Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh

Chương 47: Sao nhí (12 - Kết): Soi lòng, tỏ chấp niệm, tìm đạo

Trước Tiếp

Viên Tư Dịch quỳ ngay trước mặt Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh. Mục Huyền Thanh nhấc chân đá thẳng vào ngực hắn ta, đá mạnh đến mức Viên Tư Dịch ngã ngửa, mông đập mạnh xuống đất.

Mặc Tinh bị dọa giật mình, vội giơ tay giữ lấy cổ tay Mục Huyền Thanh, khẽ gọi một tiếng: "Mục tổng."

Mục Huyền Thanh nghiêng đầu về phía Mặc Tinh, ghé tai thấp giọng nói: "Không sao đâu, tôi có giữ lực."

Dứt lời, anh lại lạnh lùng liếc nhìn Viên Tư Dịch: "Cứ việc gào to lên xem."

Viên Tư Dịch vốn đang ôm ngực ho sặc sụa, nghe câu này liền sợ đến mức cơn ho nghẹn lại trong cổ họng, nhưng không nhịn được, chỉ đành che miệng ho khẽ từng tiếng.

Mặc Tinh lo Mục Huyền Thanh đang tức giận sẽ không kiểm soát được, liền xen vào hỏi: "Cảnh của anh quay xong rồi à?"

Viên Tư Dịch vừa ho vừa gật đầu, đứt quãng đáp: "Chỉ... chỉ hai... cảnh thôi... đóng máy rồi..."

"Ở đây không tiện nói chuyện, lát nữa theo chúng tôi về khách sạn rồi nói tiếp." Nói xong, Mặc Tinh quay sang nhìn Trần Cương: "Bên dây cáp thì sao?"

Trần Cương lắc đầu: "Thợ vận hành dây cáp và nhân viên xung quanh đều nói chỉ thấy bùa giấy từ trên cao bay xuống, không ai biết nó từ đâu ra." 

"Hơn nữa, vị trí lá bùa dính vào lại rất cao, người thường không với tới được. Thợ tuy có nhìn thấy bùa, nhưng nghĩ là chuyện nhỏ nên không để ý. Ai ngờ bùa vừa dính vào là làm đứt luôn dây thép."

Mặc Tinh gật đầu, chuyện này thực ra cũng nằm trong dự liệu của cậu. Từ sự kiện ở núi Tiểu Hợp lần trước đã có thể nhìn ra, đối phương hành sự vô cùng kín kẽ, sẽ không dễ dàng để họ tìm ra manh mối.

Cậu kéo Mục Huyền Thanh đứng dậy, ra hiệu bằng ánh mắt cho Trần Cương: "Cứ đưa anh ta về khách sạn trước rồi nói."

Bên ngoài, đoàn phim vẫn đang rối ren bận rộn. Dù cũng có người thấy họ rời đi, nhưng diễn viên quay xong rồi rời trường quay sớm là chuyện bình thường, không ai nhận ra điều gì bất thường.

Cả nhóm trở về khách sạn, Mặc Tinh kéo Mục Huyền Thanh ngồi xuống, bắt Viên Tư Dịch đứng trước mặt chịu phạt.

"Tự khai đi, anh đã làm những gì."

Viên Tư Dịch rụt vai, dè dặt nhìn Mặc Tinh: "Tôi... tôi không làm gì cả, thật đấy. Tôi chỉ... chỉ tiết lộ cho người khác biết cảnh diễn mà cậu sắp quay thôi... chỉ vậy thôi, thật mà!" 

"Ban đầu người đó có đưa cho tôi một tấm thẻ gỗ nhỏ, bảo tìm cách đặt lên người cậu, nhưng hôm gặp mặt đầu tiên đã bị Mục tổng chặn lại, đến ngày khai máy tôi cũng không dám làm." 

"Sau đó người đó bảo tôi trả lại thẻ gỗ, chỉ hỏi tôi lịch quay cụ thể của cậu... Tôi thật sự không ngờ chuyện lại thành ra thế này..."

Từ sau khi tận mắt chứng kiến thủ đoạn của Mặc Tinh tại hiện trường quay, hắn ta không dám nảy sinh thêm bất kỳ tâm tư nào khác, chỉ sợ khai chậm một chút thôi là sẽ bị đối phương "xử lý".

Mặc Tinh lười nghe hắn ta tự bào chữa nội tâm, trực tiếp cắt ngang: "Người đó là ai? Nói trọng điểm."

"Tôi... tôi cũng không biết..." Viên Tư Dịch càng co rúm người lại: "Là... một thiên sư mà tôi quen trước đây..."

Hắn ta ấp úng kể một tràng dài, tóm lại là: Sự nghiệp xuống dốc nên hắn ta đi khắp nơi cầu thần bái Phật, có lần gặp một cao nhân bên ngoài một ngôi miếu. Ban đầu hắn ta nửa tin nửa ngờ, nhưng sau mấy lần được giúp đỡ thì dần tin hẳn. 

Đúng lúc bạn gái phải phá thai, hắn ta nghe theo lời người đó, nuôi chính đứa con của mình thành tiểu quỷ, sự nghiệp cũng từ đó dần khởi sắc. Nhưng lần này, người kia đột nhiên tìm đến, dùng chuyện nuôi tiểu quỷ để uy h**p, ép hắn ta ra tay đối phó với Mặc Tinh.

Mặc Tinh không muốn dây dưa thêm với Viên Tư Dịch, chỉ quay sang dặn Trần Cương: "Đêm nay anh trông chừng anh ta, ngày mai sau khi về Hải thị, tôi sẽ báo cho Cục 19 đến tiếp nhận người."

Viên Tư Dịch vừa nghe thấy thế đã hoảng loạn, dù không biết Cục 19 là cái nơi quái quỷ nào, nhưng rõ ràng là hắn ta sắp bị tống giam, thế là lại quỳ thụp xuống khóc lóc thảm thiết: "Mặc đại sư, tôi thật sự không muốn hại cậu mà! Tôi bị người ta ép thôi! Với lại tuy tôi có nuôi tiểu quỷ, nhưng tôi thề chưa từng làm hại ai cả..."

"Gào cái gì mà gào." Mặc Tinh lạnh lùng nhìn hắn ta: "Hiện tại chỉ có anh là từng gặp kẻ đó, anh nghĩ hắn sẽ để yên cho anh nhởn nhơ ở ngoài chắc?"

Viên Tư Dịch vốn chưa nghĩ sâu xa đến thế, giờ nghe Mặc Tinh nói vậy, toàn thân bỗng chốc lạnh toát.

Mặc Tinh tiếp tục: "Hơn nữa, loại tiểu quỷ ba hồn không vẹn mà anh nuôi chẳng giúp ích được gì cho anh đâu, trái lại còn vì cưỡng ép khóa hồn mà khiến anh vướng vào nhân quả, vận khí giảm sút." 

"Anh thấy sự nghiệp khởi sắc đều là do kẻ kia dùng thủ đoạn, mục đích là để có ngày dùng anh làm bia đỡ đạn. Giờ thì khẩu súng là anh đây không những chẳng được việc mà còn hỏng bét rồi, anh thử đoán xem hắn sẽ làm gì?"

Cọng rơm cuối cùng này đã đập tan chút hy vọng của Viên Tư Dịch, khiến hắn ta ngã quỵ xuống sàn, người nhũn ra như bùn.

"Muốn sống sót thì hợp tác tốt với Cục 19 để điều tra, sớm ngày lôi kẻ đó ra ánh sáng."

Mặc Tinh nói xong liền ra hiệu cho Trần Cương lôi Viên Tư Dịch ra ngoài.

*

Cuối cùng cũng đuổi được kẻ ngứa mắt đi, Mặc Tinh đứng dậy vươn vai một cái, rồi xoa xoa những chỗ bị dây cáp treo siết đau.

"Sớm biết cuối cùng phải tự mình bay thì ban nãy chẳng thèm thắt dây cáp làm gì, vừa khó chịu vừa tốn công."

Cậu nói đùa một câu để khuấy động bầu không khí, nhưng đáng tiếc là đôi lông mày của Mục Huyền Thanh vẫn nhíu chặt.

Mục Huyền Thanh trầm giọng nói: "Người nhắm vào em có nhiều thủ đoạn như vậy, kẻ mà Viên Tư Dịch gặp được, e rằng cũng chỉ là con tốt bị đẩy ra làm bình phong thôi."

Mặc Tinh lại chẳng quá bận tâm: "Dù sao cũng là một manh mối, cứ nắm lấy sợi dây này mà lần mò dần thôi."

Mục Huyền Thanh nhìn cậu, nghiêm túc hỏi: "Em có muốn gieo một quẻ không?"

Mặc Tinh hơi ngẩn ra, thấy Mục Huyền Thanh lo lắng như vậy, cậu đành ngồi xuống trở lại.

"Tôi đã gieo quẻ rồi, nhưng khi tính toán thông tin về người đó thì không ra quẻ." Cậu tỉ mỉ giải thích: "Trường hợp này rất hiếm gặp, chứng tỏ đạo hạnh của đối phương rất sâu, đã dùng cách nào đó để che giấu bản thân."

Không đợi Mục Huyền Thanh hỏi thêm, Mặc Tinh nói tiếp ngay: "Nhưng tôi đã tính cho chính mình, quẻ tượng không có cảnh báo gì, điều đó cho thấy trong thời gian ngắn kẻ kia không thể gây ra đe dọa lớn cho tôi."

Thấy Mục Huyền Thanh lúc này mới hơi thả lỏng, Mặc Tinh liền nháy mắt với anh, cười nói: "Hơn nữa, tôi còn có 'trạm sạc năng lượng' là anh đây mà." 

"Hiện tại linh khí trong không trung rất loãng, ban nãy tôi dùng Ngự Phong Quyết chỉ có thể trụ lại trên không được một chốc." 

"Kết quả là tiểu long mang theo một luồng khí của anh tới là tôi liền có thể ngự khí mà bay lơ lửng. Vậy nên, chỉ cần anh ở bên cạnh tôi, đối phương có dùng mưu kế gì tôi cũng chẳng sợ."

Mục Huyền Thanh hơi ngẩn người, anh cúi đầu nhìn chiếc nhẫn hình rồng trên ngón tay cái với vẻ đăm chiêu.

Mặc Tinh ngáp một cái, đứng dậy lần nữa: "Tôi đi tắm trước đây. Anh cũng nhanh lên đi, bận rộn cả nửa đêm rồi, dù không ngủ được thì cũng nên nằm nghỉ sớm."

Tuy hai người hiện tại ban đêm đều ngủ chung, nhưng Mặc Tinh không đề cập đến việc này, lúc đặt phòng Mục Huyền Thanh vẫn đặt dư cho cậu một phòng riêng.

Đợi đến khi Mặc Tinh tắm rửa sạch sẽ quay lại, Mục Huyền Thanh đã thu xếp xong xuôi, ngồi chờ trên giường.

Thấy cậu vào, anh vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình: "Lại đây, tôi xoa bóp cho em một chút để thả lỏng cơ bắp."

Mặc Tinh lập tức vui vẻ chạy tới nằm sấp xuống, cười híp mắt nói: "Tôi thật sự khá là nhớ tay nghề của anh đấy."

Mục Huyền Thanh đặt hai tay lên vai cậu, bắt đầu từ cổ vai, chậm rãi xoa bóp từng chút một, lực tay không nặng không nhẹ.

Được anh ấn bóp đến dễ chịu, Mặc Tinh nheo mắt ngáp một cái.

Mục Huyền Thanh đang xoa đến lưng cậu thì cúi người, ghé sát tai nói nhỏ: "Buồn ngủ thì cứ ngủ đi, cũng đến giờ em thường ngủ rồi."

Mặc Tinh mơ màng "ừ" một tiếng, lại nói thêm: "Chỗ eo thì anh ấn nhiều một chút, đeo dây cáp siết đau lắm."

Hai tay Mục Huyền Thanh trượt xuống eo cậu, dứt khoát vén áo ngủ của cậu lên một chút. Trên eo Mặc Tinh vẫn còn một vòng dấu hằn nhạt do dây cáp để lại, ánh mắt Mục Huyền Thanh khẽ tối đi, đưa tay men theo vết đó chậm rãi x** n*n.

Mặc Tinh bỗng khẽ run lên, cười nói: "Nhột."

Mục Huyền Thanh tăng thêm chút lực, từng chút một xoa tan phần cơ eo đang căng cứng. Đến khi anh xoa bóp xong một lượt, hơi thở Mặc Tinh đã đều đều, ngủ say lúc nào không hay.

Mục Huyền Thanh tắt đèn, nằm xuống bên cạnh Mặc Tinh, giơ tay lên lần nữa ngắm nhìn con rồng nhỏ trên ngón tay cái trái, hồi tưởng lại cảnh tượng tối nay khi tiểu long lao ra ngoài.

Thực ra trước đó anh vẫn không quá sốt ruột chuyện khống chế khí, cảm thấy chỉ cần sau khi đánh xong một bộ quyền có thể điều khiển được phần nào, đủ để ứng phó tình huống khẩn cấp là được. 

Nhưng chuyện hôm nay, nếu không có tiểu long, hậu quả quả thực khó mà tưởng tượng.

Lần đầu tiên, Mục Huyền Thanh nảy sinh một khát vọng mãnh liệt đến vậy đối với việc nắm vững một loại năng lực.

Thế nhưng, những việc huyền diệu như vậy lại không phải thứ có thể học là dùng được.

Muốn dẫn khí, trước hết phải hỏi đạo.

Đạo của anh là gì, chấp niệm của anh lại ở đâu...

Mục Huyền Thanh buông tay xuống, lặng lẽ nhắm mắt lại.

Đêm dần sâu, bên ngoài phim trường vẫn còn không ít đoàn làm phim quay thâu đêm, nhưng khách sạn đã chìm trong tĩnh lặng.

Mặc Tinh đang ngủ bỗng bị một luồng khí mát lạnh đánh thức.

Cậu mơ mơ màng màng hé mắt, cảm nhận kỹ một lát, mới phát hiện mình đang bị Mục Huyền Thanh ôm trọn trong lòng. 

Áo ngủ của cậu lúc ngủ bị cọ xêch lên một chút, lộ ra phần eo, áo ngủ của Mục Huyền Thanh có lẽ không buộc chặt, Mặc Tinh có thể cảm nhận rõ lưng eo mình áp sát vào người anh, luồng sát khí chính là từ đó truyền sang.

Khóe môi Mặc Tinh khẽ cong lên không tiếng động, cậu nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ.

☆★

Sáng hôm sau, khi Mặc Tinh tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy khe khẽ.

Cậu ngồi dậy vươn vai, xuống giường về phòng mình rửa mặt thay đồ. Hôm nay họ bay chuyến bay sáng về Hải thị, hai người đã nói trước là không cần tập luyện buổi sáng.

Mặc Tinh vừa thu dọn hành lý xong thì nghe tiếng chuông cửa vang lên. Mở cửa ra, cậu thấy Đường Tân Chính và Mục Huyền Thanh đứng ngoài. 

Cậu lại nhìn về phía sau Đường Tân Chính, nhưng không thấy linh hồn của Nhạn An đâu.

Thấy động tác này của cậu, Đường Tân Chính liền nói: "Tôi đã cho tiểu An đi chỗ khác rồi, có vài chuyện..."

Mặc Tinh gật đầu, mời hai người vào phòng rồi bảo họ ngồi xuống.

Đường Tân Chính rõ ràng rất bất an, ông ngồi trên sofa, cúi đầu trầm ngâm hồi lâu, mãi đến khi lấy hết can đảm mới ngẩng lên nhìn Mặc Tinh, do dự nói: "Cậu Mặc, tôi nhớ trong chương trình lần trước, cậu từng nói rằng con người khi chết vì có chấp niệm nên ba hồn mới không tan."

Mặc Tinh lại gật đầu: "Nếu ông muốn hỏi về tiểu An, thì chấp niệm của cậu bé hẳn chính là bộ phim này của ông."

"Đúng, tôi biết." Đường Tân Chính gật đầu, rồi bỗng lộ vẻ rối rắm: "Tôi chỉ là chợt nghĩ tới... đợi khi bộ phim này của tôi quay xong và công chiếu, tiểu An có phải sẽ..."

Mặc Tinh lặng lẽ nhìn ông, nhìn đến mức Đường Tân Chính bắt đầu bối rối, cuối cùng suy sụp tựa người vào sofa.

Mặc Tinh nói chậm rãi: "Tiểu An đã chết rất nhiều năm rồi."

Sắc mặt Đường Tân Chính đau đớn: "Tôi biết."

"Nhiều năm như vậy mà ba hồn của cậu bé vẫn chưa tan, đủ thấy chấp niệm đối với bộ phim của ông sâu đến mức nào."

Đường Tân Chính đưa tay che mặt. Khoảng thời gian này được gặp lại tiểu An khiến ông vui mừng quá mức, chưa từng nghĩ xa hơn.

 Mãi đến tối qua, khi thấy Mặc Tinh ra tay, ông mới chợt nhớ lại những điều từng nghe trong chương trình trước đó.

Mặc Tinh dịu giọng nói: "Nếu ông vì muốn giữ tiểu An lại mà từ bỏ bộ phim này, tiểu An thật sự sẽ vui sao?"

Đường Tân Chính vùi mặt trong lòng bàn tay rất lâu, rồi mới ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi, nở nụ cười vừa bi thương vừa nhẹ nhõm: "Tôi hiểu rồi, tôi sẽ cố gắng hoàn thành thật tốt bộ phim này, cũng sẽ trân trọng quãng thời gian còn có thể ở bên tiểu An."

Ông đứng dậy, cúi người thật sâu trước Mặc Tinh: "Cậu Mặc, thật sự vô cùng cảm ơn cậu, đã giúp tôi khép lại nỗi tiếc nuối năm đó."

Mặc Tinh cũng đứng lên đỡ ông dậy: "Ông khách sáo rồi."

"Thật ra năm đó, tôi đã chuẩn bị tinh thần sẽ nhận nuôi tiểu An sau khi quay xong bộ phim." Nói đến đây, Đường Tân Chính mỉm cười nhẹ nhõm: "Chỉ là tôi và thằng bé không có duyên phận, mong rằng kiếp sau nó sẽ đầu thai vào một gia đình tốt."

Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh cùng đưa Đường Tân Chính về phòng, rồi lại cùng nhau kéo vali đi về phía thang máy.

Xung quanh không có ai, Mục Huyền Thanh bỗng hạ giọng hỏi: "Chấp niệm... rốt cuộc là gì?"

Mặc Tinh mỉm cười nhàn nhạt:  "Đại khái là một điểm mà không có đạo lý nào có thể thông suốt được."

Cậu chớp mắt với Mục Huyền Thanh: "Trên mạng chẳng có câu nói thế này sao—— Đạo lý thì tôi đều hiểu, nhưng đến lúc gặp chuyện này, trái tim tôi nó không chịu nghe đạo lý."

Mục Huyền Thanh nhìn cậu, đáp: "Nhưng chẳng phải 'Đạo' của em rất có đạo lý sao? Thế giới hòa bình, quốc thái dân an."

Mặc Tinh bật cười, lắc đầu nói: "Đạo lý chỗ nào chứ, thế giới hòa bình vốn dĩ đã là điều rất khó đạt được rồi."

Mục Huyền Thanh trầm ngâm một lát, rồi nói: "Vậy nên em giống Địa Tạng Vương Bồ Tát, địa ngục không trống, thề không thành Phật?"

(*)Địa ngục không trống, thề không thành Phật: là lời nguyện cao cả của Bồ Tát Địa Tạng: Địa ngục chưa trống rỗng (chúng sinh chưa được cứu độ hết), tôi thề không chứng đắc quả vị Phật. Đây là biểu tượng của lòng đại bi, đại hiếu, nguyện cứu vớt tất cả chúng sinh lầm than, đau khổ trong 6 cõi luân hồi, đặc biệt là những linh hồn bị đọa vào Địa ngục, cho đến khi mọi người đều được giác ngộ, giải thoát.

Nghe vậy, Mặc Tinh cười khẽ một hồi lâu, rồi mới nghiêm lại, nói: "Tôi không phải Bồ Tát, tôi không độ người. Tôi tu Đạo của tôi, chuyện của người khác liên quan gì đến tôi."

Nhìn dáng vẻ rạng rỡ của cậu, Mục Huyền Thanh bỗng cảm thấy sâu trong thâm tâm mình có thứ gì đó vừa khẽ lay động.

___

Trước Tiếp