Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dưới sự tấn công dồn dập của những con rối gỗ, trong lòng Mặc Tinh chợt trở nên sáng suốt—— Cậu đã trúng kế.
Chẳng trách trước đó cậu không sao nghĩ thông được rốt cuộc trận pháp kép kia dùng để làm gì, giờ thì cậu đã có đến chín phần nắm chắc rằng mục đích chính là dẫn cậu lộ diện.
Việc Mạc Thuần trốn thoát ở núi Tiểu Hợp tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, nhất định là có người âm thầm giúp đỡ cô ta.
Cô ta một đường chạy l*n đ*nh núi, hẳn là bị kẻ đó lừa gạt, tưởng rằng khởi động trận pháp là có thể tự cứu mình, nào ngờ lại trực tiếp khiến bản thân bị trùng hóa. Mà sự trùng hóa ấy lại kích hoạt tầng thứ hai của trận không gian bán phong bế.
Nếu chỉ có Mạc Thuần trùng hóa, tổ ba hoàn toàn có thể tự xử lý, chưa chắc đã phải gọi Mặc Tinh tới. Nhưng một khi xuất hiện trận không gian bán phong bế, Cục 19 nhất định sẽ cầu viện Mặc Tinh đang ở Ngô thị.
Dù sao thì có quá nhiều dân thường bị nhốt trong núi Tiểu Hợp, bắt buộc phải nhanh chóng phá trận để khống chế tình hình, không cho phép họ chậm rãi nghĩ cách.
Mà sở trường của Mặc Tinh lại là các loại suy tính, đo lường, vì vậy gọi cậu tới hỗ trợ dĩ nhiên là lựa chọn tốt nhất.
Vì Mặc Tinh đã xuất hiện, nên để phá trận cho nhanh, cậu nhất định sẽ ra tay đối phó với Mạc Thuần. Đối phương dường như hiểu rất rõ về cậu, thậm chí còn đoán được cậu sẽ dùng thủ đoạn nào.
Chỉ cần như vậy thôi, bày thêm một trận phong bế nữa là có thể cô lập Mặc Tinh - kẻ vừa tiêu hao sức lực rất lớn, rồi nhân cơ hội đó tiêu diệt cậu trong một đòn.
Vừa giao đấu dây dưa với đám rối gỗ, trong lòng Mặc Tinh vừa không khỏi thấy kỳ lạ, rốt cuộc cậu đã đắc tội với ai, mà đối phương phải dốc công dốc sức tính toán cậu đến mức này?
Phải biết rằng, ba tầng trận pháp liên tiếp xuất hiện này không phải là thứ có thể bố trí tùy tiện, mà nhất định đã được chuẩn bị từ rất lâu.
Đặc biệt là trận pháp kép kia, hơn sáu mươi trận cơ trên núi Tiểu Hợp, không thể nào được thiết lập xong chỉ trong một đêm.
Điều đó cho thấy, hoặc là kẻ đứng sau hận Mặc Tinh thấu xương, sớm đã giăng bẫy chỉ để lấy mạng cậu, hoặc là bộ liên hoàn trận này vốn được dùng cho việc khác, nhưng sự tồn tại của Mặc Tinh sẽ phá hỏng đại sự của hắn, nên hắn đành chuyển mục tiêu, dùng trước để đối phó với cậu.
Mặc Tinh nghiêng về khả năng thứ hai hơn, bởi cậu thực sự không thể nghĩ ra ai lại có thể ôm mối hận với mình dai dẳng đến vậy.
Hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến Mạc Thuần. Rõ ràng Mạc Thuần cực kỳ tin tưởng người kia, nên mới không chút do dự chạy lên núi khởi động trận pháp.
Nghĩ như vậy, rất có thể mẫu cổ và tử cổ ăn vận khí trên người cô ta chính là do người đó đưa cho. Mà việc Mặc Tinh phá hỏng chuyện của Mạc Thuần, có lẽ cũng gián tiếp làm hỏng một bố cục quan trọng nào đó của kẻ kia.
Ngoài ra, trong lòng Mặc Tinh còn mơ hồ cảm thấy, rất có thể người đó biết không ít về tình hình của Mục Huyền Thanh. Bằng không thì làm sao mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy, ngay cả các trận cơ ở đây cũng được bảo hộ đặc biệt?
Xâu chuỗi trước sau mọi manh mối, có thể suy đoán bước đầu rằng kẻ đó rất có khả năng đang lẫn trong giới Thiên Sư, thậm chí còn có thể là một trong những cố vấn của Cục 19.
Đầu óc Mặc Tinh vẫn vô cùng tỉnh táo. Giữa lúc né tránh các đòn tấn công dồn dập của đám rối gỗ, cậu vẫn nhanh chóng sắp xếp lại mọi việc trong đầu, chỉ tiếc là cơ thể lúc này thật sự không chịu nổi nữa.
Sau khi khó khăn lắm mới phá hủy được hai con rối gỗ, tay chân cậu bắt đầu run rẩy nhẹ, bước chân loạng choạng, ngay cả thanh kiếm gỗ đào trong tay cũng nặng đến mức gần như không cầm vững.
Trong lòng cậu cười khổ, xem ra cửa ải này đúng là không dễ vượt qua, quả nhiên là một quẻ đại hung.
Lại một lần nữa dùng kiếm gỗ đào đỡ ba cánh tay gỗ, Mặc Tinh lăn mình tránh được một đòn hợp kích nguy hiểm.
Khi đứng dậy trở lại, cậu lẩm bẩm: "Lấy hiểm làm đường sống... Không còn cách nào khác, đành phải đi nước cờ mạo hiểm vậy."
Mười con rối gỗ tuy có lối tấn công đơn điệu, máy móc, nhưng Mặc Tinh chỉ liếc mắt đã nhìn ra chúng đang vận hành theo một loại trận pháp nào đó.
Vì thế, ngay từ lúc còn đủ thể lực, cậu đã ra tay trước, phá hủy hai điểm then chốt, để về sau còn có thể liên tục tìm ra sơ hở trong thế công của chúng mà thoát thân.
Nhưng viện binh bên ngoài không vào được, cứ tiếp tục né tránh mãi cũng không phải kế lâu dài. Thà liều một phen, dù có hai bên cùng bị thương, cũng còn hơn để một mình cậu bị kéo chết tại đây.
Ngay khi Mặc Tinh đã hạ quyết tâm, lấy ra cây trâm bạch ngọc, chuẩn bị dùng chiêu "tổn địch một nghìn, tự hại tám trăm", thì bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, tiếp đó là hàng loạt tiếng "ầm ầm" nối tiếp nhau.
Giữa lúc bận rộn, Mặc Tinh liếc mắt nhìn qua, suýt chút nữa thì kinh hãi đến quên cả né đòn—— Mục tổng, anh ấy vậy mà...!
Cú sốc này khiến cậu mất đi nhịp điệu, cơ thể vốn đang cố gắng chống đỡ như thể bị mất hết sức lực ngay lập tức, chân mềm nhũn và ngã xuống đất. Hai con rối gỗ đang truy đuổi cậu lập tức xông đến, nắm đấm gỗ cứng giáng xuống cơ thể cậu.
Mặc Tinh thầm thở dài—— Vậy mà lại vì nhìn Mục tổng mà bị kẻ địch đánh trúng, chuyện này nhất định sẽ trở thành lịch sử đen suốt đời của cậu!
Thế nhưng, đúng lúc hai nắm đấm kia chỉ còn cách cậu vài centimet, Mặc Tinh chợt thấy một luồng sát khí từ bên hông lao tới, xuyên thẳng qua hai con rối gỗ trước mặt, hất chúng văng ra xa mấy mét, rồi ngay sau đó nổ tung thành từng mảnh vụn.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bóng hình xuất hiện trong tầm mắt của Mặc Tinh.
Cảnh tượng này quen thuộc đến mức khiến khóe môi cậu không nhịn được mà cong lên—— Mục tổng đúng là rất đáng tin cậy.
Ngay sau đó, Lưu Thường An cũng dẫn theo thuộc hạ xông vào quảng trường, chặn lại sáu con rối gỗ còn lại.
Mặc Tinh cuối cùng cũng yên tâm, dứt khoát nhắm mắt, thả lỏng cơ thể rồi ngả người xuống đất, cậu thật sự mệt đến kiệt sức rồi.
Chỉ là, trước khi lưng cậu kịp chạm đất, đã có một cánh tay vươn tới, vững vàng đỡ lấy cậu.
Mặc Tinh mở mắt ra, đối diện là đôi mắt đen nhánh tràn đầy lo lắng. Trong lòng cậu bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ chẳng đâu vào đâu, thì ra mắt của Mục tổng là màu đen thuần hiếm thấy sao?
Đẹp thật đấy, thuần khiết hệt như sát khí của anh ấy... chỉ là hay cau mày quá, giữa mày đã có nếp nhăn rồi, thế này không ổn.
Mục Huyền Thanh nửa quỳ trên đất, một tay đỡ lấy Mặc Tinh, thấy cậu đã mở mắt mà vẫn không nói gì, giọng hỏi thăm cũng bất giác nhẹ xuống: "Bị thương ở đâu? Có đứng dậy được không?"
Lúc này tay chân Mặc Tinh mềm nhũn, ngay cả nhúc nhích cũng chẳng muốn. Vừa thoát chết trong gang tấc, lại còn được chính "đối tượng mà cơ thể mình lựa chọn" cứu, tâm trạng phấn khởi khiến đầu óc cậu có chút đờ ra.
Không hiểu vì sao, một cảnh trong truyện đồng nhân văn cậu đọc mấy hôm trước đột ngột hiện lên trong đầu, chưa kịp suy nghĩ cậu đã buột miệng nói ra câu đó.
"Pin cạn rồi, phải được anh hôn hôn sạc điện thì mới đứng dậy nổi."
Lời vừa dứt, cả hai người đồng thời sững sờ.
Mặc Tinh thầm cắn lưỡi, hối hận vì mình đã nói năng không suy nghĩ.
Nhìn vẻ mặt ngẩn ra của Mục tổng, xong rồi—— hình tượng cao nhân đắc đạo mà cậu vừa khó khăn lắm mới dựng lên chắc chắn đã sụp đổ không còn mảnh nào, đồng nhân văn hại người thật mà!
Đúng lúc cậu đang vắt óc nghĩ xem nên nói gì cho qua chuyện, thì bỗng thấy Mục Huyền Thanh hiếm hoi khẽ cong môi cười.
Ngay sau đó, đôi môi nhạt màu, dáng dấp hoàn mỹ ấy chậm rãi tiến lại gần cậu...
Mặc Tinh kinh hãi mở to mắt, nhịp tim cũng bắt đầu tăng nhanh không kiểm soát.
Ơ ơ ơ? Thật sự sẽ hôn sao? Vậy mình có nên nhắm mắt lại không?
Mặc Tinh còn đang giằng co giữa việc có nên nhắm mắt hay không, thì môi của Mục Huyền Thanh đã hạ xuống, nhẹ nhàng áp lên trán cậu, mềm mại vô cùng, giống hệt lần trong mơ kia.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một lượng lớn sát khí mát lạnh cũng tràn vào, tưới nhuần thân thể vừa bị tiêu hao quá mức của cậu.
Mặc Tinh thoải mái nheo mắt lại, tay đã dần khôi phục sức lực không nhịn được mà giơ lên đặt lên cánh tay của Mục Huyền Thanh. Ừm, xem ra truyện đồng nhân... vẫn có thể đọc nhiều hơn một chút...
Mục Huyền Thanh rất nhanh đã ngẩng đầu lên, lần này trong giọng nói còn mang theo chút ý cười: "Được sạc điện rồi chứ?"
Mặc Tinh rụt tay lại, gãi gãi lên má: "Cũng... cũng tạm ổn thôi."
Dưới sự đỡ giúp của Mục Huyền Thanh, cậu đứng dậy, nhìn thấy tổ ba đã gần như giải quyết xong mấy con rối gỗ kia.
Mục Huyền Thanh lại nói: "Để tôi đỡ em ra xe ngồi đợi họ."
Mặc Tinh gật đầu, dựa nửa người vào anh, tận hưởng đãi ngộ được dìu đỡ hiếm hoi này.
Hai người vừa xoay người, liền thấy Vệ Húc đứng phía sau, mặt đỏ bừng, lúng túng hỏi: "Cậu Mặc có bị thương không? Tôi có thể xử lý tạm mấy vết thương ngoài da cho cậu trước..."
Mặc Tinh lắc đầu, vừa chậm rãi đi về phía xe vừa nhìn cậu ta một cách khó hiểu: "Sao mặt cậu đỏ thế?"
Bị hỏi vậy, mặt Vệ Húc lại đỏ thêm mấy phần, nhưng nhiệm vụ của cậu ta là chăm sóc cho Mặc Tinh, cũng không tiện rời đi, chỉ đành nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, tôi không cố ý nhìn đâu. Tôi quên mất là hai người đã chính thức công khai trên mạng rồi..."
Mặc Tinh hơi sững lại—— Thực ra chính cậu cũng đã quên mất chuyện đó. Sau đó cậu liếc trộm sắc mặt của Mục Huyền Thanh, thấy anh không có ý phủ nhận, liền âm thầm vui mừng, coi như ngầm thừa nhận luôn.
Ba người ngồi nghỉ trong xe chờ đợi. Khoảng hơn nửa tiếng sau, Lưu Thường An cũng tới. Trước tiên ông quan tâm hỏi thăm tình trạng của Mặc Tinh, thấy cậu chỉ kiệt sức chứ không bị thương mới yên tâm.
"Lần này thật sự nhờ có cậu Mặc ra tay giúp đỡ, nếu núi Tiểu Hợp bị phong bế quá tám tiếng, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa." Lưu Thường An chân thành nói lời cảm ơn: "Phần hậu sự bên này để chúng tôi xử lý là được, cậu mau về nghỉ ngơi đi."
Nhưng Mặc Tinh lại lắc đầu, ngước mắt liếc về phía tài xế. Lưu Thường An hơi khựng lại, rồi hiểu ý, liền cho tài xế rời đi, để Vệ Húc lái xe.
Trong xe chỉ còn lại bốn người, lúc này Mặc Tinh mới lên tiếng: "Chuyện lần này, rất có thể là nhằm vào tôi."
Cậu đem những suy đoán về đầu đuôi nguyên do trước đó nói lại cặn kẽ, chỉ là tạm thời không nhắc tới phỏng đoán về thân phận của kẻ đứng sau.
Lưu Thường An nghe xong thì cau mày: "Xem ra phải đào sâu điều tra thật rồi, đêm qua thẩm vấn Mạc Thuần, cô ta rất không hợp tác, những gì hỏi được cũng chẳng bao nhiêu."
Mục Huyền Thanh đột nhiên hỏi: "Cô ta còn sống không?"
Lưu Thường An đáp: "Vẫn còn thoi thóp một hơi, nhưng..."
Mặc Tinh hiểu ý, tiếp lời: "E là cho dù có tỉnh lại, cũng chỉ còn là kẻ ngốc thôi."
Lưu Thường An thở dài một tiếng.
Mặc Tinh lại nói tiếp: "Trận pháp kép và liên hoàn trận lần này được bố trí cực kỳ tinh xảo. Mà trận pháp lẫn rối gỗ đều là lĩnh vực mà tộc vu sư của nước Cổ Thù đặc biệt tinh thông."
"Trước đó trong vụ ác mộng của Du thiên vương, phía sau người fan cuồng kia cũng có phù chú của nước Cổ Thù, tà trận mà hắn bày ra, đến nay chúng ta còn chưa từng nghe qua. Tôi suy đoán hợp lý rằng, kẻ đứng sau rất có thể là cùng một người, ít nhất cũng có liên hệ với nhau."
Lưu Thường An xoa xoa giữa mày: "Lần trước Nghiêm Hân Hân chết là xong hết mọi chuyện, manh mối chúng tôi tra được cũng rất hạn chế. Phần này tôi sẽ báo cáo lên trên, nếu có tiến triển gì cũng sẽ báo cho cậu biết."
Vệ Húc và Lưu Thường An đưa hai người xuống chân núi. Mục Huyền Thanh lại đỡ Mặc Tinh về xe của mình, lái thẳng về khách sạn, rồi tiếp tục dìu cậu về phòng.
Thực ra Mặc Tinh có thể tự đi được, nhưng Mục Huyền Thanh đã sẵn lòng đỡ, cậu cũng vui vẻ dựa hẳn lên người Mục tổng.
Đợi cậu nhập mật mã mở cửa xong, Mục Huyền Thanh hỏi: "Ngồi sofa nghỉ một lát hay nằm lên giường, hay là..."
"Hay là?" Mặc Tinh thấy anh ngừng lại, khó hiểu quay đầu nhìn.
Mục Huyền Thanh khẽ nhướn mày: "Phục vụ Mặc đại sư tắm rửa thay đồ?"
"..." Mặc Tinh làm ngơ cảm giác nóng dần lên trên mặt, giả vờ bình tĩnh quay mặt đi: "Sofa thôi, tôi còn chưa ăn gì, phải gọi dịch vụ phòng trước đã."
Hai người rời khỏi nhà từ trước khi ăn sáng, trên đường về vừa rồi cũng chỉ gặm tạm chút lương khô Vệ Húc đưa cho, giờ cả hai đều đang đói.
Mục Huyền Thanh dìu cậu ngồi xuống sofa, đưa thực đơn tới tay cậu, lại rót cho cậu một cốc nước ấm.
"Tôi về trước đây, có việc gì thì nhắn WeChat cho tôi."
"Ừm." Mặc Tinh nâng cốc nước lên cảm ơn: "Làm phiền Mục tổng rồi, vài ngày tới buổi sáng chắc tôi không múa kiếm nổi đâu, anh tự tập nhé, có vấn đề gì thì cứ tới hỏi tôi."
Mục Huyền Thanh vốn đã đi về phía cửa, nghe vậy liền dừng lại, nửa xoay người, khẽ cười: "Có cần tôi cung cấp dịch vụ sạc điện hằng ngày không?"
Mặc Tinh: "..."
Cậu rất muốn nói "có", nhưng cuối cùng da mặt vẫn không đủ dày, chỉ giả ho một tiếng, giữ vẻ nghiêm túc cực kỳ đứng đắn mà nói: "Sạc nhanh thì để dành, lúc cạn pin hẵng dùng để cứu nguy là được."
☆★
Núi Tiểu Hợp bị phong tỏa gần nửa ngày, số du khách bị mắc kẹt hôm đó lên tới vài trăm người. Nhưng cuối cùng cũng không xảy ra chuyện gì, lại còn được kiểm tra sức khỏe miễn phí, nên sự việc cứ thế lặng lẽ trôi qua, không gây ồn ào lớn.
Dù không phải ai cũng tin vào lời giải thích "thí nghiệm trình chiếu" của phía chính phủ, nhưng nhiều lắm cũng chỉ bàn tán trong vài nhóm nhỏ.
Phản ứng dữ dội nhất là fan của Mạc Thuần. Suốt cả ngày hôm đó, họ liên tục tràn vào Weibo của Mạc Thuần và tài khoản chính thức của phòng làm việc, yêu cầu phía studio phải đòi lại công bằng, kiên quyết bảo vệ danh dự cho nữ thần.
Thế nhưng phòng làm việc cứ giả chết không phản hồi, mãi đến nửa đêm mới lặng lẽ đăng một thông báo, nói rằng Mạc Thuần đột ngột phát bệnh, cần thời gian dưỡng bệnh, trong thời gian tới sẽ không thể xuất hiện làm việc.
Dù lúc đó đã rất khuya, nhưng bản thân ảnh hậu này vốn luôn nằm giữa tâm bão thị phi, các tài khoản marketing vì chuyện ban ngày mà vẫn đang dõi theo.
Ngay khi thấy thông báo liền chia sẻ và lan truyền, thu hút sự chú ý của không ít cư dân mạng còn thức đêm.
[Cô ta không phải vừa mới công bố một bộ phim à, vai nữ phụ. Trời ơi, mấy cái thông cáo báo chí rầm rộ hơn cả nữ chính. Ai không biết còn tưởng cô ta là nữ chính cơ đấy.]
[Bệnh gì, phải nghỉ ngơi bao lâu? Cái cách nói úp mở không rõ ràng này, sao nhìn cứ như đột nhiên bị đóng băng hoạt động vậy?]
[Mọi người ơi, không biết mọi người có nghe về chuyện núi Tiểu Hợp ở Ngô thị không? Tôi đoán chuyện này chưa chắc đã đơn giản như vậy đâu.]
[Tôi lục tìm một vòng rồi, chậc chậc. Nhưng giờ chỉ có nhân chứng, không có vật chứng, nói là liên quan đến bảo mật, ảnh với video đăng lên mạng đều bị xóa sạch.]
[Nhiều người đều tận mắt thấy mà, ít nhất chắc chắn là có chuyện này. Trong đó còn có fan của Mạc Thuần, fan nhà cô ta hôm nay làm ầm lên vì chuyện này suốt.]
[Vậy ý của lầu trên là, đó không phải thí nghiệm trình chiếu, mà thật sự là ảnh hậu biến thành cái dạng đó, nên bây giờ không dám lộ diện nữa à?]
[Tôi không có nói gì đâu nhé! Mọi người tự cân nhắc, tự hiểu thôi nha.]
[Tôi cũng đi tìm thử rồi. Không phải chứ, có người nói sau đó lại xuất hiện thêm một lần ảo ảnh nữa, trông vừa giống kiếm lại vừa giống trâm. Lỗi thao tác đã xảy ra một lần rồi, cách mấy tiếng còn có thể xảy ra lần nữa sao?]
[Tôi còn lo mấy loại khí được phun ra, rốt cuộc có hại hay không, chẳng lẽ không có một lời giải thích nào à?]
[Tôi đoán loại khí đó chính là mấu chốt để tạo ảnh chiếu trên không. Nếu thật sự có vấn đề thì người gặp rắc rối đầu tiên chắc chắn là các nhà nghiên cứu, nên hẳn là không sao đâu.]
Những bình luận sau đó dần bị lái sang chủ đề sự kiện núi Tiểu Hợp, rồi lại bị fan của Mạc Thuần đến sau kiểm soát bình luận và đè xuống.
Fan của Mạc Thuần vô cùng phẫn nộ. Trong suốt ngày hôm đó, họ tìm đủ mọi cách liên lạc với phòng làm việc, nhưng cuối cùng chỉ nhận được một phản hồi hời hợt, chẳng đau chẳng ngứa, thậm chí chính Mạc Thuần cũng không hề lộ diện.
Thế là hàng loạt phiên bản thuyết âm mưu bị đóng băng lập tức xuất hiện, càng khiến fan tức giận hơn.
Cuối cùng, Mạc Thuần lần đầu tiên không cần bỏ tiền mà vẫn bị dữ liệu thật đẩy thẳng lên hot search, kéo theo đó là sự kiện về núi Tiểu Hợp cũng bị lan truyền rộng rãi, thu hút đông đảo cư dân mạng bàn luận.
Tuy nhiên, đa số mọi người vẫn tin vào cách giải thích "thí nghiệm trình chiếu" của phía chính phủ hơn, chỉ có một bộ phận nhỏ âm thầm cho rằng đó là sự kiện linh dị.
Trong số bộ phận nhỏ ấy, có không ít là fan của Mặc Tinh.
Khi đó, tuy du khách bị tập trung trong sảnh để kiểm tra sức khỏe, nhưng không phải ai cũng ngoan ngoãn nghe theo, luôn có vài người gan lớn lén đi ra ngoài.
Khu du lịch rộng như vậy, lực lượng cảnh sát chỉ đủ canh giữ các lối ra vào để không cho người chạy ra ngoài, tránh để quá nhiều người biết chuyện không gian bán phong bế, những chỗ khác thì không thể kiểm soát hết được.
Vì thế, khi ảo ảnh cây trâm bạch ngọc của Mặc Tinh xuất hiện sau đó, đã bị những người này nhìn thấy và chụp lại, đương nhiên cũng bị lan truyền ra ngoài.
Về sau, ảnh hậu Mạc Thuần từ đó biến mất khỏi giới giải trí, còn những bức ảnh và video về hai lần ảo ảnh thì âm thầm được truyền tay trong bóng tối. Dần dần, chúng hình thành nên một truyền thuyết đô thị mới.
☆★
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Mặc Tinh theo thói quen mở siêu thoại CP Huyền Tinh ra xem, liền nhìn thấy một bài đăng đầy vẻ thần bí——
'Anh em chị em cô dì chú bác ơi, ai muốn tám chuyện thì vào nhóm: XXXXX. Dù sao tôi tin chắc là thầy Mặc của chúng ta lại làm nên chuyện lớn rồi!'
Cậu bấm vào phần bình luận xem thử, phát hiện toàn là người nói đố, hoàn toàn không hiểu họ đang dùng một đống ám ngữ kiểu mật mã để nói chuyện gì.
Càng không hiểu lại càng khơi dậy trí tò mò của Mặc Tinh. Cậu mở lại QQ mà mình rất ít khi dùng, sau khi xác nhận sẽ không lộ thân phận, liền xin vào nhóm, còn đính kèm ảnh chụp màn hình trang cá nhân Weibo và ảnh chụp cấp độ siêu thoại CP.
Chẳng bao lâu sau, cậu được quản trị viên duyệt vào nhóm. Ngay lập tức, giao diện nhóm tràn ngập tin nhắn, liên tục nhảy lên không ngừng.
Mặc Tinh xem qua thông báo nhóm, rồi vào album nhóm, nhìn thấy hình ảnh và video về trâm ngọc cùng cảnh Mạc Thuần bị trùng hóa, lúc này mới biết hóa ra fan đang bàn luận về sự kiện núi Tiểu Hợp.
Cậu quay lại giao diện chat, mất một lúc mới quen được với tốc độ tin nhắn dày đặc kia.
[Aaaaa! Đây thật sự là trâm ngọc của thầy Mặc đúng không? Thật đó hả? Thật hả?]
[Chuẩn không cần chỉnh! Vào xem ảnh so sánh này!]
[Phòng làm việc của Mạc Thuần lén đăng thông báo rồi kìa, cảm giác càng chứng minh hôm nay đúng là sự kiện linh dị ấy.]
[Nhưng mấy tấm hình của cô ta ghê thật, phải là linh dị cỡ nào mới biến người thành côn trùng thế này chứ.]
[Nhắc đến côn trùng thì đương nhiên là cổ rồi. Tôi thấy cô ta chơi cổ bị phản phệ, giờ bị thầy Mặc thu phục luôn.]
[Trước giờ tôi đã thấy Mạc Thuần nổi tiếng một cách khó hiểu rồi, còn đoán cô ta có nuôi tiểu quỷ hay không. Không ngờ lại ác vậy, chơi cổ luôn.]
[Nói nhỏ với mọi người nha, bạn trai tôi hôm nay cũng bị điều tới khu núi Tiểu Hợp đó. Nhưng anh ấy không được vào trong, chỉ đứng gác ở cửa phụ bên ngoài, lúc đó bị lệnh nghiêm cấm không cho vào.]
[Vậy anh ấy có thấy gì không? Có nói được không?]
[Đã kể cho tôi nghe rồi thì chắc chắn là nói được chứ, anh ấy không vi phạm kỷ luật đâu. Quay lại chủ đề, anh ấy có thấy ảo ảnh trâm ngọc. Quan trọng nhất là! Anh ấy còn thấy Mục tổng tự lái xe chở thầy Mặc tới! Hai người cùng nhau vào núi Tiểu Hợp!]
[Wow—— Không hổ là cặp phu phu đã công khai toàn mạng!]
[Huyền Tinh khóa chặt!]
[Lần show thực tế, lần giấc mơ của Du thiên vương, cộng thêm lần núi Tiểu Hợp này, hai người họ đã hợp tác ba lần rồi đó.]
[Tôi là người từng trải qua vụ giấc mơ, sau đó còn xin mấy chị em Song Hắc bản đầy đủ của show, tôi thấy Mục tổng cũng không phải người bình thường đâu.]
[Đánh được cương thi thì sao có thể là người thường chứ😂]
Thấy bọn họ không bàn đến chủ đề nguy hiểm gì, Mặc Tinh liền tắt QQ không xem nữa. Nhưng câu nói cuối cùng cậu nhìn thấy trước khi thoát nhóm lại khiến cậu bất giác mỉm cười.
Đúng vậy, Mục tổng bây giờ đâu còn là người bình thường nữa.
Hôm nay, vào khoảnh khắc cậu gặp nguy hiểm, Mục Huyền Thanh đã lập tức bắt được khí cảm, khống chế sát khí, phá trận xông vào cứu cậu...
Mặc Tinh đang hồi tưởng trong ngọt ngào thì đột nhiên khựng lại.
Khoan, khoan đã! Mục tổng bây giờ đã có thể cảm nhận và khống chế sát khí, vậy chuyện cậu hấp thụ sát khí sau này chẳng phải sẽ bị lộ sao?! Hay là... ngay lúc hôn hôn ban nãy đã lộ rồi...?
___
Bót: Mấy chương gần đây dài hơn nhiều rồi, toàn khoảng trên dưới 4k chữ thôi...
Từ chương này Mục tổng sẽ chuyển sang xưng "tôi - em" với Mặc Tinh nhá, dù sao thì cả hai cũng đã nhận ra tình cảm của mình rồi, chỉ là chưa chính thức ở bên nhau thôi, bao giờ chính thức bên nhau mới đổi sang xưng "Anh - em" nhó...