Xuyên Thành Bạn Gái Giả Mạo Của Đại Lão Mất Trí Nhớ

Chương 40: Thế mà cũng mắc bẫy cho được

Trước Tiếp

Tống Vân Phi bóp chặt đầu ngón tay, nghiến răng nghiến lợi thốt lên: “Cái con mụ Lê San kia đang dám cướp khách của em!”

Cô đem đại khái sự việc kể lại một lượt, Sở Cận Hàn nghe xong có chút thắc mắc: “Họ không liên lạc trước với em sao?”

Tống Vân Phi lấy điện thoại ra, kiểm tra kỹ lại nhật ký cuộc gọi và tin nhắn một lần nữa, xác định ông Triệu không hề nhắn gì cho cô.

“Không có.”

Sở Cận Hàn nhận định: “Vậy là họ cũng chưa định mua ngay hôm nay đâu, chắc chỉ muốn ghé văn phòng nhà đất của bên em hỏi thêm vài người thôi. Em cứ bình tĩnh hỏi kỹ lại đã.”

Tống Vân Phi ừ một tiếng, nhắn tin rồi gọi điện ngay cho Tiểu Sương. Dù sao lúc này họ đang ký hợp đồng, cô có vắt chân lên cổ chạy tới cũng không kịp. Chẳng mấy chốc, Tiểu Sương đã chủ động gọi lại.

Tống Vân Phi vội vàng bắt máy: “Alo, Tiểu Sương, chị có biết chuyện gì không? Họ đến tìm em à?”

“Hình như không phải đâu, họ bảo là qua xem thử thôi. Sau đó không biết vào phòng VIP nói chuyện gì mà Lê San dẫn họ đi xem nhà luôn. Lúc về, chị nghe thấy họ nhắc chuyện trước đó có đi xem cùng em.” Tiểu Sương hạ thấp giọng: “Vừa nãy chị giả vờ đi rót nước để nghe lén một lát, Lê San đang nói xấu em đấy. Chị ta bảo căn hộ em giới thiệu thiết kế không tốt, còn ám chỉ đời tư của em có vấn đề này nọ, rồi bắt đầu tâng bốc mấy căn hàng tồn vị trí xấu mà chị ta đang nắm.”

Theo lời Tiểu Sương, Lê San đã dìm hàng căn hộ trước đó Tống Vân Phi giới thiệu không ra gì, ngược lại tung hô căn trong tay cô ta lên tận mây xanh. Vì thiết kế sàn sàn như nhau nhưng giá lại rẻ hơn căn Tống Vân Phi giới thiệu tới 20%. Chưa hết, Lê San còn lừa họ rằng bảng hàng không còn căn nào khác, căn này đã có người đặt rồi, chỉ còn ba ngày nữa là đến hạn đóng tiền đợt một, nếu đối phương không đến thì mới bán cho họ được.

Hai vợ chồng nhà kia nghe thế thì sốt sắng hẳn lên, đòi ký hợp đồng đóng tiền cọc ngay lập tức.

Tống Vân Phi nhếch môi cười nhạt, không ngờ bà Triệu trông khôn ngoan thế mà cũng mắc phải cái bẫy sơ đẳng này.

“Được rồi, em biết rồi. Cảm ơn chị nhé Tiểu Sương.”

Bây giờ mà lao đến đó chắc chắn là không kịp, Tống Vân Phi đi tới đi lui trong phòng, vắt óc nghĩ cách đối phó. Kể cả có mất vị khách này, cô cũng quyết không để Lê San đắc ý, nếu không cô nuốt không trôi cục tức này.

Bỗng nhiên, cô sực nhớ ra điều gì đó, vội vàng tìm một số điện thoại trong danh bạ rồi gọi đi ngay. Sở Cận Hàn ngồi một bên, bàn tay to lớn đang xoa đầu chú chó nhỏ, ánh mắt sâu xa nhìn theo Tống Vân Phi. Bàn tay anh to hơn cả đầu chú chó, khiến Quyển Quyển bị xoa đến mức đầu rụt lại thành một cục, muốn chạy cũng không thoát khỏi vòng tay anh.

Điện thoại nhanh chóng có người bắt máy, Tống Vân Phi mở lời: “Chị Lý ạ, ngại quá, em làm phiền chị chút.”

Đầu dây bên kia vẫn là giọng điệu thiếu kiên nhẫn của chị Lý: “Chuyện gì?”

Tống Vân Phi nói thẳng: “Chuyện là thế này, Lê San đang dẫn khách của em đi xem mấy căn hàng tồn ở khu Mùa Xuân. Tình trạng mấy căn đó chị cũng biết rồi đấy, gần hai năm nay chẳng có ai thèm chốt, mà mấy căn tầng đẹp hơn ở đại lý môi giới treo giá còn thấp hơn căn chị ta đang chào 5% nữa.”

“Thế thì liên quan gì đến tôi?”

Tống Vân Phi cười đáp: “Em chỉ sợ khách hàng bị hớ, lại làm hỏng uy tín chung của bên mình thôi. Hai người này trông có vẻ cũng thuộc dạng khó chiều đấy ạ. Nên nếu chị tiện thì qua can thiệp giúp em một tay, chỉ cần giữ cho họ đừng ký vội là được. Em sẽ qua ngay lập tức. Nếu đơn này thành công, em tính doanh số chung cho cả hai chị em mình.”

“Hoặc là, nếu chị có cách khiến vợ chồng ông Triệu mua được căn tốt hơn, thì doanh số đó tính hết cho chị luôn?”

Hai người này về cơ bản đã là khách sắp chốt, bây giờ chỉ cần vào “phá đám” một chút hoặc nẫng tay trên là có thể bỏ túi tiền hoa hồng. Lại còn là danh chính ngôn thuận, cộng thêm việc chị Lý và Lê San vốn đã cơm không lành canh không ngọt, Tống Vân Phi không tin cô ta không động lòng.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, cuối cùng cũng nghe thấy giọng chị Lý: “Được rồi, tôi biết rồi, cô mau qua đây đi.”

Xem ra chị Lý vẫn chưa muốn hoàn toàn xé xác Lê San ngay lập tức, hoặc nói đúng hơn là không muốn vì chút hoa hồng này mà để Tống Vân Phi mượn gió bẻ măng. Cô ta chỉ muốn “tọa sơn quan hổ đấu”, chờ Tống Vân Phi và Lê San cãi nhau rồi nhảy vào hưởng lợi là êm nhất. Nhưng thế cũng đủ rồi, đúng ý đồ của Tống Vân Phi. Dù sao cô cũng xác định sẽ phải gây gổ với Lê San, nếu chị Lý có cướp khách đi thật thì cô cũng chẳng tiếc, còn hơn là để tiền rơi vào túi kẻ mình ghét mà chẳng được xu nào.

Tống Vân Phi cúp máy, nhìn Sở Cận Hàn: “Em qua văn phòng nhà đất đây, trưa nay anh tự ăn cơm nhé.”

Sở Cận Hàn nói: “Để anh đưa em đi.”

“Anh không phải đến xưởng à?”

“Anh xin nghỉ với Hà tổng rồi.” Sở Cận Hàn đứng dậy, nhét Quyển Quyển vào lồng, bỏ thêm cả bát ăn vào trong.

Tống Vân Phi gật đầu: “Vậy đi thôi.”

Hai người nhanh chóng xuống lầu, lại cưỡi chiếc xe điện hướng về phía văn phòng. Cái nắng ban trưa làm Tống Vân Phi phát hỏa. Biết thế cô đã chẳng bảo Ngô Vĩ lái chiếc xe kia về từ ga tàu cao tốc. Trước đó vì tiếc tiền gửi xe đắt đỏ, lại sợ xe bị trầy xước nên cô mới bảo Ngô Vĩ đánh xe về trước. May mà Sở Cận Hàn phóng xe điện khá nhanh, gió nóng tạt vào mặt cũng vơi bớt phần nào sự sốt ruột.

Vừa tới nơi, Tống Vân Phi bắt gặp ánh mắt của chị Lý. Cô ta khẽ hất cằm ra hiệu cho cô đi lên lầu. Tống Vân Phi nhìn chị Lý đầy cảm kích rồi rảo bước chạy thẳng lên trên.

Đẩy cửa phòng VIP ra, quả nhiên Lê San cùng vợ chồng ông Triệu đều ở bên trong. Trên bàn đã bày sẵn hợp đồng, nhưng hai vợ chồng họ vẫn đang lật xem mấy cuốn catalogue, chưa vội ký tên. Lê San ngồi cạnh, chân mày nhíu chặt, lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Vừa nãy suýt chút nữa là chốt xong thì cái mụ Lý Nghi kia đột nhiên xông vào phá đám, đưa ra mấy thông tin căn hộ mới bảo là cho cô xem, nhưng thực chất là cho hai người kia nhìn thấy.

Vợ chồng ông Triệu vốn đã tìm hiểu kỹ từ lâu, nghe có căn mới là tò mò ngay, đòi xem cho bằng được. Cứ thế họ bàn luận rôm rả đến tận bây giờ, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi Lê San khiến cô bực mình phát điên.

Đúng lúc Lê San định lên tiếng thì cửa mở, Tống Vân Phi hiên ngang đứng đó.

Ba người bên trong đồng loạt quay lại, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô.

Sắc mặt Lê San trông cực kỳ khó coi. Ông Triệu có chút ngượng nghịu, còn bà Triệu thì lén kéo tay áo chồng, sau đó ưỡn ngực ra vẻ ta đây là thượng đế, xem cô làm gì được tôi.

Tống Vân Phi nở nụ cười chuyên nghiệp, bước vào trong: “Xin lỗi hai vị, vừa rồi em có chút việc riêng bên ngoài cần xử lý gấp. Nghe đồng nghiệp báo hai vị ghé chơi nên em phải chạy về ngay, không biết có làm mất thời gian của hai vị không ạ?”

“Không mất thời gian đâu, không mất... Á!” Ông Triệu chưa nói hết câu đã bị vợ nhéo một cái đau điếng.

Có lẽ do lúc nãy nghe Lê San nói xấu nên bà Triệu giờ đây nhìn Tống Vân Phi bằng ánh mắt đầy định kiến, nhất là khi thấy thái độ của chồng mình như vậy, bà ta càng nghi ngờ Tống Vân Phi ngầm mồi chài chồng mình.

Bà Triệu lạnh lùng nói: “Không mất thời gian, chúng tôi cũng vừa hay đang xem căn hộ mà giám đốc Lê đây giới thiệu, cảm thấy rất ưng ý.”

Trước Tiếp