Vật Thay Thế - Tam Nguyên

Chương 62: Điều Duy Nhất Không Thay Đổi Là Gì?

Trước Tiếp

Chu Đình Việt hình như mấy ngày đêm không ngủ ngon, lúc tôi tỉnh dậy anh vẫn đang ngủ, chỉ là tôi vừa cử động nhẹ anh đã tỉnh, căng thẳng nhìn tôi, giống như sợ tôi lại rời đi.

"Tôi đi làm bữa sáng." Tôi ra hiệu cho Chu Đình Việt ngủ tiếp, mắt anh vẫn còn vằn tia máu, hơn nữa lát nữa Tần Ni dậy thấy anh, chắc chắn 2 người lại cãi nhau, thà để anh ở trong phòng còn hơn.

Chu Đình Việt nắm tay tôi không chịu buông, tôi nhìn thấy sự lo lắng trong mắt anh, vỗ vỗ mu bàn tay anh nói: "Tôi chỉ đi làm bữa sáng thôi."

Dường như nhận được lời hứa của tôi, anh mới buông tay, lại chìm vào giấc ngủ.

Làm bữa sáng được một nửa, Tần Ni ngáp ngắn ngáp dài đi đến bên cạnh tôi xem tôi đang làm gì, mấy ngày tôi đến đây cô ấy cứ nói tôi vỗ béo cô ấy, "Làm món gì thế?"

"Bánh trứng." Tôi cười đáp.

Cô ấy dụi dụi mắt, không chút kiêng dè dùng tay bốc một miếng bánh đã làm xong cho vào miệng, bánh còn chưa nuốt xuống, cô ấy đã ngậm ngùi mở lời, "Hôm nay em về à?"

Tôi suy nghĩ một chút, đáp: "Ngày mai đi."

Cô ấy lau vết dầu trên ngón tay, nhìn tôi không chớp mắt, "Tạ Phỉ, đừng sợ bị tổn thương, càng đừng vì sợ bị tổn thương mà nhút nhát. Đường đời còn dài, dù bị tổn thương thì đã sao, chỉ cần không làm chuyện ngốc nghếch nữa, hãy cứ cảm nhận và đón nhận mọi cảm xúc."

Tôi sững sờ, hiểu ý trong lời nói của cô ấy, cô ấy nhìn ra sự do dự của tôi, cũng nhìn ra nỗi sợ hãi của tôi, nên mới khuyên tôi như vậy, "Em biết rồi."

"Được, mau nấu cơm đi, chị ăn xong còn phải đến tiệm." Cô ấy vừa giục vừa quay người ra khỏi bếp.

Tôi rất may mắn, có một người bạn như Tần Ni.

Gần trưa Chu Đình Việt mới từ phòng ngủ phụ đi ra, tôi hâm nóng lại chỗ bánh còn thừa, tiếp đó nấu cho anh một bát mì, anh có lẽ mấy ngày nay cũng không ăn uống tử tế, ăn sạch cả bánh và mì.

Chu Đình Việt mặc quần áo tôi mang đến, trông buồn cười và kỳ cục, "Tôi đưa anh đi mua quần áo."

"Ừm." Chu Đình Việt chắc cũng thấy khó chịu, lại thay bộ quần áo bẩn chưa giặt vào, tôi đeo túi khóa cửa, dẫn Chu Đình Việt đến trung tâm thương mại gần đó.

Đại thiếu gia bình thường đều mặc đồ rất đắt tiền, may mà trung tâm thương mại có cửa hàng quần áo anh thường mặc, tôi dẫn anh đi vào, có lẽ vì cách ăn mặc của tôi không giống người có tiền mua, nên nhân viên cửa hàng cũng tỏ thái độ lạnh nhạt, tôi thì không để ý, nhưng Chu Đình Việt thì nổi nóng, anh chỉ vào chiếc túi xách nữ trong tủ trưng bày, "Gói cái này lại cho tôi."

Nhân viên cửa hàng khẽ sững sờ, cười nói, "Thưa anh, chiếc túi này của chúng tôi giá khoảng..."

Chu Đình Việt lấy ra một tấm thẻ đưa đến trước mặt nhân viên cửa hàng, "Quẹt thẻ."

"Đừng mua..." Tôi kéo tay áo Chu Đình Việt, tuy tôi không mua những món đồ xa xỉ này, nhưng trước đây Chu Đình Việt ăn gì dùng gì, tôi ít nhiều cũng hiểu biết, bộ này tính ra cũng không ít tiền, cần gì phải lãng phí vì thái độ của nhân viên cửa hàng, cuối cùng chẳng phải là giúp nhân viên cửa hàng tăng doanh số sao.

"Không sao." Anh liếc nhìn nhân viên cửa hàng đang cầm thẻ của anh xử lý, sau đó nhìn tôi nói: "Coi như quà tặng bạn em."

Tôi sững sờ, không ngờ Chu Đình Việt sẽ làm như vậy, "Nhưng mà..." Tôi ngập ngừng, nuốt nửa câu nói còn lại vào trong, nhưng Chu Đình Việt lấy tư cách gì để tặng chứ.

"Thưa anh, phiền anh nhập mật khẩu."

Chu Đình Việt nhướng mày nhìn tôi, "Đây là thẻ của bạn trai tôi, mời em ấy nhập đi."

Nhân viên cửa hàng sững sờ, tôi cũng sững sờ, nhưng giây tiếp theo tôi liền đỏ bừng mặt, kéo tay áo anh, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Anh nói bậy bạ gì vậy..."

"Đi đi." Anh véo lòng bàn tay tôi.

Tôi không còn cách nào khác, đến nước này đành phải kiên trì, cứng nhắc giơ tay lên, mật khẩu thẻ ngân hàng của Chu Đình Việt là bao nhiêu... tôi nghiêng đầu nhìn anh, thấy trong mắt anh chứa ý cười nhìn tôi, như thể dù tôi làm gì, cũng có anh ở phía sau chống đỡ.

Tôi ấn con số đầu tiên, sau đó ấn lần lượt những con số còn lại.

Cùng với tiếng thông báo quẹt thẻ thành công, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mật khẩu thẻ ngân hàng của Chu Đình Việt, là sinh nhật của tôi.

Tôi nhìn món đồ đã được gói ghém cẩn thận, suy nghĩ một chút nói với nhân viên cửa hàng: "Phiền cô giúp tôi gửi chuyển phát nhanh được không?"

Có lẽ vì tiêu dùng nhiều, nhân viên cửa hàng đáp: "Không thành vấn đề ạ, anh để lại địa chỉ ở đây ạ."

Tôi để lại địa chỉ của Tần Ni, sau đó lấy quần áo và đồ dùng của Chu Đình Việt ra, chiếc túi xách nữ đó gửi cho Tần Ni. Nếu hôm nay tôi mang về cho cô ấy, với sự hiểu biết của tôi về cô ấy, cô ấy chắc chắn sẽ không nhận, dù là tặng dưới danh nghĩa của Chu Đình Việt hay danh nghĩa của tôi.

Chu Đình Việt đã thay quần áo xong, anh không hỏi tôi tại sao lại lấy túi xách xuống gửi đi, chỉ xách những món đồ còn lại đến bên cạnh tôi, "Đi thôi."

"Ừ." Tôi gật đầu, vốn dĩ chiều nay tôi định đi dạo phố cổ, nghe nói ở đó có rất nhiều tiệm bánh ngọt ngon, tôi muốn đi thử hương vị. Nhưng Chu Đình Việt ở bên cạnh, cũng không biết anh có chịu đi không, "Tôi muốn đi dạo một chỗ khác... anh có muốn về thành phố F trước không."

"Anh đi cùng em." Câu trả lời của anh quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, tôi bĩu môi nhìn anh, nhớ ra lần anh cùng tôi đi chợ rất lâu trước đây, suýt nữa thì nôn ra, hy vọng lần này không để lại ấn tượng xấu cho anh.

Tôi gọi một chiếc xe cùng Chu Đình Việt đến đầu phố, vì không phải ngày lễ nên không đông người lắm, Chu Đình Việt dáng người cao ráo, còn đẹp trai, tôi và anh đứng cùng nhau đặc biệt thu hút sự chú ý, tôi thường xuyên cảm thấy người đi đường thỉnh thoảng ném ánh nhìn về phía chúng tôi, chỉ muốn cúi đầu xuống, Chu Đình Việt thì tỏ vẻ không quan tâm.

Tôi theo địa chỉ tìm đến tiệm bánh ngọt đầu tiên, trong tiệm vừa hay còn 2 chỗ ngồi, tôi gọi một món mới và một món bán chạy, Chu Đình Việt không thích ăn đồ ngọt, chỉ có mình tôi giải quyết, tuy khẩu vị ăn cơm của tôi rất nhỏ, nhưng khẩu vị ăn đồ ngọt thì rất lớn, tôi nhấm nháp từng miếng nhỏ, Chu Đình Việt ngồi bên cạnh cứ nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, tôi bị ánh mắt nhìn chằm chằm của anh làm cho ngượng ngùng, "Anh... nhìn tôi làm gì?"

Anh lắc đầu, cười sán vào gần, "Cho anh nếm một miếng." Tôi vốn định nói trước mặt anh chẳng phải có thìa sao, nhưng anh lại hơi hé miệng chờ tôi đút cho anh, tôi trừng mắt nhìn anh một cái, nhưng giữa chốn đông người tôi không tiện nổi giận, đành phải dùng thìa của mình múc một miếng, đút vào miệng anh.

Anh khẽ nhíu mày, nuốt miếng bánh xuống, "Ngọt quá."

"Là anh tự muốn ăn mà..."

Anh cười cười không nói gì, tôi không thèm để ý đến anh nữa, tiếp tục ăn bánh ngọt trước mặt.

Ai ngờ ăn xong chuẩn bị ra về bỗng bị người ta chặn lại, là một cô gái mặc váy dễ thương mái tóc hồng, cô ấy nhìn tôi dường như có hơi kích động, trước tiên cúi người xin lỗi tôi, "Xin lỗi... tôi là người bàn bên kia..." Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy, bàn đó còn có mấy cô gái trạc tuổi cô ấy, nhìn dáng vẻ và cách ăn mặc chắc đều còn rất trẻ.

"Tôi và các chị em đã quan sát hai người rất lâu... tuy câu hỏi này hơi mạo muội, nhưng vẫn muốn hỏi một chút... hai người là người yêu sao?" Cô ấy mở to đôi mắt to tròn đáng yêu, chân thành nhìn tôi.

Tôi không ngờ cô ấy thẳng thắn như vậy, ấp úng không biết giải thích thế nào, ai ngờ Chu Đình Việt bỗng trở nên lịch sự dịu dàng, cười nói với cô ấy, "Đúng vậy, chúng tôi đã bên nhau từ hồi cấp 3."

Nhận được câu trả lời khẳng định, cô gái giống như sắp khóc vì vui sướng, cô ấy giơ chiếc điện thoại màu hồng đáng yêu lên, giọng nói cũng khẽ run rẩy, "Có thể chụp một tấm ảnh của 2 người không, 2 người thật sự rất đẹp đôi! Rất dễ thương!"

Tuy tôi không hiểu lắm 3 chữ cuối cùng trong câu nói của cô ấy, nhưng tôi vẫn quyết định lịch sự từ chối, ai ngờ Chu Đình Việt còn nhanh hơn tôi một bước, anh thậm chí còn chủ động ôm vai tôi, ra hiệu cho cô gái mau chụp, tôi đành phải đối diện với ống kính nở nụ cười cứng ngắc.

Cô gái hài lòng rời đi, tôi như trút được gánh nặng, kéo Chu Đình Việt ra khỏi tiệm bánh ngọt, "Anh đồng ý chụp ảnh làm gì! Còn nữa..." Tôi cắn môi, "Còn nữa tại sao anh lại trả lời như vậy..."

"Bởi vì anh nghĩ như vậy."

Tôi sững sờ, phản ứng lại lời anh nói, dù là năm 19 tuổi anh đột ngột biến mất, hay năm 27 tuổi tôi chọn cách trả nợ rời đi, có lẽ trong mắt anh chúng tôi chưa bao giờ chia tay, chúng tôi đã bên nhau 10 năm.

"Còn muốn đi dạo không?"

Tôi kéo lại dòng suy nghĩ bay xa, gật đầu, "Đi." Tôi quay người đi về phía tiệm bánh ngọt tiếp theo, chân tôi không tốt, đi không nhanh lắm, Chu Đình Việt liền đi chậm lại theo bên cạnh tôi, 2 chúng tôi đều không nói gì, tôi như quay trở về năm 17 tuổi, lúc đó tôi cũng cùng Chu Đình Việt đi dạo trên phố như thế này, anh thỉnh thoảng sẽ lái xe máy đưa tôi đi hóng gió, lúc đó tôi vẫn còn biết múa... chúng tôi như một cặp đôi bình thường.

Chớp mắt đã 10 năm, tôi và Chu Đình Việt đều đã không còn trẻ, 10 năm có thể thay đổi rất nhiều thứ, tôi đã thay đổi, Chu Đình Việt cũng đã thay đổi, ngay cả tình yêu của chúng tôi cũng trở thành một sai lầm, điều duy nhất không thay đổi là gì.

Là tình cảm của chúng tôi sao?

_______________________________

Trước Tiếp