Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Theo bóng lưng Phương Bạch xoay người rời đi, bầu không khí trong xe rơi vào trạng thái kỳ quái.
Sự uy nghiêm cùng khí thế áp đảo của Lục Chính có chút đình trệ trong chốc lát, ông ta nhìn người đang chuẩn bị đi tới bên cạnh một chiếc xe khác, đôi lông mày nhíu chặt, biểu cảm trên mặt giống như những màu sắc hỗn loạn trên bảng pha màu, vô cùng đặc sắc.
Ở vị trí lái, Lục Nhiêu Mân cũng không ngờ Phương Bạch sẽ hành động như vậy, sau giây phút kinh ngạc, ở góc độ mà người ngồi ghế sau không nhìn thấy được, nơi đáy mắt cô ấy hiện lên ý cười, nhưng trên mặt lại không để lộ ra mà chỉ giữ vẻ mặt ổn trọng hỏi Lục Chính: "Ta xuống xe tìm nàng nói chuyện nhé?"
"Không cần," Lục Chính nhắm mắt lại rồi tựa ra sau, giọng nói không nghe ra được vui hay giận, "Đi thôi."
Lục Nhiêu Mân đáp một tiếng được, ánh mắt liếc nhìn về phía chiếc xe đã chạy đi xa, cũng khởi động xe rời khỏi đó.
Một tiếng sau, tại quán cà phê.
Phương Bạch nhìn người đang ngồi đối diện mình, hỏi: "Có chuyện gì?"
Nàng ngồi trên xe chưa được bao lâu thì nhận được tin nhắn từ Lục Nhiêu Mân, hẹn nàng đến nơi này gặp mặt.
Không rõ vì sao mỗi lần gặp mặt Lục Nhiêu Mân đều chọn quán cà phê, Phương Bạch nhìn thấy địa điểm xong không khỏi nhớ tới lần gặp mặt ở quán cà phê trước đó, cuộc trò chuyện khi ấy cũng chẳng mấy vui vẻ gì.
Phương Bạch thực ra có thể từ chối, nhưng nghĩ đến nội dung trò chuyện có khả năng liên quan đến Kỷ Úc Nịnh, nàng liền tới.
Giống như lúc nàng đoán được người muốn gặp mình là Lục Chính, nàng đã đi tới bên cạnh xe vậy.
Lục Nhiêu Mân nở nụ cười, bớt đi vài phần quyến rũ giả tạo, ngược lại mang theo chút rạng rỡ xuất phát từ nội tâm, cô ấy hắng giọng: "Ta vẫn luôn cho rằng ngươi có tính cách của loài cừu, gặp chuyện chỉ biết mềm yếu chờ bị bắt nạt, ngay cả lần trước ngươi im hơi lặng tiếng rời khỏi Hồ Thị, tuy rằng khiến ta có chút kinh ngạc, nhưng ta vẫn giữ nguyên suy nghĩ đó, thế nhưng hôm nay, ta đã có cái nhìn mới về ngươi."
Dùng từ ngoài mềm trong cứng để hình dung Phương Bạch là chính xác nhất nhỉ?
"Ngươi là người thứ hai sau Kỷ Úc Nịnh dám ngó lơ ông ta, không thể không nói, ta rất khâm phục dũng khí của ngươi." Lục Nhiêu Mân bưng ly cà phê đá trước mặt lên uống một ngụm, thong thả nói: "Ta cũng là lần đầu tiên thấy lão gia tử có biểu cảm như vậy đấy, ha."
Phương Bạch khựng lại một chút: "Ngươi thực vui vẻ sao?"
Lục Nhiêu Mân nhướng mày, nụ cười bên khóe môi không giảm: "Đương nhiên, chuyện gì càng có thể khiến ông ta chịu thiệt, ta càng cao hứng."
Phương Bạch nói đùa: "Cứ thế mà nói với ta sao? Không sợ ta nói ra ngoài à?"
Trong mắt người khác, Lục Nhiêu Mân dường như chỉ quan tâm đến lợi ích, nhưng thực tế phần lớn là vì cô ấy không thích Lục Chính, thậm chí có thể dùng từ hận để hình dung, mà cô ấy cho rằng cách tốt nhất để đối phó với Lục Chính chính là hủy hoại hoặc cướp đi tất cả của ông ta, cho nên ban đầu, Lục Nhiêu Mân cho rằng Kỷ Úc Nịnh cũng là người mà Lục Chính coi trọng nên mới nghĩ cách đối phó Kỷ Úc Nịnh, đồng thời mục tiêu của cô ấy chính là nắm giữ Lục gia trong tay mình.
Nhưng cô ấy chưa bao giờ biểu hiện điều đó trước mặt Lục Chính, thậm chí Lục Chính còn coi cô ấy là cánh tay phải đắc lực, tuy có đề phòng nhưng chưa từng nghi ngờ cô ấy.
"Ngươi sẽ không đâu." Lục Nhiêu Mân nheo mắt nói: "Ngươi không phải hạng người thích lo chuyện bao đồng."
Phương Bạch nhấp một ngụm cà phê, vị hơi đắng khiến nàng không khỏi nhíu mày, nàng quả thực không phải người hay lo chuyện bao đồng, cho nên cũng không thích rắc rối tìm đến mình.
Đặt ly xuống, Phương Bạch ngước mắt nhìn Lục Nhiêu Mân, hỏi: "Ông ta tìm ta có chuyện gì?"
Ông ta, ở đây chính là chỉ Lục Chính.
Lục Nhiêu Mân nhướng mày: "Ngươi đoán xem."
Thực ra không cần đoán cũng biết, thứ duy nhất có thể kết nối bọn họ chỉ có Kỷ Úc Nịnh, ngoài chuyện đó ra thì còn có thể có chuyện gì nữa?
Phương Bạch im lặng vài giây, "Tiểu Nịnh và ông ta đã xảy ra chuyện gì ta không rõ lắm, mục đích ông ta tìm ta là gì?"
Lục Nhiêu Mân bật cười một tiếng, "Cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là muốn ngươi khuyên Kỷ Úc Nịnh quay về Lục gia."
"?"
Thế này mà không phải chuyện đại sự sao?
"Có điều không phải vì tình thân, hoặc có lẽ là có một chút nhưng không nhiều." Lục Nhiêu Mân cầm lấy chiếc kính râm đặt trên bàn, nghịch ngợm nó, vẻ mặt tùy ý nói: "Đào được một viên bảo ngọc có giá trị vô hạn từ trong vũng bùn, hạng người như ông ta sao có thể cam lòng mất đi viên bảo ngọc để kiếm lợi cơ chứ?"
Phương Bạch cúi mắt nhìn mặt bàn, Lục Nhiêu Mân nói rất thẳng thắn, thẳng thắn đến mức khiến Phương Bạch cảm thấy đau lòng cho Kỷ Úc Nịnh.
Thương nhân trọng lợi, chỉ biết đánh đồng tình thân với lợi ích.
Lục Nhiêu Mân nhìn chằm chằm đỉnh đầu Phương Bạch khoảng hai giây rồi nói: "Đối với ta mà nói, Kỷ Úc Nịnh là một đối tác rất tốt, ta tạm thời vẫn chưa muốn đối đầu với cô ấy."
Phương Bạch nghe xong liền ngước mắt lên, đối diện với Lục Nhiêu Mân.
Đây mới là mục đích thực sự mà Lục Nhiêu Mân hẹn gặp nàng nhỉ.
Không nói huỵch toẹt ra, nhưng lại rất trực tiếp bày tỏ rằng cô ấy không hy vọng Kỷ Úc Nịnh quay về Lục gia.
Lúc này Lục Nhiêu Mân lại nói thêm: "Nhưng nếu Kỷ Úc Nịnh lựa chọn hợp tác với ta, vậy thì chẳng có gì đáng tiếc cả."
Cảm xúc giữa đôi lông mày Phương Bạch nhạt đi, nàng nói: "Chuyện của Tiểu Nịnh ta không quyết định được, còn phiền Lục tổng chuyển lời tới Lục đổng, làm ơn đừng tìm đến ta nữa."
Một câu nói mang hai hàm ý, nàng đang gián tiếp trả lời Lục Nhiêu Mân.
Ngón tay Lục Nhiêu Mân gõ gõ lên mặt bàn, mỉm cười nói: "Ta chỉ có thể chuyển lời câu đầu tiên của ngươi thôi."
Cô ấy cũng chỉ nghe mỗi câu đầu tiên đó.
"Vậy là đủ rồi." Phương Bạch nói.
Những gì nên nói nàng đã nói rồi, còn người khác thì nàng không quản được.
Phương Bạch cầm lấy chiếc túi xách bên cạnh rồi đứng dậy: "Đa tạ Lục tổng đã mời khách, ta xin phép đi trước."
Lục Nhiêu Mân hạ đôi chân đang vắt chéo xuống, hỏi thăm: "Không cùng nhau ăn một bữa cơm sao?"
Khoảnh khắc này, hai người họ lại giống như những người bạn đã quen biết nhiều năm, giữa họ không có bất kỳ tranh chấp lợi ích nào.
Phương Bạch đã đứng dậy, nghe thấy vậy định trả lời, nhưng Lục Nhiêu Mân lại tự mình tiếp lời: "Thôi, vẫn là không ăn thì hơn, đỡ phải để Kỷ Úc Nịnh biết được lại tìm ta gây phiền phức."
"...Tiểu Nịnh không hẹp hòi như ngươi nghĩ đâu." Phương Bạch đáp lời.
Lục Nhiêu Mân biết Phương Bạch đã hiểu lầm ý mình, cô ấy chống cằm ngước mắt nhìn Phương Bạch, cười nói: "Ta đang nói đến việc ghen tuông, còn ngươi đang nói gì vậy?"
Những gì Phương Bạch nói, đương nhiên là về chủ đề nghiêm túc.
Nàng còn tưởng rằng rắc rối mà Lục Nhiêu Mân nói là chỉ kiểu tranh chấp đối đầu, dù sao hai người họ là đối thủ không đội trời chung cũng chẳng phải ngày một ngày hai.
Nhưng sau khi Lục Nhiêu Mân giải thích... hiển nhiên là nàng đã nghĩ quá đơn giản rồi.
Trên mặt Phương Bạch thoáng hiện vẻ ngẩn ngơ, làm sao Lục Nhiêu Mân lại biết Kỷ Úc Nịnh thích nàng?
Lục Nhiêu Mân đương nhiên nhìn ra sự khó hiểu của Phương Bạch, cô ấy dùng ngón tay gõ gõ lên mặt mình rồi nói: "Ta nói không sai chứ?"
Phương Bạch định nói là không biết, định đánh trống lảng để dời chủ đề đi, nhưng cuối cùng vẫn không ngăn được sự tò mò: "Ngươi... làm sao mà biết được?"
"Ngươi bị người ta dày vò suốt ba năm thì cũng sẽ biết thôi." Chữ dày vò mà Lục Nhiêu Mân nói, chính là sự hành hạ, tra tấn.
Lúc mới đầu cô ấy không thấy có gì kỳ lạ, nhưng sau đó mới dần dần nhận ra tâm tư của Kỷ Úc Nịnh.
Nhớ tới trước kia ở Nam Thành, Phương Bạch còn trưng ra bộ dạng rõ ràng là không hay biết gì, hiện tại lại quay sang hỏi cô ấy, xem ra Kỷ Úc Nịnh cuối cùng cũng không nhịn được mà nói ra rồi?
Cô ấy cứ ngỡ Kỷ Úc Nịnh sẽ tiếp tục nhẫn nhịn mà không mở miệng cơ đấy.
Lục Nhiêu Mân cười một tiếng, nói với Phương Bạch: "Ta thấy nếu Kỷ Úc Nịnh không nói với ngươi, thì dù cả thế giới này đều biết hết rồi, chắc ngươi vẫn chẳng hay biết gì đâu nhỉ?"
Hàng mi của Phương Bạch khẽ rung động, Lục Nhiêu Mân nói rất chính xác.
Lục Nhiêu Mân lại ra vẻ tốt bụng an ủi: "Nhưng mà cũng không liên quan gì đến ngươi, ai bảo cô ấy yêu thầm suốt ba năm mà đến tận bây giờ mới tỏ tình với ngươi chứ."
Phương Bạch kinh ngạc: "Ba năm sao?"
Lục Nhiêu Mân tưởng Phương Bạch đang hỏi mình về một mốc thời gian chính xác hơn, cô ấy nhún vai, thản nhiên nói: "Ai mà biết được? Có lẽ còn lâu hơn thế."
Buổi tối Kỷ Úc Nịnh về nhà, cửa vừa mở ra đã thấy hương thơm của cơm canh xộc vào mũi.
Cô thay giày rồi đi ra khỏi huyền quan, liếc mắt một cái liền thấy bóng dáng người đang cúi đầu thái rau trong phòng bếp.
Một chiếc váy dài ôm sát màu xanh nhạt, đường cong của lưng, eo và cả vòng ba được phô diễn vô cùng hoàn hảo, đôi chân dài ẩn hiện dưới lớp váy, dây thắt lưng tạp dề nơi eo buộc thành hình nơ bướm lười biếng rũ xuống ngay vị trí xương cụt.
Dường như nghe thấy động tĩnh, đối phương cũng không ngoảnh đầu lại, dịu dàng nói một câu: "Cơm sắp xong rồi đây."
Những chuyện đã từng nằm mơ cũng không dám xa cầu, lúc này lại xuất hiện trước mắt đẹp tựa như một bức họa.
Trong lòng càng dậy sóng bao nhiêu, Kỷ Úc Nịnh lại càng biểu hiện ra sự tương phản bấy nhiêu, cô thấp giọng đáp: "Ừm."
Một chữ duy nhất với tông giọng trầm thấp, cũng không nghe ra được cảm xúc gì, giống như đang tâm trạng không tốt.
Phương Bạch dừng việc thái rau lại, định quay đầu nhìn về phía sau để hỏi Kỷ Úc Nịnh đã xảy ra chuyện gì, nhưng nàng còn chưa kịp quay lại thì hai cánh tay đã vòng qua ôm lấy eo nàng.
Kỷ Úc Nịnh vùi đầu vào hõm vai và cổ của Phương Bạch.
Những sợi tóc mai cọ vào làn da của Phương Bạch, có chút ngứa ngáy.
Kỷ Úc Nịnh rất thích ôm Phương Bạch như thế này, điều đó khiến cô cảm thấy mình thuộc về đối phương, cái ôm như vậy dù có bao nhiêu lần đi chăng nữa cô cũng sẽ không thấy chán.
Phương Bạch cảm nhận được sự ấm áp áp sát sau lưng, hành động có chút thân mật này khiến đôi môi Phương Bạch mấp máy định nói gì đó, nhưng bên tai lại vang lên lời nói của Lục Nhiêu Mân.
—— Kỷ Úc Nịnh đã thích nàng được ba năm, có lẽ còn không chỉ là ba năm.
Nghĩ đến đây, một cảm xúc không tên dâng lên nghẹn lại trong lòng, lơ lửng giữa chừng, khiến Phương Bạch chẳng thể thốt ra lời nào.
Hương thơm thanh khiết trên người Phương Bạch truyền vào cánh mũi, Kỷ Úc Nịnh hít nhẹ rồi lẩm bẩm: "Thơm quá."
Phương Bạch nghe tiếng liền bừng tỉnh, nàng hỏi: "Đói bụng rồi sao?"
Kỷ Úc Nịnh gật đầu theo lời Phương Bạch: "Ừm, Phương a di nấu cơm thơm quá."
Cằm Kỷ Úc Nịnh tựa trên vai Phương Bạch, giọng nói dán sát ngay bên tai nàng, lành lạnh, khiến tai nàng một trận tê dại.
Phương Bạch mất tự nhiên mà thẳng lưng lên, tưởng rằng làm vậy có thể đẩy Kỷ Úc Nịnh ra, nhưng kết quả chẳng đáng là bao, đôi tay trên eo không hề có dấu hiệu buông ra, nàng đành phải nói: "Ngươi đi rửa tay đi, sắp được ăn rồi."
"Được." Kỷ Úc Nịnh rất ngoan ngoãn đáp lời, nhưng tay vẫn không hề buông ra.
Khi Phương Bạch hỏi đến, Kỷ Úc Nịnh nói: "Lát nữa rồi rửa, bây giờ ta chỉ muốn ôm ngươi thôi."
"Ta còn phải thái rau nữa, ngươi..." Phương Bạch khựng lại, "Đừng nghịch ngợm."
Có lẽ không có ai dùng từ này để hình dung Kỷ Úc Nịnh cả, cô nghe thấy lời Phương Bạch nói thì khẽ cười một tiếng: "Vậy để ta thái, Phương a di ôm ta đi."
"..."
Kỷ Úc Nịnh không trêu chọc Phương Bạch nữa, cô buông tay ra đi đến bên bồn rửa, sau khi rửa sạch thì lấy khăn giấy lau khô tay, xắn tay áo lên rồi đón lấy con dao trong tay Phương Bạch.
Thứ Phương Bạch đang thái là cà chua, nàng muốn làm món cà chua trộn đường.
Kỷ Úc Nịnh ấn theo vết dao của Phương Bạch để tiếp tục thái.
Ngay khi Kỷ Úc Nịnh sắp thái xong, Phương Bạch đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn cô, ngập ngừng nói: "Tiểu Nịnh, hôm nay... Lục Chính có tìm đến ta."
Phương Bạch cảm thấy chuyện này cần thiết phải nói cho Kỷ Úc Nịnh biết, vốn dĩ nàng định ăn cơm xong mới nói, nhưng nàng cảm thấy đây là thời cơ tốt, nhân lúc tâm trạng Kỷ Úc Nịnh đang khá ổn.
Nói xong, Phương Bạch lại nhanh chóng bổ sung: "Nhưng chỉ là gặp mặt một lát thôi, ta và ông ta không nói chuyện gì cả."
Ngay cả chính Phương Bạch cũng không biết tại sao mình lại muốn bổ sung thêm một câu như vậy.
"Ừm."
Kỷ Úc Nịnh hoàn toàn không bị ảnh hưởng, cô thản nhiên cho phần cà chua đã thái xong vào đĩa, sau đó mới nói với Phương Bạch: "Phương a di không cần để tâm đến ông ta, nếu lần sau ông ta còn tìm tới, cứ nói với ta."
Phương Bạch đưa hũ đường bên cạnh cho Kỷ Úc Nịnh: "Ta không phải có ý đó."
Trong lúc trò chuyện, động tác của hai người vẫn không ngừng nghỉ, giống như đang cùng nhau làm việc nhà vậy.
Phương Bạch nhìn nghiêng khuôn mặt Kỷ Úc Nịnh, hỏi: "Có thể nói cho Phương a di biết, ngươi đang nghĩ gì không?"
Đương nhiên là có thể, cô đối với Phương Bạch không hề có sự giấu giếm.
Chỉ là Phương Bạch lười hỏi, mà cô cũng không chủ động nói ra mà thôi.
Kỷ Úc Nịnh bình tĩnh nói: "Chỉ là hợp tác mà thôi."
Kỷ Úc Nịnh rắc đường lên cà chua xong xuôi, bưng đĩa đi về phía bàn ăn: "Phương a di không cần coi ông ta là ông ngoại của ta."
"Có hận ông ta không?" Phương Bạch cẩn thận hỏi.
Kỷ Úc Nịnh không có chút cảm xúc nào, sắc mặt vẫn tự nhiên: "Chẳng đến mức đó, yêu hay hận đều nên là chuyện của mẹ ta, ta đối với ông ta chẳng có chút cảm giác nào cả."
Cuốn nhật ký kia của Lục Hạ đã giúp Kỷ Úc Nịnh biết rõ toàn bộ nội dung về việc Lục Chính và Lục Hạ đoạn tuyệt quan hệ cha con.
Lúc đầu Kỷ Úc Nịnh có hận, nhưng về sau nghĩ lại, đã đoạn tuyệt quan hệ rồi thì cô hận một người xa lạ để làm gì chứ?
Cô từng cho rằng đời này mình sẽ không có liên hệ gì với người xa lạ này nữa, nhưng vào thời điểm học cấp ba, Lục Chính đã tìm đến cô. Kỷ Úc Nịnh vốn dĩ không nên để tâm, nhưng cô không còn cách nào khác, bởi vì sau khi Lục Chính liên lạc với cô, cô đã muốn mượn tay Lục Chính để rời xa "Phương Bạch".
Với tình hình lúc đó, nếu không có Lục Chính giúp đỡ, có lẽ cho đến khi tròn 18 tuổi Kỷ Úc Nịnh cũng không thoát khỏi sự khống chế của "Phương Bạch", thế lực của Phương gia ở Hồ Thị đủ để cho "Phương Bạch" muốn làm gì thì làm.
Cô chỉ có thể lợi dụng Lục Chính để chạy trốn khỏi "Phương Bạch".
Đợi đến sau này, khi Kỷ Úc Nịnh biết Phương Bạch không còn là "Phương Bạch" nữa, ý định chạy trốn cũng theo đó mà tan biến.
Cô chỉ muốn hoàn thành những điều kiện đã thỏa thuận với Lục Chính rồi sẽ không liên lạc với ông ta nữa, thế nhưng ngay lúc cô sắp hoàn thành thì Phương Bạch lại rời đi.
Chỉ dựa vào sức mình, trong hoàn cảnh tứ cố vô thân lại thêm việc Phương gia cố ý che giấu, Kỷ Úc Nịnh căn bản không thể hoàn thành việc tìm người như mò kim đáy bể này trong thời gian ngắn được.
Đường đời phía trước mịt mờ, Kỷ Úc Nịnh đành phải đến Kinh Thượng trước, muốn dùng nhân mạch của Lục gia để tìm kiếm Phương Bạch.
Sau khi đến Kinh Thượng, đã xảy ra một chuyện khiến Kỷ Úc Nịnh và Lục Chính giằng co hồi lâu, Lục Chính yêu cầu Kỷ Úc Nịnh đổi sang họ Lục, cùng với hộ khẩu quay về Lục gia.
Kỷ Úc Nịnh đã không đồng ý.
Một là vì cái tên này do Lục Hạ đặt cho cô, tuy rằng Lục Hạ cũng họ Lục, nhưng việc bị Lục Chính yêu cầu đổi họ dẫu sao cũng mang ý nghĩa khác hẳn.
Hai là cô cảm thấy thật nực cười. Đổi họ thì là người Lục gia, không đổi thì không phải, tư tưởng phong kiến cổ hủ đã chèn ép Lục Hạ, giờ đây lại muốn dùng lên người cô.
Ba là Kỷ Úc Nịnh căn bản không hề muốn quay về Lục gia, thứ cô muốn chỉ là sự hợp tác.
Kỷ Úc Nịnh từ chối dứt khoát, Lục Chính đành phải cùng cô ký một bản hợp đồng.
Thời hạn là ba năm, Kỷ Úc Nịnh làm việc cho ông ta trong ba năm đó, phần lợi nhuận tài chính mà công ty kiếm được trong thời gian này sẽ thuộc về Lục thị.
Hiện tại hợp đồng đã hết hạn, Lục Chính tìm đến Phương Bạch muốn làm gì thì Kỷ Úc Nịnh chẳng cần nghĩ cũng biết.
Cô và Lục Chính lợi dụng lẫn nhau, đôi bên cùng có lợi, dùng từ quan hệ hợp tác để gọi tên cũng chỉ là một cách nói giảm nói tránh cho đẹp đẽ mà thôi.
Kỷ Úc Nịnh đơn giản kể lại đầu đuôi sự việc cho Phương Bạch nghe, sau khi nói xong cô im lặng một hồi lâu, đôi mắt nhìn nàng khẽ chớp động.
Những chuyện này đối với Kỷ Úc Nịnh mà nói chẳng là gì, nhưng sau khi nghe cô kể những điều đó thì Phương Bạch sẽ nghĩ như thế nào, Kỷ Úc Nịnh lại không biết được.
Liệu nàng có cảm thấy cô thật tồi tệ? Hay là ích kỷ? Hay là điều gì khác nữa...
Kỷ Úc Nịnh nhìn thấy sự kinh ngạc dâng lên trong mắt Phương Bạch, cô bỗng nhiên có chút hối hận vì đã nói cho nàng nghe những điều này.
Kỷ Úc Nịnh đi đến trước mặt Phương Bạch, muốn ôm lấy nàng, nhưng cuối cùng lại dừng lại trước mặt nàng, bàn tay buông thõng bên chân khẽ nắm lại, chậm rãi mở miệng: "Ngươi... có ghét ta không?"
Cô hỏi một cách thản nhiên, nhưng ngay khi vừa dứt lời, đôi môi mím chặt đã bại lộ tâm tư chân thật trong lòng cô.
Lời tác giả:
Tiểu Kỷ: Có ghét ta không vậy QAQ