Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh

Chương 85: Ngoại truyện 1. Vụ án nhỏ - Tình mẫu tử (2)

Trước Tiếp

Mặc Tinh ngồi xuống góc giường, còn Mục Huyền Thanh đứng ngay cạnh cậu.

Cả ba người đều nín thở lắng nghe động tĩnh bên ngoài qua cánh cửa phòng. Tiếng mở cửa chính lạch cạch vang lên, ngay sau đó là giọng nói của một người đàn ông truyền vào.

Giọng anh ta khá lớn, đủ để ba người trong phòng nghe rõ mồn một: "Tiểu Ý, chẳng phải em bảo hôm nay đi mua sắm với Kỷ Ninh Ninh nên mới từ chối lời mời ăn tối của anh sao? Sao giờ này đã về nhà rồi?"

Ngay sau đó là giọng của Tần Ý: "Ninh Ninh đột nhiên thấy không khỏe, chỗ tụi em dạo phố lại gần đây nên em đưa cậu ấy về nghỉ ngơi."

"Người ở trong phòng là cô ấy à? Đôi giày này... cả cái túi xách này nữa, đều là của cô ấy sao?"

"Ừm, cậu ấy đang ngủ trong phòng, anh nói nhỏ một chút."

Sau khi Tần Ý nói vậy, giọng người đàn ông mới hạ xuống.

Mặc Tinh khẽ cau mày, hạ thấp giọng hỏi Kỷ Ninh Ninh: "Bạn trai của cô Tần cảm giác cứ kỳ lạ thế nào ấy... Anh ta đang kiểm tra đột xuất đấy à?"

Kỷ Ninh Ninh cũng thì thầm đáp lại: "Thú thực là ấn tượng của tôi về anh ta cũng bình thường thôi, nhưng ba của Tần Ý có vẻ rất hài lòng, cứ liên tục tác hợp hai người họ." 

"Tần Ý thì vẫn còn đang phân vân, nhưng người đàn ông đó tỏ ra rất ân cần, điều kiện bản thân cũng tốt, nghe nói là du học sinh tốt nghiệp trường danh tiếng, năng lực làm việc cũng ổn." 

"Thế nên cậu ấy định cứ tìm hiểu thử xem sao, nếu thực sự không hợp thì mới tính chuyện chia tay."

Mặc Tinh: "Bản thân cô Tần điều kiện vốn đã rất tốt, người theo đuổi chắc chắn không ít chứ."

Kỷ Ninh Ninh gật đầu, khẽ thở dài: "Nhưng cái tính của Tần Ý ấy mà, học tập hay công việc đều xuất sắc, chỉ riêng chuyện tình cảm là cực kỳ chậm chạp và trì độn." 

"Trước đây cậu ấy cũng từng quen hai ba người bạn trai, nhưng cuối cùng họ đều bảo cậu ấy quá lạnh lùng rồi chia tay." 

"Giờ tuổi tác cậu ấy cũng... À thôi, tóm lại là ba cậu ấy giục gắt quá, đối tượng này ông lại ưng ý nên cậu ấy cứ tạm làm quen vậy."

Tiếng trò chuyện ngoài phòng khách vẫn loáng thoáng truyền vào, nhưng vì họ đã hạ giọng nên không còn nghe rõ nội dung nữa.

Mặc Tinh nhìn quanh phòng khách một lượt, không thấy có gì bất thường, bèn hỏi Kỷ Ninh Ninh: "Cô có ảnh của bạn trai cô ấy không? Cho tôi xem mặt mũi anh ta thế nào."

Kỷ Ninh Ninh lấy điện thoại ra, mở một bức ảnh rồi đưa qua. Mặc Tinh nhận lấy, cùng Mục Huyền Thanh xem chung.

Người đàn ông trong ảnh trông trạc tuổi Tần Ý, cao hơn cô nửa cái đầu, hai người đứng cạnh nhau trông cũng khá đẹp đôi. 

Tuy nhiên, Mặc Tinh nhìn đi nhìn lại vẫn thấy có một sự lạc lõng đầy vi diệu, nhưng nhất thời lại không nói rõ được là bất thường ở điểm nào.

Mục Huyền Thanh, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng: "Họ trông rất giống nhau."

Được anh nhắc nhở, Mặc Tinh mới giật mình nhận ra: "A, đúng thật! Mắt và mũi rất giống."

Kỷ Ninh Ninh kinh ngạc: "Thế sao? Sao tôi lại không nhận ra nhỉ?"

Mặc Tinh trả lại điện thoại, gợi ý: "Cô thử che miệng và tai lại, chỉ nhìn mắt với mũi thôi, rồi tự hình dung lúc cô Tần tẩy lớp trang điểm mắt đi mà so sánh xem."

Kỷ Ninh Ninh làm theo lời cậu, quan sát kỹ rồi khẽ thốt lên: "Đúng thật này! Mỗi lần gặp anh ta, Tần Ý đều trang điểm, tôi hoàn toàn không nhận ra."

Mục Huyền Thanh bổ sung thêm: "Nếu cô Tần không để tóc mái, thì dáng mặt của hai người họ cũng có nét tương đồng."

Kỷ Ninh Ninh thử đối chiếu lại trong đầu rồi gật đầu lia lịa: "Mục tổng, mắt anh tinh tường thật đấy! Không ngờ hai người họ lại giống nhau đến thế, chẳng lẽ đây chính là tướng phu thê trong truyền thuyết sao?"

Mặc Tinh lại giơ một ngón tay trỏ lên lắc lắc: "Không phải, cái gọi là tướng phu thê mà mọi người thường nói, thực chất là do đôi bên chung sống lâu ngày nên ảnh hưởng lẫn nhau, dần dà hai người sẽ có những động tác nhỏ và biểu cảm tương tự, từ đó tạo cảm giác giống nhau." 

"Nhưng trường hợp của cô Tần và bạn trai cô ấy hoàn toàn là giống nhau bẩm sinh. Đúng rồi, bạn trai cô ấy tên là gì?"

Kỷ Ninh Ninh ngẫm nghĩ: "Hình như là... Tần Tư Hồng thì phải."

Mặc Tinh lại một lần nữa hơi ngạc nhiên: "Cũng họ Tần sao?"

Kỷ Ninh Ninh lại thở dài: "Đây cũng là điểm mà ba của Tần Ý đặc biệt hài lòng." 

"Tần Ý là con gái độc nhất trong nhà, ý của ba cậu ấy là tìm người cùng họ thì sau này con cái vẫn là người nhà họ Tần, khỏi mất công tranh cãi chuyện họ tên cho mệt người."

Mặc Tinh nghe xong chỉ biết cạn lời, nhưng dù sao đó cũng là chuyện nhà người ta, một người ngoài không thân thiết như cậu tự nhiên không tiện bình luận gì.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng cửa chính mở ra rồi đóng lại, ngay sau đó cửa phòng khách phụ cũng có tiếng gõ.

"Ninh Ninh, mọi người có thể ra ngoài được rồi."

Kỷ Ninh Ninh mở khóa, đẩy cửa bước ra, Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh theo sát phía sau.

Tần Ý lại một lần nữa chân thành xin lỗi hai người Mặc Tinh.

Mặc Tinh xua tay ra hiệu không sao: "Để tôi xem qua nhà cô trước đã."

*

Căn hộ này có tổng cộng ba phòng ngủ, hai phòng khách và hai ban công. Phòng khách chính và phòng ăn được ngăn cách bởi một kệ trưng bày, phòng ăn thông với bếp mở và ban công phụ. 

Ba phòng ngủ lần lượt là phòng chính, phòng khách phụ và một phòng để quần áo, phòng chính thông với ban công lớn, không gian khá rộng rãi.

Mặc Tinh lần lượt xem qua từng ngóc ngách nhưng không thấy có điểm gì bất thường. Cho đến khi bước vào phòng để quần áo, cậu nhìn thấy ở góc sâu nhất có ngăn ra một khoảng rộng tầm hai mét vuông, được che chắn bằng một tấm rèm.

"Chỗ đó là..."

"À, chỗ đó thờ bài vị của mẹ tôi."

Tần Ý tiến lên kéo rèm ra, để lộ một bàn thờ nhỏ bên trong, phía trên đúng là có đặt bài vị và đồ cúng, trong bát hương còn cắm ba chân nhang.

Mặc Tinh cảm thấy rất kỳ lạ: "Sao lại đặt bài vị ở đây? Lại còn thắp hương nữa, không nguy hiểm sao?"

Tần Ý có chút ngượng ngùng, giọng nói cũng nhỏ đi: "Là ba tôi tìm người xem vị trí, mà tôi thì lại rất muốn bố trí một phòng để đồ, nên là..." 

"Rèm này dùng vật liệu chống cháy, không quá nguy hiểm đâu. Hơn nữa tôi chỉ thắp hương vào mồng một và ngày rằm, cũng luôn rất cẩn thận."

Mặc Tinh gật đầu, do dự một lát rồi vẫn hỏi: "Có thể cho tôi hỏi về tình hình lúc mẹ cô qua đời không..."

Tần Ý cũng không quá đau buồn, chỉ thu lại nụ cười rồi đáp: "Mẹ tôi qua đời vì xuất huyết não đột ngột vào năm tôi mười sáu tuổi, cũng đã hơn mười năm rồi."

Mặc Tinh quay lại phòng khách nhìn về phía cửa chính, cuối cùng nói với Tần Ý: "Tôi không thấy điều gì bất thường trong nhà cô cả, nhà cô rất sạch sẽ."

Tần Ý hơi thất vọng nhưng vẫn lịch sự cảm ơn: "Thật làm phiền thầy Mặc quá, bắt cậu phải chạy một chuyến thế này."

Mặc Tinh mỉm cười, lại bảo: "Đừng vội, tôi vẫn chưa nói hết. Bình thường cô cảm thấy có điều bất thường là vào khoảng thời gian nào?"

Tần Ý suy nghĩ một chút rồi khẳng định: "Đều là sau chín giờ tối."

Mặc Tinh quay sang hỏi Kỷ Ninh Ninh: "Cô nói cô Tần sang nhà cô ở cũng không thoát được, vậy lúc đó cô có cảm thấy gì lạ không?"

Kỷ Ninh Ninh lắc đầu: "Tôi hoàn toàn không thấy gì cả, thực ra tôi cũng từng đến đây ở cùng Tần Ý rồi, cũng không hề có cảm giác đó."

Mặc Tinh nhìn lại Tần Ý: "Vậy cô Tần, trên người cô có món đồ nào thường xuyên đeo mà không rời thân không?"

"Có." Tần Ý lôi từ trong áo ra một miếng ngọc bình an đeo trước ngực: "Đây là món đồ tôi bốc được trong lễ thôi nôi, mẹ tôi nói nó mang ngụ ý tốt lành nên bảo tôi cứ đeo mãi."

Mặc Tinh chỉ liếc qua một cái rồi ngăn lại: "Không cần tháo xuống đâu."

Tần Ý lộ rõ vẻ lo lắng: "Là miếng ngọc này có vấn đề sao?"

Nhưng Mặc Tinh lại lắc đầu: "Giờ vẫn chưa nói trước được, nếu cô đều cảm thấy bất thường sau chín giờ tối, vậy để sau chín giờ tôi sẽ xem lại."

Hiện tại còn khá lâu mới đến chín giờ, Mặc Tinh từ chối lời mời ở lại của Tần Ý, chuẩn bị cùng Mục Huyền Thanh ra ngoài tìm chỗ nào đó giết thời gian. Dù sao cứ ở mãi với hai cô gái mà không có chủ đề gì để nói thì cũng hơi ngại ngùng.

Lúc Tần Ý tiễn hai người ra cửa, Mặc Tinh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hỏi cô: "Cô Tần, mạo muội hỏi một câu, hiện tại cô đang làm việc tại công ty nhà mình sao?"

Tần Ý ngẩn người nhưng vẫn gật đầu: "Đúng vậy, sau khi tốt nghiệp tôi vẫn luôn luân chuyển qua các bộ phận để làm quen với nghiệp vụ công ty. Dù sao thì nếu không có gì ngoài ý muốn, sau này tôi phải tiếp quản sản nghiệp của ba tôi."

Mặc Tinh không hỏi thêm gì nữa, cũng không để cô tiễn xa, cậu cùng Mục Huyền Thanh bước vào thang máy rồi vẫy tay chào tạm biệt cô.

*

Hai người lái xe rời đi, tìm một khách sạn gần đó thuê một phòng, dự định hơn tám giờ sẽ quay lại nhà Tần Ý.

Vừa vào phòng, Mặc Tinh đã ngồi xuống sofa lật xem thực đơn của khách sạn. Mục Huyền Thanh đi rửa tay xong, rót hai ly nước mang lại cho cậu.

"Em đã có dự tính trong lòng rồi phải không?"

"Cũng có một vài suy đoán." Mặc Tinh ngẩng đầu cười, nhận lấy ly nước uống một hơi hết nửa cốc.

Mục Huyền Thanh thấy cậu bình thản như vậy liền thả lỏng ngồi xuống bên cạnh: "Xem ra không có gì nguy hiểm."

"Ừm, đại khái là vậy." Mặc Tinh tùy ý gật đầu: "Thực ra mọi sự nguy hiểm đều chỉ tập trung trên người một mình cô Tần thôi."

Mục Huyền Thanh lấy điện thoại ra, vừa xem vừa nói: "Lúc nãy khi em đang bận, anh có nhờ người tìm hiểu sơ qua tình hình của Nhật Hằng. Công ty đó năm xưa là do ông ngoại của cô Tần tay trắng dựng nên cơ đồ." 

"Ba cô Tần vốn là nhân viên kỳ cựu, sau đó được đề bạt rồi kết hôn với mẹ cô ấy. Sau khi vị chủ tịch cũ nghỉ hưu, công ty chuyển giao cho hai vợ chồng họ cùng quản lý." 

"Hơn mười năm trước, mẹ cô Tần qua đời, từ đó ba cô ấy nắm giữ quyền hạn lớn của công ty. Nhưng đến giờ ông ta vẫn chưa tái hôn, cũng không có con riêng hay con ngoài giá thú nào được biết đến"

Mặc Tinh tỏ vẻ hứng thú hỏi: "Là thật sự không có, hay là giấu quá kỹ?"

"Chỉ cần ông ta có ý định nuôi dưỡng con riêng thì trong giới rất khó mà giấu được. Suốt thời gian dài như vậy không có chút tin tức nào truyền ra, khả năng cao là thật sự không có. Trừ khi ông ta hoàn toàn chẳng để tâm đến chuyện đó."

"Vậy thì sau này chắc chắn công ty sẽ để lại cho cô Tần rồi."

"Không phải sau này, mà hiện tại lẽ ra đã là như vậy rồi." Mục Huyền Thanh đính chính lại cách nói của Mặc Tinh.

"Thông thường mà nói, ông ngoại của cô Tần sẽ không chia cho con rể bao nhiêu cổ phần đâu, phần lớn vẫn sẽ để lại cho con gái mình. Mà mẹ của cô Tần chắc chắn cũng để lại toàn bộ cổ phần cho con gái." 

"Tuy bà ấy mất vì bệnh đột ngột, nhưng ở những gia đình như thế, họ thường lập di chúc từ rất sớm."

Mặc Tinh chớp chớp mắt: "Nói cách khác, hiện giờ người nắm giữ nhiều cổ phần nhất trong công ty chính là cô Tần?"

Mục Huyền Thanh gật đầu: "Đúng vậy, anh đoán cô ấy đã ủy quyền cho ba mình đại diện quản lý, dù sao lúc tiếp nhận cổ phần cô ấy mới có mười sáu tuổi." 

"Sau này kể cả khi đã trưởng thành, nhưng trước khi ba cô ấy chính thức nghỉ hưu, có lẽ mọi chuyện vẫn sẽ giữ nguyên trạng như vậy."

Mặc Tinh khẽ thở dài: "Tiền bạc ấy à, đúng là cội nguồn của bao nhiêu tội lỗi."

Mục Huyền Thanh nắm lấy một bàn tay của cậu, kéo lại gần môi khẽ hôn một cái: "Thế bao giờ em mới chịu ký tên vào thỏa thuận chuyển nhượng tài sản của anh đây?"

Mặc Tinh nhếch môi cười, cũng kéo tay Mục Huyền Thanh lại đặt xuống một nụ hôn: "Anh đã là người của em rồi, còn bận tâm ba cái chuyện tiền nong đó làm gì."

Mục Huyền Thanh xích lại gần hơn, chuyển sang ôm lấy cậu, trầm giọng dỗ dành bên tai: "Ít nhất cũng phải nhận lấy một nửa chứ." 

"Đó đều là tài sản trước hôn nhân, sau này chúng ta kết hôn rồi, vạn nhất gặp tình huống khẩn cấp, em muốn động vào cũng rất bất tiện. Em cứ nắm một nửa trong tay thì anh mới yên tâm được."

Mặc Tinh bị hơi thở của anh thổi vào tai làm cho ngứa ngáy, cậu rụt cổ lại, quay đầu hôn chụt một cái lên mặt anh: "Được rồi được rồi, nếu anh đã nói thế thì để anh yên tâm, về nhà anh cứ soạn một nửa ra đi, em ký."

Lúc này Mục Huyền Thanh mới nở nụ cười, anh đưa tay khẽ nâng cằm Mặc Tinh, hơi nghiêng đầu rồi đặt nụ hôn lên làn môi cậu.

___

Trước Tiếp