Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường

Chương 86: Bằng chứng đã rõ, mọi chuyện ngã ngũ

Trước Tiếp

Tấn Duật đã dành nửa năm để chuẩn bị tiệc mừng thọ cho mẹ, từng chi tiết đều vô cùng tỉ mỉ, tỉ mỉ đến mức ngay cả Diana – người lớn lên trong hoàng gia, từng chứng kiến đủ loại sự kiện hoành tráng cũng phải kinh ngạc.

Diana ngồi cạnh Hạ Ý Nùng, nghe cô giảng giải về từng món đồ trang trí độc đáo, từng nghi thức cầu kỳ, từng món ăn tinh xảo.

Trung Quốc có lịch sử lâu đời, có nhiều truyền thống mà phương Tây không hiểu rõ, Hạ Ý Nùng cố gắng dùng cả tiếng Trung và tiếng Anh để giải thích cặn kẽ cho Diana.

Diana thỉnh thoảng lại giơ ngón tay cái lên, cô ấy biết ở Trung Quốc đây là biểu thị sự khen ngợi rất lợi hại.

Nghe thêm một lúc, Diana đột nhiên kinh ngạc: “Chờ chút đã.”

Hạ Ý Nùng kiên nhẫn lắng nghe: “Em nói đi.”

Diana dùng vốn tiếng Trung đã thành thạo hơn nhiều hỏi: “Món này thực sự phải trải qua 33 công đoạn chế biến sao?”

Hạ Ý Nùng: “Đúng vậy, chắc là phải chuẩn bị từ mùa đông năm ngoái đấy.”

Diana ăn bát mì còn thấy ngon vô cùng, huống chi là món ngon được chuẩn bị hơn nửa năm qua 33 công đoạn, lập tức hào hứng cầm đũa lên. Bây giờ cô ấy dùng đũa cũng rất thành thạo rồi.

Tấn Duật mời danh ca kinh kịch về biểu diễn mừng thọ mẹ, tiếng vỗ tay vang lên như sấm, Diana cũng phấn khích không thôi.

Hạ Ý Nùng vừa nghe hát vừa nhớ lại những lời bàn tán thì thầm cô nghe được khi cùng Tấn Duật bước ra khỏi phòng trà.

Có người nói thấy Tấn tiên sinh và vị hôn thê tặng quà mừng thọ lão phu nhân là khăn quàng cổ và găng tay. Tấn tiên sinh chuẩn bị khu vườn này, đương nhiên là có tâm. Khăn quàng cổ chỉ là món đồ nhỏ dỗ lão phu nhân vui vẻ, còn găng tay của vị hôn thê thì đúng là không đáng nhắc tới. Họ bảo trước đây lão phu nhân rất thích Vệ Trăn Vũ, năm nay Vệ Trăn Vũ tặng quà sinh nhật là nến thơm trị giá mười mấy vạn tệ, thế mới gọi là có tâm.

Có lẽ Tấn Duật muốn cô yên tâm nên lại đưa cô đến trước mặt mẹ anh một vòng, khéo léo nhắc đến chuyện Vệ Trăn Vũ.

Dì liền kể rằng trước đây không phải bà mời Vệ Trăn Vũ đến nhà, mà lần nào cũng là giáo sư Chiến đưa cháu gái đến. Giáo sư Chiến ở bên ngoài tung tin đồn thân thiết với nhà họ Tấn để thúc đẩy việc hợp tác cá nhân của ông ta.

Lúc đó quả thực Tang Điền rất thích Vệ Trăn Vũ, cũng thực sự coi cô ấy là con dâu tương lai, giống như lời Tấn Cẩn Tuân từng nói với cô, anh ta không nói bừa.

Nhưng khi nghe tin Tấn Duật và cô đã xảy ra chuyện, lại được Tấn Duật dặn dò làm nhiều bánh ngọt cho cô, Tang Điền liền nói rõ ràng với Vệ Trăn Vũ, bà từ chối không cho cô ấy đến chơi nữa.

Còn về món quà Vệ Trăn Vũ tặng lần này, chắc cũng là do giáo sư Chiến kiếm được tiền nên chi trả.

Việc Tấn Duật thưởng thức những người phụ nữ ưu tú là sự thật, chưa từng thích Vệ Trăn Vũ là sự thật, Tang Điền từng coi Vệ Trăn Vũ là con dâu cũng là sự thật. Đã là sự thật thì không cần giấu giếm, nhân cơ hội này nói hết với cô. Hơn nữa Tang Điền cũng xin lỗi Tấn Duật vì chuyện giục cưới và tự tiện tìm con dâu.

Hạ Ý Nùng rất thích sự thẳng thắn này. Dì từng coi Vệ Trăn Vũ là con dâu là chuyện trước kia, cô và Tấn Duật đến với nhau là chuyện sau này, cô đương nhiên sẽ không vì chuyện đã qua mà suy nghĩ nhiều, cô không hẹp hòi đến thế.

Tấn Duật lại hỏi mẹ anh có thích quà hai người tặng không. Dì cười nói thích vô cùng, bảo là không thích mấy thứ phù phiếm, khăn quàng cổ và găng tay thiết thực thế này là tốt nhất, làm cô bật cười.

Lại nghĩ, Tấn Duật chuẩn bị tiệc mừng thọ cho mẹ tỉ mỉ chu đáo đến thế, bao lâu nay đối với cô cũng tinh tế kiên nhẫn như vậy. Nhìn Tấn Duật có vẻ cường thế, nhưng thực ra trong sự cường thế ấy ẩn chứa sự dịu dàng.

Sự dịu dàng thâm tình.

Tiệc mừng thọ kết thúc, tối Chủ nhật hôm đó, rốt cuộc Hạ Ý Nùng cũng theo Tấn Duật về nhà anh.

Vốn dĩ lúc cô đeo nhẫn ngồi cùng Tấn Duật đã bị anh trai lườm cho cháy mặt. Sau khi cô nhắn vào nhóm chat gia đình bảo tối nay không về, lại nhận thêm một rổ cái lườm nguýt nữa.

Hơn nữa đúng như Mạnh Kiến Kình nói, Tấn Duật thật gian xảo. Tiệc mừng thọ mẹ anh còn chưa tàn, tin tức cô là vị hôn thê của Tấn Duật đã lan truyền khắp Bắc Quỳnh.

Thế là đêm hôm đó, Hạ Ý Nùng không mấy phối hợp, cô cứ co rúm lại lung tung.

Tấn Duật tốt thì có tốt, nhưng cô vẫn cảm thấy mình bị anh gài bẫy.

Tấn Duật bị cô làm cho hơi thở dồn dập từng cơn, anh dứt khoát ôm cô xoay người lại, anh nằm ngửa dưới thân cô, ôm vai cô thì thầm: “Bên cạnh có cái bịt mắt, đeo vào cho anh.”

Lòng Hạ Ý Nùng run lên.

Đeo bịt mắt cho anh, nghĩa là để cô muốn làm gì thì làm sao?

Chiếc bịt mắt lụa đen tuyền, Hạ Ý Nùng cầm lấy đưa đến trước mặt Tấn Duật. Cô lập tức cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của anh, bụng dưới c*ng tr**ng, nhắm mắt hít sâu hai hơi rồi mở mắt hỏi: “Đeo bao lâu ạ?”

Tấn Duật: “Tùy em.”

Hạ Ý Nùng đỏ mặt không nhịn được nở nụ cười nhạt.

Trong phòng ánh sáng lờ mờ, Tấn Duật nhìn thấy, nắm tay cô xoa xoa, nhướng mày: “Không giận nữa chứ?”

Hạ Ý Nùng không dám cúi xuống nhìn tay anh, cô vẫn thấy xấu hổ, trong lòng cũng ngứa ngáy, nhưng vẫn gật đầu với anh.

Tấn Duật “ừ” một tiếng, nhắm mắt lại.

Hạ Ý Nùng đeo bịt mắt cho Tấn Duật. Cô không nhìn thấy ánh mắt thâm thúy nóng bỏng và đầy tính chiếm hữu của anh lúc này khi nhìn cô, nhưng cô có thể không kiêng nể gì mà ngắm nhìn từng tấc da thịt của anh: sống mũi cao thẳng, yết hầu nhô lên, từng khối cơ bắp căng chặt, từ cơ ngực đến cơ bụng, rồi đến đường nhân ngư quyến rũ.

Ánh mắt lướt qua đến đâu, ngón tay Hạ Ý Nùng cũng nhẹ nhàng lướt theo đến đó.

Yết hầu Tấn Duật căng cứng.

Giọng khàn khàn: “Nùng Nùng.”

Hạ Ý Nùng mặc kệ anh, hai đầu gối cô tì lên tấm ga trải giường bằng lụa, tay ấn lên cơ bụng săn chắc đẹp đẽ của anh, tỉ mỉ tiếp tục ngắm nghía vóc dáng cường tráng của Tấn Duật, cô định bụng ngắm cho đã.

Nhưng Tấn Duật chỉ nói bịt mắt lại chứ chân tay đâu có bị trói, rất nhanh anh đã nắm lấy eo cô giành lại quyền chủ động.

Trong sự xóc nảy hoảng loạn, Hạ Ý Nùng vặn đèn sáng lên. Cô cúi đầu nhìn mặt Tấn Duật, nhìn đôi môi mím chặt của anh, nhìn những múi cơ bụng phập phồng không ngừng, đẹp đến thế, rõ ràng đến thế.

Hơi thở Hạ Ý Nùng dồn dập, tóc tai rối bù, cô nắm lấy hai tay Tấn Duật đặt lên người mình.

Giọng Tấn Duật khàn đặc như ngậm lửa: “Không sợ đau à?”

Tay Hạ Ý Nùng phủ lên mu bàn tay anh: “Không sợ.”

Anh luôn có thể hiểu ý cô trước tiên, anh luôn dùng cách của mình để khích lệ cô, ủng hộ cô, bầu bạn với cô, cô chẳng còn gì phải sợ nữa.

Người chăm hoa là anh, cuối cùng anh cũng nuôi dưỡng cô trở nên rực rỡ muôn màu. Cô nguyện trao cho anh dáng vẻ xinh đẹp nhất của mình.

Hồi lâu sau.

Tấn Duật: “Dùng miệng nhé?”

Hạ Ý Nùng: “… Trừ cái đó ra, thế nào cũng được.”

Tấn Duật cười khẽ: “Được.”

Hạ Ý Nùng th* d*c nhìn người đàn ông đang bị che mắt.

Có phải cô lại bị anh âm thầm tính kế bắt nạt nữa rồi không?

 

Công ty Thời Diễn và tập đoàn Tấn Duật đã bắt đầu hợp tác. Tấn Duật nhanh chóng thu mua cổ phiếu từ các cổ đông đại chúng, rồi lại thu mua cổ phần từ các giám đốc khác để đối kháng với sự thâu tóm ác ý của công ty AF đối với Công Nghệ Thời Diễn. Mọi việc tiến triển thuận lợi.

Chẳng bao lâu sau, tin đồn Hạ Lưu Huỳnh và Giang Sơ sắp ly hôn lan truyền trong giới.

Đầu tiên là bức ảnh biên lai thụ lý đăng ký ly hôn của hai người tại Cục Dân chính, sau đó là thỏa thuận ly hôn đã ký, cuối cùng là đoạn video mờ ảo ghi lại cảnh Hạ Lưu Huỳnh và Giang Sơ giằng co đánh nhau, chủ yếu là Hạ Lưu Huỳnh đánh Giang Sơ. Bởi vì lúc này tin đồn giáo sư Giang Sơ ngoại tình với nữ sinh viên đã lan truyền ầm ĩ.

Mọi người đều biết Giang Sơ gần đây bận rộn điều tra kẻ tình nghi tráo đổi con gái ông ở bệnh viện 22 năm trước. Cũng chính trong khoảng thời gian này, Giang Sơ thường xuyên tăng ca không về nhà, hay đi ăn cùng một nữ sinh viên năm cuối khoa pháp y đang thực tập trong cục, hai người ngày càng thân thiết.

Nữ sinh viên kia đăng ảnh lên mạng xã hội cũng rất lộ liễu, rõ ràng là công khai quyến rũ giáo sư. Vợ giáo sư ở nhà tính tình lạnh lùng, gần đây lại dồn hết tâm trí vào cô con gái út, có lẽ đời sống vợ chồng không hòa hợp.

Hình tượng sủng vợ của giáo sư Giang sụp đổ, tin đồn trong giới thật sự rất khó nghe.

Thời gian này, Hạ Ý Nùng cũng không về nhà, cô đều ở lại nhà Tấn Duật.

Chuyện của ba đồn đại ngày càng khó nghe, mẹ tức giận bỏ về Hồng Kông, chị gái và Tấn Cẩn Tuân ra ngoài ở riêng, anh trai thì tăng ca suốt ngày, cô về nhà cũng chỉ có một mình.

Mỗi sáng Hạ Ý Nùng cùng Tấn Duật ra khỏi nhà, cô đến Công Nghệ Thời Diễn làm việc, Tấn Duật đến Quốc Tế Tang Điền. Tan làm về nhà Tấn Duật, cô tiếp tục học online.

Tình hình trong nhà có chút rối ren, nhưng cuộc sống của cô vẫn rất phong phú.

Lại qua một thời gian, tin đồn Hạ Lưu Huỳnh và Nhậm Hải Cảng qua đêm ba ngày hai đêm ở khách sạn Hồng Kông lan ra.

Là bạn của Giang Sơ ở Hồng Kông chụp được ảnh hai người ra vào khách sạn gửi cho ông. Giang Sơ nổi trận lôi đình gửi ảnh vào nhóm chat “Gia đình 5 người bảo bối Nùng Nùng về nhà ăn cơm”. Hạ Lưu Huỳnh không lên tiếng, Hạ Ý Nùng lẳng lặng xóa hai bức ảnh đó đi.

Đến ngày thứ ba mươi sau khi Hạ Lưu Huỳnh và Giang Sơ nộp đơn xin ly hôn, Hạ Lưu Huỳnh phải cùng Giang Sơ đến Cục Dân chính chính thức nhận giấy ly hôn, bà bay từ Hồng Kông về.

Về cùng bà còn có Nhậm Hải Cảng – người yêu thầm bà nhiều năm, cuối cùng cũng chờ được đến ngày Giang Sơ ngoại tình để sắp sửa thành công “lên ngôi”.

Hạ Ý Nùng đi đón mẹ. Máy bay hạ cánh không lâu, cô nhìn thấy bóng dáng mẹ, cùng với Nhậm Hải Cảng đi bên cạnh.

Nhìn kỹ thì Nhậm Hải Cảng quả thực là một người đàn ông rất anh tuấn nho nhã.

Hạ Lưu Huỳnh giao hành lý cho Nhậm Hải Cảng, bà chạy nhanh vài bước đến trước mặt Hạ Ý Nùng, nhẹ nhàng ôm lấy con gái.

Sau đó Hạ Ý Nùng nhìn thấy cảnh sát mặc thường phục từ bốn phương tám hướng lao tới bao vây Nhậm Hải Cảng. Cô tận mắt thấy còng số tám khóa chặt vào tay Nhậm Hải Cảng, thấy ông ta bị đè xuống đất, cô cảm nhận được cơ thể mẹ run rẩy.

Giang Sơ đi tới ôm lấy vợ, hai vợ chồng đồng thời rơi nước mắt.

“Được rồi, được rồi, qua rồi,” Giang Sơ siết chặt vợ trong vòng tay, thì thầm trấn an, “Em chịu ủy khuất rồi, mọi chuyện qua rồi.”

Hạ Ý Nùng được Tấn Duật ôm vai, Hạ Khanh được Tấn Cẩn Tuân ôm vai, Hạ Thời Diễn đi kéo hành lý của mẹ, Hạ Lưu Huỳnh được Giang Sơ ôm vai. Cả gia đình bảy người đứng cùng nhau, lạnh lùng nhìn tên tội phạm đáng hận Nhậm Hải Cảng – kẻ đã cướp đi nửa đời hạnh phúc của Hạ Ý Nùng.

Nhậm Hải Cảng quay đầu lại, bức ảnh gia đình viên mãn kia làm đau nhói đôi mắt ông ta.

Đó là cảnh tượng ông ta không muốn nhìn thấy nhất, ghen tị nhất, và cũng khao khát nhất, nhưng cả đời này ông ta sẽ không bao giờ có được.

Cuối cùng ông ta nhìn về phía Hạ Lưu Huỳnh – người đã gài bẫy bắt tội phạm, cười thê thảm. Đáy mắt ông ta không có hận thù, nước mắt chảy xuống vẫn tràn đầy tình yêu.

Ông ta không nhìn ra ly hôn là vở kịch Hạ Lưu Huỳnh và Giang Sơ dựng lên sao? Không nhìn ra Hạ Lưu Huỳnh cố ý về Hồng Kông là chờ ông ta chui đầu vào lưới sao? Không nhìn ra lời hứa chờ nhận giấy ly hôn xong sẽ xác nhận quan hệ với ông ta chỉ là cái cớ của Hạ Lưu Huỳnh sao? Không nhìn ra Hạ Lưu Huỳnh dụ ông ta về là để bắt ông ta sao? Ông ta đều nhìn ra hết, nhưng ông ta không thể cưỡng lại sự cám dỗ của một phần vạn khả năng đó.

“Tách tách” hai tiếng, hai ngọn đèn sợi đốt đột ngột bật sáng trước mặt Nhậm Hải Cảng đang mặc bộ đồ tù nhân. Ánh sáng chói mắt khiến ông ta muốn đưa tay che mắt, nhưng còng tay bị cố định, ông ta không nhấc tay lên được, đành nheo đôi mắt tang thương, nghiêng đầu tránh ánh đèn.

“Nhậm Hải Cảng, ông có thừa nhận vụ án tráo đổi trẻ sơ sinh 22 năm trước là do ông sai khiến Phương Vân Huệ làm không?”

“Nhậm Hải Cảng, ông có thừa nhận ông chủ mưu s·át h·ại Phương Vân Huệ, đẩy bà ta xuống từ tầng thượng không?”

Pháp y Giang Sơ phối hợp với cảnh sát thu thập bằng chứng, cùng với chứng cứ so sánh DNA mà Tấn Duật cung cấp khi từ nước ngoài trở về, tất cả bằng chứng đều vô cùng xác thực, mọi chuyện đã ngã ngũ.

Khuôn mặt Nhậm Hải Cảng già đi trông thấy, mái tóc bạc rũ xuống, thốt ra âm thanh vô lực: “Tôi thừa nhận.”

Cuối cùng, Nhậm Hải Cảng bị kết án 25 năm tù giam vì tội cố ý g·iết người, buôn bán trẻ em, vứt bỏ trẻ em cùng với tội hối lộ trong các dự án đấu thầu công trình kiến trúc trong nước.

Năm nay Nhậm Hải Cảng 55 tuổi. Không ai biết trước khi về nước, ông ta đã trúng độc hạt thầu dầu, thậm chí chính ông ta cũng không biết.

Liều lượng nhỏ khiến ông ta không c·hết ngay được, nhưng sẽ phải chịu đựng sự t·ra t·ấn đau đớn kéo dài do tổn thương hệ tiêu hóa, hệ thần kinh và hệ miễn dịch.

Ông ta sẽ dành phần đời còn lại trong tù, và c·hết vì bệnh tật trong tù ngục.

Một đêm nọ, Hạ Ý Nùng bỗng nhiên nói với Tấn Duật: “Lần trước anh ra nước ngoài, hình như đã làm rất nhiều chuyện.”

Tấn Duật nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên ngực mình, nhàn nhạt nói: “Không có nhiều đâu, tiện tay làm thôi.”

 

Trước Tiếp