin tức cũng vẫn luôn rất nhanh nhạy. Lúc trước, vụ của hai nhà họ Hoàng và Bạch lùm xùm đến thế, nhà họ Bạch còn phải công khai xin lỗi nhà họ Hoàng, nguyên nhân là do một gã buôn tình báo. Tin tức này nhanh chóng lan rộng trong cộng đồng những người phản tổ.

Tuy nhiên, Ôn Vũ Huyền cũng giống như những người khác, cơ bản không coi trọng gã buôn tình báo bí ẩn này. Anh ta cho rằng mình và người đó chẳng có liên quan gì với nhau, hơn nữa, anh ta chỉ là một giáo viên lịch sử bình thường tại Học viện Mười Hai Con Giáp, không có lý do gì để thu hút sự chú ý của người khác.

Nhưng hiện tại, sao anh ta lại nhận được một lá thư như vậy? Nó có ý nghĩa gì không? Liệu gã buôn tình báo này có đang ám chỉ anh ta, hay có phải anh ta đã bị người ta phát hiện ra bí mật?

Cảm giác như có một đôi mắt đang nhìn thấu mọi hành động mờ ám của anh ta, khiến anh ta cảm thấy vô cùng sợ hãi. Chỉ trong giây lát, tim anh ta đập nhanh, máu sôi sục trong đầu, và mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người.

[Xảy ra chuyện gì vậy? Anh có vẻ đang sợ hãi.]

“Không sao, mọi chuyện đều ổn, đừng lo. Em chọn được nhẫn chưa? Hay thích cái nào?” Anh ta vò tấm danh thiếp trong lòng bàn tay, rồi nở một nụ cười, đưa tay nắm lấy tay cô, dắt cô quay lại trên tầng, giấu đi.

……

Vì để phòng ngừa bất trắc, Cảnh Bội dù không định đi khắp nơi, nhưng để sau này không gây nghi ngờ, cô vẫn chuẩn bị một kế hoạch di chuyển, đến vài địa điểm xem xét thử.

Cô đến những địa điểm vứt xương gần nhất, giả vờ nghiêm túc hỏi một vài người. Kết quả là thật sự nghe được một số thông tin không đáng giá với người khác, nhưng lại vô cùng hữu ích với cô.

So với việc cô biết hết mọi chuyện nhưng vẫn giả vờ không biết về “kẻ đứng sau màn”, các đồng đội của cô lại rất cẩn trọng. Dù là Đường Tiếu Tiếu, sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Ôn Vũ Huyền cũng bắt đầu nghiêm túc làm công việc của mình và tiến hành điều tra.

Phượng Y Liên đứng trên cây cầu lớn phía Nam Giang Nam. Đây cũng là một trong những địa điểm phát hiện ra xương người.

Trên sông có mấy chiếc thuyền nhỏ, một số là thuyền câu cá, số khác thì là của người phụ trách dọn dẹp rác trên mặt nước sông, dưới chân cầu còn có dân vô gia cư. Những người phát hiện xương người trong nước chính là các nhân viên vệ sinh sông, đựng trong túi rác màu đen.

Phượng Y Liên đặt một chân lên vòng bảo hộ rồi nhảy xuống. Trong nháy mắt vừa rơi xuống, cậu ta lại lập tức duỗi hai tay, biến thành cánh chim phượng hoàng đỏ rực như lửa rồi bay lên.

Dưới mặt hồ, một vệt lửa đỏ thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng không ai biết cậu ta đang làm gì. Mọi người chỉ thấy cậu ta bay quanh mặt hồ một vòng rồi dừng lại trên thuyền của những người vệ sinh dòng nước, bắt đầu hỏi họ một số vấn đề.

“Đúng đúng, túi xương cốt đó là bọn choa vớt lên. Lúc đó vừa liếc mắt đã thấy, nó nổi trên mặt nước. Bọn choa còn tưởng là có ai vứt xương cốt xuống sông, giống như mấy tên vô đạo đức ăn uống trên đường rồi ném rác xuống nước ấy. Kết quả lại phát hiện là xương người, bọn choa sợ chết đi được.”

Phượng Y Liên hỏi: “Nổi trên mặt nước ư?”

“Đúng đúng đúng.”

Phượng Y Liên như suy nghĩ điều gì, sau đó cảm ơn họ, rồi tiếp tục bay đi hỏi những người khác. Những câu trả lời mà cậu ta nhận được về cơ bản giống như điều tra của cảnh sát, cho đến khi cậu ta hỏi một người vô gia cư.

Anh ta nói mình từng tận mắt nhìn thấy thấy rất nhiều lần, một chiếc xe chạy qua cầu, ném từ cửa sổ xe xuống một túi nilon màu đen. Có một lần bao nilon bị rách khi vừa ném ra, anh ta nhìn thấy có rất nhiều xương bay ra.

“Khi nào?”

“Chắc, chắc tầm năm, năm tháng trước. Lúc đó tôi đang, đang ngủ thì nghe, nghe thấy một tiếng bùm……”

Người vô gia cư này nói chuyện lắp bắp, râu ria xồm xoàm, tóc dài rối như tổ chim, nhìn vào có vẻ tinh thần không được bình thường.

“Năm tháng trước?” Phượng Y Liên cau mày, “Anh có nhớ nhầm không?”

“Thật, thật tôi không, không có……”

Anh ta là người sống ở dưới chân cầu, cũng đã từng bị cảnh sát thẩm vấn. Những gì anh ta nói, anh ta đã từng kể ra rồi, nhưng không ai coi trọng lời anh ta nói. Vì những gì anh ta kể lại mâu thuẫn với lời của nhân viên vệ sinh hồ nước, người này nói rằng vào tháng trước không hề phát hiện xương người nào trên mặt nước. Tuy vậy, cảnh sát vẫn rất cẩn trọng, họ đã cử máy móc xuống đáy sông để kiểm tra suốt mấy ngày, nhưng cuối cùng cũng không tìm thấy bất cứ xương cốt nào.

Phượng Y Liên có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó, rồi rời đi, tới một địa điểm khác.

……

Đào Anh đứng dưới ánh mặt trời, vì dưới chân không phải là xi măng mà là bùn đất nên cô ấy phải cố gắng kiềm chế không để mình có cảm giác muốn cắm rễ xuống đất mà ngủ. Cô ấy chậm rãi đi đến gần một thân cây, đưa tay đặt lên vỏ cây và nói: “Cây ơi cây à, tao cũng muốn cắm rễ và ngủ dưới nắng quá… À không, cho tao một chút thông tin đi, mày đã nhìn thấy gì rồi……?”

Mắt thường không thể nhìn thấy sức mạnh phản tổ được đưa vào bên trong thân cây, những chiếc lá phảng phất rung lên như đang đáp lại.

“Ừ ừ, ừ ừ. Mày cần phân bón phải không? Được, được…”

Đào Anh rút tay lại, gật đầu một cái, rồi nhìn qua xung quanh. Cô ấy thấy một cậu bé đang chuẩn bị đi tiểu bên đường, liền gọi cậu lại: “Cây cần phân bón, nhóc đi tiểu ở chỗ này đi, cho nhóc một đồng tiền.”

Cô ấy đi qua vài địa điểm, từ những cây cối ở đó lấy được một số thông tin. Mệt mỏi đến mức suýt nữa ngủ gật khi đi trên đường, bụng thì đói đến mức kêu ầm ĩ.

Một chiếc xe dừng lại bên cạnh cô ấy, một cậu thiếu niên mặt đơ y hệt cô, xách một chiếc ba lô lớn ba tầng, xuống xe, rồi lập tức ôm lấy cái đầu vừa chui vào trong lòng ngực mình.

“Ôi, mệt quá, cây kia cũng cần phân bón, cậu có muốn đi tiểu không?”

“Không thể đi tiểu ở ven đường được.”

“À ha.”

“Tôi cho cậu một túi phân bón hoá học. Đừng dạy hư các bạn nhỏ.”

Cậu thiếu niên đỡ cô đến một nơi có bóng râm, ngồi xuống. Cậu mở hộp tiện lợi ra, bên trong là đồ ăn nóng hổi, đầy ắp các món thịt. Món ăn vẫn giữ màu sắc tươi sáng, có thể thấy vừa được nấu xong và mang đến không lâu. Món ăn cũng rất đầy đủ dinh dưỡng, ở dưới cùng là một bát canh cá thơm ngon, có màu trắng sữa.

Tay cậu thiếu niên với vài sợi dây buộc tóc màu sắc khác nhau cầm muỗng và bắt đầu đút cơm cho cô. Đào Anh vừa dựa vào vai cậu, vừa ngáp ngủ, lại vừa được đút cho từng muỗng cơm. Cảnh tượng này khiến người đi qua đều phải ngoái lại nhìn.

Ê, ngọt ngào quá, nhưng sao kì kì, nhìn lại xem

……

Trần Mặc phụ trách khu vực phía Tây Giang Nam, vì vậy cậu ta là người đầu tiên tiếp xúc với nhóm của cảnh sát Hoàng.

Trước đây, Trần Mặc cũng đã từng giúp đỡ cảnh sát Hoàng giải quyết một vụ án mạng, vì vậy cậu ta để lại ấn tượng sâu sắc với người của đội cảnh sát, đặc biệt là với cảnh sát Hoàng. Cảnh sát Hoàng cũng nhớ rõ Trần Mặc, đặc biệt là mỗi khi thấy vợ ông ta mua gà hoa lau về nhà, mỗi lần nhìn thấy là nhớ lại một lần. Dù cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn ăn ngon lành.

Lúc đó, cảnh sát Hoàng mới phát hiện người mà Cục Phán Quyết cử đi làm nhiệm vụ lại thật sự là lớp 7.

“Lúc trước tôi đã gặp thầy Ôn và có nói với anh ấy, hy vọng có thể để các cậu phụ trách vụ án này. Tuy nhiên, thầy Ôn cảm thấy mức độ nguy hiểm của vụ án này quá cao, không muốn để cho các cậu tiếp nhận vụ án này.”

“Vậy ạ?” Trần Mặc không mấy quan tâm đến lời nói của người kia, cậu ta đang mải nhìn thi thể cao lớn trước mặt. Pháp y muốn đưa thi thể này cùng với thi thể ba người trong khu nhà kia về để giải phẫu, nhưng thi thể của ba người trong khu nhà kia vẫn chưa đưa xuống.

“Sao vậy? Cậu phát hiện ra điều gì à?” Cảnh sát Hoàng nghiêm túc hỏi. Vụ án giết cả nhà ba người này có liên quan gì đến thi thể này không? Liệu nó có liên quan đến vụ án xương người kia không?

“… Có một chút, nhưng tạm thời tôi chưa thể nói cho anh biết được.” Trần Mặc đè nén sự nghi ngờ lại, không nói thêm gì.

“Ha, cậu đúng là đứa trẻ cẩn thận, được rồi, đi đi, dù sao bây giờ các cậu là người phụ trách, chúng tôi sẽ phối hợp.”

……

Thời gian trôi qua, sắc trời dần dần chuyển tối, thầy Tào bắt đầu gọi điện cho từng học sinh một, nhắc nhở bọn họ quay về tập hợp.

Cảnh Bội đang chuẩn bị lên xe để về, ngay vào lúc này, cô nhận được cuộc gọi từ Ôn Vũ Huyền.

“Anh có mục đích gì?” Điện thoại vang lên giọng của Ôn Vũ Huyền mang đầy vẻ cảnh giác.

Bàn chân bước lên của Cảnh Bội khựng lại, rồi cô khẽ cong môi, ra hiệu cho tài xế, lui ra ngoài. Đồng thời, cô mở điện thoại, vào phần mềm trò chuyện.

“Chào ngài Ôn, ngài khỏe không? Tôi cảm thấy chúng ta có thể hợp tác với nhau.”

“Anh biết được bao nhiêu?” Giọng nói của Ôn Vũ Huyền chứa đầy sát khí.

“Phòng Tình báo – Giải mã, chỉ có tin tức mà anh không mua nổi, chứ không có chuyện chúng tôi không có tin tức cho anh.” Người làm ăn giảo hoạt, nói chuyện khoác lác mà chẳng biết ngại.

Bên kia đột ngột im lặng, Cảnh Bội có thể nghe thấy âm thanh hít thở ngày càng rõ. Một lúc sau, cô mới nghe thấy anh ta hỏi: “Anh muốn gì?”

“Tôi muốn gì, sau này sẽ nói cho anh biết. Còn bây giờ, anh có thể nói cho tôi biết anh muốn gì. Ừm, tôi có thể giảm giá cho anh nha.”

Ôn Vũ Huyền mặc một chiếc tạp dề màu xanh lam trong bếp, một tay dùng muỗng khuấy nồi to bằng nửa người đầy thịt, tay kia thì siết chặt chiếc điện thoại, đầu óc đang nhanh chóng suy nghĩ. Bên cạnh, trong túi, có thể mơ hồ nhìn thấy chút lông tóc màu trắng và nội tạng, kèm theo mùi tanh nồng nặc.

Trước mắt tới xem, nếu tên buôn tin tức thần bí này thật sự cái gì cũng biết, nhưng lại không báo cho bất cứ một ai, có lẽ xác thật là muốn đạt được cái gì đó từ trên người của anh ta. Nếu gã là người của phe bên kia đã không cần thiết bày trò này kia với anh ta như vậy, cho nên gã hẳn là phe thứ ba.

Anh ta thử hỏi: “Nếu anh biết hết mọi chuyện, thì chắc anh cũng biết tối qua người giao chiến với tôi là ai, đúng không? Tôi muốn trốn thoát khỏi người đó và con quái vật tình báo bên cạnh anh ta.”

“Không thành vấn đề.”

Rất nhanh, tin tức đã được gửi tới hộp thư của anh ta, trong đó ghi rõ ràng đến cả nơi bọn họ đang ẩn nấp. Tin tức đến quá dễ dàng khiến Ôn Vũ Huyền không khỏi nghi ngờ, liệu có phải có bẫy rập gì không? Nhưng rồi, anh ta lại không thể không mạo hiểm.

Anh ta biết học sinh của mình giỏi đến mức nào. Phượng Y Liên bình thường chẳng hứng thú với cái gì, nhưng một khi đã nghiêm túc, mọi manh mối đều không thể thoát khỏi mắt của cậu ta. Đào Anh có khả năng giao tiếp với cây cối, dù anh ta đã suy xét về kỹ năng của bọn họ trước khi hành động, nhưng nhiều năm trôi qua, không thể đảm bảo anh ta không để lộ sơ hở, cũng không chắc Đào Anh sẽ không tình cờ tìm được một cái cây nào đó từng thấy anh ta.

Ngay cả Long Cẩm, người vừa mới phản tổ chưa đến ba tháng, Mai Yên Lam cũng nói rằng không còn gì để dạy cô nữa.

Cần phải nhanh chóng g**t ch*t người kia trước khi bọn họ thu thập được thêm nhiều manh mối hơn.

……

Long Linh đến khối phản tổ tìm Đường Tiếu Tiếu, nhưng khi hỏi mới biết bọn họ đang đi làm nhiệm vụ, Cảnh Bội cũng tham gia cùng. Điều này khiến cô ta rất khó chịu.

Cô ta cũng muốn gia nhập đội ngũ điều tra vụ án kiểu này. Mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng nguy hiểm thường đi kèm với cơ hội, một khi phá được án, bắt được hung thủ, dù cô ta đóng góp nhiều hay ít, cũng đều sẽ có được danh tiếng tốt gấp hàng trăm lần so với việc chỉ giúp đỡ mấy người ở cổng trường những việc nhỏ nhặt.

Nếu lần này Cảnh Bội và Phượng Y Liên cùng nhau phá án, danh tiếng của họ sẽ vượt qua cô ta, khiến những gì cô ta làm bấy lâu nay trở nên buồn cười, xu nịnh, vô cùng bất lực.

Viên ngọc rồng mà cô ta ao ước ngày đêm, càng trở nên có vẻ xa vời và không thể nào với tới.

Không, mình sẽ không từ bỏ! Nếu không thể có được ngọc rồng, không thể sống thượng đẳng hơn người thì cuộc sống này cũng chẳng có ý nghĩa! Cô ta tức giận nghĩ, rồi gọi điện thoại cho Đường Tiếu Tiếu.

“Tiếu Tiếu, cậu đang ở đâu? Tôi có một phần tài liệu liên quan đến thầy Ôn, cậu có muốn xem không?”

Đường Tiếu Tiếu đương nhiên không thể từ chối sự cám dỗ này, nhưng cô ấy còn phải hội họp với Phượng Y Liên và mọi người để trao đổi thông tin, vì vậy cô bảo Long Linh đến nhà mình chờ.

Một nhóm người ngồi trong một phòng riêng của quán ăn, vừa dùng bữa tối vừa trao đổi thông tin.

Phượng Y Liên vừa tung hứng khối rubik của cậu ta vừa nói.

“Trong cuộc điều tra hôm nay, tôi phát hiện vài điểm đáng nghi. Một là ở cầu lớn ven sông, có một người vô gia cư nói anh ta đã thấy ai đó vứt xương xuống sông từ cách đây năm tháng. Tuy nhiên, thời gian phát hiện xương đầu tiên lại là cách đây bốn tháng. Hơn nữa, cảnh sát cũng không tìm thấy thêm bộ xương nào dưới đáy sông. Dĩ nhiên, chúng ta không loại trừ khả năng xương đã bị nước cuốn đi xa, nhưng theo lý thuyết thì chúng không thể trôi quá xa.”

“Còn một điểm nữa, những người làm vệ sinh trên sông nói rằng họ đã thấy túi xương nổi trên mặt nước. Xương cốt có mật độ nặng hơn nước, nếu không phải túi nilon có đủ khí để nổi, thì một túi xương cốt lớn như vậy gần như sẽ chìm xuống, không thể nổi trên mặt nước.”

“Nhưng loại túi này không thể tự nhiên mà căng phồng, không xì hơi, chắc chắn phải do người làm mới có thể làm được.” Trần Mặc nói.

Phượng Y Liên gật đầu, “Đúng vậy. Điều này rất kỳ lạ, việc vứt xương cốt khắp nơi chẳng phải là để che giấu hành vi phạm tội sao. Nhưng việc xương cốt được để nổi trên mặt nước, rất giống như đang cố ý để thu hút sự chú ý của người khác.”

Cảnh Bội nâng chén lên, vừa ưu nhã vừa quyết đoán tống hết đồ ăn vào miệng, rồi gật đầu tỏ vẻ đồng ý, dáng vẻ như thấy rất có lý. Quán ăn này hương vị cũng khá ổn, không biết món tráng miệng thế nào. Nếu cũng ngon, sau này có thể đưa vũ khí bí mật của cô đến đây ăn.

“Cậu nói thế tôi cũng thấy kỳ lạ, sao cái tên ăn thịt người này ăn mà lại còn kén chọn thế nhỉ? Ăn thì cứ ăn đi, sao phải để lại xương cốt làm gì? Xương tay kia còn gặm sạch bong như gặm chân gà nữa chứ, nhàn vậy sao?” Đường Tiếu Tiếu cảm thán. Sao không học tập cái cô Long Cẩm trước mặt này đi, ăn uống khỏe thật, vừa nhìn đã biết là một con rồng ngoan giỏi không kén ăn.

“Cũng đúng, trên mấy mảnh xương cốt đó có một số vết cắn, chứng tỏ tên này có thể cắn vỡ được cả xương.” Trần Mặc nói, rồi nhìn về phía Đào Anh, “Cậu có phát hiện gì không?”

Đào Anh cũng đang cầm bát ăn cơm, hơn nữa còn vừa ăn vừa nhìn Cảnh Bội, cứ như thể đang xem cô ăn để mình ăn cơm ngon hơn vậy, trên má cô ấy còn dính một hạt cơm.

“A, có một cái cây nói vào mùa xuân năm ngoái, nó thấy có người cõng một túi đầy xương cốt và da lông đến, rồi chôn chúng dưới đất. Cái cây nói đống đó rất bổ dưỡng, nó thích lắm, đến mức không cần tôi phải bón thêm phân cho nó nữa.”

“Mùa xuân năm ngoái?” Bàn tay đang chơi khối Rubik của Phượng Y Liên dừng lại một chút. Vậy chẳng phải còn lâu hơn so với năm tháng trước sao?

Kẻ vô gia cư có thể có tinh thần bất ổn, nhưng thực vật thì không. Nói cách khác, trước khi vụ án xương người xảy ra, đã có người đi vứt xương ở khắp nơi. Chỉ là không biết vì sao bốn tháng gần đây bị phát hiện liên tục, mới khiến cảnh sát chú ý.

“Ngày mai chúng ta sẽ tìm người đào đống xương ở đó lên kiểm tra. Tôi cũng sẽ cử người xuống đáy sông xem thêm lần nữa.”

“Vậy để tôi cũng nói một chút về những gì tôi phát hiện hôm nay đi.” Trần Mặc nói: “Mặc dù chưa chắc có liên quan đến vụ án xương người, nhưng hôm nay tôi gặp cảnh sát Hoàng ở phía Tây Giang Nam, phát hiện một thi thể có vết thương trên người rất giống với kiểu tấn công mà chúng ta học trong môn thể thuật.”

Vài động tác đặc biệt có thể tạo ra những vết thương đặc trưng, những vết thương này rất dễ nhận dạng, vì chỉ cần ai đó từng học chiêu thức đó là có thể tạo ra những vết thương tương tự.

Thầy Tào im lặng nghe học sinh phân tích, sau khi mọi người nói xong, cả phòng yên tĩnh, chỉ còn thấy âm thanh nhai nuốt.

Mọi người nhìn về phía Cảnh Bội. Cô đang ăn bát cơm thứ hai, thật sự ăn rất ngon. Tiếng nhai đó không phải do cô cố tình phát ra, mà là do âm thanh của xương sụn bị cô cắn phát ra.

Cảnh Bội đặt chén đũa xuống, xoa xoa miệng, rồi nói: “Tôi cũng không tìm được manh mối gì đặc biệt, nhưng có một điểm đáng nghi.”

“Cậu nói đi.”

“Có thật sự là những người biến dị sẽ hoàn toàn mất đi nhân tính và lý trí không? Liệu có một khả năng nào, người gây án hợp tác với người biến dị nên mớikhông có dấu hiệu của lực lượng phản tổ, cũng có thể ăn nhiều thịt như vậy mà không bị phát hiện?”

“Không thể nào, tôi chưa từng nghe nói đến chuyện này.” Thầy Tào đáp. Những người khác cũng đều nói là chưa từng nghe. Nếu thực sự có cách nào đó khiến người bình thường biến thành người phản tổ mà vẫn giữ được lý trí, vậy thì thế giới này chẳng phải sẽ càng trở nên điên cuồng sao?

Cảnh Bội không nói thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng cầm chén trà uống một ngụm.

Bọn họ không biết người biến dị có thể duy trì nhân tính và lý trí trong tình huống có thể kiềm chế không ăn thịt người, nhưng Cục Phán Quyết lại biết rõ. Đây cũng chính là lý do đã đẩy Ôn Vũ Huyền rơi vào con đường cùng.

Trước Tiếp