Võng Du Chi Chức Nghiệp Tiểu Bạch

Chương 29

Trước Tiếp

Chương 29: Kết hôn nhé

Lô Chinh có bạn gái không phải chuyện rất bình thường hay sao? Có gì phải ngạc nhiên?

Cao Mục vừa ăn vừa nghĩ, sao cậu lại chưa từng nghĩ đến chuyện anh ấy có bạn gái nhỉ? Nhưng mà…mình nghĩ đến cái này làm gì?

Cao Mục nuốt một miệng đầy đồ ăn, trong lòng vẫn còn vướng bận, chuyện hiển nhiên mà nằm ngoài dự đoán này lại khiến cậu phiền muộn một cách thần kỳ…

Cao Mục có thói quen trả lời câu hỏi một cách chắc chắn, tỷ lệ cậu trả lời đúng những câu hỏi như vậy gần như 100%, nếu cậu trả lời sai, thường là do không đọc kỹ câu hỏi hoặc dính bẫy. Tuy nhiên, lối tư duy trả lời câu hỏi của cậu hầu như không mắc sai lầm.

Thói quen này khiến cậu đặt nhiều thứ vào tình huống cố định, ví dụ, cậu sẽ không tham gia vào cuộc trò chuyện của người khác, một là vì cậu không có chủ đề chung để nói, hai là cậu không có kiến thức về chủ đề của đối phương, sẽ kết thúc câu chuyện trong sự im lặng buồn tẻ, cái buồn tẻ này có thể khiến người ta không thích cậu. Cho nên, kết luận là đừng có thò mũi vào câu chuyện của người khác.

Nhưng mà, muốn vậy điều kiện tiên quyết phải là bạn không phải chủ đề trong câu chuyện của người ta.

Nếu bạn hiểu chủ đề, bạn có thể thành công đưa đẩy nâng cao bầu không khí, mà nếu không tham gia vào câu chuyện của người ta thì làm sao biết người ta đang nói về cái gì.

Người ra đề đặt câu hỏi, bạn chỉ cần nhận và trả lời, nhưng để giao tiếp hòa hợp với người khác đâu chỉ đơn giản là trả lời câu hỏi. Chẳng ai tự nhiên để dành chỗ cho bạn trong cuộc trò chuyện của họ, bạn không tự hòa nhập với người khác thì chẳng ai cố hòa nhập với bạn cả.

Đương nhiên, những năm qua cũng có rất nhiều người có thiện chí giao lưu với cậu, nhưng Cao Mục đối với người khác quá khách khí, cẩn thận, thường hay cân nhắc quá nhiều, khiến người ta cảm thấy cậu có vẻ quá “kiêu ngạo”, không muốn để tâm đến người khác. Theo thời gian, chẳng ai còn muốn mang nhiệt huyết đi sưởi ấm “con tim băng giá” của cậu nữa.

Như một công thức bất biến, Cao Mục tự định vị bản thân là khó gần và mở miệng làm người ta thấy ghét. Cho nên bất kể điều kiện bên kia biến đổi ra sao, đáp án của cậu vẫn sẽ không bao giờ thay đổi.

Lô Chinh là biến số duy nhất trong công thức của cậu. Hào phóng tặng quà, nhận làm đồ đệ, gần gũi tự nhiên của hắn khiến Cao Mục thấy mình như kẹt trong một nan đề chưa có cách giải, một nan đề khó hơn cả bài toán khó nhất thế giới.

“Con trai?” mẹ Cao cắn miếng sườn, nhìn con trai đang thất thần bối rối, “Con nghĩ chuyện gì vậy?”

Cao Mục ngơ ngác: “Bài toán khó nhất thế giới.”

Mẹ Cao: “…”

Ba Cao: “…”

Ba Cao ho khan, “Ăn đi ăn đi, con lại suy nghĩ cái gì vậy? Đã quyết định học chuyên ngành gì chưa? Có định thi vào khoa toán không?”

Mẹ Cao suy nghĩ một lát: “Có khoa nào như là EQ không?”

Ba Cao đảo mắt nói: “Có cái khoa này nữa à? Có chuyên khoa tâm lý học.”

“Được.” Mẹ Cao nhả mẩu xương ra, “Chắc cứu được con mình đó.”

Ba Cao: “…”

Cao Mục căn bản không để ý nhàn thoại của nhị vị phụ huynh, cậu mải nhìn Lô Ninh từ nhà vệ sinh đi ra, chốc chốc chạy lên lầu, chốc chốc lại chạy xuống.

Đầu cậu đầy dấu chấm hỏi, Lô Ninh làm gì vậy?

Lần thứ tư Lô Ninh chạy đến quầy bar, Cao Mục đúng lúc muốn đi vệ sinh, hai người đụng mặt nhau ở cửa, khiến Lô Ninh sững sờ.

“A! Cao Mục!”

“Anh Lô Ninh.” Cao Mục cười cười, “Thật trùng hợp.”

“Đúng vậy.” Lô Ninh hắt hơi một cái, rồi nhìn sang quầy lễ tân, “Lấy thêm giấy đi em ơi, nhanh hết quá, các em không bổ sung thêm à? Keo quá vậy?”

Nhân viên lễ tân ngượng ngùng, dứt khoát cầm hai hộp giấy ăn đưa cho Lô Ninh.

Lô Ninh rút một tờ lau nước mũi, lại hắt hơi mấy cái nữa.

“Anh sao vậy? Bị cảm à?” Cao Mục nhìn anh ta, cau mày, “Đã uống thuốc chưa?”

“Uống rồi, xổ mũi chút thôi…” Lô Ninh vừa nói vừa gấp giấy, hung hăng xì mạnh mấy lần, mũi đỏ hết cả.

“Anh như vậy không được đâu, lau nhẹ thôi.” Cao Mục nhớ đến điều hòa ở Bán Đường internet hình như khá là lạnh, liền nói: “Quán chỗ anh bật điều hòa thấp quá, nâng nhiệt độ lên chút thì tốt hơn ạ.”

“Uh” Lô Ninh thấy lúc Cao Mục lo lắng cho người khác rất ra dáng ông cụ non, không khỏi cười rộ lên, xoa nhẹ đầu cậu, “Cảm ơn em, đến ăn cơm với bạn à?”

“Em đi cùng bố mẹ.” Cao Mục chỉ chỉ bàn cạnh cửa sổ, “Anh đi cùng anh Lô Chinh ạ?”

Cao Mục dè dặt hỏi, Lô Ninh thản nhiên trả lời, “Uh đúng vậy, đi cùng Lô Chinh và chị họ anh.”

“Chị họ?”

“Chị họ anh từ Hà Lan về, nên anh chị em tụ tập một chút.” Lô Ninh nhìn đồng hồ, “Anh đi lên trước nhé, em muốn lên chào hỏi chút không?”

“Không, không, không.” Cao Mục vội xua tay, “Em đi vệ sinh.”

Lô Ninh gật đầu, vẫy tay chào cậu rồi chạy lên lầu, mà đi được nửa đường lại quay lại ngó cậu hơi ngạc nhiên. Sao mặt nhóc đỏ thế nhỉ? Quả là đứa trẻ kỳ lạ.

Lô Chinh vừa ăn vừa chơi điện thoại, chị gái Lô Tiểu Đào ngồi đối diện gọi điện thoại. Lô Tiểu Đào là con gái duy nhất trong nhà, được mọi người cưng chiều, kể cả anh trai hay em trai đều phải nghe lời cô, để cô rơi nước mắt thì tất cả đều xong đời.

Lô Chinh và Lô Ninh từ bé đã ám ảnh bóng ma tiếng khóc của Lô Tiểu Đào, nhất là Lô Chinh, bao nhiêu lần bị ăn đòn. Bị mắng rồi ăn đòn vài lần, hắn liền cực kỳ quan ngoãn nghe lời, Lô Tiểu Đào nói đi bên đông chắc chắn không đi bên tây. Mặc dù anh chị em lớn lên ít khi liên hệ với nhau, nhưng chỉ cần Lô Tiểu Đào gọi điện, bóng ma tâm lý liền trỗi dậy, khiến hắn cực kỳ căng thẳng lỡ đang nói tự nhiên cô lại khóc lóc.

“Anh sai á? không, không, không, anh đúng, anh không bao giờ sai, anh sai làm sao được, người tuyệt vời như anh làm sao mà sai được?”

“Em nói anh sai lúc nào? Em vừa bảo anh không sai cơ mà? Anh đừng lải nhải cái này với em, em đã bảo anh không sai rồi mà? Anh có nhớ em vừa nói gì không?”

“Em không giận, sao em phải giận? Em đang giải thích cho anh hiểu… anh tưởng anh nói sai rồi là xong à?”

Lô Chinh: “…”

Lô Chinh cầm điện thoại lên, liếc nhìn chị họ, cô gái này vẫn như xưa, bắt được sai lầm của mày nhất định tra tấn mày đến chết.

Lô Tiểu Đào cúp điện thoại, Lô Chinh đưa cô một chiếc bánh bí ngô rồi bảo: “Chị cần gì nói vậy? khoan dung với người ta chút…”

“Liên quan gì đến mày?” Lô Tiểu Đào trừng mắt, “Chị lạ gì mấy thằng như này, mày mà không làm nó khắc cho sâu, chắc chắn mấy hôm nữa nó lại tái phạm, chị phải đay cho nó nhớ thật kỹ!”

Lô Chinh gật đầu, “Vâng, vâng, chị nói gì cũng đúng, vậy… định bao giờ cưới?”

“Chị còn không gấp mày gấp cái gì?” Lô Tiểu Đào nhấc đôi mắt trang điểm kỹ lưỡng lên nhìn hắn, “Mẹ chị gọi cho mày à?”

“Không…” Lô Chinh ho khan, “Em tiện mồm hỏi thôi.”

“Thôi đi, mẹ chị bảo mày đến dò ý chị đúng không?” Lô Tiểu Đào nói xong đột nhiên mất hết khẩu vị, buông đũa, khoanh tay: “Chị cũng không phải không thể tự chăm sóc bản thâm sao phải gấp gáp thế? Kết hôn xong cũng có phải là tự nhiên có ăn tự nhiên có mặc đâu, chị có tay có chân, sao phải trói buộc vào người khác, thấy chị rảnh quá tìm việc cho chị làm à?”

“Cũng đâu thể nói như vậy.” Lô Chinh hơi nhức đầu, hắn vốn không đấu võ mồm lại được Lô Tiểu Đào, kết hợp với tính tình nóng nảy của Lô Tiểu Đào, hắn chưa nói hết câu đã bị cô phun cho một tràng tắt điện, sách…sao lại tìm hắn làm loại chuyện này! Thật sự là không phải người mà!

“Bác gái chỉ lo lắng chị lúc ốm đau không có ai chăm sóc.” Lô Chinh múc bát canh, bưng bát nhìn cô, “Nhiều tiền mà đau yếu cũng đâu có dùng được.”

“Thế thì chứng minh là tiền chưa đủ nhiều.” Lô Tiểu Đào sách một tiếng, “Không nói cái này nữa, mày nhắc đến nữa chúng ta liền nói luôn chuyện bạn gái mày đi.”

Lô Chinh lập tức giảng hòa, “Thôi thôi, em không nói nữa.”

Lô Tiểu Đào vừa lòng, nhếch môi: “Như nhau cả mà ai hơn ai chứ?”

Lô Chinh: “…”

Lô Ninh lại xì mũi trước khi bước vào phòng, âm thanh đủ to đến cả hành lang đều nghe thấy. Hắn vừa đẩy cửa vào vừa nói: “Anh, em vừa gặp Cao Mục dưới tầng.”

“Ai cơ?” Lô Chinh trả lời.

“Cao Mục, nhóc hay ngồi máy 18, học trường cấp 3 Bắc Sơn ấy.”

“À…bé đó.” Lô Chinh nhớ ra, “Nhóc đó đến đây làm gì?” (ủa ko lẽ đến nhà hàng để xem phim hay j?)

“Đi ăn với bố mẹ, em thấy tụi em rất có duyên nhé.” Lô Ninh ngồi xuống, kéo ghế, “Em đi đâu cũng gặp, không phải có duyên còn gì?”

“Cao Mục nào, zai hay gái?” Lô Tiểu Đào tò mò, “Khách của quán à? Có ý gì với mày à?”

Lô Ninh lớn bằng đấy rồi còn chưa có bạn gái, Lô Tiểu Đào sống ở Hà Lan phong cách tương đối cởi mở, không hề vòng vo, “Nói thật đi Tiểu Ninh, mày đã thử tìm bạn trai chưa?”

“Em tìm cái cc.” Lô Ninh xám mặt, “Chưa có bạn gái cũng đâu nhất định là kiểu đó, tại em chưa tìm được nữ thần của đời mình thôi!”

“Cao Mục kia, là nữ thần à?”

“Người ta là con trai!”

Lô Tiểu Đào lập tức cụt hứng, “Ah”

Lô Chinh bưng bát canh lập tức bật cười ra tiếng, Lô Tiểu Đào chấn kinh, “Tự nhiên mày thiếu muối vậy?”

“Không, tự nhiên em nhớ ra chuyện buồn cười thôi.” Lô Chinh nghĩ đến phản ứng của cậu nhóc kia, luôn cảm thấy rất thú vị, “Đúng là rất có duyên.”

Lô Chinh không nói nữa, câu chuyện của họ rất nhanh bị kéo sang hướng khác, đợi đến lúc kết thúc cũng đã rất muộn, hắn về nhà tắm rửa rồi nằm dài trên giường, lại nhớ những lời Nghiêm An đã nói hôm nay, lật qua lật lại hơi khó ngủ.

Hắn thực sự đã lâu không rung động với người khác, nhưng trên mạng loại người gì cũng có, hắn cũng không muốn bản thân lún sâu vào đó.

Suy nghĩ mãi, Lô Chinh bực bội ngồi dậy, đốt điếu thuốc ngồi ở đầu giường ngẩn người.

QQ có thông báo tin nhắn, nhưng đã muộn rồi nên điện thoại hắn tự động đặt chế độ im lặng.

Mục Thanh Viễn 14: “Sư phụ, anh thường dùng thuốc gì đó, em điều chế cho anh một ít được không?”

Hắn không thể diễn tả cảm giác ấy, có lẽ đã quá lâu rồi không ai để tâm đến hắn như vậy, cũng có thể lúc tối do hắn đã uống kha khá rượu nên giờ trở nên đặc biệt nhạy cảm, hay là do hắn đã sống một mình quá lâu, bắt đầu thấy cô đơn rồi.

Dù vì lý do gì đi chăng nữa, Lô Chinh cũng quyết định… cứ thử xem sao vậy.

Nếu không thử tìm hiểu người ta, có lẽ vĩnh viễn không thể biết được người ấy có phù hợp với mình hay không. Không hợp thì thôi, nhưng lỡ như phù hợp,…lỡ như đó chính là số phận thì sao?

Nói đến số phận, Lô Chinh không khỏi nhớ đến Cao Mục.

Mục Thanh Viễn 14 và Cao Mục đều có một chữ Mục, khiến người ta có cảm giác tương tự, là kiểu người có suy nghĩ, cẩn thận, đặc biệt là rất lịch sự.

Lô Chinh suy nghĩ một lát rồi trả lời trên QQ: “Chúng ta kết hôn đi, ý anh là kết hôn trong trò chơi, em làm vợ anh nhé?”

Hết chương 29

Trước Tiếp