Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Lần này... thấy sao, ổn không?"
Tiếng thì thầm của người đàn ông rót vào tai, Tống Vân Phi lúc này thực sự chẳng buồn nhúc nhích, một đầu ngón tay cũng không muốn nhấc lên, càng không muốn tiếp chuyện anh.
"Em có muốn tắm không?"
Tống Vân Phi vừa mới nhắm mắt định ngủ thiếp đi lại bị giọng anh đánh thức. Cô bực mình vỗ một phát vào ngực anh: "Buồn ngủ chết đi được, đừng có làm phiền em."
Sở Cận Hàn không quấy rầy cô nữa, chẳng bao lâu sau, cô đã chìm vào giấc mộng đẹp.
--
Sáng hôm sau, Tống Vân Phi mở mắt ra, theo thói quen nhìn về phía trước bên phải. Thấy cánh cửa phòng ngủ màu xám tro, cô bỗng khựng lại. Đại não đứng hình mất vài giây mới nhớ ra hôm qua mình đã chuyển nhà.
Cô dụi mắt ngồi dậy. Tuy rằng thời gian "vật lộn" cũng tương đương lần trước, nhưng phải thừa nhận một điều, anh đúng là đã học được "hàng thật giá thật" rồi.
Lần này chỉ thấy mỏi nhừ chứ không bị đau.
Bước ra khỏi phòng ngủ, quả nhiên thấy bóng người thấp thoáng sau lớp kính mờ của nhà bếp. Con Quyển Quyển bị anh nhốt bên ngoài, đang ngoan ngoãn ngồi xổm trước cửa, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa kính đầy mong đợi. Tống Vân Phi đi tới, ngồi xuống bên cạnh xoa đầu nó. Không biết có phải ảo giác không nhưng hình như nó lớn thêm một vòng rồi.
Cô lấy điện thoại ra so sánh ảnh cũ, đúng là lớn thật, hèn chi tối qua bị nhốt bên ngoài mà chẳng nghe thấy nó sủa tiếng nào.
"Xem ra em đã là một chú chó trưởng thành và độc lập rồi đấy, ngoan lắm."
Quyển Quyển khẽ gặm ngón tay cô, vẫy đuôi rối rít như thể nghe hiểu lời khen vậy.
Sở Cận Hàn đẩy cửa ra, đập vào mắt anh là cảnh tượng một người một chó đang tương tác với nhau. Căn nhà này không còn âm u như chỗ cũ, ánh nắng sớm rạng rỡ tràn vào phòng, phản chiếu trên sàn nhà màu xám nhạt, phủ lên mặt cô một lớp hào quang dịu nhẹ, đến từng sợi tóc cũng như đang phát sáng.
Nắng sớm tươi đẹp ngoài cửa sổ, căn phòng sạch sẽ ngăn nắp, nụ cười của người phụ nữ và cái vẫy đuôi hân hoan của chú chó nhỏ... tất cả tạo nên một bức tranh bình yên và ấm áp đến lạ kỳ.
Tống Vân Phi nhận ra có người nhìn mình, liền ngẩng đầu lên. Thấy mình và Quyển Quyển đang chắn đường anh, cô vội vàng kéo chân nó lùi lại, làm động tác mời mọc: "Mời bếp trưởng lên sàn!"
Sở Cận Hàn nhìn cô, khóe môi anh dường như muốn nhếch lên, nhưng cuối cùng Tống Vân Phi vẫn chẳng thể thấy anh cười, lòng không khỏi có chút tiếc nuối. Cô thầm cảm thán, không biết sinh thời mình có cơ hội nhìn thấy anh chính thức mỉm cười một lần hay không.
Chẳng biết có phải ảo giác không, cô cảm thấy hôm nay trông anh có vẻ... hiên ngang hơn, lưng cũng thẳng hơn đôi chút, nhưng nhìn kỹ lại thì vẫn chẳng có gì khác biệt.
Tống Vân Phi lắc đầu, chắc chắn là do tối qua mệt quá nên ngủ chưa đủ giấc rồi.
--
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, cô ngồi vào bàn ăn. Rốt cuộc cũng không còn phải ngồi quanh cái bàn gỗ nhỏ xíu kia nữa, cảm giác bữa sáng cũng thơm ngon hơn hẳn. Tống Vân Phi cầm ly sữa lên uống một ngụm, Sở Cận Hàn đã đặt một quả trứng gà bóc sẵn vào bát cô.
"Cảm ơn anh." Sở Cận Hàn hỏi: "Tối qua em ngủ ngon không?"
Động tác của Tống Vân Phi khựng lại, cô vô thức nhìn anh. Gương mặt anh vẫn không chút biểu cảm, nhưng lại nhìn cô chằm chằm. Cái điệu bộ này làm cô thoáng liên tưởng đến lúc dạy Quyển Quyển làm trò, nó cũng thường ngồi xổm trước mặt cô để cầu khen thưởng như thế.
Sắc mặt Tống Vân Phi lập tức trở nên mất tự nhiên.
"Chẳng ngon tí nào!"
Tối qua mệt quá cô quên cả giận, giờ mới nhớ ra.
Sở Cận Hàn khẽ thở dài, không nói gì thêm, lẳng lặng ăn bữa sáng.
Hôm nay là cuối tuần, Tống Vân Phi quyết định đi dạo phố. Nghĩ kỹ lại, hình như hai người họ vẫn chưa có một buổi hẹn hò chính thức nào. Cô ló đầu vào cửa bếp bảo: "Hay là mình đi hẹn hò đi."
Sở Cận Hàn đang rửa bát quay đầu lại nhìn cô: "Hẹn hò là làm gì?"
Câu này làm Tống Vân Phi tịt ngòi, cô đã hẹn hò bao giờ đâu mà biết. Lần trước hai đứa dắt nhau vào trung tâm thương mại hóng điều hòa, ngắm người ta đi mua sắm, cái đó có tính là hẹn hò không nhỉ?
"Em không biết, cứ ra ngoài rồi tính."
Sở Cận Hàn gật đầu, nhanh chóng rửa sạch bát đĩa, lau khô rồi xếp gọn gàng.
Không phải Tống Vân Phi lười, mà là anh cứ tranh phần làm hết.
Thời tiết lúc này đã bớt oi bức hơn một tháng trước, trừ buổi chiều nắng gắt ra thì sáng sớm và chiều tối khá dễ chịu. Dắt theo Quyển Quyển, hai người cùng ra cửa. Khu chung cư này rất rộng nên họ chỉ đi dạo loanh quanh phía dưới.
Tống Vân Phi gợi chuyện: "Hay là mình mua một chiếc ô tô đi?"
Chứ cứ ôm khư khư hơn ba mươi vạn tệ trong người cô cũng thấy không yên tâm, cảm giác cứ như "của biếu là của lo" vậy.
Sở Cận Hàn im lặng một lát rồi đáp: "Tiền vẫn chưa đủ."
"Đủ rồi mà, hơn ba mươi vạn chẳng lẽ không đủ mua xe sao? Anh định mua xe gì thế?"
Sở Cận Hàn ngẫm nghĩ, ánh mắt thoáng chút do dự nhưng rồi nhanh chóng trở nên kiên định, anh nói: "Mua Maybach."
"Khụ khụ..." Tống Vân Phi bị sặc nước bọt của chính mình. Cô ho rũ rượi đến mức mặt đỏ gay.
Sở Cận Hàn đưa tay vỗ nhẹ lưng cô: "Đừng kích động thế."
Tống Vân Phi khó khăn ngước nhìn anh: "Anh có biết một chiếc Maybach giá bao nhiêu không?"
"Anh có tra thử rồi, bản thấp nhất cũng từ 150 vạn tệ trở lên, còn thiếu 120 vạn nữa."
"Mấy loại xe khác... anh ngồi không quen à?"
Sở Cận Hàn nhìn cô, định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ buông ra một câu: "Đúng thế."
Đây là tư duy của người giàu sao? Tuy không hiểu nổi nhưng cô vẫn tôn trọng ý muốn của anh.
"Được rồi, thế thì cứ tích cóp tiếp vậy." Cô thầm nghĩ, e là đến lúc anh khôi phục trí nhớ cũng chưa chắc tích đủ tiền mua Maybach đâu.
Hai người đang nói chuyện thì điện thoại của Sở Cận Hàn vang lên. Anh lấy ra xem rồi bảo cô: "Anh có chút việc phải ra ngoài một lát, sẽ về ngay thôi."
Tống Vân Phi gật đầu: "Vâng, anh đi đi."
Sở Cận Hàn hỏi: "Em không hỏi anh đi đâu à?"
Tống Vân Phi thấy anh thật lạ lùng: "Chẳng phải anh đến xưởng sao?"
Sở Cận Hàn im lặng. Đã lâu rồi cô không còn kiểm tra gắt gao hay bắt anh phải khai báo đi đâu về đâu nữa.
Một lúc sau, anh khẽ gật đầu: "Vậy anh đi đây."
"Thì đi đi, còn đứng ngẩn ra đấy làm gì?"
Sở Cận Hàn nhếch môi, thở dài một tiếng không thành lời rồi quay lại lấy xe điện. Anh lái xe đến khu nhà cũ trước đây. Ngô Vĩ mặc một chiếc quần đùi hoa, đang ngồi xổm ven đường gặm xúc xích nướng. Thấy anh tới, anh ta tống nốt miếng xúc xích vào mồm rồi ném cái que vào thùng rác.
"Anh Sở!" Ngô Vĩ nhếch mép chào, mẩu xúc xích trong miệng còn văng cả ra ngoài làm Sở Cận Hàn nhíu mày ngán ngẩm.
"Tìm tôi có việc gì?"
Ngô Vĩ đưa tay quẹt mồm, cười hì hì: "Báo cáo với anh tình hình của Lưu Mậu Tài chứ gì nữa. Anh ta vừa bị anh Phong dạy dỗ cho một trận, giờ mấy việc trong tay đều bị thu lại hết rồi. Trước em còn lo không tìm được cơ hội để làm việc anh dặn, ai dè thời tới không cản kịp."
Ngô Vĩ kể rằng anh ta đang rủ ông chú họ của mình cùng chơi chứng khoán. Ông chú có vốn, thời gian qua đi theo anh ta kiếm được bảy tám chục vạn tệ. Thêm vào đó hiện tại Lưu Mậu Tài đang thất nghiệp, ông chú liền nộp đơn xin nghỉ việc luôn.
Lưu Mậu Tài tức điên người, ông chú mới tiết lộ mình tìm được cách kiếm tiền mới, định về nhà "nằm không cũng có tiền". Lưu Mậu Tài nghe xong cũng động lòng, đằng nào giờ cũng rảnh rỗi nên đòi ông chú dẫn dắt chơi cùng. Anh ta chẳng biết tí gì về chứng khoán, người ta bảo sao thì anh ta đầu tư vậy. Mấy hôm trước anh ta đổ vài vạn vào, kiếm được vài vạn lãi mang ra. Hai hôm nay anh ta lại vừa ném vào thêm mười mấy vạn tệ nữa.
Bây giờ anh ta đã bắt đầu cắn câu, nên Ngô Vĩ mới chạy tới báo tin mừng và hỏi anh bước tiếp theo nên làm thế nào. Nhiệm vụ trước đó Sở Cận Hàn giao cho anh chính là: đầu tiên phải kiếm được tiền, sau đó tiêu xài phô trương để thu hút sự chú ý của ông chú kia, rồi thông qua ông ta để kéo cả Lưu Mậu Tài vào tròng.
Chẳng có cách nào hủy hoại một con người nhanh hơn việc chơi chứng khoán, nhất là với cái hạng trọc phú có chút tiền nhưng thiếu kiến thức như anh ta.