Xuyên Sách Thành Mẹ Kế Nhà Giàu Nhưng Lại Làm Chủ Nhiệm Giáo Dục

Chương 34

Trước Tiếp
Vương Thư Nhã không hiểu chuyện này có liên quan gì đến mẹ kế của Giang Hứa Lê, hơn nữa nghe có vẻ như môn Toán của bà mẹ kế đó còn rất giỏi.

 

Trong lòng có chút không phục, cô không nhịn được nói: "Lần này tớ thi Toán được 130 điểm."

 

"Xì, Lê ca còn được 150 điểm đấy!"

 

Cậu ta vênh váo như thể người được điểm cao là chính mình.

 

Giang Hứa Lê tỉnh táo lại, lạnh lùng liếc qua: "Cậu cũng là con trai, tớ nhớ lần này cậu thi Toán đứng thứ 10 từ dưới lên."

 

Trần Huấn Lương: "..."

 

Đúng là anh em cây khế.

 

Cảm giác đau nhói này kéo dài đến tận lúc tan học. Giang Hứa Lê vì đ.á.n.h nhau nên bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng.

 

"C.h.ế.t tiệt! Chắc chắn là đám khốn lớp bảy mách lẻo!"

 

Trần Huấn Lương tức điên.

 

Vương Thư Nhã cũng không còn giận dỗi nữa, lo lắng đi tới. Cô vẫn còn nhớ đến mẹ kế của Giang Hứa Lê. Tuy Giang Hứa Lê nói rằng không liên quan đến bà ta, nhưng cô là con gái, tự cho rằng mình hiểu rõ con gái hơn.

 

Thử nghĩ xem, nếu người mình thích có con với người khác, cô nhất định sẽ ghét cay ghét đắng đứa trẻ đó: "Nếu bị gọi phụ huynh thì làm sao bây giờ?"

 

Trần Huấn Lương cũng nghĩ đến khả năng này, c.ắ.n răng: "Không được, tớ phải qua đó xem sao."

 

Bên này, hai người đang lo lắng cho tương lai của bạn mình, không ngờ nhân vật chính của sự việc, Giang Hứa Lê, lại có tâm trạng hoàn toàn bình thản.

 

Hoặc nói đúng hơn, cậu hoàn toàn không để tâm.

 

Thứ nhất, cậu không cảm thấy mình làm sai; thứ hai, dù có mời phụ huynh, ba cậu cũng sẽ không xuất hiện, khả năng cao sẽ cử trợ lý đến, coi như không có ai đến.

 

Còn Kim Nhiễm, hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy xét của Giang Hứa Lê.

 

Vì vậy, khi cậu với thái độ bất cần đi theo giáo viên chủ nhiệm vào văn phòng, nhìn thấy người phụ nữ quen thuộc ngồi giữa các giáo viên, nói cười vui vẻ, bộ não thông minh của cậu có một khoảnh khắc bị treo.

 

Nhưng rất nhanh, cậu biết mình đã hiểu lầm, đối phương không phải xuất hiện với tư cách phụ huynh.

 

Bởi vì cậu nghe thấy giáo viên chủ nhiệm của mình nhiệt tình chào hỏi đối phương: "Cô Kim, chào mừng cô, sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi!"

 

Cô Kim? Đồng nghiệp?

 

Thân thể Giang Hứa Lê cứng đờ, trong đầu lập tức nghĩ đến một khả năng nào đó.

 

Giờ phút này, cậu rất muốn quay đầu bỏ đi. Rõ ràng, cậu thiếu niên có chút khó chấp nhận việc mẹ kế đột nhiên trở thành giáo viên của mình.

 

Nhưng trên thực tế, vẻ mặt cậu chỉ càng thêm lạnh lùng, hai chân như bị đổ xi măng, đông cứng lại thành một tảng đá nặng trĩu, sau đó không nói một lời mà bước vào văn phòng.

 

Điều này khiến giáo viên chủ nhiệm cũng phải ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

 

Giang Hứa Lê là học sinh lớp ông, gia đình có điều kiện, tuy không kiêu ngạo như các thiếu gia nhà giàu khác, nhưng tính tình rất ương ngạnh, thường xuyên ngủ gật trong giờ Văn, khiến giáo viên Văn phải khóc mấy lần.

 

Nhưng giáo viên Toán và Lý lại coi cậu như báu vật.


Đối với một học sinh vừa đáng yêu vừa đáng ghét như vậy, giáo viên chủ nhiệm thật sự không biết nên quản lý thế nào.

 

Bạn nói với cậu ta rằng hãy học hành chăm chỉ để sau này kiếm được nhiều tiền, cậu ta liền hỏi lại liệu có kiếm được nhiều hơn ba cậu ta không.

 

Điều này khiến giáo viên chủ nhiệm biết trả lời sao đây? Ai mà không biết ba cậu ta là Giang Minh Thoa, người sáng lập công ty công nghệ lớn nhất thành phố A, Minh Kỹ!

 

Vì vậy, khi biết Giang Hứa Lê đ.á.n.h nhau trong trường, giáo viên chủ nhiệm không những không tức giận, mà ngược lại còn có một sự ngạc nhiên "lại có thể đ.á.n.h nhau".

 

"Đến đây, nói cho thầy nghe xem rốt cuộc là chuyện gì. Thầy giáo lớp bảy đã tìm thầy mấy lần rồi, nói em đ.á.n.h học sinh của họ chảy m.á.u mũi, có thật không?"

 

Giang Hứa Lê gật đầu.

 

Người đúng là cậu đánh, không có gì để nói.

 

Cậu thiếu niên kiêu ngạo, bất kham, không thèm giải thích với mọi người, trong mắt giáo viên chủ nhiệm, điều này chẳng khác nào một sự thừa nhận gián tiếp.

 

Ông lập tức nhíu mày: "Thầy vốn tin em không phải là người tùy tiện động tay động chân, nhưng nếu em không nói gì cả, thầy cũng không có cách nào bênh vực em được!"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.

Lời nói bất giác trở nên nghiêm khắc.

 

Bên kia, Kim Nhiễm chỉ liếc nhìn Giang Hứa Lê một cái khi cậu bước vào, sau đó liền dời mắt đi.

 

Cô vẫn nhớ lời "cảnh cáo" của cậu ta, ở bên ngoài phải giả vờ không quen biết, làm những người xa lạ quen thuộc nhất.

 

Lúc này, cô đang cầm sách giáo khoa hỏi kinh nghiệm giảng dạy của các đồng nghiệp lớn tuổi hơn, không cố ý chú ý đến bên đó, nhưng vì văn phòng nhỏ, cuộc đối thoại vẫn không thể tránh khỏi lọt vào tai.

 

Đánh nhau?

 

Kim Nhiễm không cảm thấy kỳ lạ.

 

Giang Hứa Lê không phải là một đứa trẻ ngoan theo nghĩa truyền thống, trốn học, đi xe mô tô, cãi nhau với cha, mỗi việc đều mang đậm phong cách của một thiếu niên nổi loạn.

 

Chỉ là ngày đầu tiên đi làm đã gặp phải con riêng đ.á.n.h nhau, khiến cô nhất thời không biết nên cảm thán vận may của mình tốt hay xấu.

 

Hơn nữa, trong tiềm thức, cô cảm thấy Giang Hứa Lê sẽ không vô cớ đ.á.n.h người.

 

Nguyên nhân có lẽ là vì một thiếu niên chịu nhận nuôi một con mèo hoang, lòng dạ sẽ không xấu xa đến mức nào.

 

Kim Nhiễm nghĩ vậy trong lòng, nhưng bề ngoài không có bất kỳ hành động nào, chỉ nghe qua loa vài câu, rồi lại tập trung vào việc soạn bài.

 

Cô là người mới vào làm giữa chừng, có nhiều việc khá phiền phức.

 

Hiện tại chương trình học lớp 10 đã sắp kết thúc, nghe các giáo viên khác nói, kể từ khi giáo viên Toán trước nghỉ việc, lớp Toán 10A3 vẫn luôn do giáo viên lớp 10A4 dạy thay.

 

Vì không phải là giáo viên chính thức, khó tránh khỏi có nhiều thiếu sót, hơn nữa học sinh lớp 10A3 không có cảm giác thân thuộc với giáo viên tạm thời này, cũng không hỏi bài. Trong kỳ thi tháng gần nhất, thành tích môn Toán của lớp 10A3 đã sa sút nghiêm trọng, từ hạng 5 toàn khối tụt xuống hạng 7.

 

Kim Nhiễm mở sổ điểm của trường ra, phát hiện cả khối 10 chỉ có bảy lớp.

 

Cô lo lắng nhíu mày, đoán rằng sẽ có thử thách, nhưng không ngờ thử thách lại lớn đến vậy.

 

Càng không ngờ hơn là, trong lúc cô đang suy nghĩ, tình hình bên cạnh đã phát triển sang một giai đoạn khác.

 

"Rầm!"

Trước Tiếp