[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC

Chương 43

Trước Tiếp

Ôn Thành Ngọc bắt đầu thấy hối hận vì đã lên đường trong tình cảnh này, mưa lớn vượt xa dự tính của anh. Càng đi, mưa càng nặng hạt, đường xá càng lúc càng hẻo lánh. Cần gạt nước vừa gạt xong, nước mưa đã lập tức nhòe nhoẹt trên kính chắn gió, đèn xe bật hết cỡ cũng không nhìn rõ đường.

Kể từ khi rẽ vào đoạn đường này, anh cảm thấy mọi thứ càng lúc càng bất thường. Đây hẳn là một con đường liên xã, vắng vẻ không bóng người lại không có đèn đường. Cộng thêm thời tiết ác liệt, Ôn Thành Ngọc lái xe nãy giờ mà chẳng thấy một phương tiện nào đi cùng chiều, xung quanh cũng không có nhà dân. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, làm gì có khu nghỉ dưỡng nào xây ở trung tâm thành phố. Theo quảng cáo, khu nghỉ dưỡng Suối Cốc tựa sơn hướng thủy, chủ đầu tư vung tiền thu mua và cải tạo cả các ngôi làng xung quanh để xây dựng một hệ thống tiện ích riêng biệt.

Đêm nay mưa lớn lạ thường, dưới màn mưa dày đặc, Ôn Thành Ngọc thực sự không nhìn rõ đường. Vì an toàn, anh đành phải giảm tốc độ. Đài phát thanh bên cạnh phát ra những tiếng rè rè về mấy chuyện bát quái vô thưởng vô phạt, anh bực mình tắt phụt đi. Đã 9 giờ rưỡi tối, với tốc độ này, không biết bao giờ mới tới nơi.

Trên ghế phụ đặt một chiếc túi đựng búp bê, Nhện Mặt Máu chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào, ngủ khò khò, thậm chí còn ngáy! 【Mái tóc của cô ấy】 lén lút trượt xuống từ cổ tay Ôn Thành Ngọc. Nó bị tiếng ngáy của con nhện làm cho phiền lòng, những sợi tóc tản ra định bịt mũi miệng Nhện Mặt Máu. Nhưng tóc vừa mới leo lên, con nhện đã hắt hơi một cái, quờ tay gạt mớ tóc ra rồi xoay người ngủ say hơn.

Dọc hai bên đường là những hàng cây cao vút, bóng cây chập chờn. Gió mưa thổi qua khiến lá cây xào xạc, bóng của chúng đổ xuống mặt đường như vô số người đang đung đưa trên cao. Ôn Thành Ngọc không sợ những chuyện thần linh ma quỷ này, vẫn thản nhiên lái xe đi tiếp.

Đi thêm một đoạn, một cái bóng bên đường khẽ động đậy. Ban đầu Ôn Thành Ngọc không để ý, tưởng là bóng cây bị gió thổi. Khi xe tiến lại gần, ánh đèn pha chiếu vào cái bóng đó thì ánh sáng bị chặn lại. Anh lúc này mới nhận ra bên lề đường có một người đang đứng. Người đó mặc áo mưa cao su màu đen, quay lưng về phía anh. Mưa quá lớn nên nhìn mờ mờ không rõ mặt.

Ôn Thành Ngọc không mạo hiểm áp sát ngay mà từ từ giảm tốc độ. Người kia dường như cũng bị đèn xe làm cho giật mình. Vì Ôn Thành Ngọc bật đèn pha cực mạnh, người đó khi quay lại bị lóa mắt, bản năng giơ tay lên che. Sau vài giây sững sờ, gã mặc áo mưa đột nhiên tiến lên vài bước, định lao về phía xe.

Ôn Thành Ngọc phản ứng cực nhanh, một ý nghĩ xẹt qua đầu, gần như ngay khoảnh khắc gã lao tới, anh lập tức đánh lái rồi đạp mạnh ga. Chiếc xe vẫy đuôi lướt qua gã mặc áo mưa, khoảng cách gần nhất chỉ cách nhau một cánh tay. Gã suýt chút nữa đã nắm được cửa xe bên ghế phụ. May mà đường quê đủ rộng, dù mưa lớn nhưng Ôn Thành Ngọc vẫn không bị trượt bánh mà lộn xuống mương.

Ôn Thành Ngọc không thèm suy nghĩ, nhấn ga chạy thẳng. Anh vừa đạp ga vừa nhìn gương chiếu hậu, thấy kẻ kia vẫn không cam tâm đuổi theo một đoạn, thấy không kịp mới dừng lại. Gã tức tối ném một vật gì đó về phía trước với lực rất mạnh. Ôn Thành Ngọc nghe thấy đuôi xe vang lên một tiếng "choang", có vẻ như đã bị vật gì đó ném trúng.

Trong lòng Ôn Thành Ngọc có chút sợ hãi. Lúc đầu anh vốn định dừng xe vì thấy người đó đi bộ cô độc, định bụng xem họ có cần giúp đỡ không. Nhưng anh phản ứng rất nhanh, một ý nghĩ lóe lên: nơi này đồng không mông quạnh, mưa to không đèn đường, một người đi bộ một mình không phương tiện giao thông thì kiểu gì cũng thấy khả nghi.

Thực tế đã chứng minh anh đúng. May mà anh không vội vàng xuống xe, đuôi xe bị móp là chuyện nhỏ, cùng lắm thì đi sửa, vạn nhất gặp phải kẻ tâm thần thì lợi bất cập hại.

Sau sự cố nhỏ này, Ôn Thành Ngọc càng không muốn nán lại đoạn đường này lâu hơn, anh khao khát quay lại đường chính. Thời gian đã muộn, đến khu nghỉ dưỡng sớm chừng nào hay chừng nấy. Phía trước có một trạm xăng, đổ xăng xong đi thêm một đoạn ngắn nữa là có thể rẽ khỏi đoạn xa lộ này, đường phía sau sẽ dễ đi hơn.

Ôn Thành Ngọc chạy thẳng thêm một đoạn, chẳng bao lâu đã thấy ánh đèn vàng ấm áp của trạm xăng, lòng anh mừng thầm. Một mình lái xe trên đoạn đường này quá lâu khiến tâm lý không khỏi bất an, nhìn thấy ánh đèn nhà cửa khiến anh yên tâm hơn nhiều.

Ôn Thành Ngọc giảm tốc đi vào trạm xăng. Vì đã muộn, đoán chừng nhân viên đang nghỉ ngơi nên anh bấm còi ra hiệu. Rồi anh nhìn thấy từ trong cửa hàng tiện ích, một kẻ mặc áo mưa đen lại lao ra. Gã chạy rất nhanh, mục tiêu nhắm thẳng vào Ôn Thành Ngọc. Vành mũ kéo sụp xuống, anh chỉ nhìn thấy cằm của gã.

Ôn Thành Ngọc lờ mờ thấy trên tay gã có súng. Xe vừa dừng chưa được bao lâu, anh lại buộc phải đạp ga vọt ra khỏi trạm xăng, lao vào màn mưa lần nữa. Một viên đạn bắn trúng phía sau lốp xe. Tiếng mưa làm giảm đi âm thanh truyền tải, nhưng Ôn Thành Ngọc vẫn nghe thấy một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau. Qua gương chiếu hậu, kẻ mặc áo mưa đứng im lìm ở lối ra trạm xăng, trơ mắt nhìn xe anh đi xa.

Chuyện gì thế này, là quái vật sao? Anh lại vào phụ bản rồi? Hai kẻ mặc áo mưa đó nói không chừng là cùng một hội, cố tình mai phục trên đường chờ anh. Ôn Thành Ngọc lái xe điên cuồng trên xa lộ, mưa càng lúc càng lớn, cần gạt nước kêu rắc rắc. Anh không nhìn rõ đường nhưng lúc này không quản được nhiều, theo chỉ dẫn của định vị, anh chỉ muốn nhanh chóng đến ngã rẽ để rời khỏi đây.

Lúc này, những tiếng sấm thỉnh thoảng vang lên trên bầu trời càng làm tăng thêm sự bất an trong lòng anh.

Trong tầm nhìn tối tăm đột ngột xẹt qua một tia chớp, con đường quê vắng lặng bị chiếu sáng trong tích tắc, ngay sau đó là tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc. Khi tiếng sấm ngày càng dày đặc, Ôn Thành Ngọc cảm nhận được những tia sét đang đánh xuống gần mình hơn, như thể đang đuổi theo xe anh vậy. Anh có dự cảm chẳng lành. Vừa mới nhìn thấy ngã rẽ phía trước, nhưng trời không chiều lòng người, mấy tia sét liên tiếp đánh trúng hàng cây bên đường, khiến chúng đổ rạp xuống chắn kín lối đi.

Ôn Thành Ngọc buộc phải dừng xe. Trong lúc nóng nảy, anh đập mạnh tay lên vô lăng, tiếng còi xe hòa lẫn vào tiếng mưa, chói tai và đột ngột. Nhện Mặt Máu bị anh làm cho giật mình tỉnh giấc, chép chép miệng rồi tiện chân đạp 【Mái tóc của cô ấy】 văng ra xa hơn một chút.

Nhìn những cái cây bị sét đánh đổ, đường ngay trước mặt mà không thể qua, anh không thể bỏ xe đi bộ quãng đường dài như thế này được. Có lẽ vì nơi này hẻo lánh nên tín hiệu rất kém, không liên lạc được với bên ngoài.

Nhưng có tức giận cũng chẳng giải quyết được gì, Ôn Thành Ngọc đành phải cắn răng lái xe quay lại. Đây không phải con đường duy nhất, chỉ có điều đi tiếp sẽ hơi đường vòng. Anh nhìn kim xăng, tay phải lướt trên màn hình định vị. Phía trước còn một trạm xăng nữa, chỗ xăng này chắc là đủ dùng.

Ôn Thành Ngọc tiếp tục lái xe, nhưng đoạn đường tiếp theo chỉ có thể dùng hai chữ "tẻ nhạt" để mô tả. Anh luôn cảnh giác bọn mặc áo mưa xuất hiện bất thình lình để đánh lén, thần kinh căng như dây đàn. Con đường này quá dài, một dải xa lộ thẳng tắp đâm sâu vào màn đêm, không thấy điểm dừng. Lái xe lâu khiến anh vô cùng mệt mỏi, cảm giác như đang chạy vòng quanh tại chỗ.

Ôn Thành Ngọc xem định vị không dưới một lần. Định vị cứ khăng khăng bảo anh đi thẳng. Mưa càng lớn hơn, có thể gọi là bão, như thể toàn bộ lượng mưa cả năm đều đổ dồn xuống một lúc, khiến lốp xe trượt liên tục. Anh nghi ngờ định vị bị đơ, thoát ra làm mới rồi vào lại, lúc này bản đồ mới thay đổi: trạm xăng không còn xa nữa. Tuy nhiên, dù anh không đi chệch hướng nhưng xăng đã không đủ dùng. Ôn Thành Ngọc lấy làm lạ, theo tính toán của anh thì lẽ ra phải dư dả mới đúng.

Đi thêm một đoạn ngắn, xe buộc phải dừng lại bên lề đường. Anh thở dài nặng nề. May mà khoảng cách còn lại không bao nhiêu, đi bộ cũng không tốn thời gian. Ôn Thành Ngọc xem giờ, đã 10 giờ 25 phút đêm. Lẽ ra lúc này anh phải đang ở đường chính, vậy mà vẫn còn kẹt ở đây.

Mưa quá lớn, sau khi tắt máy, Ôn Thành Ngọc leo từ ghế trước ra ghế sau, vươn tay lục lọi trong cốp xe. Với trận mưa thế này, nếu dùng ô thì gió thổi một cái là gãy nan ngay. Lục lọi hồi lâu anh mới tìm thấy chiếc áo mưa dưới đáy thùng, bên trên đã bám một lớp bụi. Chất liệu màu đen khá cứng, mặc vào người thì nước mưa không thấm được.

Ôn Thành Ngọc thay áo mưa và ủng ngay trong xe. Anh để 【Mái tóc của cô ấy】 lại trong xe để bảo vệ Nhện Mặt Máu. Nếu có nguy hiểm, hãy để "Mái tóc" mang con nhện chạy đi trước, sau đó tìm cách liên lạc với anh sau.

【Mái tóc của cô ấy】 đang loay hoay tìm cổ để siết chết Nhện Mặt Máu: “...”

Vừa đẩy cửa xe, nước mưa đã quất thẳng vào mặt Ôn Thành Ngọc, sức nặng của trận mưa tưởng chừng muốn đè sụp bờ vai anh. Anh kéo vành mũ xuống, thắt chặt dây rút để tránh nước chảy vào trong. Trước khi xuất phát, anh không quên kiểm tra xe của mình. Đuôi xe bị móp một vết nhỏ, anh thấy hơi xót ruột.

Ôn Thành Ngọc thu bình xăng vào kho đồ hệ thống, theo chỉ dẫn của định vị đi bộ dọc xa lộ. Ban đầu anh định bật đèn pin điện thoại, nhưng ánh sáng quá yếu ớt, bị màn mưa và bóng đêm nuốt chửng ngay lập tức, bật hay không cũng như nhau. May mà mắt anh đã thích nghi, miễn cưỡng nhìn rõ đường.

Đi được một lúc, anh cảm thấy mưa có xu hướng nhỏ dần, hạt mưa đập vào người không còn thấy đau nữa.

Lúc này, phía sau Ôn Thành Ngọc đột nhiên bừng lên một luồng sáng. Cái bóng của anh bị kéo dài vô tận dưới ánh đèn xe. Theo bản năng, anh quay người lại, ánh đèn pha chói mắt khiến anh không mở nổi mắt, phải giơ tay che bớt mới nhìn được.

Khoảnh khắc nhìn rõ chiếc xe và biển số, máu trong người Ôn Thành Ngọc sôi lên, hơi thở nghẹn lại. Chẳng phải đây là xe của anh sao?

Và người ngồi trong xe chính là anh.

"Cậu..." Phản ứng đầu tiên của Ôn Thành Ngọc là có kẻ mạo danh mình lái xe đi. Anh vội vàng tiến lên định chặn xe lại, rồi anh thấy "chính mình" bị giật mình, nhanh chóng đánh lái, vẫy đuôi điệu nghệ lướt qua người anh. Ôn Thành Ngọc vươn tay định giật cửa xe nhưng không kịp.

Anh đuổi theo phía sau một đoạn nhưng không bắt kịp. Trong lúc tức tối, anh lấy bình xăng từ kho đồ hệ thống ném mạnh về phía trước. Một tiếng "choang" vang lên, trúng ngay đuôi xe.

Bình xăng rơi xuống đất, Ôn Thành Ngọc th* d*c, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó: Cảnh tượng này dường như có chút quen mắt?

Ngay lúc này, tiếng hệ thống vang lên:

[NPC "Ôn Thành Ngọc" đã bước vào phụ bản hạng C "Xa lộ vô tận", phụ bản cưỡng chế kích hoạt.]

Trước Tiếp