Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc tôi và Chu Đình Việt ra khỏi phòng dụng cụ thì đã không biết qua bao lâu, anh đưa tôi đến dưới lầu ký túc xá, tôi cúi đầu nhìn bàn tay đã được anh nắm suốt cả quãng đường.
"Mau về đi." Chu Đình Việt hai tay đút túi cười với tôi, tôi cắn môi gật đầu, qua vai anh nhìn thấy một người đang đứng ở sân bóng rổ cách đó không xa, là Bùi Văn Viễn, hình như đang đợi Chu Đình Việt.
Tôi từ từ nhích bước chân về phía ký túc xá, lúc sắp vào hành lang vẫn không nhịn được quay đầu, nhìn thấy Chu Đình Việt và Bùi Văn Viễn kề vai đi ra ngoài.
Tôi biết Chu Đình Việt không ở trong trường, nhưng không biết hóa ra quan hệ của anh và Bùi Văn Viễn tốt như vậy. Bùi Văn Viễn luôn lạnh lùng không nói, tôi dường như chưa từng thấy cậu ta cười.
Tin tức lan truyền rất nhanh, dường như rất nhiều người đều đã biết mối quan hệ giữa tôi và Chu Đình Việt, ngay cả lúc đến phòng tập múa Tống Thanh Thanh và Tịch Nguyệt cũng đến chúc mừng tôi, họ nói không ngờ người Chu Đình Việt thích lại là tôi.
Tất cả mọi người đều cho rằng Chu Đình Việt thích tôi, ngay cả tôi cũng cho là như vậy.
Lúc tôi đang luyện múa trong phòng tập thì phát hiện Chu Đình Việt đang nằm sấp ở cửa sổ nhìn, tôi giật mình, có hơi hoảng hốt.
Tôi vội vàng đến bên cửa sổ, anh cười nhìn về phía tôi, "Sao không múa nữa?"
"Anh... sao anh lại đến đây." Tôi có hơi ngượng ngùng.
"Chán quá nên đến." Anh nhún vai thờ ơ nói.
Tôi vẫn đang mặc đồ tập múa, người đầy mồ hôi, tôi sợ có mùi, nên đứng cách xa anh một chút, "Anh đợi em một lát."
Tôi vào nhà vệ sinh bên cạnh lau người qua loa, thay quần áo sạch sẽ.
Lúc ra ngoài phát hiện anh đang dựa vào tường nhìn tôi cười, tôi xấu hổ cúi đầu, "Em xong rồi..."
Anh đưa tay ra véo tai tôi, "Đỏ thế?"
Tôi cắn môi không nói, chỉ cảm thấy cái tai được anh chạm vào như bị dội một lớp dầu nóng, vừa bỏng vừa đau.
"Không trêu em nữa." Anh thu tay về, đưa một cái hộp giấy nhỏ trên bệ cửa sổ đến trước mặt tôi.
Tôi đưa tay nhận lấy, trên hộp có vẽ một con thỏ nhỏ đáng yêu, "Đây là gì?"
"Em mở ra xem." Khóe miệng anh mang theo ý cười dụ dỗ tôi.
Tôi đặt hộp lên bệ cửa sổ mở ra, "Là bánh kem!" Tôi kinh ngạc thốt lên, là một chiếc bánh kem nhỏ hình con thỏ.
"Em gầy quá." Anh đưa tay ra véo eo tôi, tôi cười tránh đi, nhưng lại nghe thấy anh mờ ám ghé vào tai tôi, "Lần trước cấn làm anh đau lắm."
"..." Tôi sững sờ một lúc mới phản ứng lại, mặt đỏ bừng.
Nhưng Chu Đình Việt trêu chọc tôi cứ như không có chuyện gì, quay người đi về phía sân thể dục.
Tôi đậy nắp hộp bánh kem, nhanh chân đuổi theo, đi bên cạnh anh.
Chúng tôi thực ra không có nhiều chuyện để nói, nhưng dù chỉ đi cùng anh, không nói gì không làm gì, tôi cũng sẽ cảm thấy rất vui.
Đến sân thể dục mới phát hiện ra những bạn học đã ép buộc tôi hôm đó dường như đều ở đó, tôi cúi đầu đi theo bên cạnh Chu Đình Việt, vừa nghĩ đến chuyện ngày hôm đó tôi vẫn có hơi sợ hãi.
Nếu hôm đó không phải là Chu Đình Việt, mà là người khác thì sao. Nếu Chu Đình Việt ghét tôi thì sao, vậy tôi có phải sẽ bị họ trêu chọc bắt nạt mãi không.
"Tạ Phỉ, chuyện hôm đó xin lỗi cậu."
Tôi nghe thấy tiếng liền đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn Trịnh Gia Hào không biết đã đứng trước mặt tôi từ lúc nào, tôi hơi luống cuống nhìn sang Chu Đình Việt bên cạnh, anh như đã sớm biết sẽ như vậy, mặt không biểu cảm nhìn mọi thứ trước mắt.
Tôi không biết phải làm sao, kế đến nghe thấy Trịnh Gia Hào khóc lóc nói, "Cậu nhất định phải tha thứ cho tôi."
Tôi cảm thấy nếu tôi nói ra một chữ "không", cậu ta sẽ lập tức quỳ xuống trước mặt tôi, tôi lúng túng xua tay, "Không... không sao..."
"Xin lỗi, là tôi khốn nạn, tôi có lỗi với cậu."
Tôi nhìn nam sinh cao hơn tôi nửa cái đầu bắt đầu tự tát mình, vội vàng đưa tay ra, "Không sao... tôi, tôi tha thứ cho cậu..."
Trịnh Gia Hào nghe tôi nói vậy, trông như thở phào nhẹ nhõm, cậu ta liếc nhìn Chu Đình Việt, lập tức vẫy tay với những người phía sau, chỉ thấy họ đều vây lại, từng người một xin lỗi tôi.
"Không sao... không sao..." Tôi lúng túng không biết phải làm sao, chỉ có thể cầu cứu Chu Đình Việt bên cạnh, nhưng Chu Đình Việt chỉ nhướng mày với tôi, rõ ràng là bảo tôi tự giải quyết.
"Cái đó... tôi không sao, rồi... rồi..." Tôi suy nghĩ kỹ, "Vẫn là nên đối xử thân thiện với bạn học một chút..." Tôi rụt rè ngẩng mắt lên, thấy mọi người đều không ngừng gật đầu, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Được rồi được rồi, mọi người giải tán đi." Trịnh Gia Hào chỉ huy các bạn học giải tán, nói xong lại liếc nhìn Chu Đình Việt một cái mới tham gia vào đội chơi bóng rổ trên sân.
Tôi cẩn thận ngồi xuống, không nói ra được là cảm giác gì, dường như là lần đầu tiên có người bênh vực tôi, cũng là lần đầu tiên có nhiều người xin lỗi tôi như vậy.
Tôi nghiêng đầu nhìn Chu Đình Việt, gương mặt nghiêng hoàn hảo của anh dưới ánh trăng trở nên đặc biệt dịu dàng, tôi nhỏ giọng lên tiếng, cũng không biết anh có nghe thấy không, "Cảm ơn."
Anh đưa tay ra véo má tôi, "Dễ dàng tha cho họ vậy?"
"Vậy... vậy phải làm sao?" Tôi chớp chớp mắt, mọi người đều là bạn học, tôi không thể đánh họ được, kết quả tồi tệ nhất chẳng qua là mách giáo viên, để giáo viên xử lý họ, nhưng... chuyện ngày hôm đó không vẻ vang gì, tôi không muốn nói với giáo viên.
Anh cười không nói, xoa xoa tóc tôi, "Ăn bánh kem đi."
Tôi gật đầu, mở hộp lấy ra chiếc thìa nhỏ, "Anh... anh có ăn không?" Tôi đưa thìa cho anh trước.
Anh hơi sững sờ, chăm chú nhìn tôi, tôi chớp chớp mắt, không biết anh làm sao.
Một lúc lâu sau anh mới lắc đầu, "Em ăn đi, anh không thích ăn đồ ngọt."
Tôi thu tay về, nhớ ra lần trước kem anh cũng không muốn loại quá ngọt, lặng lẽ ghi nhớ trong lòng, muốn hiểu thêm về anh một chút, hiểu thêm về anh một chút nữa.
"Thứ 7 chúng ta ra ngoài chơi đi."
"Được." Tôi cắn chiếc thìa bánh kem, nghiêng đầu nhìn anh.
Anh thu hồi ánh mắt đang đặt ở nơi xa, đặt lên người tôi, cười cười cúi người l**m khóe miệng tôi, "Ngọt quá."
Mặt tôi đỏ bừng, đưa tay lên sờ, là kem dính trên khóe miệng.
"Không sợ anh bán em à?"
Tôi nhìn ánh mắt trêu chọc của anh, lắc đầu. Tôi cũng không có giá trị gì, bán tôi cũng không được bao nhiêu, "Bán người là phạm pháp."
Anh hơi sững sờ, rõ ràng là bị tôi chọc cười, nắm tay tôi đặt lên môi hôn một cái, "Thật muốn mau đến thứ 7."
Tôi đỏ mặt mím môi, trước đây tôi rất sợ cuối tuần, vì về nhà sẽ gặp Tạ Trường Sinh, sẽ gặp phải rất nhiều chuyện không hay, nhưng lúc này tôi nghĩ tôi cũng giống như Chu Đình Việt, mong chờ cuối tuần đến.
Chu Đình Việt nói sẽ đến đón tôi, tôi không dám nói cho anh địa chỉ nhà tôi, sợ gặp phải Tạ Trường Sinh, ông ta là một con bạc, tôi không biết nếu ông ta nhìn thấy tôi và Chu Đình Việt ở bên nhau sẽ làm ra chuyện gì, tôi không dám cược, cũng không muốn lấy Chu Đình Việt ra cược.
Thế là tôi nói với Chu Đình Việt trạm xe buýt cách nhà tôi hai bến, nói ở đó đợi anh đến đón, may mà anh không thắc mắc, để tôi lừa gạt qua được.
Vì thứ 7 phải ở ngoài một đêm, Chủ nhật tôi chắc chắn không về kịp nấu cơm cho Tạ Trường Sinh, thế là sáng sớm thứ 7 đã về nhà, sau đó nấu cơm cho Tạ Trường Sinh để vào tủ lạnh, sợ ông ta không vui còn để lại một mảnh giấy, nói trường học phải diễn tập nên về trường sớm.
Tôi nhanh chóng dọn dẹp nhà cửa, lần đầu tiên ra ngoài chơi không biết nên mang theo gì, thế là đeo cặp sách mang theo mấy bộ quần áo để thay, kế đến từ quỹ đen nhỏ của mình lấy ra không ít tiền cất kỹ, dù sao ra ngoài chơi cũng không thể để một mình Chu Đình Việt tiêu tiền.
Ở tiệm bánh bao dưới lầu mua một phần bữa sáng, nhưng nghĩ đến lỡ Chu Đình Việt chưa ăn, thế là mua thêm cho anh một phần nữa. Tôi mang theo bánh bao ngồi xe hai bến, đến trạm xe buýt xuống xe, nhìn đồng hồ còn cách thời gian hẹn với Chu Đình Việt một tiếng, thế là tôi ngồi trên ghế ở trạm xe lặng lẽ gặm bánh bao.
Hơn nửa tiếng trôi qua, một chiếc xe con dừng trước mặt tôi, chỉ thấy cửa sổ xe hạ xuống, Chu Đình Việt ngồi ở hàng ghế sau vẫy tay với tôi. Tôi đeo ba lô vội vàng chạy qua, lên xe mới phát hiện hàng ghế trước còn có một người nữa, là Bùi Văn Viễn.
Tôi có hơi sợ hãi nắm chặt quai ba lô, chỉ nghe thấy Chu Đình Việt nói: "Bây giờ mới biết sợ?"
Tôi lúng túng cúi đầu, tôi không phải sợ cậu ta, tôi sợ Bùi Văn Viễn, tôi không thích cậu ta, cậu ta lúc nào cũng có vẻ rất hung dữ, đối với tất cả mọi người dường như đều có địch ý.
Chu Đình Việt véo véo lòng bàn tay tôi, giúp tôi tháo ba lô từ sau lưng xuống, vứt sang một bên.
Tôi đột nhiên nhớ ra trong ba lô có gì, hỏi: "Anh... anh ăn sáng chưa? Em mua bánh bao cho anh..."
Anh cười hôn lên má tôi, trông như rất vui, "Chưa ăn."
Tôi kinh ngạc trước sự táo bạo của anh, trên xe rõ ràng còn có người khác. Tôi đỏ mặt từ trong túi lấy ra chiếc bánh bao vẫn còn hơi ấm đưa cho anh, "Em chỉ mua hai cái..." Tôi liếc nhìn Bùi Văn Viễn vẫn luôn ngồi im không nói ở hàng ghế trước, tôi không biết trên xe sẽ có cậu ta...
Chu Đình Việt nhận lấy bánh bao, liếc nhìn cậu ta một cái, "Không sao, không cần quan tâm đến cậu ta."
Nếu anh đã nói vậy, tôi cũng không nói gì nữa, nhìn Chu Đình Việt cắn một miếng bánh bao, cẩn thận hỏi: "Ngon không?"
Anh chớp chớp mắt, cười cười ghé vào tai tôi: "Không ngon bằng em."
"Anh..." Tôi đỏ mặt quay đầu đi, sợ người khác phát hiện anh nói gì, vội vàng dùng khóe mắt liếc nhìn tài xế và Bùi Văn Viễn ở hàng ghế trước, thấy họ không có phản ứng gì mới thở phào nhẹ nhõm.
Chu Đình Việt hình như lúc nào cũng thích động tay động chân với tôi, anh ôm tôi không chịu buông, tôi như con gấu bông của anh, lúc thì bị xoa bụng, lúc thì bị hôn lên má.
Có lẽ vì dậy quá sớm, tôi bị Chu Đình Việt ôm buồn ngủ rũ rượi, cuối cùng không chịu nổi nữa mà mất đi ý thức.