Vật Thay Thế - Tam Nguyên

Chương 50: Người Nên Nhận Lời Xin Lỗi Không Phải Là Tôi

Trước Tiếp

Tần Ni thấy tôi bắt đầu lại cuộc sống mới thì còn gửi cho tôi một phong bao lì xì, tôi mới nhớ ra mình vẫn chưa nhận số tiền đã nợ cô ấy. Trước khi chuẩn bị mở cửa hàng, tôi đã tham khảo ý kiến của cô ấy rất nhiều, về việc mở cửa hàng, cô ấy có kinh nghiệm hơn tôi.

Ban đầu tôi nghĩ mở cửa hàng thì sẽ không có ngày nghỉ cuối tuần, nhưng Tiểu Lộc nói phải dùng chiêu marketing "khan hiếm", nên mỗi thứ 2, thứ 3 hàng tuần mọi người đều được nghỉ cố định, thời gian mở cửa mỗi ngày là từ 10 giờ sáng đến 6 giờ tối. Tôi cứ tưởng khách hàng sẽ phàn nàn, ai ngờ thỉnh thoảng cửa hàng còn xếp hàng dài, thậm chí có cả người mua hộ chuyên nghiệp... Tôi kể chuyện này cho Tần Ni nghe, cô ấy không ngớt lời khen ngợi Tiểu Lộc biết làm ăn.

Sự bùng nổ của cửa hàng thực sự nằm ngoài dự đoán của tôi, nhân lực của cửa hàng cũng không đủ, thế là tôi và Tiểu Lộc tuyển thêm 2 nhân viên nữa.

Khi Tiểu Lộc không có ở đây thì chị Hùng giúp tôi cùng quản lý, tuy mọi người khác nhau về tuổi tác và tính cách, nhưng mấy người chúng tôi cảm thấy giống người nhà hơn là đồng nghiệp.

Bội Bội vì còn trẻ nên có đủ loại ý tưởng mới lạ, đối với những sự kiện hot trên mạng cũng rất rành rọt, Trần Nhất là sinh viên nghệ thuật tuy ít nói nhưng rất sành điệu, chị Hùng tuy đã làm mẹ nhưng rất dịu dàng và vững vàng, giống như trưởng bối của chúng tôi vậy, còn 2 người mới đến cũng rất đáng yêu.

Chỉ là Trần Nhất và Đàm Chu không hợp nhau, 2 người nhìn nhau không thuận mắt, tôi đã mắng riêng Đàm Chu, kết quả cậu ta nói tôi thiên vị Trần Nhất, tôi liền quyết định không quan tâm đến họ nữa.

Tuần này Bội Bội nói muốn đi lễ hội truyện tranh, còn nhất quyết kéo tôi đi cùng, tôi thực sự không hiểu sở thích của giới trẻ bọn họ, kết quả cô ấy khăng khăng nói tôi hợp với một nhân vật hoạt hình, phổ cập kiến thức cho tôi rất lâu, đầu óc tôi choáng váng liền đồng ý đi cùng cô ấy tham gia lễ hội truyện tranh.

Ai ngờ đến ngày hôm đó tôi mới phát hiện mình bị lừa, sáng sớm cô ấy đã trang điểm cho tôi, còn bắt tôi đeo tai mèo... tôi vốn không muốn, nhưng cô ấy kéo tay tôi làm nũng, tôi thực sự không có cách nào từ chối, đành phải ăn mặc như con mèo cùng cô ấy đến lễ hội truyện tranh.

Kết quả... một đám người đến đòi chụp ảnh chung với tôi, tôi chỉ có thể ném ánh mắt cầu cứu về phía Bội Bội, ai ngờ cô ấy chỉ dang 2 tay đứng một bên cười trên nỗi đau của người khác.

Lễ hội truyện tranh mệt hơn tôi tưởng tượng, cả ngày trời tôi đau lưng mỏi gối, Bội Bội thì vô cùng vui vẻ, quả nhiên tôi đã không còn trẻ nữa.

Bội Bội đăng ảnh chụp chung với tôi lên nhóm chat công việc, đúng như dự đoán toàn là dấu chấm hỏi. Dấu chấm hỏi của Đàm Chu càng khoa trương hơn, cảm giác như sắp tràn ra khỏi màn hình, tôi lặng lẽ tắt khung chat, cúi đầu cùng Bội Bội ra ngoài.

"Chúng ta bắt taxi về đi..." Tôi đề nghị, ăn mặc như thế này đi xe buýt tàu điện ngầm, tôi thực sự có hơi ngại ngùng, ai ngờ Bội Bội vừa xua tay vừa nói: "Vừa nãy Đàm Chu nói sẽ đến đón chúng ta."

"Em bảo em ấy đến à?" Tôi có hơi kinh ngạc.

"Vâng." Bội Bội gật đầu, vẻ mặt vô tội, cô ấy tò mò nhìn tôi, có hơi nghi hoặc: "Sao thế?"

"Không có gì..." Bội Bội không biết chuyện mờ ám giữa tôi và Đàm Chu, cô ấy đồng ý để Đàm Chu đến chắc cũng chỉ vì tiện đường. Đàm Chu cũng biết nếu nói trực tiếp với tôi, tôi nhất định sẽ từ chối, thế là nói với Bội Bội, mà tôi chắc chắn sẽ không yên tâm để cô ấy một mình ở đây...

Đàm Chu đến rất nhanh, tôi và Bội Bội đợi chưa được bao lâu, đã thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ dừng trước mặt chúng tôi. Trong hoàn cảnh như thế này, chiếc xe thể thao của cậu ta đặc biệt bắt mắt.

"Lên xe!" Đàm Chu vẫy tay với chúng tôi.

Tôi vội vàng mở cửa xe ngồi vào ghế sau, Bội Bội nhìn tôi, sau đó lại nhìn Đàm Chu cuối cùng chọn ngồi vào ghế phụ.

Suốt dọc đường Bội Bội đều vui vẻ chia sẻ với Đàm Chu những chuyện thú vị hôm nay của chúng tôi, tôi dựa vào cửa sổ xe, nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ mà hơi thất thần. Tôi cũng không biết làm sao, chỉ là trong khoảnh khắc này, cảm thấy bản thân có hơi cô đơn, người đi đường và xe cộ qua lại tấp nập, mà tôi giống như độc lập với thế giới này.

"Anh Tạ Phỉ, em đăng ảnh lên tài khoản của em nhé!" Bội Bội quay đầu lắc lư điện thoại với tôi, tôi cười gượng với cô ấy, hoàn hồn lấy điện thoại ra, nền tảng mạng xã hội mà Bội Bội đăng tôi đã rất lâu không đăng nhập, trước đây thì có dùng nó để tìm kiếm tin tức về Chu Đình Việt và Giang Dã.

Vì lâu không đăng nhập nên phải nhập lại mật khẩu, tôi quên mất mật khẩu lúc đó đặt là gì, đành phải tìm lại mật khẩu. Khó khăn lắm mới đăng nhập được, tìm kiếm tài khoản của Bội Bội, tôi nhìn những hình dán đáng yêu cô ấy ghép cho tôi, không nhịn được mà bật cười, không tiếc rẻ tặng cho cô ấy một lượt thích.

Đang định tắt điện thoại, thì nhận được thông báo đẩy của phần mềm.

"Chủ tịch Tập đoàn Chu thị Chu Trạch Dương tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con với con trai Chu Đình Việt, người lãnh đạo tiếp theo của Tập đoàn Chu thị có thể sẽ đổi chủ. Trước đó Chu Đình Việt và người thừa kế Tập đoàn Giang thị Giang Dã đã tổ chức đám cưới, sau đó Chu Đình Việt tuyên bố hôn nhân vô hiệu, nguyên nhân là chưa đăng ký kết hôn, sau đó Tập đoàn Giang thị tuyên bố rút khỏi dự án Kế hoạch Bảo bối hợp tác với Chu thị..."

Bài viết quá dài, tôi không đọc kỹ phần sau. Chỉ lặng lẽ cất điện thoại đi, tôi không biết Chu Đình Việt đã làm gì, mà nghiêm trọng đến mức cha anh phải tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con với anh trước công chúng.

Bội Bội xuống xe trước tôi, đợi tôi về đến nhà tôi mới nói cảm ơn Đàm Chu, ai ngờ Đàm Chu lại đuổi theo xuống xe, "Cái đó..." Cậu ta nhìn tôi gãi đầu, dưới ánh trăng nhìn thấy vành tai cậu ta đỏ ửng, tôi không phải là người chưa từng trải qua chuyện đời, biểu cảm của cậu ta tôi nhìn rất rõ.

"Còn việc gì không?"

"Chính là... chính là..." Cậu ta ấp úng, tôi đang định rời đi, ai ngờ trên môi bỗng dính một mảnh ấm áp, rất nhanh liền biến mất. Tôi như bị điểm huyệt đứng chôn chân tại chỗ, trong mắt Đàm Chu rực lửa, "Em thấy anh hôm nay rất đáng yêu."

Mặt tôi trắng bệch, đang định mắng cậu ta, thì liếc thấy một người quen thuộc đang đứng trước cửa nhà.

Tôi nhìn qua Đàm Chu về phía Chu Đình Việt, anh gầy đi không ít, đã thay sang trang phục thường ngày, tóc mái xõa xuống hết, tôi như nhìn thấy Chu Đình Việt thời đi học, sự hung ác trong mắt không hề che giấu.

"Sau này đừng làm như vậy nữa, anh không thích." Tôi khẽ nói với Đàm Chu, mặt không biểu cảm đi qua bên cạnh cậu ta.

Đàm Chu quay người lại cũng nhìn thấy Chu Đình Việt, cậu ta bước nhanh tới, nghiêm giọng chất vấn, "Sao anh vẫn còn dính líu với anh ta?"

Tôi không dừng bước, chỉ nghiêng đầu, "Liên quan gì đến em?"

Đàm Chu khẽ sững sờ, không báo trước tung một cú đấm về phía Chu Đình Việt.

"Đàm Chu!"

Đàm Chu như phát điên, túm lấy cổ áo Chu Đình Việt không ngừng đấm vào anh, "Đàm Chu!!"

"Đồ cặn bã chết tiệt! Anh còn dám đến đây thử xem!"

Tôi muốn tiến lên kéo Đàm Chu ra, nhưng đã bị cậu ta đang mất lý trí đẩy ngã xuống đất. Chu Đình Việt vốn không đánh trả, thấy tôi bị đẩy ngã liền đột ngột lật người không nói một lời đè Đàm Chu xuống đất, vung nắm đấm vào cậu ta.

"Đừng đánh nữa!" Tôi giơ lòng bàn tay bị trầy xước lên, máu rỉ ra một chút.

Tôi vốn không thể ngăn cản 2 người đang mất lý trí, đành phải gọi điện cho Đàm Văn Tân.

Đàm Văn Tân đến rất nhanh, thấy 2 người vẫn đang vật lộn anh ta hơi nhíu mày, vệ sĩ bên cạnh lập tức lôi Đàm Chu đến trước mặt Đàm Văn Tân.

Sau khi 2 người tách ra tôi vội vàng đỡ Chu Đình Việt dậy, "Ổn không? Tôi đưa anh đến bệnh viện."

"Không đi." Anh nghiêng đầu nhổ ra một ngụm máu, nắm chặt tay tôi không chịu buông.

Đàm Chu nhìn tôi và Chu Đình Việt với vẻ mặt đau khổ, tôi lờ đi ánh mắt của cậu ta, kiểm tra vết thương trên người Chu Đình Việt.

"Đánh đủ chưa?" Đàm Văn Tân bình tĩnh hỏi.

"Anh..." Đàm Chu nhỏ giọng gọi một tiếng, Đàm Văn Tân không nói gì nữa, chỉ ngước mắt lên, đá một cú vào bụng Đàm Chu.

Đàm Chu bị đá nằm rạp xuống đất, hồi lâu không đứng dậy nổi.

Đàm Văn Tân đi đến bên cạnh tôi, ánh mắt chuyển qua chuyển lại giữa tôi và Chu Đình Việt, cuối cùng dừng trên người tôi, "Tiền thuốc men bao nhiêu cứ nói với tôi, tôi thay mặt Đàm Chu xin lỗi cậu."

"Người nên nhận lời xin lỗi không phải tôi, mà là anh ấy." Tôi chỉ vào Chu Đình Việt đang yếu ớt dựa vào người tôi.

Đàm Văn Tân nhìn Chu Đình Việt, Chu Đình Việt cũng nhìn anh ta, 2 người trao đổi một ánh mắt tôi không hiểu, sau đó Đàm Văn Tân cười lên, "Tôi thấy Đàm Chu bị thương nặng hơn anh ta đấy."

Tôi nhìn Đàm Chu, sau đó lại nhìn Chu Đình Việt, chỉ cảm thấy Đàm Văn Tân không hổ là anh trai của Đàm Chu, lúc quan trọng vẫn bênh vực em trai mình.

Thấy tôi hơi tức giận, Đàm Văn Tân thu hồi nụ cười, nhìn Chu Đình Việt nói: "Vậy tôi thay mặt Đàm Chu xin lỗi anh."

"Anh! Anh ta là đồ cặn bã, anh..."

"Câm miệng." Đàm Văn Tân ngắt lời Đàm Chu, gật đầu chào tôi và Chu Đình Việt, sau đó đưa Đàm Chu rời đi.

________________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Hôm nay tôi sẽ đăng hết bản thảo luôn!

KY: nghe mùi 2 ông top tâm cơ

Đàm Văn Tân có truyện nhé

Trước Tiếp