Xuyên Thành Đất Hoang Trong Văn Tra A

Chương 230: Phiên ngoại 2

Trước Tiếp

CHƯƠNG 230: PHIÊN NGOẠI 2 - THẾ GIỚI SONG SONG

Trần Vãn đưa Khương Ngôn Hân và nhóc con vào một quán thịt nướng, gọi thịt bò, thịt ba chỉ heo, ức gà và khá nhiều rau củ. Nhóc con đã đói meo, lúc này đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế ăn dặm ngay cạnh Trần Vãn, bộ dạng thân thiết tự nhiên như thể hai người đã quen nhau từ tám đời.

"Mommy, con muốn ăn thịt bò cơ." Nhóc con vừa nãy nghe nhân viên phục vụ giới thiệu các loại thịt, giờ liền chỉ tay rành rọt, "chỉ đạo" Trần Vãn nướng thịt cho mình.

"Được rồi, Mommy nướng cho con ngay đây." Cơ thể Trần Vãn phản ứng cực kỳ thành thực, tự động gắp thịt lên vỉ nướng cho nhóc con. Bất giác, cô khựng lại. Quái lạ, sao mình lại ngoan ngoãn chiều theo con bé một cách thuần thục thế này? Rõ ràng trước đây chưa từng quen biết nhau mà.

Nhóc con thì cứ mở to đôi mắt tròn xoe dán chặt vào những miếng thịt xèo xèo trên vỉ nướng, thỉnh thoảng cái miệng nhỏ lại chúm chím hút một ngụm nước chanh trước mặt. Nhìn bộ dạng thèm thuồng đáng yêu của bé, Trần Vãn thấy buồn cười chết đi được.

Rất nhanh, một miếng thịt bò lớn đã chín tới. Trần Vãn lấy kéo cắt thành từng miếng nhỏ vừa ăn, gắp vào bát cho nhóc con rồi bảo bé chấm gia vị.

Nhóc con chẳng hề khách sáo, toét miệng cười với Trần Vãn một cái rồi cắm cúi "càn quét" bát thịt bò của mình.

Trần Vãn cứ có cảm giác ai đó đang nhìn mình chằm chằm. Ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt mong mỏi của Khương Ngôn Hân. Cô vội vàng gắp nốt phần thịt bò còn lại vào bát Khương Ngôn Hân, lúng túng nói: "À... cô cũng ăn chút gì đi."

"Ừm." Khương Ngôn Hân khẽ đáp rồi mới bắt đầu gắp thịt.

Trần Vãn tiếp tục cho thịt ba chỉ và ức gà lên vỉ nướng. Sau một lúc cân nhắc, cô quay sang hỏi Khương Ngôn Hân: "Ăn xong tôi đưa hai mẹ con về nhà nhé. Hai người ở đâu?"

Khương Ngôn Hân và nhóc con đồng loạt ngước đôi mắt ngấn nước đầy uất ức nhìn Trần Vãn. Bị hai mẹ con "tấn công" bằng ánh mắt đó, tự dưng Trần Vãn lại thấy mình giống hệt một kẻ tệ bạc.

"Mẹ con em không có chỗ nào để đi cả. Cho tụi em về nhà chị ở tạm được không?" Giọng Khương Ngôn Hân nhỏ nhẹ, ánh mắt lộ vẻ tủi thân tột độ.

Trần Vãn sững sờ. Thời buổi này, mấy trò lừa đảo "tiên nhân khiêu" (dùng mỹ nhân kế tống tiền) lại hoạt động lộ liễu thế này sao? Vừa mới gặp mặt đã đòi về nhà người ta ở? Sao cô ta có thể mở lời tự nhiên như thế chứ?

Trần Vãn liếc nhìn ánh mắt ngây thơ của nhóc con, cắn răng từ chối: "Không được đâu. Tôi và hai người đâu có quen biết gì nhau. Hơn nữa, tôi không phải Mommy của Dương Dương, điều này chắc cô hiểu rõ nhất. Nếu hai người thực sự không có chỗ ở, lát nữa tôi đưa hai người đến đồn cảnh sát nhé. Cảnh sát chắc chắn sẽ giúp tìm được nhà cho hai người."

"Trần Vãn, những gì em nói đều là sự thật. Chị thực sự là Mommy của Dương Dương mà." Khương Ngôn Hân nhìn thẳng vào mắt Trần Vãn, hốc mắt dần đỏ hoe.

Trần Vãn sợ nhất là nhìn thấy nước mắt của người khác. Thấy Khương Ngôn Hân sắp khóc đến nơi, cô vội vàng xua tay: "Thôi ăn cơm trước đi đã, chuyện kia tính sau. Hai người ăn nhiều vào nhé."

Nói rồi, Trần Vãn liên tục gắp thịt cho Khương Ngôn Hân và nhóc con. Nhóc con nhai nhồm nhoàm, hai má phồng lên trông yêu không chịu nổi.

Vừa nhai, nhóc con vừa tấm tắc khen: "Mommy nướng thịt ngon tuyệt cú mèo!"

Trần Vãn phì cười trước vẻ lém lỉnh của nhóc con, dịu dàng dỗ dành: "Được rồi, ngon thì ăn nhiều vào. Để Mommy cuộn thịt với xà lách cho con nhé? Chứ ăn mỗi thịt thế này ngấy lắm."

Trần Vãn lấy một lá xà lách, phết chút tương, đặt vài miếng ba chỉ nướng vàng ươm vào giữa rồi cuộn lại đưa cho nhóc con. Đôi bàn tay nhỏ xíu đón lấy cuộn thịt, nhóc con ăn ngon lành đến mức cái đầu cứ lắc lư theo nhịp nhai.

Trần Vãn ngẩng lên thì thấy Khương Ngôn Hân cũng đang nhìn mình bằng ánh mắt thèm thuồng. Cô đành cuốn thêm một cuộn thịt đưa cho cô ấy: "Cô cũng ăn đi, đừng ngồi nhìn mẹ con tôi ăn mãi thế."

Khương Ngôn Hân vui vẻ nhận lấy cuộn thịt từ tay Trần Vãn, đôi mắt lấp lánh ý cười. Trần Vãn lại thấy có gì đó khang khác. Sao tâm trạng mình lại dễ dàng bị hai mẹ con này chi phối đến vậy nhỉ? Theo lý mà nói thì không nên thế mới đúng, dù sao mình cũng là người thường xuyên thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm, tâm lý phải vô cùng vững vàng mới phải.

Nghĩ mãi không ra, Trần Vãn quyết định tạm gác chuyện đó sang một bên, tập trung vào việc ăn thịt nướng. Mấy tháng ở đơn vị tuy ăn uống cũng đầy đủ nhưng quả thực đã lâu lắm cô không được thưởng thức món thịt nướng ngon lành thế này.

Sau khi no nê bước ra khỏi quán, Trần Vãn định đưa hai mẹ con đến đồn cảnh sát. Dù sao cô cũng không quen biết họ, chẳng thể để họ cứ lẽo đẽo theo mình mãi được.

Khương Ngôn Hân dắt tay nhóc con, cả hai mẹ con đồng loạt hướng ánh mắt tha thiết về phía Trần Vãn.

Nhóc con bất ngờ buông tay mẹ, lon ton chạy đến ôm chầm lấy chân Trần Vãn làm nũng: "Mommy ơi, con buồn ngủ quá, Mommy đưa con và mẹ về nhà ngủ nhé?"

Nói đoạn, nhóc con đưa đôi bàn tay nhỏ xíu lên dụi dụi mắt. Bé thật sự đã buồn ngủ rũ rượi rồi. Thế giới này khác xa nơi bé từng sống, trước đây gia đình bé toàn ăn ngủ trên chiếc xe dã ngoại quen thuộc cơ.

Bị "cục bông" mềm nhũn ôm chặt lấy chân, trái tim Trần Vãn lập tức tan chảy. Nhìn lại vẻ mặt đáng thương y chang nhau của Khương Ngôn Hân và nhóc con, Trần Vãn thực sự không nỡ nhẫn tâm đưa họ đến đồn cảnh sát. Mà nghĩ lại, hai mẹ con nhà này thật sự đang diễn trò "tiên nhân khiêu" sao? Thời buổi này bọn lừa đảo diễn xuất đỉnh vậy à? Bắt đầu đào tạo từ cả một đứa trẻ con ư? Chuyện này e là khó có thể xảy ra.

Trong lòng Trần Vãn đấu tranh dữ dội, nhưng cuối cùng cô vẫn không nỡ bỏ mặc Khương Ngôn Hân và đứa bé. Cô khẽ thở dài, tự nhủ: Dù sao mình cũng đang nghỉ phép cả tháng trời, cho họ ở tạm vài hôm cũng chẳng sao. Nếu lỡ "một lớn một nhỏ" này đúng là quân lừa đảo thật, đến lúc đó mình tóm gọn giao nộp công an cũng chưa muộn.

Với thân thủ của mình, xử lý hai mẹ con gầy yếu này dễ như trở bàn tay. Nghĩ thông suốt, Trần Vãn quyết định làm theo tiếng gọi con tim. Cô cúi xuống bế nhóc con lên, nhìn Khương Ngôn Hân nói: "Thôi được rồi, hai người cứ theo tôi về nhà trước đã. Chẳng phải Dương Dương đang buồn ngủ sao? Về nhà đánh một giấc cho khỏe."

Mắt Khương Ngôn Hân lập tức sáng rực lên. Cô bước tới gần Trần Vãn, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp rưng rưng: "Em biết ngay là chị sẽ không bỏ mặc mẹ con em mà."

"Khụ... cô đừng hiểu lầm nhé. Tôi chỉ thấy hai mẹ con không có chỗ ở nên thương tình giúp đỡ thôi, tuyệt đối không có ý gì khác đâu." Bị Khương Ngôn Hân nhìn chằm chằm bằng ánh mắt lúng liếng, Trần Vãn có chút mất tự nhiên, vội vàng giải thích.

"Em biết chị là người tốt mà. Vậy chúng ta về nhà thôi." Khương Ngôn Hân nở nụ cười rạng rỡ.

Trần Vãn nhìn nhóc con đang hớn hở trong vòng tay mình, lại nhìn sang Khương Ngôn Hân, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ: Hai mẹ con nhà này sao tự nhiên như ruồi thế nhỉ? Cứ thế này đòi theo mình về nhà luôn? Mà bản thân mình cũng kỳ lạ không kém, tự dưng lại rước hai người phụ nữ xa lạ vừa gặp lần đầu về nhà là sao?

Đến tận khi ngồi trên xe taxi, Trần Vãn vẫn còn hoang mang tột độ. Rốt cuộc là mình bị thao túng tâm lý thật sao?

Cô liếc nhìn nhóc con đang ngoan ngoãn ngồi trên đùi mình chơi đùa với những ngón tay nhỏ xíu, đành thở dài cam chịu. Thôi thì bị thao túng cũng được, nhóc con bảo buồn ngủ rồi, nếu không về nhà mình thì hai mẹ con biết đi đâu về đâu? Kêu cô thật sự nhẫn tâm tống cổ đứa bé này vào đồn cảnh sát, cô làm không được.

Căn hộ của Trần Vãn nằm trong một khu chung cư hạng trung ở thành phố Giang Xuyên. Vốn là trẻ mồ côi, không vướng bận gia đình, cộng thêm mức lương và tiền thưởng hậu hĩnh từ công việc đội trưởng đội đặc nhiệm, Trần Vãn đã sớm dành dụm đủ tiền để mua đứt căn hộ này. Căn hộ không quá rộng, khoảng một trăm mét vuông, thiết kế thông thoáng với hai phòng ngủ và một phòng khách.

Vừa bước vào cửa, việc đầu tiên Khương Ngôn Hân làm là quan sát khu vực để giày dép. Thấy trên kệ chỉ có vỏn vẹn một đôi dép đi trong nhà, cô thầm nghĩ những gì Trần Vãn từng kể ở kiếp trước quả không sai. Trần Vãn đích thị là một "cẩu độc thân" chính hiệu. Phát hiện này khiến Khương Ngôn Hân vô cùng hài lòng.

Trong nhà không có sẵn dép cho trẻ em, Trần Vãn đành để nhóc con đi chân trần vào trong, dặn bé ngồi chơi trên sô pha một lát. Cô tìm một đôi dép mới tinh đưa cho Khương Ngôn Hân: "Nhà tôi ít khi có khách đến chơi nên không chuẩn bị nhiều dép. Cô mang tạm đôi này nhé."

"Vâng, cảm ơn chị." Khương Ngôn Hân xỏ dép, đưa mắt quan sát một vòng căn hộ nhỏ của Trần Vãn. Sàn nhà lát gạch màu xám tro, tường sơn màu xám nhạt, tạo cảm giác lạnh lẽo nhưng lại rất trang nhã, gọn gàng.

Trần Vãn rót hai ly nước khoáng có ga cho Khương Ngôn Hân và nhóc con: "Hai mẹ con uống chút nước cho đỡ khát rồi nghỉ ngơi nhé."

"Cảm ơn chị." Khương Ngôn Hân cười tươi nhận lấy ly nước, rồi ngồi xuống sô pha cạnh nhóc con.

Trần Vãn liếc nhìn quần áo của hai mẹ con, thầm nghĩ nên đặt mua gấp vài bộ đồ mặc ở nhà cho họ trên ứng dụng mua sắm, bao gồm cả đồ lót, đồ ngủ và đôi dép lê cho nhóc con. Đến lúc chọn đồ lót cho Khương Ngôn Hân, hai tai Trần Vãn bất giác đỏ ửng. Cô nào biết số đo của người đối diện, đành phải đưa điện thoại cho Khương Ngôn Hân tự chọn.

Trần Vãn hắng giọng một tiếng để thu hút sự chú ý của Khương Ngôn Hân.

Quả nhiên, Khương Ngôn Hân ngước lên nhìn cô, hỏi: "Sao thế chị?"

"À... chuyện là, cô tự chọn số đo đồ lót giúp tôi với. Lát nữa tắm rửa xong còn có đồ sạch mà thay." Trần Vãn chìa điện thoại ra, hai tai đỏ bừng, mắt nhìn đi chỗ khác không dám chạm ánh nhìn của Khương Ngôn Hân.

Khương Ngôn Hân đương nhiên nhận ra sự bối rối đáng yêu của Trần Vãn. Cô cố tình xích lại gần, vừa chọn đồ lót vừa khen ngợi: "Chị chu đáo thật đấy, ngay cả chuyện tế nhị này cũng nghĩ tới."

Giọng nói mềm mỏng, nũng nịu của Khương Ngôn Hân khiến tim Trần Vãn đập loạn nhịp. Rõ ràng đối mặt với súng đạn, bom mìn trong những nhiệm vụ sinh tử cô còn không sợ, vậy mà chỉ vài câu nói bâng quơ của người phụ nữ này lại khiến cô hồi hộp thế này là sao?

"À, chuyện đó là tất nhiên rồi. Đúng rồi, tôi phải mua thêm đồ dùng vệ sinh cá nhân cho hai mẹ con nữa. Tủ lạnh nhà tôi cũng trống trơn, nhân tiện tôi đặt luôn ít rau cỏ, thịt thà về nấu ăn." Trần Vãn vừa nói vừa vội vã giật lại điện thoại. Liếc qua số đo đồ lót Khương Ngôn Hân vừa chọn, hai tai cô càng đỏ dữ dội. Không ngờ vóc dáng cô ấy lại "bốc lửa" đến thế.

Nhận ra đầu óc mình đang trôi dạt về những suy nghĩ đen tối, Trần Vãn vội lắc mạnh đầu xua đi. Thật nực cười, cô đường đường là một "gái thẳng" trăm phần trăm, vô dục vô cầu cơ mà!

Vừa tự thôi miên bản thân, Trần Vãn vừa nhanh tay đặt hàng. Sau đó, cô chuyển sang ứng dụng đi chợ mua sắm thêm nhu yếu phẩm và đồ ăn cho ba người.

Khương Ngôn Hân ngáp ngắn ngáp dài, quay sang nói với Trần Vãn: "Thế em dẫn Dương Dương đi tắm trước nhé, buồn ngủ quá rồi."

"Nhưng quần áo, khăn tắm của hai người vẫn chưa giao tới mà." Trần Vãn ngạc nhiên.

"Không sao, chưa có đồ mới thì em mượn tạm váy ngủ của chị mặc cũng được. Dương Dương tắm xong cứ để trần đi ngủ, chừng nào bé dậy chắc đồ cũng giao tới rồi." Khương Ngôn Hân đáp trả tỉnh bơ.

Trần Vãn trợn tròn mắt. Cô ta nói nhẹ như lông hồng vậy? Cứ như thể hai người đã chung sống với nhau từ kiếp nào rồi ấy. Tự nhiên đến mức đáng sợ!

Nhìn nhóc con đang lim dim, hai mắt díp lại sắp ngủ gục đến nơi, Trần Vãn đành gật đầu thỏa hiệp: "Thôi được rồi, cô vào phòng tôi chọn bộ nào ưng ý thì mặc."

"Không cần chọn đâu, em đưa Dương Dương đi tắm trước, lát chị lấy cho em bộ nào cũng được, gõ cửa đưa em là xong." Khương Ngôn Hân nói rồi thoăn thoắt dắt tay nhóc con đi thẳng vào nhà tắm, quen thuộc như ở nhà mình. Ngược lại, Trần Vãn - chủ nhân thực sự của căn nhà - lại đâm ra lúng túng, bối rối.

Cô gãi gãi đầu, tay chân luống cuống đi vào phòng ngủ tìm một chiếc váy ngủ và bộ đồ lót mới tinh cho Khương Ngôn Hân. Chuẩn bị xong xuôi, Trần Vãn lấy hết dũng khí, bước đến trước cửa phòng tắm, giơ tay định gõ cửa.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Trần Vãn: Ủa alo? Rốt cuộc đây là nhà tôi hay nhà cô ấy?

Trước Tiếp