Sau cái c.h.ế.t của Triệu Hành, Trường Dương Cung trở nên yên tĩnh lạ thường.
Không phải kiểu yên tĩnh của an toàn, mà là thứ yên tĩnh giống như mặt nước trước cơn bão. Ai cũng cảm nhận được, chỉ cần một đốm lửa nhỏ, tất cả sẽ bùng nổ.
Thẩm Chiêu Dương không còn gọi người đến họp công khai nữa.
Những cuộc gặp đều diễn ra ban đêm, ở những nơi tưởng chừng không liên quan: miếu hoang, biệt viện bỏ trống, thậm chí là trong phủ của vài lão quan đã “về hưu”.
Nàng không cần nhiều người.
Nàng chỉ cần đúng người.
Tạ Trường Uyên đứng trước bàn bản đồ, chỉ tay vào vài vị trí then chốt quanh kinh thành.
“Ba doanh cấm quân,” hắn nói, “bề ngoài thuộc Hoàng thượng, nhưng người thực sự nắm lệnh có một nửa là thân Đông Cung.”
“Còn lại?” Thẩm Chiêu Dương hỏi.
“Trung lập,” Tạ Trường Uyên đáp, “nhưng trung lập trong thời điểm này, chính là chờ xem ai c.h.ế.t trước.”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu.
“Nếu muốn bọn họ nghiêng về ta,” nàng nói, “chỉ có một cách.”
“Để bọn họ thấy,” nàng ngẩng đầu, “ta không thua.”
Cùng lúc đó, trong Đông Cung, Tam hoàng t.ử Thẩm Dục không còn che giấu nữa.
Hắn bắt đầu công khai tiếp xúc đại thần, không né tránh ánh mắt dò xét của triều đình.
“Điện hạ,” mưu sĩ thấp giọng, “làm vậy sẽ quá sớm.”
“Không sớm,” Thẩm Dục cười nhạt, “nếu ta không bước ra, nàng sẽ bước lên.”
Hắn nhìn về phía Trường Dương Cung, ánh mắt lạnh lẽo.
“Hoàng tỷ của ta,” hắn nói chậm rãi, “đã không còn là con cờ nữa.”
Ngày hôm đó, Hoàng hậu mở tiệc trà trong hậu cung.
Danh nghĩa là thưởng hoa, nhưng ai cũng biết, đây là lời triệu tập.
Các mệnh phụ trọng yếu đều có mặt.
Thẩm Chiêu Dương cũng được mời.
Nàng đến rất đúng giờ.
Hoàng hậu nhìn nàng, nở nụ cười hiền hậu quen thuộc, nhưng ánh mắt thì không che giấu được sự dò xét.
“Chiêu Dương,” Hoàng hậu nói, “dạo này con vất vả rồi.”