Xuyên Thành Bạn Gái Giả Mạo Của Đại Lão Mất Trí Nhớ

Chương 21: Không mua, biến!

Trước Tiếp

Hai người ở trung tâm thương mại cả ngày trời, chỉ gọi hai ly trà sữa và chi hơn 100 tệ ăn một bữa lẩu. Lúc về, Tống Vân Phi phát hiện Sở Cận Hàn càng thêm trầm mặc, trông anh như đang chất chứa tâm sự gì đó.

"Anh sao thế? Trong người không khỏe à?" Tống Vân Phi dò hỏi.

Sở Cận Hàn lắc đầu: "Không có gì, chỉ là hơi mệt chút thôi."

"Vậy tối nay nghỉ ngơi sớm đi."

"Ừ."

Cũng không biết có phải vì Vương Nghĩa sắp đi hay không mà mấy ngày nay nhà bên cạnh chơi game hơi bị thường xuyên. 12 giờ đêm đã đành, đằng này nửa đêm hai ba giờ sáng vẫn có tiếng động làm Tống Vân Phi thức giấc. Cô không biết Sở Cận Hàn có tỉnh hay không, còn riêng cô thì mất ngủ hẳn. Tỉnh dậy, cô chỉ biết nhìn trần nhà tối om mà ngẩn người, không dám gây ra tiếng động nào.

Rất nhanh, thứ Hai đã tới.

Tống Vân Phi lại bắt đầu chuỗi ngày lặp đi lặp lại: gọi điện thoại, phát tờ rơi. Có điều hôm nay cô vừa ngồi vào chỗ thì Tiểu Sương đã từ phía sau tiến lại gần.

"Vân Phi, em ăn sáng chưa?"

Tống Vân Phi ngẩng lên, thấy đối phương cầm một túi đồ ăn sáng, thầm nghĩ chẳng lẽ là mua cho mình? Cô cười đáp: "Em ăn rồi chị."

"Vậy cái này cho em." Tiểu Sương đặt một ly cà phê lên bàn cô và giải thích: "Chị mua trên đường đi, đang có chương trình mua một tặng một."

"Em cảm ơn nhé." Tống Vân Phi không từ chối, nhận lấy ly cà phê.

Tiểu Sương mỉm cười: "Không có gì, là chị nên cảm ơn em mới đúng."

Tống Vân Phi hiểu ý, Tiểu Sương đang nhắc đến chuyện hôm thứ Bảy Sở Cận Hàn giúp cô ấy tẩn gã Ngô Vĩ một trận.

"Chuyện nhỏ thôi mà, chị khách sáo quá."

Nhớ đến mấy tin đồn nhảm nghe được hôm nọ, cô tò mò hỏi Tiểu Sương: "Chị vào đây làm lâu chưa?"

Tiểu Sương đáp: "Chị làm được nửa năm rồi."

"Thế cũng là thâm niên rồi đấy."

Tiểu Sương thở dài: "Đúng thế, nhưng cái nghề này biến động lớn lắm. Trừ chị Lý với Lê San ra thì những người khác đều mới vào thôi."

Điểm này Tống Vân Phi cũng có nghe qua. Vì công ty chỉ trả lương cơ bản trong ba tháng đầu, sau đó thì chẳng có gì cả. Rất nhiều người làm hết ba tháng mà không bán được căn nào thì tự khắc không trụ nổi mà nghỉ. Đương nhiên cũng có thể ở lại, nhưng sẽ không có lương.

Nếu trong vòng ba tháng tới Tống Vân Phi không chốt được đơn nào, chắc cô cũng phải tính chuyện nhảy việc.

"Vậy chị giỏi thật đấy, làm được nửa năm chắc là bán được nhiều lắm nhỉ?"

Nghe câu này, sắc mặt Tiểu Sương bỗng trở nên gượng gạo, cô ta gật đầu: "Ừm, mới bán được một căn nhà cũ thôi."

"Bán được là tốt rồi chị ạ."

Tiểu Sương dường như không muốn tiếp tục chủ đề này, cô ta cười gượng rồi quay về chỗ ngồi. Tiểu Sương cũng có chút nhan sắc, thuộc diện ưa nhìn nhưng tính cách có vẻ hơi hướng nội. Có lẽ cô ta cũng bị tên khốn Trương Đào kia tẩy não rồi.

Ngày đầu đi làm, Trương Đào cũng từng ám chỉ với cô như thế, nhưng thấy cô không đoái hoài nên sau đó ông ta không nhắc lại nữa.

Hôm nay là một ngày tồi tệ đối với Tống Vân Phi. Danh sách số điện thoại hôm nay gặp toàn những người không thân thiện chút nào.

"Không mua, biến!"

"Mua cái con khỉ, đừng có gọi nữa!"

"Kết bạn đi, gửi ảnh chân cho anh xem nào."

"..."

Buông điện thoại xuống, Tống Vân Phi kết thúc một ngày làm việc tồi tệ. Cô vươn vai nhìn đồng hồ, mới sáu giờ, Sở Cận Hàn vừa tan làm, chắc phải đợi thêm nửa tiếng nữa. Sáng nay hai người đã bàn rồi, anh sẽ qua đón cô tan tầm, sau đó thuận đường đi giao đồ ăn luôn.

Tiểu Sương đi tới hỏi: "Vân Phi, em về chưa?"

Tống Vân Phi nhìn chị ta: "Chị về trước đi, lát nữa em mới về."

"Được rồi." Tiểu Sương cũng không nói gì thêm, quay người rời khỏi sàn giao dịch.

Tống Vân Phi rảnh rỗi nên lấy sổ tay ra, nghiên cứu lại danh sách khách hàng tiềm năng mấy ngày nay xem có ai có thể chăm sóc tiếp được không.

Ở một phía khác.

Sở Cận Hàn đang chuẩn bị tan làm thì sếp bất ngờ bước vào văn phòng, gọi mọi người lại.

"Mọi người khoan hãy về, ở lại họp một chút."

Câu nói vừa thốt ra, cả phòng đều thở ngắn than dài, oán thán dậy đất. Tại sao các sếp cứ thích họp vào đúng giờ tan tầm thế nhỉ?

Khi mọi người đã tập trung ở phòng họp, lần này giám đốc Hà cũng không nói năng dài dòng. Ông hỏi thẳng: "Tôi hỏi chút, ở đây có ai biết tiếng Đức hoặc tiếng Pháp không?"

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác.

Hồ Dao hỏi: "Sếp Hà, chẳng phải chúng ta chỉ làm thị trường Nhật, Anh, Mỹ thôi sao? Đâu có ai biết tiếng Đức đâu ạ."

Sếp thở dài: "Mấy ngày tới có một buổi triển lãm, nghe nói sẽ có khách hàng Đức tới."

Thực ra dạo này hiệu quả kinh doanh của xưởng không tốt, sếp Hà muốn mở rộng thị trường hải ngoại. Ngày trước cũng vì thị trường trong nước quá cạnh tranh nên mới chuyển hướng ra nước ngoài, hiện tại hơn nửa đơn hàng đều đến từ ngoại bang. Nhưng giờ mảng ngoại thương cũng bắt đầu bão hòa, chỉ còn cách tìm thêm con đường mới. Buổi triển lãm lần này là cơ hội vàng, sếp Hà mới muốn tìm người biết ngoại ngữ khác. Ông đã đăng tin tuyển dụng từ một tháng trước nhưng chẳng tuyển được ai.

Người biết tiếng Đức quá hiếm, mà nếu có thì lương cũng không hề thấp, thậm chí trả lương cao người ta cũng chưa chắc đã thèm nhìn tới cái xưởng nhỏ này. Chỉ còn hai ngày nữa là đến triển lãm, sếp Hà đành đánh liều "vái tứ phương", nếu không được thì chắc phải bỏ qua thị trường Đức.

"Hoặc là các cậu có quen ai biết tiếng Đức thì giới thiệu cho công ty, tôi sẽ trả phí giới thiệu."

Mọi người bắt đầu xôn xao, có người hỏi: "Sếp Hà, tiếng Hàn có được không ạ?"

Sếp Hà lắc đầu: "Không, chỉ cần tiếng Đức thôi. Tiếng Hàn thì xưởng mình tự tuyển cũng được, vả lại tại triển lãm sẽ có rất nhiều xưởng biết tiếng Hàn, mình không có ưu thế." Ông đã tìm hiểu kỹ các đối thủ rồi, hiện tại tiếng Đức mới là lợi thế lớn nhất.

"Không quen ai cả."

Có người còn lầm bầm: "Tôi mà có bạn biết tiếng Đức thì đã chẳng làm ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này."

Thấy ai nấy đều lắc đầu ngao ngán, sếp Hà không khỏi thất vọng. Ông bỗng nhìn về phía Sở Cận Hàn đang giữ im lặng: "Cận Hàn, tôi nhớ trong hồ sơ của cậu có ghi là biết vài loại ngoại ngữ, cậu có biết không?"

Nhưng vì thời gian đã lâu, sếp Hà không nhớ rõ trong sơ yếu lý lịch của anh ghi cụ thể là những môn nào. Mọi người cũng đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía anh.

Sở Cận Hàn nhìn sếp Hà, im lặng một lúc rồi đáp: "Tôi không biết."

Sếp Hà ngẩn ra: "Không biết là ý gì?"

Sở Cận Hàn nói: "Chính tôi cũng không chắc chắn."

Sơ yếu lý lịch của anh đều do Tống Vân Phi làm giúp, suy cho cùng anh bị mất trí nhớ, làm sao nhớ nổi mình có bằng cấp gì? Thế nên chính anh cũng không nắm rõ.

Câu trả lời này làm sếp Hà đứng hình.

Ông im lặng một giây, lập tức ra lệnh cho bộ phận nhân sự mang hồ sơ của Sở Cận Hàn tới. Sau khi xem lại hồ sơ của anh lần nữa, ánh mắt sếp Hà bỗng trở nên cuồng nhiệt.

 

Trước Tiếp