Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 71
Suy nghĩ một lát, người lính tên Lục Tử chạy về phía nhóm Trần Vãn. Người sĩ quan lớn tuổi hơn gọi với theo: "Lục Tử, quay lại!"
Lục Tử bỏ ngoài tai tiếng gọi của đồng đội Triệu Lỗi, đuổi kịp nhóm Trần Vãn: "Các vị, chờ một chút."
Nghe tiếng gọi, Trần Vãn dừng lại, quay người hỏi: "Có chuyện gì không?"
Lục Tử hạ giọng: "Trong khu an toàn rất có thể không giống như các cô nghĩ đâu. Nếu không muốn vào đó, tìm một chỗ trú chân ở quanh đây cũng khá an toàn, zombie khu vực này đã được dọn dẹp rồi."
Lời của Lục Tử tuy không nói rõ nhưng Trần Vãn và mọi người đều hiểu ý. Trần Vãn mỉm cười cảm ơn: "Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, nhưng chúng tôi vào căn cứ là để tìm người nhà, không thể không đi. Dù sao cũng cảm ơn cậu."
Lục Tử là một Beta, được một Alpha xinh đẹp như Trần Vãn cảm ơn khiến cậu ta đỏ bừng mặt. May mà làn da ngăm đen do đứng gác lâu ngày đã che bớt sự bối rối, nếu không cậu ta chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. Cậu ta lúng túng đáp: "Không cần cảm ơn, đó là việc nên làm mà. Vậy các cô đi cẩn thận nhé."
"Được." Trần Vãn mỉm cười với cậu lính trẻ tốt bụng rồi quay người tiếp tục đi về phía hàng người đang xếp hàng trước cổng căn cứ.
Lục Tử chạy về chốt gác, Triệu Lỗi trêu chọc: "Lục Tử, cậu đúng là mềm lòng. Lần trước thấy hai cô gái đến đây cậu cũng khuyên can, kết quả bị người ta mắng là đồ thần kinh."
"Cô ấy khác, cô ấy vừa cảm ơn tôi đấy." Lục Tử lườm Triệu Lỗi.
"Khác cái gì, tôi thấy người ta bế con, chắc là kết hôn rồi, cậu không có cơ hội đâu." Triệu Lỗi nhân lúc không có xe đến tiếp tục trêu chọc đồng đội.
"Tôi không có ý gì khác, chỉ sợ họ gặp rắc rối nên nhắc nhở một câu thôi." Lục Tử giải thích, nhưng rõ ràng Triệu Lỗi chẳng tin lời nào.
Ở phía hàng người dài dằng dặc, sự xuất hiện của nhóm Trần Vãn đã thu hút không ít sự chú ý. Bốn người phụ nữ xinh đẹp, mỗi người một vẻ, lại còn bế theo một đứa trẻ, khiến đám đông xôn xao bàn tán.
Một gã lưu manh huýt sáo trêu ghẹo, kéo theo những tràng cười cợt nhả. Trong khi phụ nữ và Omega trong hàng khá im lặng thì đám đàn ông Beta và Alpha dường như cảm thấy đã đến nơi an toàn nên bắt đầu tỏ ra suồng sã, không kiêng nể gì.
Trần Vãn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, đi thẳng xuống cuối hàng xếp hàng.
Gã đàn ông xăm trổ thấy bị phớt lờ, cảm thấy mất mặt trước đám đông, bèn ra hiệu cho đàn em. Mấy tên đàn em hiểu ý ngay, để lại một tên giữ chỗ, còn gã xăm trổ dẫn theo bốn tên cao to lực lưỡng vây quanh nhóm Trần Vãn.
Những người xếp hàng phía trước đều quay lại xem kịch hay. Gã đàn ông đeo kính đứng trước Trần Vãn còn nhìn cô với ánh mắt tiếc nuối. Trần Vãn vẫn bình thản bế con, nét mặt không chút biểu cảm.
Gã xăm trổ cùng đám đàn em tiến lại gần, nhìn nhóm Trần Vãn với ánh mắt hau háu: "Chà, trong mấy em còn có cả Alpha cơ à? Nhưng không sao, anh và anh em đây đều là Beta, không xung đột gì đâu. Đừng thấy đây là khu an toàn mà chủ quan, bên trong cũng nguy hiểm lắm. Phụ nữ xinh đẹp như các em sao có thể thiếu người bảo vệ được? Hay là đi cùng bọn anh, các anh sẽ bảo vệ mấy em. Hơn nữa nhìn xem, các em còn bế cả em bé, liệu có bảo vệ nổi không?"
Nhóc con bị dọa sợ, rúc vào lòng Trần Vãn run rẩy. Trần Vãn nhẹ nhàng dỗ dành: "Dương Dương đừng sợ, có Mommy ở đây rồi."
"Bé con tên là Dương Dương à? Sau này chú làm bố con, cùng mẹ con bảo vệ con nhé." Gã xăm trổ nhìn Trần Vãn đầy thô bỉ, rồi quay sang chép miệng khen ngợi Y Y và những người khác: "Em gái, bạn bè của em cũng xinh đấy, anh đây cân tất, các em đừng có ghen tị nhé."
Trần Vãn cười khẩy khiến gã xăm trổ ngẩn người. Cô trao nhóc con cho Khương Ngôn Hân.
Khi Trần Vãn chuẩn bị ra tay thì Tần Kha đã hành động trước. Cô lao vào tên lưu manh đứng gần nhất, tung một cú đấm trực diện vào mặt hắn. Tên này bị gãy xương mũi, máu me be bét, mũi vẹo sang một bên. Không để hắn kịp hoàn hồn, Tần Kha siết chặt cổ hắn, bẻ mạnh sang một bên. Gã đàn ông giãy giụa tuyệt vọng nhưng không phải là đối thủ của Tần Kha. Hơn nữa thời gian qua Tần Kha sử dụng tinh hạch và ăn thịt bò biến dị nên sức mạnh đã tăng lên đáng kể. Chỉ nghe một tiếng "rắc" khô khốc, đầu gã đàn ông ngoẹo sang một bên, tay chân buông thõng bất động.
Tần Kha ném cái xác sang một bên, lạnh lùng nhìn những tên còn lại.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, gã xăm trổ và đồng bọn chưa kịp phản ứng thì một tên đã đi đời nhà ma.
Cầm nã thủ trong quân đội đặc chủng không phải là múa may quay cuồng cho đẹp mắt, mà là dạy binh lính cách hạ gục kẻ thù nhanh gọn và hiệu quả nhất trong thời gian ngắn nhất. Thẩm mỹ là thứ xa xỉ không ai quan tâm.
"Đ** m*, đứng đực ra đó làm gì, hôm nay không băm vằm mấy con ả này ra..."
Lời chưa dứt, gã xăm trổ cảm thấy mồm và mặt đau điếng, cả người bay ngược ra sau, ngã sóng soài cách đó 5-6 bước, phun ra một búng máu lẫn nửa hàm răng gãy vụn.
Tần Kha lúc này đang giao đấu với một tên to con mặc áo sơ mi. Hai tên khác thấy đại ca bị đánh bay, vội vàng rút dao lao vào Trần Vãn. Lần này chúng khôn hơn, rút dao ra ngay từ đầu.
Y Y đứng bảo vệ Khương Ngôn Hân và nhóc con, cô nàng cảm thấy mấy tên tép riu này không cần mình phải ra tay.
Tên bên trái vung dao chém tới, Trần Vãn nghiêng người né tránh, tay phải chộp lấy tay cầm dao của hắn, tay trái túm chặt cánh tay kia, giật mạnh một cái. Cánh tay trái của tên này bị trật khớp, buông thõng xuống, hắn rú lên đau đớn: "Á, tay tao!"
Tên mặc áo phông xanh thấy đồng bọn bị khống chế liền giơ dao bổ vào sườn Trần Vãn. Trần Vãn một tay bóp cổ tên đầu tiên, tay kia giữ chặt cổ tay cầm dao của hắn, mặc cho hắn giãy giụa thế nào cũng không thoát được.
Giây tiếp theo, Trần Vãn dùng thân thể tên đầu tiên làm lá chắn đỡ nhát dao của tên áo xanh. Tên áo xanh kinh hoàng sững sờ, chân chôn chặt xuống đất. Trần Vãn nắm lấy cổ tay tên đầu tiên đâm ngược lại tên áo xanh. Trong lúc hoảng loạn, tên áo xanh không kịp né tránh. Trần Vãn buông tay, hai gã đàn ông đổ gục xuống, dao cắm ngập vào người nhau. Máu bắn cả lên người Trần Vãn, cô thở dài, biết ngay là mấy bộ quần áo vừa thay lại đi tong rồi.
Bên kia, Tần Kha tuy thấp hơn đối thủ nhưng di chuyển linh hoạt. Sau vài cú đấm khiến đối phương choáng váng, cô luồn ra sau lưng, dùng đòn kẹp cổ và khóa chân khiến gã đàn ông không thể cử động. Hai tay Tần Kha siết chặt cổ hắn, hắn cố gắng gỡ tay cô ra nhưng sức lực ngày càng yếu dần rồi buông xuôi.
Gã xăm trổ lúc này đã sợ vỡ mật trước sự tàn nhẫn của hai người phụ nữ xinh đẹp. Mới có mấy phút mà đàn em của hắn đã đi chầu Diêm Vương hết cả.
Thấy Trần Vãn tiến lại gần, gã xăm trổ sợ đến phát khóc, miệng mồm méo xệch vì gãy răng lắp bắp van xin: "Tha cho tôi, tha cho tôi, chị ơi tha mạng, tôi là đồ khốn nạn, tôi mà biết các chị lợi hại thế này thì đã chẳng dám dây vào. Chị ơi tôi lạy chị, xin chị tha cho tôi."
"Tha cho mày? Chuyện vừa rồi mày làm không ít nhỉ? Chắc hại không ít người rồi phải không?" Trần Vãn mỉm cười hỏi.
Gã xăm trổ run lẩy bẩy lùi lại phía sau: "Tôi không có, chị tha mạng, tôi không có mà."
"Vừa nãy không phải còn to mồm dọa con gái tao sao? Giờ sao hèn thế?" Trần Vãn hỏi tiếp.
"Tôi xin lỗi, tôi dập đầu xin lỗi con gái chị, tha mạng cho tôi." Gã đàn ông vừa nói vừa lén lút rút con dao giấu sau lưng, bất ngờ lao về phía Trần Vãn, mũi dao nhắm thẳng vào ngực cô.
Trần Vãn chỉ khẽ nghiêng người né tránh rồi chộp lấy tay cầm dao của hắn. Gã xăm trổ cố giãy ra nhưng sức lực của Trần Vãn quá lớn. Hắn hoảng loạn hét lên với tên đồng bọn đang giữ chỗ trong hàng: "Mau lại đây cứu tao! Con đàn bà này sẽ không tha cho chúng ta đâu!"
Tên mặc áo trắng đang xếp hàng chân tay bủn rủn, chỉ mong đồng bọn đừng gọi tên mình, may ra còn thoát được. Nhưng Trần Vãn đã nhìn về phía hắn. Tên áo trắng run rẩy rút dao định đánh lén Trần Vãn thì bị Tần Kha lao tới đá bay con dao.
Thấy mất vũ khí, tên áo trắng quay đầu bỏ chạy về phía lính gác cổng để cầu cứu. Tần Kha nhặt con dao lên, đợi hắn chạy được vài bước liền dùng hết sức ném mạnh vào lưng hắn.
Tên áo trắng chỉ thấy ngực nóng lên rồi đau nhói, ngã gục xuống đất.
Bên này, Trần Vãn mượn tay gã xăm trổ đang cầm dao, cứa ngọt một đường qua cổ hắn.
Trần Vãn lau vết máu bắn lên tay, không quên l*t s*ch ba lô của 6 tên côn đồ mang về, định xem có gì dùng được không. Xung quanh im phăng phắc, đám đông xếp hàng nín thở, không ai dám ho he một tiếng. Gã đàn ông đeo kính lúc nãy còn thương hại Trần Vãn giờ thì sợ đến mức hai chân run cầm cập.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Trần Vãn: Vừa xuống xe đã phải thấy máu, tê cả người.