Xuyên Vào Sách, Tôi Hóa Thần Nhờ Buôn Bán Tình Báo

Chương 19

Trước Tiếp

Editor: Linh Khánh – Beta: Rydie

Mai Yên Lam kết hôn cùng Tiêu Sính đúng vào buổi tối thứ sáu. Vậy nên sau khi tan học Cảnh Bội ngay lập tức mời Ôn Vũ Huyền cùng ngồi xe nhà cô đi.

Tiệc cưới được tổ chức ở khách sạn dưới trướng của nhà họ Tiêu. Tuy nói không làm lớn, chỉ định mở tiệc chiêu đãi bạn bè thân quen nhưng bên nhà họ Tiêu vẫn có đến năm, sáu bàn. Bên Mai Yên Lam chỉ có hai người Cảnh Bội và Ôn Vũ Huyền đến, so sánh với nhau có thể thấy rõ sự ít ỏi.

Đương nhiên hai người bọn họ cũng tự hiểu rằng không cần phải đích thân gia chủ nhà họ Long và giáo viên có danh tiếng nào ở Học viện Mười Hai Con Giáp tới làm chỗ dựa cho Mai Yên Lam.

Người phụ nữ này không cần cái đó.

Điểm này có thể nhận ra nhờ vào việc từ lúc nhận được thiệp mời đến giờ, gương mặt Ôn Vũ Huyền luôn giữ biểu cảm khó nói lên lời, khi nhìn Tiêu Sính còn có vẻ thương hại.

Do đi đến thẳng bữa tiệc ngay sau khi tan học nên khi bọn họ đến, tiệc đính hôn chính thức còn một lát mới chuẩn bị bắt đầu. Họ bèn đến phòng trà được chuẩn bị cho khách để ăn bánh uống trà trước.

Bỗng nhiên đồng hồ Cảnh Bội rung nhẹ.

Cảnh Bội nhìn thời gian, khoé miệng hơi nhếch lên. Xem ra là có khách rồi.

“Có chuyện gì vui vậy?” Ôn Vũ Huyền ở đối diện thấy cô như vậy liền hỏi.

Cảnh Bội cười nói: “Em nghĩ đến vài chuyện vui thôi.”

Ôn Vũ Huyền chỉ là thuận miệng hỏi, nghe vậy liền không nói gì thêm, cúi đầu pha trà. Nếu Đường Tiếu Tiếu ở đây, e rằng cậu ta sẽ ôm mặt si mê ngay lập tức. Bởi vì mấy thứ như pha trà này và Ôn Vũ Huyền có vẻ như rất hợp với nhau. Trong phòng trà này, từng cử chỉ của anh ta đều rất đẹp mắt và toát lên vẻ tao nhã, tuấn tú.

Đáng tiếc người đối diện lại là Cảnh Bội.

Cô nhấp một ngụm hồng trà, buông chén trà trên tay, lấy một viên xí muội trên bàn bỏ vào miệng. Bấy giờ mới cầm lấy điện thoại xem hộp thư.

【Nghe nói ở đây tình báo nào cũng có thể mua được?】

……

Trong rừng lá phong tuyệt đẹp, có một toà biệt thự trắng khổng lồ tọa lạc. Sân trước đủ rộng để có thể cưỡi ngựa, còn có một cái hồ nhân tạo trong xanh, nơi người hầu đang dùng lưới vớt những chiếc lá rụng rơi trên mặt nước. Một bé gái đang đi cùng hai bảo mẫu và hộ vệ, cưỡi một con ngựa vui vẻ chơi đùa.

Một ông già đang đứng bên cửa sổ nhìn hết thảy mọi thứ phía dưới, trong mắt tràn ngập sự sợ hãi. Giống như một đứa trẻ bị dọa sợ, toàn thân run rẩy.

Vì khi ông ta vừa quay đầu là có thể nhìn thấy trên đầu giường có một cái đầu phụ nữ. Người phụ nữ có mái tóc đen dài rối tung trên mặt bàn, khuôn mặt tuyệt đẹp với đôi mắt nhắm chặt, lông mi nhỏ dài đậm, đôi môi đỏ tươi, sống động đến mức dường như có thể mở mắt bất cứ lúc nào.

Câu chuyện bắt đầu từ 40 năm trước, kể rằng, trong một đêm mưa, ông ta năm 40 tuổi đi uống rượu say vì công việc không như ý. Trên đường say rượu lái xe về nhà, ông ta bỗng thấy một bóng hình bay lên trước mắt rồi rơi bịch xuống.

Ông ta đột nhiên tỉnh rượu, vội vàng dừng xe đi ra xem xét. Trong nháy mắt ông ta ngây người.

Người phụ nữ bị đâm này quá đẹp. Đẹp đến mức cảm tưởng như có một loại ma lực làm ông ta không cách nào dời mắt được. Cô gái ấy không chảy máu nhưng lại không còn hơi thở, đã bị đâm chết.

Mà ông ta không cảm thấy sợ hãi. Ông ta chỉ nhìn chằm chằm khuôn mặt khiến cho ông ta không thể mắt ấy. Bấy giờ ông ta như đã yêu sâu đậm cô gái ấy. Ông ta muốn đem cô gái ấy về, ông ta muốn có được cô gái ấy!

Nhưng trong nhà ông ta còn vợ con, làm sao ông ta có thể che giấu cô ấy được?

Vì thế ông ta lấy một con dao gọt hoa quả tìm được từ trong xe, cắt đầu cô gái ra giấu đi. Còn thi thể được ông ta kéo vào sâu trong rừng cây giấu. Ông ta ôm đầu người tựa như đang ôm một món bảo bối lớn về.

Ông ta thấy được thi thể bị cắt đầu mà cũng không có máu chảy ra nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, như đã bị ma ám.

Ông ta lấy lý do muốn ở một mình, tự nhốt bản thân trong thư phòng, đặt cái đầu người diễm lệ này bên cạnh, ngày đêm ngắm nhìn. Ngày hôm sau ông ta muốn mang cả thân thể kia về nhưng lại không thể tìm thấy.

Sau đó, ông ta như thể gặp vận may, công việc bỗng chốc khởi sắc, tiền bạc ào ạt đổ về. Bạn gái vừa chia tay con trai ông ta cũng quay lại, hai người nhanh chóng tổ chức hôn lễ… Công việc phát đạt, con cháu đông đúc, từ một ông chủ nhỏ trở thành đại gia.

Sau đó, tai ương đã xảy ra.

Đầu tiên là vợ ông ta bỗng nhiên từ từ gầy ốm mà không có lý do, dù ăn biết bao nhiêu đồ bổ cũng không thể khá hơn. Bỗng một đêm ông ta phát hiện đầu người phụ nữ biến mất không thấy đâu. Trong phút chốc ông ta ý thức được điều gì đó, đến phòng ngủ của vợ và thấy cái đầu xinh đẹp đang ngủ say bên cạnh đầu của vợ mình.

Trong khoảnh khắc, đầu óc ông ta trở nên tỉnh táo, bỗng nhận ra cái đầu xinh đẹp mê người kia thật sự quá đáng sợ. Ông ta vô cùng hoảng sợ, vội vàng bước tới ôm cái đầu ấy đi.

Ông ta lái xe ôm đầu đi suốt đêm, ném nó xuống vực sâu mới yên tâm về nhà ngủ. Kết quả ngày hôm sau mở mắt ra lại thấy được cái đầu đó trên đầu giường mình.

Bất kể ông ta ném cái đầu này đi xa đến đâu, hay thậm chí còn lấy đá đập tan nát thì sau đó nó vẫn trở lại bên người ông ta một cách lành lặn. Cuối cùng vợ ông ta héo mòn, thành một bộ xương khô mà chết.

Ngay sau đó cái đầu lại tìm đến con trai cả của ông ta, anh ta bắt đầu giống như người mẹ của mình, gầy ốm, héo mòn. Cả người giống như bị một thứ gì đó chậm rãi hấp thụ từ bên trong.

Ông ta hoảng sợ vạn phần, nhưng lại không dám báo án. Trong lòng ông ta biết rõ người ông ta đâm chết chắc chắn là người phản tổ. Một khi báo án, ông ta chắc chắn sẽ xong đời.

Ông ta đột nhiên nhớ tới thi thể đã biến mất của cô gái. Bỗng cảm thấy nếu tìm được thân thể của cô gái ấy thì có lẽ lời nguyền này sẽ được giải trừ. Nhưng rốt cuộc thì thi thể của cô gái đang ở đâu?

Ông ta thuê rất nhiều thám tử nhưng đều không có kết quả. Gần đây, ông ta nghe được thông tin từ miệng một số đại gia về một người buôn bán tình báo bí ẩn, người này dường như biết mọi thứ. Dù cảnh sát tỉnh Thanh Điểu đã cố gắng giữ kín thông tin nhưng vẫn có tin đồn lọt ra, nói rằng chính gã là người đã khiến hai gia tộc lớn Hoàng và Bạch ngừng xung đột.

Tuy nhiên, dường như mọi người đều rất cẩn trọng, hiện tại vẫn chưa có ai tìm đến thương nhân bí ẩn này để mua thông tin.

Ông ta đã đi đến đường cùng, báo án cũng chết mà để lâu cũng chết. Hiện giờ trong nhà ông ta chỉ còn ông ta với cô cháu gái.

Vì thế ông ta quyết định liều mình, được ăn cả ngã về không, lựa chọn tìm người buôn bán tin tình báo trong truyền thuyết đó.

……

Cảnh Bội chống cằm, nhìn vào câu chuyện quỷ dị đáng sợ này, xem ra người đàn ông này đang gặp phải một loại người phản tổ thuộc tộc Bất Tử.

Theo《Bách Khoa Toàn Thư Chủng Loài Thời Kỳ Vũ Trụ Dung Hợp 》ghi lại, nhóm người này tuy tên là tộc Bất Tử nhưng lại không phải kiểu giết không chết. Thậm chí có thể nói là rất yếu ớt. Bởi vậy bọn họ sử dụng một loại phương thức kéo dài tuổi thọ đặc biệt —— để người khác chết thay mình.

Nhưng làm thế nào để có thể khiến người khác chết thay mình? Phương pháp để người khác chết thay như thế nào? Làm thế nào mà việc đó có thể giúp bọn họ kéo dài tuổi thọ? Chuyện này đến tác giả của cuốn bách khoa cũng không hiểu được.

Cảnh Bội hiểu được, cô đã viết giả thuyết đó, nhưng trong chính văn vẫn chưa được dùng đến. Tuy nhiên, dường như thế giới này khi hình thành đã chấp nhận những gì cô viết đều tồn tại, vì vậy, loại người phản tổ đó cũng tồn tại.

Vấn đề không lớn, tin tình báo mà vị khách này muốn rất đơn giản. Bởi vì đầu người phản tổ của Tộc Bất Tử cùng thân thể của họ sẽ không cách nhau quá xa, các bộ phận trên cơ thể họ sẽ thu hút nhau.

Nhưng nếu vị khách kia chỉ muốn tin tình báo thân thể ở đâu thì mấy tin kia cô cũng không cần thiết phải nói thêm cho thừa rồi.

Cảnh Bội báo giá cho đối phương xong rồi buông điện thoại xuống.

Lúc này tiệc cưới đã bắt đầu rồi nhưng lại chỉ có cô dâu ở hội trường. Chú rể không thấy đâu, các khách mời nhỏ giọng bàn tán, chỉ chỉ trỏ trỏ. Nhưng mọi người lại vẫn cứ cảm thấy một người đã 29 tuổi có thể gả cho cậu cả nhà họ Tiêu 27 tuổi, dù có bị lạnh nhạt trong cuộc sống hàng ngày, Mai Yên Lam cũng đã lãi rồi.

Bấy giờ chú rể đang ở trong phòng trên tầng.

Phương Bích Hà ngồi trên xe lăn, ôm eo anh ta khóc thút thít. Những giọt nước mắt rơi trên má làm cho cô ta trông đặc biệt khiến người khác thương tiếc.

“Anh chắc chắn sẽ ly hôn với cô ta đúng không?” Cô ta lo lắng sốt ruột hỏi.

“Em đang nói lời vớ vẩn gì vậy! Người anh yêu là em, vị trí vợ anh chỉ có thể là của em thôi.” Tiêu Sính đau lòng, ngồi xổm xuống đối diện với cô ta, thương tiếc mà lau nước mắt cho cô ta.

“Vậy anh phải mau chóng làm cô ta mang thai, để chuyện này kết thúc nhanh một chút. Được không?”

“Được.” Tiêu Sính nhẹ nhàng nói.

Phương Bích Hà lúc này mới lưu luyến thả anh ta ra để đi kết hôn với một người phụ nữ khác. Cô ta không được nhà họ Tiêu chào đón, nên đương nhiên không tiện xuất hiện trong tiệc cưới. Chỉ có điều, cô ta lừa Mai Yên Lam rằng mình không được khỏe, vậy mà cô nàng ngốc kia cũng tin lời cô ta.

Cô ta thầm nghĩ, đây chính là cơ hội để dạy cho Mai Yên Lam một bài học về tình yêu, giống như trước đây cô ta cũng từng bị thực tế tàn nhẫn tát vào mặt. Cô ta muốn cho Mai Yên Lam biết rằng không có gì là miễn phí trong cuộc sống, đàn ông mà được cho không thường không mang lại kết cục tốt đẹp gì.

Mai Yên Lam đứng ở ngoài sân, người khác cũng phải cảm thấy xấu hổ thay một lát, mãi cho đến khi thấy Tiêu Sính bước vào.

Mai Yên Lam dường như ngay lập tức quên đi cảm giác xấu hổ, cười ngọt ngào và ánh mắt sáng ngời nhìn anh ta. Ai cũng thấy, rõ ràng là cô ấy thật lòng yêu Tiêu Sính, thật sự ngốc nghếch.

Tiêu Sính không cảm xúc đi mời rượu cùng Mai Yên Lam. Lúc mời đến chỗ Ôn Vũ Huyền và Cảnh Bội, Cảnh Bội nâng nước trái cây, Ôn Vũ Huyền nâng rượu vang đỏ, biểu cảm vẫn khó tả như cũ.

Sau đó tiệc cưới cuối cùng cũng kết thúc.

Cảnh Bội còn mong chờ kết thúc viên mãn kia nên khi rời đi, cô còn đã nói với Mai Yên Lam: “Cô Mai, chúc cô tân hôn vui vẻ, mỗi đêm đều hạnh phúc.”

Ôn Vũ Huyền khiếp sợ nhìn Cảnh Bội, ánh mắt giống như đang muốn nói “Con nít con nôi sao có thể nói loại lời này!”.

Ý cười của Mai Yên Lam quả thật phát ra từ tận đáy lòng. Cô ấy đỏ mặt, khẽ l**m môi, giọng nói run rẩy: “Tôi đã vội không chờ nổi nữa rồi.”

Ôn Vũ Huyền nhìn Mai Yên Lam với ánh mắt khiển trách, tựa như đang nói: “Cô đang dạy hư học sinh của tôi đấy!”.

Gió đêm phất qua thành phố ồn ào náo động, Cảnh Bội mời Ôn Vũ Huyền lên xe: “Thầy Ôn, để em đưa thầy về.”

Ôn Vũ Huyền lại cười nói: “Không cần, tôi có việc phải làm ở gần đây nên về trễ, chút nữa tự bắt xe về là được. Em về trước đi.”

Cảnh Bội nhìn đôi mắt màu nâu ánh lên vẻ ôn hoà của anh ta, hai giây sau cười nói: “Dạ, vậy tuần sau gặp lại thầy nhé ạ.”

“Tuần sau gặp.”

Chờ đến khi chiếc xe có biểu tượng của nhà họ Long đi xa, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Ôn Vũ Huyền cũng không đi làm việc gì mà bắt taxi đi đến một bãi đỗ xe sau đấy tự mình lái xe rời đi.

Ba tiếng sau, anh ta dừng xe ở trước cửa nhà mình. Đây là một căn biệt thự nhỏ hai tầng. Tuy đẹp nhưng vị trí xa, giao thông không thuận tiện nên giá cả hợp lý, cư dân ở đây cũng thưa thớt. 

Anh ta quan sát bốn phía, chắc chắn không có người nào theo sau thì mới mở cửa xuống xe. Sau đó ra ghế sau, kéo một bao tải vải dày nặng trĩu ra, trọng lượng của vật này rất lớn. Anh ta vừa chạm tay đã cảm nhận được một loại chất lỏng sền sệt tanh hôi. Vì thế, anh ta khiêng nó lên trên vai, bước nhanh vào trong phòng, vội vàng đóng cửa lại.

Trong không gian khép kín và an toàn này, anh ta mới nở một nụ cười. Nụ cười này khác hẳn với vẻ ấm áp thường ngày của anh ta, nó ngọt ngào một cách lạ thường.

“Tôi đã trở về.”

……

Bên kia, sau khi tiễn khách khứa về hết thì trời cũng đã muộn. Theo thường lệ tiếp theo sẽ là đêm tân hôn.

“Em đi tắm rửa trước.” Mai Yên Lam nói rồi đi vào phòng tắm.

Tiêu Sính nhíu mày, cảm thấy không vui vì dáng vẻ gấp gáp không chút rụt rè này của cô ấy. Nếu là Phương Bích Hà thì sẽ không như vậy đâu.

Anh ta thích Phương Bích Hà, giữ mình vì cô ta, không lại gần bất kì người con gái nào suốt nhiều năm nay. Vậy mà bây giờ lại phải lên giường cùng người con gái không có chút quyến rũ nào như này. Anh ta dùng sức kéo nơ ra, ngồi ở mép giường, thở ra một hơi nặng nề.

Anh ta quyết định tối nay sẽ chịu đựng một chút, nhất định phải khiến cô ấy mang thai trong đêm nay luôn. Sau đó anh ta sẽ không phải đụng vào cô nữa, chỉ cần chờ cô sinh con là có thể ly hôn.

Vừa đúng lúc Phương Bích Hà gửi tin nhắn đến, hỏi thăm tìm cảm giác tồn tại. Anh ta vội vàng trả lời, hai người nhắn tin qua lại, tình nồng ý mặn.

Lại không biết rằng, trong phòng tắm, Mai Yên Lam tháo cây trâm, để tóc đen dài rơi xuống. Bỗng nhiên, ngọn tóc dần chuyển sang màu hồng, trên đỉnh đầu cô ấy xuất hiện hai chiếc sừng, dưới xương cụt mọc ra một cái đuôi màu đỏ. Khuôn mặt vẫn như cũ, nhưng không còn kính mắt, đồng tử biến thành màu đỏ, nốt ruồi nơi khóe mắt bỗng biến thành màu hồng, trong nháy mắt trở nên quyến rũ như yêu tinh.

Có thể nói, các gia tộc phản tổ sẽ tránh kết hôn với nhau, đề phòng huyết thống đối phương hòa tan huyết thống của bản thân, khiến cho khả năng phản tổ của thế hệ sau suy giảm và cũng để ngăn ngừa việc tranh giành con cái khiến cả hai bên đều thiệt hại.

Bởi vậy nên Mai Yên Lam là một trong số rất ít con lai của người phản tổ, càng hiếm hơn là khi là người thức tỉnh được cả hai loại huyết thống phản tổ.

Cô ấy có một nửa huyết thống phản tổ đến từ tộc Mị Ma, một nửa huyết thống đến từ tộc Hải Mã.

Huyết thống Mị Ma khiến cô khao khát thứ chất lỏng trắng của đàn ông, nhưng thịt đàn ông nhiều lại hại thận, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. Một tác dụng phụ khác của huyết thống này là càng tiếp xúc cự ly âm nhiều với ai, người đó sẽ càng mê mẩn cô ấy, khiến việc vứt bỏ đàn ông trở nên khó khăn hơn.

Còn về phần nửa huyết thống phản tổ còn lại, tộc Hải Mã từ trước đến nay đều là giống đực sinh con. Vì vậy, cả đời này cô ấy đều sẽ không sinh con, chỉ có thể khiến đàn ông mang thai, bởi vậy làm nhiều cũng sẽ nguy hiểm.

Cho nên, để không làm ẩu ra mạng người (theo cả 2 nghĩa), để Cục Phán Quyết phải xích người đi, cô ấy chỉ có thể kìm nén bản thân, luôn không thể tận hứng. Có thể nói, sống đến bây giờ, cô ấy vẫn chưa từng có một đêm nào thật sự thỏa mãn.

Đây có lẽ là vấn đề duy nhất trong cuộc đời cô ấy.

Hiện tại mọi chuyện đã khác, cô đã kết hôn, chồng cô là một tên tồi lừa hôn. Vì vậy, cô ấy có thể làm mà không hề cảm thấy áp lực. Chồng còn rất muốn có con, vậy nếu để anh ta mang thai anh ta hẳn cũng sẽ rất vui nhỉ. Trong nhà có tiền, cô ấy không cần lo đi kiếm tiền nuôi con. Trong lòng có người khác, vậy bao giờ chán muốn bỏ chắc cũng sẽ dễ dàng thôi.

Những người khách kia nghĩ vậy cũng đúng, cô ấy thật sự được hời.

Cảm ơn bạn học tốt, đã giới thiệu cho mình một đối tượng phù hợp như vậy.

Rất nhanh, Mai Yên Lam từ trong phòng tắm bước ra với nụ cười rạng rỡ, như một người đói khát đang chờ đợi. Tiêu Sính đi vào với vẻ mặt không cảm xúc. Khi anh ta ra ngoài, phòng ngủ đã tối, chỉ còn ánh đèn trong toilet chiếu sáng một chút không gian.

Tiêu Sính không thấy rõ mặt Mai Yên Lam, cũng không để ý. Anh ta đi qua kéo khăn tắm xuống chuẩn bị hành sự.

Nhưng lại không ngờ một bàn tay từ đâu ra nắm lấy cánh tay anh ta, sức lực của người kia khiến anh ta không thể phản kháng. Đột nhiên trời đất quay cuồng, anh ta bị đè ở dưới thân.

Tiêu Sính kinh ngạc nhìn cô ấy, “Cô…”

Một đêm này, không ai biết Tiêu Sính đã trải qua cái gì.

Trước Tiếp