[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC

Chương 70

Trước Tiếp

Hướng Chiêu hừ nhẹ một tiếng, vừa có ý định vùng vẫy đã bị Ôn Thành Ngọc siết chặt hơn. Làn da để trần cảm nhận được cái lạnh lẽo, khi bị những ngón tay băng giá của Ôn Thành Ngọc chạm vào, cậu không kìm được mà rùng mình một cái.

Hướng Chiêu trước đó đã nhìn thấy vết thương do dao đâm ở tim Ôn Thành Ngọc, nên ngay cả trong lúc * l**n t*nh m*, cậu cũng không quên lo lắng cho cơ thể của anh.

Ở vòng chơi trước, khi phụ bản mới bắt đầu, Ôn Thành Ngọc trông chỉ như một người bình thường. Nhưng theo tiến trình trò chơi, trong một trận chiến, anh bị các người chơi khác cưỡng ép kéo lại làm bia đỡ đạn và đã tử vong. Khi mất đi sự trói buộc của x*c th*t, Ôn Thành Ngọc biến đổi, trực tiếp trả thù người chơi, tàn sát sạch sẽ mọi sinh vật trong phụ bản.

Trong phụ bản đó, Hướng Chiêu là người sống sót duy nhất. Nếu không phải cậu tình cờ khiến Ôn Thành Ngọc dừng lại, thì đợi đến khi tất cả người chơi chết hết và hệ thống tuyên bố trò chơi thất bại, Ôn Thành Ngọc sẽ bị reset cùng với phụ bản.

Hướng Chiêu không muốn nhìn thấy kết cục đó. Dù Ôn Thành Ngọc chưa bao giờ kể về quá khứ của mình, nhưng Hướng Chiêu lờ mờ cảm nhận được thân phận của anh không hề đơn giản. Cậu thắc mắc tại sao Ôn Thành Ngọc mạnh như vậy mà lại liên tục phải luân hồi trong các phụ bản. Hướng Chiêu xót xa cho anh, nên dù đã phá hủy di tích bí thuật và có thể rời đi, cậu vẫn mạo hiểm cực lớn để đi tìm anh.

Vì Ôn Thành Ngọc mất trí nhớ, Hướng Chiêu không dám chắc anh sẽ nhận ra mình, nhưng cậu vẫn muốn thử một lần. May mắn là cậu đã cược đúng, chỉ có điều ký ức Ôn Thành Ngọc nhớ lại hơi bị "lệch lạc", sao cậu lại trở thành kẻ bỏ rơi anh cơ chứ?

Môi Hướng Chiêu bị cắn chặt không phát ra được tiếng nào, nên đôi tay cậu không ngừng mò mẫm trên ngực Ôn Thành Ngọc. Điều này khiến Ôn Thành Ngọc ngẩn người, lực đạo bóp trên eo cậu siết chặt hơn.

Hướng Chiêu chạm vào vết thương đó, nó rất sâu nhưng đã cầm được máu. Nhiệt độ cơ thể Ôn Thành Ngọc vẫn rất thấp. Khi cậu định thăm dò kỹ hơn thì cơ thể đột nhiên mất thăng bằng, cậu theo bản năng ôm chặt lấy Ôn Thành Ngọc. Lúc này Hướng Chiêu đang ngồi khoanh chân trên người Ôn Thành Ngọc, tay vòng qua cổ anh. Bị Ôn Thành Ngọc bất ngờ đè xuống, nửa thân trên của cậu gần như ở trạng thái treo lơ lửng.

“Ưm?”

Gương mặt Hướng Chiêu đầy vẻ mê mang, lông mi khẽ run rẩy. Cậu còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi đối diện với đôi mắt Ôn Thành Ngọc, nhìn rõ d*c v*ng nơi đáy mắt anh, Hướng Chiêu dù ngốc đến mấy cũng hiểu ra. Cậu muốn giải thích ý đồ của mình, nhưng không tài nào giải thích rõ nổi.

Cảnh tượng này rõ ràng là một sự cố ý quyến rũ.

Tay Ôn Thành Ngọc chống dưới đất, nhưng ý thức đã thanh tỉnh lại. Sự chú ý của anh bị dời sang lớp bụi bặm trong lòng bàn tay. Anh nhớ ra căn phòng này dường như đã lâu không có người dùng, mặt đất phủ đầy bụi, nhất thời cũng không tìm thấy chỗ nào sạch sẽ. Anh đang ngồi trên đất, quần cũng đã bị lấm bẩn rồi.

Ôn Thành Ngọc đột nhiên thấy hơi khó ngồi yên tiếp được. Nhưng đúng lúc này, Hướng Chiêu ngước đôi mắt ướt át lên, chủ động mổ nhẹ một cái lên môi anh.

Ngọn lửa vừa nãy bị đè xuống lại bùng lên hừng hực. Ngay khi anh định tiếp tục thì bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng "chít chít", đặc biệt rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.

“Chít chít chít...”

Động tác của cả hai cùng khựng lại, không hẹn mà cùng nhìn về phía Nhện Mặt Máu bên cạnh. Nó dường như vừa mới tỉnh, đôi mắt ngái ngủ dụi dụi, nhận ra có người bên cạnh bèn quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy hai người quần áo xộc xệch.

"Chít chít chít chít, chít chít chít chít!" (Mắt tui! Mắt tui rồi!)

Chưa kịp vui mừng vì Ôn Thành Ngọc "cải tử hoàn sinh", cảnh tượng người quen thân mật nồng cháy còn mang lại cú sốc lớn hơn đối với nó. Nhện Mặt Máu như bị dẫm phải đuôi, sợ hãi kêu loạn xạ. Sao lại có chuyện xấu hổ thế này cơ chứ? Nó không nên ở đây, nó nên ngủ chết luôn đi cho rồi.

Tám cái chân nhện của nó điên cuồng cử động, muốn chạy trốn khỏi nơi ngại ngùng này. Nhưng nó quên mất mình có hai cái chân đang bị thương. Trong lúc hoảng loạn, nó ngã nhào mấy cái liên tiếp, làm bụi tung mù mịt.

Ôn Thành Ngọc thì thấy sao cũng được, nhưng Hướng Chiêu lại da mặt mỏng. Cả người cậu đỏ bừng như một con tôm luộc, lúng túng tay chân giống hệt con nhện, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống. Càng cuống tay càng vụng, cậu cài sai liên tiếp mấy cái cúc áo. Ôn Thành Ngọc định đưa tay giúp thì cậu vì căng thẳng đã ngả người ra sau ngã lăn xuống đất, bụi bay lên khiến Ôn Thành Ngọc không nhịn được mà ho sặc sụa.

“Khụ khụ khụ... Cậu không sao chứ?”

Đợi đến khi Ôn Thành Ngọc mở mắt ra, Hướng Chiêu đã nhanh chóng kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Lúc này Hướng Chiêu chỉ muốn chết quách cho xong, lý trí trở lại, cậu không ngừng tự kiểm điểm xem hành vi vừa rồi của mình có phải hơi quá lả lướt hay không.

Con Nhện Mặt Máu bên cạnh vẫn đang vật lộn muốn rời khỏi phòng, nó cũng không ngừng tự kiểm điểm: Trời đất ơi, hình như mình vừa phá hỏng chuyện tốt của đại ca rồi.

Ôn Thành Ngọc nhìn Hướng Chiêu đang đứng cách mình tám mét, lại nhìn con Nhện Mặt Máu đang âm thầm vật lộn, hiện trường có chút khó xử. Nhưng Ôn Thành Ngọc lại chấp nhận chuyện này khá tốt, tình nảy sinh thôi mà. Anh khẽ ho một tiếng, cố gắng phá vỡ bầu không khí im lặng kỳ quái.

“Cái đó... chân nhện của ngươi bị thương hả?”

Đột ngột bị Ôn Thành Ngọc điểm danh, Nhện Mặt Máu cũng không nhúc nhích nữa, lập tức nằm bẹp xuống đất giả chết, không dám trả lời.

Ôn Thành Ngọc chỉnh lại tay áo, tiến lên nhặt con nhện lên. Tuy đang kiểm tra vết thương cho nó nhưng mắt anh lại liếc trộm Hướng Chiêu bên cạnh. Hướng Chiêu quay lưng về phía anh, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

"Chít..." Nhện Mặt Máu âm thầm đảo mắt: Không chữa thì bỏ tui xuống.

Đối với việc xử lý chân nhện, Ôn Thành Ngọc đã có nhiều kinh nghiệm. Kỹ năng [Lòng Dạ Thầy Thuốc] phối hợp với chút thủ pháp nắn xương, chân Nhện Mặt Máu "răng rắc" một tiếng đã về đúng vị trí. Ôn Thành Ngọc buộc cho nó một cái que gỗ nhỏ. Sức hồi phục của nó rất tốt, không cần nghỉ ngơi mấy ngày là có thể đi lại bình thường.

"Ngươi bị thương thế này từ lúc nào?" Ôn Thành Ngọc xử lý xong thì thuận miệng hỏi.

Nhắc đến đây, Nhện Mặt Máu hết ngại ngùng ngay, lập tức hăng hái hẳn lên, bắt đầu kể lể đủ loại "tội ác" của [Mái tóc của nàng]. Nó cậy việc mái tóc không hiểu tiếng nó nói nên không ngừng thêm mắm dặm muối, bôi đen hình ảnh của đối phương.

"Thật không?" Ôn Thành Ngọc nhìn về phía [Mái tóc của nàng] trên cổ tay. Khi anh thu lại nụ cười, trông anh có chút đáng sợ. Nhện Mặt Máu thấy hơi chột dạ, hình như mình nói hơi quá rồi.

[Mái tóc của nàng] nhận ra Ôn Thành Ngọc thật sự tức giận, bèn cẩn thận ló ra khỏi cổ tay, nịnh nọt cọ cọ vào ngón tay anh. Thấy nó còn dám ló mặt ra, Nhện Mặt Máu chẳng màng đến cái chân đau, lập tức nhảy dựng lên bắt đầu cắn xé mái tóc. Hai đứa rơi khỏi tay Ôn Thành Ngọc, theo sự giằng co của chúng, bụi lại bay lên mù mịt lần nữa.

Ôn Thành Ngọc lùi lại vài bước, nhìn hai đứa nó mà thấy đau đầu. Anh liếc nhìn qua lại giữa hai con quái vật nhỏ, định đợi chúng đánh xong rồi hòa giải, nhưng liếc một hồi lại nhìn sang Hướng Chiêu. Không ngờ đối phương cũng đang nhìn anh. Cảm xúc của cậu dường như đã bình phục, quần áo được chỉnh đền chỉnh tề, chỉ có vành tai là vẫn còn hơi đỏ.

"Lượng máu của cậu... ổn chứ? Có cần tôi trị liệu cho không?" Ôn Thành Ngọc vẫn nhớ lời Hướng Chiêu nói lúc nãy, hiện tại lượng máu của cậu đang ở mức nguy hiểm, dù có thể rời phụ bản cũng không được chủ quan.

Hướng Chiêu gật đầu, rồi lại lắc đầu. Chẳng rõ là ổn hay không ổn, phản ứng của cậu khiến Ôn Thành Ngọc không nhịn được mà bật cười, bầu không khí ngượng nghịu giữa cả hai vơi đi đáng kể.

Giọng Hướng Chiêu vẫn còn hơi khàn: "Không sao, hiệu ứng tiêu cực của đạo cụ vẫn còn, kỹ năng trị liệu không có tác dụng đâu, đợi ra khỏi phụ bản là ổn thôi." “Ừm...”

Bên cạnh, Nhện Mặt Máu và [Mái tóc của nàng] đánh nhau kêu leng keng, điều này trái lại khiến việc ở chung của hai người trở nên tự nhiên hơn một chút. Ôn Thành Ngọc tiến lại gần, Hướng Chiêu căng thẳng vò nát gấu áo mình.

"Lần này cảm ơn cậu đã giúp tôi tìm lại cơ thể." Giọng Ôn Thành Ngọc dịu dàng, đôi mắt đa tình cứ thế nhìn chằm chằm Hướng Chiêu. "Không có gì, cơ thể anh ổn chứ?" Hướng Chiêu đang nỗ lực để không bị Ôn Thành Ngọc dắt mũi đi lệch hướng.

Ôn Thành Ngọc im lặng sờ lên vết thương ở ngực. Trái tim đã ngừng đập, cũng không có nhiệt độ cơ thể, trên bảng hệ thống của anh hiện thêm trạng thái [Xác Sống]. “Không sao, ra khỏi phụ bản là ổn thôi.”

Nhận ra Ôn Thành Ngọc đang bắt chước cách mình nói chuyện, Hướng Chiêu lườm anh một cái đầy hờn dỗi, nhưng vẫn không yên tâm. Sau đó, Hướng Chiêu kể hết những chuyện đã xảy ra ở [Bệnh viện số 3 Tây Thành] trong vòng chơi trước cho Ôn Thành Ngọc nghe, dặn anh cẩn thận đừng rời bỏ cơ thể nữa. Nếu trò chơi kết thúc mà anh chưa quay lại xác, anh sẽ bị reset cùng phụ bản.

Nghe Hướng Chiêu mô tả, Ôn Thành Ngọc nhạy bén nhận ra góc nhìn của mình và Hướng Chiêu có sự khác biệt. Trong mắt người chơi như Hướng Chiêu, anh trông chẳng giống người chút nào, mà giống hệt một con quái vật. Nhưng trong mắt chính mình, anh luôn giữ được lý trí và nhân hình, khung cảnh trong phụ bản cũng chỉ hơi hoang vu chút thôi, chẳng thấy sương đen hay tuyết đen gì cả. Sự lệch lạc trong nhận thức này khiến Ôn Thành Ngọc thấy hơi rùng mình, anh suýt nữa đã g**t ch*t Hướng Chiêu mà chính mình lại không hề hay biết. Anh không nói ra chuyện này, vì nhận ra bản thân mình đã xảy ra sự bất thường.

"Chúng ta rời khỏi phụ bản ngay bây giờ đi." Hướng Chiêu cắt đứt dòng suy nghĩ của Ôn Thành Ngọc. Ở lại phụ bản càng lâu thì biến số càng nhiều, anh chưa rời khỏi đây thì cậu vẫn không thể thực sự an tâm.

"Sau khi chúng ta rời đi, phụ bản này sẽ thế nào?" “Xác suất cao là sẽ tiếp tục reset thôi, phụ bản nào cũng vậy.”

Lời Hướng Chiêu vừa dứt, âm thanh thông báo của hệ thống đột ngột vang lên: [Chúc mừng phe Ma sói đã giành chiến thắng, các phần thưởng liên quan đã được phát.]

Hai tấm thẻ đen đồng thời bay ra từ người Nhện Mặt Máu và Hướng Chiêu, rồi biến mất tại chỗ không chút chậm trễ. Hướng Chiêu lập tức trở nên căng thẳng, mọi thứ trước mắt bắt đầu vặn xoắn biến dạng. Cậu sắp bị đẩy ra khỏi "Bóng đêm". Nếu cậu bị đẩy ra, cả ván game sẽ chỉ còn mình anh có tư cách chơi, hệ thống sẽ trực tiếp phán định trò chơi thất bại.

“Hướng Chiêu!”

Hướng Chiêu quay đầu nhìn Ôn Thành Ngọc, anh đột nhiên đẩy mạnh cậu về phía sau. Hướng Chiêu giống như ngã ra khỏi một lớp màng mỏng, bên tai vang lên âm thanh kết toán của hệ thống.

Mở mắt ra lần nữa, Hướng Chiêu đã ngã trên con đường nhựa lối vào Khu nghỉ dưỡng Tuyền Cốc. Cậu ngẩng đầu nhìn rào chắn màu đỏ phía trên khu nghỉ dưỡng, mặt cắt không còn giọt máu. Sau khi phụ bản kết thúc, rào chắn sẽ tạm thời chuyển sang màu xanh lá, biểu thị phụ bản đã được thông quan, cho đến khi nó mở lại mới chuyển về màu đỏ. Trong thời gian đó, những người chơi dư dả điểm sẽ tìm người thông quan để mua thông tin.

Nhưng lúc này, phụ bản vẫn đang ở trạng thái "Đang tiến hành". Hướng Chiêu không thể biết Ôn Thành Ngọc có an toàn hay không, cậu bất chấp tất cả định xông ngược vào phụ bản.

「Tay không bắt gián」 đã đứng đợi bên cạnh từ lâu, trực tiếp đè Hướng Chiêu xuống đất để ngăn cản hành động bốc đồng của cậu.

Trước Tiếp