Xuyên Thành Pháo Hôi Sau Ta Chỉ Nghĩ Mạng Sống

Chương 14

Trước Tiếp

Dáng vẻ nghẹn lời của Kỷ Úc Nịnh đều được Phương Bạch thu hết vào trong mắt, khiến Phương Bạch lần thứ hai trong ngày hôm nay phải cảm thán: Đúng là vẫn chỉ là một con sói con mà thôi.

Phương Bạch bước đến trước mặt Kỷ Úc Nịnh, đưa bàn tay đang chắp sau lưng lên, nhẹ nhàng ấn l*n đ*nh đầu cô. Ban đầu nàng định vỗ vỗ như lúc ở trên xe, nhưng cảm giác mềm mại ngoài ý muốn khiến tay Phương Bạch vô thức xoa nhẹ hai cái sang trái rồi sang phải.

Nhận ra mình vừa mới xoa đầu nữ chính, Phương Bạch chậm rãi thu tay về, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Ta đi nghỉ ngơi đây, ngươi tự chơi đi nhé."

Giọng điệu nàng dịu dàng, hoàn toàn là dáng vẻ của một bậc trưởng bối.

Trong mắt Kỷ Úc Nịnh tràn ngập một sắc xanh lam như đá quý, cô quay đầu né tránh tầm mắt, mím môi rồi khẽ đáp một tiếng: "Ừm."

Khóe miệng Phương Bạch hơi cong lên, nở một nụ cười nhạt, không nói thêm gì nữa mà lướt qua bên người Kỷ Úc Nịnh.

Vào khoảnh khắc lướt qua nhau, mùi hương ngọt ngào quen thuộc kia lại một lần nữa xộc vào mũi Kỷ Úc Nịnh.

Mùi hương này so với lúc ở trung tâm thương mại còn đậm hơn một chút.

Phương Bạch trở về phòng, vừa mới nằm xuống giường thì chiếc điện thoại đặt ở đầu giường vang lên một tiếng đinh linh.

Phương Bạch cầm lên xem, là Liêu Lê gửi tin nhắn WeChat tới.

Liêu Lê: [Ta đi công tác bên ngoài, tuần này không sang được.]

"."

Phương Bạch khựng lại một chút mới nhớ ra nàng và Liêu Lê từng có hẹn với nhau, mỗi cuối tuần Liêu Lê sẽ đến nhà thăm Kỷ Úc Nịnh.

Phương Bạch: [Ồ, được thôi.]

Đối phương rất nhanh đã trả lời lại một câu.

Liêu Lê: [Buổi tối có tiện gọi video không? Ta muốn nói chuyện với Tiểu Nịnh.]

Phương Bạch: [Mấy giờ?]

Liêu Lê: [Khoảng 9 giờ.]

Phương Bạch: [Có thể.]

Cuộc trò chuyện với Liêu Lê kết thúc như vậy.

Phương Bạch nằm lại lên giường, nhìn trần nhà chớp chớp mắt.

Phương Bạch vốn dĩ có thể đưa phương thức liên lạc của Kỷ Úc Nịnh cho Liêu Lê, nhưng nàng không muốn.

Phương Bạch sợ Liêu Lê sẽ đem những lời lần trước nói với nàng đi hỏi Kỷ Úc Nịnh một lần nữa. Đến lúc đó Kỷ Úc Nịnh chắc chắn sẽ đồng ý với Liêu Lê để đi theo cô ấy sinh sống.

Vì có sự đề phòng, buổi tối khi Liêu Lê gọi điện tới, sau khi đưa điện thoại cho Kỷ Úc Nịnh, Phương Bạch không hề rời đi mà ngồi xuống đối diện cô, lặng lẽ nghe lén hai người nói chuyện.

Liêu Lê nhìn khuôn mặt Kỷ Úc Nịnh trên màn hình, câu đầu tiên cô ấy hỏi là: "Tiểu Nịnh, cơ thể đã khỏe hơn chút nào chưa?"

Kỷ Úc Nịnh vẫn còn ấn tượng đối với Liêu Lê.

Trong ký ức, Liêu Lê đối xử với cô rất dịu dàng, giống như... cách Phương Bạch đối xử với cô bây giờ vậy.

Nhưng kết quả thì sao? Chẳng qua cũng chỉ là sói đội lốt cừu mà thôi.

Bởi vậy, khi đối mặt với Liêu Lê, Kỷ Úc Nịnh không hề biểu hiện ra sự thân thiện nào, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng như cũ: "Khỏe rồi."

Kỷ Úc Nịnh không hỏi tại sao Liêu Lê lại biết cô bị bệnh, chỉ cần suy nghĩ một chút là biết ngay có lẽ Phương Bạch đã nói cho cô ấy.

Trong trí nhớ, Phương Bạch, Liêu Lê cùng với mẹ cô là những người bạn rất thân, tuy rằng Liêu Lê đã ra nước ngoài nhưng Phương Bạch và cô ấy chắc hẳn vẫn luôn giữ liên lạc.

Liêu Lê nghe xong liền cười nói: "Khỏe là tốt rồi, lúc đó thấy ngươi sốt cao đến mức đáng sợ như vậy, ta suýt chút nữa thì bị dọa chết khiếp."

Kỷ Úc Nịnh đảo mắt, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu: "Là Liêu a di khám bệnh cho ta sao?"

"Đúng vậy, ngươi quên mất a di là bác sĩ rồi sao?" Liêu Lê còn tưởng rằng Kỷ Úc Nịnh đang nghi ngờ năng lực của mình.

Kỷ Úc Nịnh thấp giọng: "Không có."

Liêu Lê cười khẽ một tiếng, sau đó hỏi: "Phương Bạch đâu rồi?"

Kỷ Úc Nịnh tưởng rằng Liêu Lê muốn trò chuyện với Phương Bạch, sau khi nói một câu đợi một chút thì định đứng dậy, nhưng lại bị Liêu Lê lên tiếng ngăn lại.

Liêu Lê nói: "Không cần đưa điện thoại cho nàng đâu, ta chỉ muốn xem nàng có ở bên cạnh ngươi hay không thôi, chủ yếu là ta muốn nói chuyện với ngươi."

Sau khi nghe thấy thế, Kỷ Úc Nịnh dùng dư quang liếc nhìn người đối diện.

Phương Bạch trên sô pha tuy rằng có dáng ngồi rất tùy ý, nhưng Kỷ Úc Nịnh lại lờ mờ thấy được, bên dưới mái tóc của Phương Bạch dường như đang dựng thẳng lỗ tai lên để nghe ngóng.

Kỷ Úc Nịnh: "?"

Liêu Lê không biết bên này đã xảy ra chuyện gì, cô ấy nhìn người trên màn hình so với lúc nhỏ đã hoàn toàn nảy nở, trong phút chốc thẫn thờ, Liêu Lê dường như nhìn thấy bóng dáng của Lục Hạ từ đôi mày thanh tú của Kỷ Úc Nịnh.

Điều này khiến Liêu Lê không khỏi nhớ tới những gì mình đã thấy ngày hôm đó, cảm giác đau lòng dâng lên trong tim, Liêu Lê vô thức hỏi: "Tiểu Nịnh, Phương Bạch đối xử với ngươi có tốt không?"

Giọng nói của Liêu Lê không nhẹ không nặng truyền vào tai hai người trong phòng, còn chưa đợi Kỷ Úc Nịnh nghĩ ra tại sao Liêu Lê lại hỏi mình như vậy, thì ở góc trên bên phải của màn hình nhỏ đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt khác.

Một khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, làn da trắng nõn nà.

Phương Bạch sốt ruột, sợ câu tiếp theo Liêu Lê sẽ nói đến chuyện muốn nuôi dưỡng Kỷ Úc Nịnh, nên sau khi đi đến bên cạnh cô liền cúi người xuống, nhìn thẳng vào camera, dùng ánh mắt để giao lưu với Liêu Lê.

Sự chú ý của Phương Bạch đều đặt vào camera, hoàn toàn không chú ý tới lúc này khoảng cách giữa mặt nàng và mặt Kỷ Úc Nịnh còn chưa đầy mười centimet.

Chỉ cần khẽ di chuyển một chút thôi là hai khuôn mặt sẽ dán sát vào nhau.

Mùi hương thanh ngọt xộc vào mũi khiến Kỷ Úc Nịnh không hề rời xa sự tiếp cận lần này của Phương Bạch.

Phương Bạch mím môi, nhẹ giọng chất vấn: "Liêu Lê, ngươi hỏi cái kiểu vấn đề gì vậy? Ta đối xử với Tiểu Nịnh không tốt chỗ nào chứ?"

Rõ ràng đã hứa là bản thân sẽ đối xử tốt với Kỷ Úc Nịnh, sao lại vẫn không tin nàng cơ chứ.

Liêu Lê thong thả buông một câu: "Vậy ngươi gấp cái gì chứ?"

"..."

Ta gấp cái gì mà ngươi lại có thể không biết sao?

Phương Bạch biết Liêu Lê sẽ không tin lời mình nói, chần chừ một lát, nàng không biết lấy đâu ra dũng khí mà nói với Liêu Lê: "Vậy để Tiểu Nịnh tự mình nói với ngươi."

Nói xong Phương Bạch liền hối hận ngay lập tức.

Để Kỷ Úc Nịnh tự mình nói?

Nàng giống như đang chủ động nhảy lên thớt vậy.

"..."

Ở nơi mà camera không quay tới được, tay Phương Bạch đặt lên vai Kỷ Úc Nịnh, đầu ngón trỏ khẽ chọc chọc vào người cô.

Mọi thứ đều nằm trong sự im lặng, Phương Bạch nghĩ với bộ não của Kỷ Úc Nịnh thì chắc hẳn cô phải hiểu ý của nàng.

Chỉ là không biết liệu Kỷ Úc Nịnh có phối hợp hay không đây...

Đầu lưỡi Phương Bạch l**m nhẹ môi dưới, nghiêng đầu nói với Kỷ Úc Nịnh: "Nói với Liêu Lê đi, ta đối xử với ngươi có tốt không?"

Kỷ Úc Nịnh liếc nhìn bàn tay đang đặt trên vai mình, chủ nhân của bàn tay đó vì thấy cô không nói gì nên lại dùng đầu ngón tay chọc chọc cô thêm cái nữa.

Kỷ Úc Nịnh một lần nữa đối diện với màn hình điện thoại, không hề có dáng vẻ bị "uy h**p" chút nào, bình tĩnh nói: "Phương a di đối xử với ta rất tốt."

Liêu Lê có chút không tin nổi: "Thật sao?"

Bàn tay ở trên vai cô thu về.

Kỷ Úc Nịnh rũ mắt: "Ừm."

"Vậy thì tốt rồi." Liêu Lê nói, "Công việc bên này của ta đại khái đến cuối tuần sau là kết thúc, đến lúc đó trở về a di sẽ mang đặc sản cho ngươi nhé?"

"Không cần đâu." Phương Bạch đứng thẳng người dậy, rút chiếc điện thoại từ trong tay Kỷ Úc Nịnh ra, "Những thứ con bé muốn ta đều có thể mua được."

Liêu Lê nhìn thấy Phương Bạch thì bực mình nói: "Ngươi trả điện thoại cho Tiểu Nịnh đi, ta vẫn chưa nói xong mà."

Phương Bạch: "Đã gần 10 giờ rồi, Tiểu Nịnh cần phải nghỉ ngơi."

Liêu Lê nghe xong tuy rằng tức giận nhưng cũng không thể phản bác được, dù sao thì việc nghỉ ngơi của Kỷ Úc Nịnh vẫn quan trọng hơn, sau khi vội vàng nói câu tạm biệt, Liêu Lê liền cúp máy.

Phương Bạch cầm điện thoại, bên tai vang lên giọng nói của Kỷ Úc Nịnh: "Phương a di vừa rồi rất căng thẳng sao?"

Phương Bạch không cần suy nghĩ mà phủ nhận ngay: "Không có."

Có cũng sẽ không thừa nhận.

Khi Phương Bạch cầm điện thoại đi vào, Kỷ Úc Nịnh đang ngồi ở bàn học làm bài tập.

Lúc này Kỷ Úc Nịnh đứng dậy khỏi ghế, đứng trước mặt Phương Bạch, thấp giọng hỏi: "Nếu như ta nói với Liêu a di rằng ngươi đối xử với ta không tốt, thì sẽ thế nào?"

Kết quả của việc chống đối Phương Bạch, là bàn tay đặt trên vai cô sẽ bóp cổ cô? Hay là...

Phương Bạch rất hài lòng với sự phối hợp vừa rồi của Kỷ Úc Nịnh, nghe thấy cô hỏi vậy, nàng tâm trạng khá tốt mà nói: "Vậy thì ngươi cứ chờ bị ta tét mông đi."

Kỷ Úc Nịnh bị cắt đứt dòng suy nghĩ: "..."

"Được rồi, không còn sớm nữa," Phương Bạch chỉ tay lướt qua chiếc ly trên mặt bàn, "Uống sữa đi đã."

Sữa là do Phương Bạch bưng lên cho Kỷ Úc Nịnh để bổ sung dinh dưỡng cho cô.

Kỷ Úc Nịnh bưng chiếc ly lên, nhìn chất lỏng màu trắng tinh khiết bên trong, có một giây đồng hồ cô đã nghĩ thầm liệu trong này có bỏ độc dược hay không.

Đặc biệt là dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Phương Bạch.

Phương Bạch thấy Kỷ Úc Nịnh mãi mà không cử động, liền dịu dàng nói: "Uống đi, sau này mỗi tối ta đều sẽ bảo Ngô tỷ chuẩn bị cho ngươi một ly."

Ngón tay cái của Kỷ Úc Nịnh gõ nhẹ vào thành ly, xem ra cho dù chiếc ly này "không cẩn thận" bị đổ thì vẫn sẽ có ly tiếp theo.

Thu hồi ý định muốn cố tình làm đổ ly sữa trong lòng, dưới sự giám sát của Phương Bạch, Kỷ Úc Nịnh ngẩng cằm uống cạn sạch trong một hơi.

Phương Bạch giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu Kỷ Úc Nịnh một cái rồi mới nhận lấy chiếc ly không trong tay cô, trước khi xoay người rời đi còn nhẹ nhàng nói: "Ngủ sớm một chút đi, ngủ ngon."

Kỷ Úc Nịnh liếc nhìn sang bên trái, nơi đó đặt một chiếc gương cao khoảng một mét bảy, là món đồ Phương Bạch cố ý chuẩn bị cho cô, còn chiếc gương nhỏ dán trên tường lúc trước đã bị thu vào trong thùng giấy rồi.

Kỷ Úc Nịnh nhìn chùm tóc trên đỉnh đầu bị xoa đến hơi rối, ánh mắt tối tăm không rõ cảm xúc.

Hai ngày thứ Bảy và Chủ Nhật, sự giao lưu giữa Phương Bạch và Kỷ Úc Nịnh rất ít, ngoại trừ thời gian ăn cơm thì Kỷ Úc Nịnh vẫn luôn ở lì trong phòng để học tập, còn Phương Bạch thì tiếp tục từ chối lời mời của đám bạn của nguyên chủ, rảnh rỗi không có việc gì làm nên cứ nằm bò trên sô pha, trong lòng suy nghĩ xem làm sao để kéo gần khoảng cách với Kỷ Úc Nịnh, nhưng đến cuối cùng vẫn chẳng nghĩ ra được gì.

Phương Bạch bất lực, nàng đã dùng tính cách ôn hòa nhất để tiếp cận Kỷ Úc Nịnh, nhưng Kỷ Úc Nịnh lại quá lạnh lùng, còn chưa kịp tới gần đã bị cô làm cho đông cứng.

Sự tiếp xúc duy nhất của hai người trong hai ngày này chính là mỗi tối Liêu Lê sẽ gọi video cho Phương Bạch, sau đó Phương Bạch lại đi vào phòng Kỷ Úc Nịnh đưa điện thoại, rồi ngồi trên sô pha xem Kỷ Úc Nịnh và Liêu Lê trò chuyện.

Vì có lần Phương Bạch đột nhiên xuất hiện vào ngày đầu tiên, nên hai lần này Liêu Lê không hỏi lại Kỷ Úc Nịnh xem cuộc sống có tốt hay không nữa, mà chỉ hỏi han xem hằng ngày cô làm những gì, rồi kể cho cô nghe về công việc của cô ấy.

Cuộc trò chuyện của hai người đều là do Liêu Lê chủ động, Kỷ Úc Nịnh thỉnh thoảng sẽ gật đầu đáp lại, hoặc là bình tĩnh đáp một tiếng "ừm".

Kỷ Úc Nịnh vẫn giữ phản ứng rất xa cách, nhưng sau hai ngày giao tiếp, Phương Bạch cảm thấy thái độ của cô đối với Liêu Lê đã có phần hòa hoãn hơn, lúc gật đầu đáp "ừm" thì khóe miệng sẽ hơi nhếch lên, mang theo một nụ cười nhàn nhạt.

Đây là thái độ mà cô chưa bao giờ dành cho nàng.

Liêu Lê không biết đã nói gì với Kỷ Úc Nịnh, Phương Bạch nghe không rõ, chỉ nhìn thấy Kỷ Úc Nịnh đang nhìn về phía mình.

Phương Bạch theo bản năng cong khóe miệng, nở một nụ cười với Kỷ Úc Nịnh, không phải cố tình lấy lòng mà chỉ muốn để cô cảm nhận được nàng không hề có ác ý.

Tiếp đó Phương Bạch liền thấy khóe miệng đang hơi nhếch lên của Kỷ Úc Nịnh thu lại, nhưng khi quay lại nói chuyện với Liêu Lê thì nó lại hơi cong lên lần nữa.

Ba phút sau, cuộc trò chuyện kết thúc vì Liêu Lê đột nhiên có công việc, Kỷ Úc Nịnh đứng dậy trả điện thoại cho Phương Bạch.

Phương Bạch nhận lấy điện thoại, theo thói quen nói một câu ngủ ngon rồi rời khỏi phòng.

Vài phút sau, cửa phòng bị gõ vang.

Người tới là Ngô Mai, cô ấy mỉm cười với Kỷ Úc Nịnh rồi hỏi: "Tiểu Kỷ, sữa uống xong chưa? Ta tới lấy chiếc ly."

"Vẫn chưa ạ."

Kỷ Úc Nịnh nói rồi xoay người đi về phía bàn học, vừa đi vừa nhìn ly sữa vẫn chưa uống trên bàn.

Khi đi ngang qua gương, dư quang liếc thấy đỉnh đầu bằng phẳng trong gương, Kỷ Úc Nịnh im lặng một lát, ngay sau đó uống hết sữa rồi đưa chiếc ly cho Ngô Mai.

Tác giả có lời muốn nói:

Nhật ký của Tiểu Kỷ: Ngày * tháng *, lão bà không có xoa đầu ta, không có nhìn ta uống hết sữa, ngay cả nói ngủ ngon cũng rất lấy lệ.

Trước Tiếp