“Dự An Đường!” Đoạn ma ma đọc lớn, “Tên hay thật.”
Ta cũng rất hài lòng.
Việc làm ăn dần dần khởi sắc, một mình ta không xuể, bèn thuê thêm một tiểu d.ư.ợ.c đồng. Họ Cao, chúng ta đều gọi là Tiểu Dương.
Tiểu Dương ấp úng hỏi ta, có cần mời đại phu ngồi khám hay không.
“Có đại phu đương nhiên là tốt, chỉ là chúng ta mới đến, khó mời được người y thuật cao minh.”
Hắn nói có một người huynh họ xa, trước kia là đại phu, sau đi hái t.h.u.ố.c ngã núi, gãy một chân, nay đi lại khó khăn, ở nhà sinh lòng chán nản.
“Nhưng y thuật của huynh ấy rất tốt, đông gia có muốn thử không?”
Ta bảo Tiểu Dương mời người đến, chỉ cần y thuật tốt, ta không thành vấn đề.
Thế nhưng phải đợi bảy tám ngày, vị huynh trưởng ấy mới xuất hiện trước cửa hiệu t.h.u.ố.c.
Hắn tên Cao Nham Đường, năm nay hai mươi ba tuổi, từ nhỏ học y, dung mạo tuấn tú, thân hình cao ráo, chỉ là chân trái chống gậy, cả người thiếu đi vài phần sinh khí.
Y thuật của Cao Nham Đường quả thật cao minh. Từ khi hắn đến, sinh ý trong tiệm càng thêm hưng thịnh.
Ban đầu hắn ít lời, nhưng quen dần, lúc chúng ta trò chuyện, hắn cũng đôi khi tiếp lời vài câu.
Cuộc sống cứ thế bận rộn trôi qua — tuy vất vả, nhưng lại đầy đặn chưa từng có.
—
Một ngày nọ, mấy binh sĩ của Tuần Diêm ty đến mua t.h.u.ố.c.
Ta nghe họ nói chuyện về tình hình trong kinh thành.
Thánh thượng nghe lời đạo sĩ, nói bát tự của Thái t.ử xung khắc với mình, nên đem Thái t.ử cấm túc.
Triều đình không người quản, thánh thượng ngày ngày cùng đạo sĩ luyện đan.
Kỳ Dư Đình là bằng hữu của Thái t.ử, không biết có bị liên lụy hay không.
Ta lén nhờ người dò hỏi. Người kia chỉ nói Kỳ Dư Đình ít ra ngoài, không nghe nói có chuyện gì.