Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lạc Hải thoạt tiên hơi sững sờ một chút, sau đó bị cách nói của Eugene chọc cười: "Cậu là trẻ con mẫu giáo hay sao mà còn đòi đi du xuân?"
"Ai quy định chỉ có trẻ con mới được đi du xuân, người lớn cũng được mà." Eugene vân vê một lọn tóc mai của Lạc Hải trên ngón tay: "Còn có hai người bạn già nữa cũng đang chuẩn bị đi rồi đấy."
Lạc Hải ngẫm nghĩ một lát mới nhận ra Eugene đang nói đến ai: "Cậu nói ngài Manta và ngài Halton sao?"
"Chính xác, họ định nhân dịp thời tiết dạo này đang đẹp, lên miền Bắc hưởng tuần trăng mật."
"Tuần trăng mật..." Lạc Hải chớp chớp mắt: "Tôi tưởng họ đã sớm..."
"Đương nhiên là kết hôn lâu rồi, năm mươi năm rồi mà vẫn còn sến súa lắm, năm nào cũng phải dắt nhau đi hưởng tuần trăng mật một chuyến, sấm đánh không chuyển." Giọng Eugene đầy vẻ ghét bỏ.
Lạc Hải bật cười thành tiếng: "Thế người ta đi hưởng tuần trăng mật, chúng ta bám theo không hay lắm đâu."
"Có gì mà không hay? Năm nay dù sao cũng đặc biệt, còn có thể nhân tiện ăn mừng chiến thắng của Hội Cánh Ánh Sáng và chuyện cậu được thăng chức nữa." Eugene xích lại gần Lạc Hải, lớp chăn đệm phát ra tiếng sột soạt theo từng cử động của hắn: "Hơn nữa lần này nơi bọn họ muốn đến chơi khá đặc biệt, nên chiều nay Shelley mới cố tình nhắn tin hỏi xem chúng ta có muốn đi cùng không."
"Đi đâu?" Lạc Hải xoay người đối mặt với Eugene.
"Cảng Forbar." Eugene véo véo tai Lạc Hải: "Thế nào, có muốn đi không?"
Lạc Hải thoáng ngẩn người, sau đó nhanh chóng lảng tránh ánh mắt của Eugene, tỏ vẻ như không có chuyện gì: "Đến cảng Forbar làm gì, khó khăn lắm mới đến được thành phố lớn, tự nhiên lại về quê du lịch?"
"Không được sao? Cảng Forbar vào mùa xuân vẫn rất đẹp mà." Eugene đan mười ngón tay vào tay Lạc Hải, đè anh xuống giường: "Đâu đâu cũng là hoa cỏ dại, hoa lê trên sườn đồi nở trắng xóa như tuyết. Còn có thể đi nhặt hải sản khi thủy triều rút, nhặt được bao nhiêu là ngao, ốc biển, nếu may mắn biết đâu còn bắt được nhím biển nữa. Nhớ hồi nhỏ cậu thích nhất là sai tôi đi nhặt ngao cho cậu, một buổi sáng hai đứa mình nhặt được cả một chậu to đùng..."
"Thế thì có gì lạ, bây giờ ở đâu mà chẳng mua được hải sản." Lạc Hải đẩy Eugene một cái.
"Thật sự không muốn đi à?" Eugene cúi đầu tìm kiếm ánh mắt Lạc Hải.
"... Không muốn." Lạc Hải vẫn lảng tránh ánh mắt hắn, muốn tìm một chủ đề khác để kết thúc cuộc đối thoại này.
Nhưng anh vừa ngoảnh đầu đi, cổ tay đã bị Eugene đè lại, kẻ kia bỗng nở nụ cười xấu xa, rút một tay ra bắt đầu cù Lạc Hải.
"Cậu, cậu làm cái gì -- Eugene!" Lạc Hải vừa giãy giụa vừa không nhịn được cười, nhưng né kiểu gì cũng không thoát khỏi sự công kích của Eugene.
"Có đi không, có đi không hả?" Eugene nhắm chuẩn xác vào chỗ có máu buồn nhất của Lạc Hải mà gãi.
"Cậu chơi ăn gian! Á --" Lạc Hải cười đến ứa cả nước mắt, túm chặt lấy cánh tay Eugene: "Tôi thật sự chịu thua cậu rồi! Tôi đi, tôi đi là được chứ gì?"
Eugene lập tức ngoan ngoãn thu tay về như một chú cún con vừa được cho xương, chuyển sang ôm eo Lạc Hải, vẫn không quên nũng nịu nói: "Biết ngay là anh tốt nhất mà."
Hại Lạc Hải nổi hết cả da gà, suýt nữa đạp Eugene lăn xuống giường.
Đôi khi Lạc Hải thực sự không hiểu Eugene đã dùng phép thuật gì với mình, luôn có thể khiến anh thay đổi suy nghĩ một cách khó hiểu, đợi đến khi hoàn hồn lại, đã lỡ đồng ý biết bao nhiêu yêu cầu vô lý.
Anh còn chưa nghĩ ra phải quay lại thành phố cảng hẻo lánh phương Bắc kia bằng tâm thế gì, Eugene đã nhanh nhẹn thu dọn xong hành lý cho cả hai, lên sẵn lịch trình, thậm chí còn tự tay chuẩn bị mấy hộp cơm mang theo để ăn dọc đường.
Lạc Hải vốn tưởng chuyến đi này chỉ có hai người họ và cặp đôi Manta, không ngờ lúc đến điểm hẹn, lại xuất hiện thêm bốn gương mặt quen thuộc.
Fanny, Colin, Tiểu La và Đan Đan, những người anh quen ở Viện kiểm sát và Hội Cánh Ánh Sáng coi như có mặt đến quá nửa. Mọi người quây quần nói cười rôm rả, chẳng hề có chút khoảng cách nào, chỉ có Ilay dựa lưng vào chiếc xe Jeep của mình, vừa hút thuốc vừa thở dài, thực sự không thể hiểu nổi một kỳ trăng mật tử tế sao tự nhiên lại biến thành chuyến du lịch theo tour thế này.
Shelley bước xuống từ ghế phụ, đưa tay giật luôn điếu thuốc trên miệng Ilay, trôi chảy ném xuống đất rồi lấy chân giẫm tắt: "Có muốn sống thêm vài năm nữa không hả?"
Ilay đành tiu nghỉu rụt tay về, bực bội lầm bầm vài câu không nghe rõ.
Chuyến đi vui vẻ hơn Lạc Hải tưởng tượng.
Ilay là một tay lái đường trường cừ khôi, chiếc xe chạy băng băng vừa êm ái vừa tốc độ. Kể từ khi đường cao tốc được sửa chữa lại, khoảng cách từ Nantes đến cảng Forbar cũng được rút ngắn, đến chập tối, bọn họ đã có thể nhìn thấy bóng dáng của thành phố cảng phương Bắc rồi.
Fanny và Colin đều là dân Nantes chính gốc, cả đời chưa từng nhìn thấy biển, vừa thấy bóng mặt biển phía xa xa, hai người đã phấn khích kêu lên.
Tiểu La và Eugene cãi nhau chí chóe vì quyền sở hữu mấy hộp cơm, Đan Đan ở bên cạnh vừa cười vừa hòa giải. Shelley ngồi ghế phụ thỉnh thoảng nói vài câu với Ilay, ánh tà dương rải vệt nắng cuối ngày lên khuôn mặt của hai ông lão, khiến những đường nét của họ trở nên thật dịu dàng.
Lạc Hải ngồi sát cửa sổ, ánh mắt luôn hướng về mặt biển vỡ vụn, lấp lánh sắc đỏ ánh hoàng hôn kia.
Thành phố cảng nhỏ bé, xa rời trung tâm này vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc, là phong cảnh mà mười lăm năm nay anh không còn được nhìn thấy nữa. Đường phố đã sầm uất hơn một chút so với ký ức anh, người trên bãi biển cũng đông đúc hơn, nhưng mặt biển gợn sóng lăn tăn và vị mằn mặn của gió biển trong không khí thì vẫn chẳng hề thay đổi, như thể có thể xuyên qua khoang mũi tiến thẳng vào đại não Lạc Hải, đánh thức những ký ức sâu thẳm nhất trong anh.
Bọn họ ở lại cảng Forbar ba ngày, ai nấy đều chơi rất vui vẻ.
Fanny cứ kéo Colin ra phố, nếm thử đủ mọi món ngon đặc sản địa phương; Tiểu La và Đan Đan thì thích ra biển hơn, nhặt được cả một đống vỏ ốc vỏ sò kỳ lạ; Shelley và Ilay thì suốt ngày thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ bảo là đi thăm bạn cũ.
Eugene và Lạc Hải cùng nhau đi ngắm hoa lê, đi nhặt hải sản, nếm thử quán trà sữa mới mở, đi qua những con phố ngày bé từng cùng nhau rảo bước, bàn luận về sự thay đổi của từng góc phố.
Nhưng có một nơi họ luôn tránh không đến, Lạc Hải không nói, Eugene cũng không nhắc.
Cứ như vậy cho đến tận buổi chiều tối ngày cuối cùng, khi Eugene tưởng chừng như chuyến đi của họ sẽ kết thúc như vậy, Lạc Hải bỗng lên tiếng.
"Có muốn đến trại trẻ mồ côi xem không?" Lúc nói câu này, mắt anh vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.
Eugene đang ngồi trên giường, chiếc áo khoác trên vai mới cởi được một nửa, bỗng khựng lại giữa chừng: "Cậu muốn đi sao?"
Lạc Hải mím môi, im lặng vài giây, quay đầu lại gật đầu với Eugene.
"Nếu cậu không muốn đi thì đừng miễn cưỡng." Eugene mặc lại áo khoác đàng hoàng: "Cảng Forbar có chạy mất đâu, sau này muốn đến thì đến lúc nào cũng được..."
"Tôi muốn đi." Lạc Hải ngắt lời Eugene, lặp lại một lần nữa: "Tôi muốn đến xem."
Thế là vào chiều tối ngày cuối cùng của chuyến đi, Eugene và Lạc Hải lặng lẽ rời khỏi khách sạn, hướng về nơi cất giấu vết thương đau đớn nhất trong ký ức của cả hai.
Mãi đến khi đi đến gần mục tiêu, Lạc Hải mới nhận ra, thì ra vị trí cũ của trại trẻ mồ côi chỉ cách khách sạn họ ở một con phố.
Hiện ra trước mắt họ là một công viên nhỏ, bên trong có mấy đứa trẻ đang đuổi nhau chạy nhảy ríu rít, phụ huynh của chúng thong thả đi theo phía sau trò chuyện, vài chú chó nhỏ ngoáy đuôi chạy loanh quanh, bới bới đám cỏ dại trong bồn cây.
Những đống hoang tàn đổ nát, những mảnh cháy đen trong tưởng tượng của Lạc Hải đều không xuất hiện, anh ngẩn người một lát, rồi mới bật cười tự giễu.
Anh đang nghĩ gì vậy chứ? Mười lăm năm trôi qua rồi, nơi này đương nhiên làm gì còn bóng dáng của trại trẻ mồ côi nữa.
Nhưng đồng thời trong lòng anh lại thoáng dâng lên một cảm giác hụt hẫng. Trại trẻ mồ côi Otis dường như không để lại một chút dấu vết nào trên cõi đời này, cứ thế lặng lẽ biến mất. Cho dù anh muốn chuộc tội và tưởng niệm, cũng chẳng còn nơi nào để bám víu.
Eugene dường như nhìn thấu suy nghĩ của anh, đứng cách đó không xa vẫy vẫy tay gọi: "Nhìn bên này này."
Lạc Hải bước tới, lúc này mới phát hiện ở lối vào công viên có đặt một tấm bia đá, trên đó khắc những dòng chữ uốn lượn mạ vàng tuyệt đẹp: "Quỹ Trại trẻ mồ côi Otis tài trợ, người quyên tặng: Irene Longfellow, Milne Longfellow..."
Tên của dì Ai và chú Mi được viết to nhất, đằng sau tên của hai người, còn kéo theo một danh sách rất dài những cái tên nhỏ xíu. Lạc Hải ghé sát lại gần, kinh ngạc phát hiện ra đó là tên của tất cả những đứa trẻ mồ côi trong trại.
"Công viên này được xây dựng bằng số tiền quỹ còn lại của trại trẻ mồ côi." Eugene nói: "Từ rất lâu trước đây, dì Ai và chú Mi đã để lại di chúc, nếu một ngày nào đó trại trẻ mồ côi bị phá hủy, thì dùng số tiền này xây một cái công viên, để tất cả trẻ con ở cảng Forbar đều có thể đến chơi. Dù nghèo hèn hay giàu có, là Alpha hay Omega."
Lạc Hải đặt tay lên tấm bia đá đó, nhắm mắt lại, hốc mắt anh cay xè, giọng nói cũng trở nên khàn đặc.
"Trại trẻ mồ côi bị phá hủy là lỗi của tôi, nếu lúc đó tôi nhận ra có gì bất thường sớm hơn một chút, nếu tôi có thể chạy xa hơn một chút để trốn tránh Doyle..."
Eugene đặt tay lên mu bàn tay Lạc Hải.
"Lớn ngần này rồi còn nói mấy lời ngốc nghếch thế. Chuyện năm xưa không phải lỗi của cậu, cũng không phải lỗi của tôi, khi đó tôi và cậu đều chỉ là những đứa trẻ, luôn có những chuyện chúng ta bất đắc dĩ không thể thay đổi được."
Lạc Hải lẳng lặng đứng đó, không mở mắt ra.
"Lúc trụ sở chuyển địa điểm, tôi có tiện tay điều tra lại hồ sơ của Doyle, cậu có muốn nghe thử không?" Eugene bỗng lên tiếng.
"Cậu nói đến đây rồi, tôi còn làm thế nào được nữa?" Lạc Hải mở mắt, liếc nhìn Eugene một cái: "Nếu bây giờ tôi bảo dừng, tối nay về sẽ lại mất ngủ mất."
Eugene khẽ cười, dựa lưng vào tấm bia đá: "Doyle đã che đậy lý lịch thật của ông ta, nhưng lần theo dấu vết vẫn có thể tra ra được một số thông tin xác thực. Ví dụ như ông ta thực chất là người Marvin, năm 16 tuổi bị bán đến Nantes."
Lạc Hải lộ vẻ mặt kinh ngạc.
"Người mua ông ta khi đó là một quan chức chính phủ, tính tình âm u, sở thích b**n th**, vài năm sau đã làm hỏng tuyến thể của ông ta, nhưng lại tiếc món đồ chơi này, nên đã đưa Doyle đến bệnh viện chữa trị. Lúc bấy giờ bệnh viện đó lại tình cờ đang nghiên cứu thuốc ức chế, Doyle không biết bằng cách nào đã lấy được loại thuốc vẫn đang trong giai đoạn phát triển đó trong thời gian nằm viện, ngụy trang giới tính rồi bỏ trốn khỏi bệnh viện, nhân tiện trộm luôn một khẩu súng."
Eugene dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Không lâu sau, vị quan chức chính phủ kia đã chết, chỉ là các bài báo hiện tại có thể tra cứu được đều viết rằng ông ta qua đời vì bệnh tật, đồng thời để lại toàn bộ khối tài sản kếch xù của mình cho Doyle. Sau đó Doyle lấy thân phận Alpha vào làm việc tại Viện kiểm sát, cứ ngụy trang như vậy suốt hơn ba mươi năm, chưa từng bị phát hiện. Nhưng nói thật, sử dụng thuốc ức chế liên tục nhiều năm như vậy, tôi cũng không biết tuyến thể của ông ta có còn giải phóng được pheromone Omega nữa hay không. Biết đâu đó mới chính là lý do ông ta không bị phát hiện suốt ngần ấy năm."
Lạc Hải nghe xong rất lâu không nói gì, cứ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào một điểm hư vô. Màn đêm khiến đôi mắt anh càng thêm sâu thẳm, không nhìn rõ được cảm xúc chất chứa bên trong.
"Ông ta đã chọn một con đường hoàn toàn trái ngược với cậu." Eugene lặng lẽ nói: "Thà tự sát, cũng không muốn sống tiếp với thân phận là một Omega."
"Không phải đâu." Lạc Hải cụp mắt, giọng nói rất nhẹ: "Vốn dĩ tôi cũng sẽ đi vào con đường giống hệt ông ta, sở dĩ tôi không làm vậy, chỉ là vì có cậu ở bên cạnh tôi."
Nói rồi, Lạc Hải ngẩng đầu lên, đôi mắt đen như đá vỏ chai nhìn thẳng vào Eugene. Anh hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra, nét mặt dần trở nên kiên định: "Eugene, lần này tôi không hề bốc đồng, cũng không hề coi nhẹ cái nữa. Tôi đã suy nghĩ rất lâu, cũng đã cho bản thân một khoảng thời gian rất dài, tôi muốn nói là, tôi --"
"Tôi yêu cậu." Khóe môi Eugene ngậm ý cười, thản nhiên cất lời giống như đang nói chuyện thời tiết vậy.
Lạc Hải thoạt tiên trợn tròn mắt, sau đó biểu cảm dần chuyển sang phẫn nộ, anh vung tay đấm một cú lên ngực Eugene: "Eugene Otis! Sao đến cả chuyện này mà cậu cũng phải tranh với tôi hả?"
Lời tỏ tình anh ấp ủ lâu như vậy, thế mà lại bị cái tên ngốc này cướp lời nhẹ bẫng!
Lạc Hải giận không biết trút đi đâu, đấm liên tiếp hết cú này đến cú khác lên người Eugene, giữa đó còn bồi thêm một cú đá: "Tôi cũng yêu cậu! Không, không có 'cũng', chỉ là tôi yêu cậu! Tôi đã yêu cậu từ rất lâu, rất lâu, rất lâu rồi! Cái đồ điên, đồ ngốc, đồ thần kinh này! Hồi bé tranh bánh kem với tôi, bây giờ lại còn muốn tranh tỏ tình!"
Eugene vừa cười vừa xuýt xoa kêu đau né sang một bên, nhưng Lạc Hải không chịu buông tha mà đuổi theo. Eugene bị dồn vào một góc tường, đành phải vươn tay kìm chặt cổ tay Lạc Hải, xoay người đè anh lên tường, chặn đứng đôi môi anh.
Gió đêm hơi se lạnh, ánh trăng nhàn nhạt, tiếng nô đùa của lũ trẻ trong công viên dần nhỏ lại, những người dắt chó đi dạo cũng bắt đầu gọi thú cưng của mình về.
Nhiệt độ từ cánh môi Eugene trở nên vô cùng rõ ràng, xúc cảm nơi môi răng hắn, sự thay đổi trong hơi thở, từng cử động nhỏ nhặt nhất đều khiến Lạc Hải đắm chìm.
Giây phút này dường như có thứ gì đó đã thay đổi, lại dường như chẳng có gì đổi thay. Khi anh ôm chặt lấy Alpha trong lòng, anh dường như vẫn là thiếu niên thích trèo lên đầu tường hái hoa quế năm ấy, chỉ cần cúi đầu xuống, là có thể nhìn thấy cái đuôi nhỏ với đôi mắt sáng rực kia.
Không biết đã hôn bao lâu, Eugene th* d*c tách khỏi anh. Hương hoa diên vĩ nồng nàn lan tỏa quanh quẩn bên cổ Omega, khiến Alpha thoáng thất thần, xích lại gần sau gáy anh như một loài dã thú, chóp mũi cọ vào tuyến thể, ngửi mùi hương quyến rũ ấy.
"Sao tự dưng... cậu lại ph*t t*nh rồi?" Giọng Eugene khàn đi: "Là do tôi làm cậu bị kích động quá sao?"
Lạc Hải hơi buồn cười. Tên đã lên dây, thế mà Eugene vẫn còn tâm trí để quan tâm đến cảm xúc của anh, anh thực sự muốn trao cho hắn một giải thưởng "Đạo đức Alpha của năm".
Lạc Hải dùng tay ôm lấy cổ Eugene, ghé sát tai hắn thầm thì: "Không phải chỉ khi cảm xúc dao động mạnh tôi mới ph*t t*nh, mà còn có những lúc đột nhiên... đặc biệt, đặc biệt yêu cậu nữa."
Đồng tử Eugene giãn to. Trong khoảnh khắc đó, Lạc Hải thề là anh đã tận mắt nhìn thấy thế nào gọi là bản năng của dã thú săn mồi. May mà công viên chỉ cách khách sạn có một con phố, nếu không Lạc Hải thật sự không chắc liệu Eugene có đè anh ra làm ngay tại trận hay không.
Khi cả hai cùng ngã xuống chiếc giường lớn trong phòng khách sạn, Lạc Hải đã mê loạn đến mức sắp mất đi lý trí. Pheromone trong phòng nồng nặc đến mức muốn nổ tung, anh hành động theo bản năng mà hôn Eugene, theo bản năng mà v**t v* cơ thể hắn.
Đến khi nghe thấy tiếng "tách" giòn giã vang lên, Lạc Hải mới nhận ra mình thế mà lại giật đứt cúc áo sơ mi của Eugene.
Sau đó anh phát hiện ra, giấu sau lớp cổ áo, dường như trên cổ Eugene đang đeo thứ gì đó.
Eugene cúi người xuống, nắm lấy tay Lạc Hải đặt lên cổ mình, khóe mắt mang theo một nụ cười ma mãnh: "Thích không?"
Xúc cảm của thứ đó hơi lạnh, kèm theo một sợi xích sắt mảnh, thế mà lại là một chiếc vòng cổ làm bằng da.
"Cậu..." Lạc Hải kinh ngạc đến mức bỗng dưng không nói nên lời.
Hắn chuẩn bị thứ này từ lúc nào vậy? Chẳng lẽ suốt mấy ngày đi du lịch này hắn vẫn luôn đeo nó sao?
"Tuy cậu không nói, nhưng tôi biết cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện bản thân không thể bị đánh dấu." Eugene hôn nhẹ lên tai Lạc Hải, thấp giọng nói: "Đã vậy thì, cậu hãy đánh dấu tôi đi."
Nói rồi, Eugene nắm lấy tay Lạc Hải giữ chặt sợi dây xích trên chiếc vòng cổ, giọng nói khàn khàn mang theo sắc dục: "Tôi là Alpha của cậu, từ ngày hôm nay, cho đến ngày cuối cùng của cuộc đời, mãi mãi là Alpha độc quyền của một mình cậu."
Hốc mắt Lạc Hải đỏ hoe, anh thậm chí không phân biệt được là do xúc động hay do d*c v*ng. Giây phút này, anh không muốn kìm nén tình yêu và d*c v*ng dành cho người trước mặt thêm nữa, anh siết chặt sợi xích, không chút giữ lại hôn lên môi Eugene, hiến dâng tất cả mọi thứ của mình.
...
Sáng sớm hôm sau, họ trở về từ cảng Forbar.
Fanny đã chơi bời tràn trề năng lượng mấy ngày nay, lúc này rốt cuộc cũng mệt đến mức không mở nổi mắt, tựa đầu lên vai Colin ngủ thiếp đi. Colin bị cô kéo chạy tới chạy lui, tình trạng cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng vẫn cố gắng ngồi thẳng lưng, không để đầu Fanny bị hẫng. Tiểu La và Đan Đan cười nói thảo luận về những điều thú vị ở cảng Forbar, Eugene vừa câu được câu chăng đáp lời vài câu, vừa đưa tay bóp eo cho Lạc Hải đang mệt phờ.
Vừa quay lại làm việc, Lạc Hải đã bị vô số cuộc gọi và tin nhắn công việc oanh tạc cùng một lúc, chút thư giãn do kỳ nghỉ mang lại chớp mắt đã tan biến, cuộc sống lại quay về quỹ đạo cũ.
Còn rất, rất nhiều công việc đang chờ đợi tân Viện trưởng Viện kiểm sát và tân Hội trưởng Hội Cánh Ánh Sáng giải quyết.
Nhưng khác với trước đây, người từng tưởng rằng không biết có còn cơ hội gặp lại không, giờ đây đêm nào cũng có thể gặp được.
Ví dụ như hôm nay, ví dụ như bây giờ, Lạc Hải vẫn đang đứng bên cửa sổ nghe một cuộc điện thoại công việc, khóe mắt đã liếc thấy dưới lầu tòa nhà có một Eugene ăn mặc lồng lộn như minh tinh đang đứng đó.
"... Phương châm cải cách của cơ quan kiểm soát giới tính đã được ban hành xuống từ hôm qua, bản thảo đầu tiên của văn kiện mới cũng đã được soạn thảo xong vào chiều nay, ngài xem lúc nào có thời gian xem qua một chút..."
Ánh mắt Lạc Hải dõi theo Eugene dưới lầu, người nọ bỗng ngẩng đầu lên, liếc mắt đưa tình với anh.
Lạc Hải không kìm được bật cười một cái.
"... Dạ, Viện trưởng Lạc Hải? Ngài vẫn đang nghe chứ ạ?"
"Tôi tan làm rồi, có việc gì để mai nói tiếp." Lạc Hải nói xong bèn cúp điện thoại, vơ lấy chiếc áo khoác trên móc rồi đi xuống lầu.
Eugene tựa vào gốc cây bên đường trước cửa tòa nhà, gió xuân thổi qua ngọn cây, lá cây xanh mướt như ngọc bích dưới ánh mặt trời.
"Quý ngài hội trưởng của Hội Cánh Ánh Sáng rảnh rỗi quá nhỉ, ngày nào cũng có thời gian đến Viện kiểm sát đón tôi cơ à?" Lạc Hải nhếch môi, bước về phía người dưới gốc cây.
"Là do cậu tan làm muộn quá được không hả? Tôi thực sự nên viết thư khiếu nại gửi cho cấp trên của cậu rồi đấy." Eugene cằn nhằn: "Chiếm dụng đời sống riêng tư của công chức, bóc lột sức lao động, phân bổ nguồn nhân lực không đồng đều..."
"Được rồi được rồi, đừng dọa mấy ông lão đáng thương đó nữa, cậu mà viết thư nữa, bọn họ lại nơm nớp lo sợ không biết cậu đang lén đặt thuốc nổ ở đâu đấy." Lạc Hải cười nói: "Vài ngày nữa là đến cuối tuần rồi, tới lúc đó tôi ở nhà với cậu, chẳng đi đâu hết, được chưa?"
Eugene cố tình bĩu môi: "Thế còn nghe được."
Sau đó hắn cảm nhận được Lạc Hải kéo tay hắn lên, đặt một thứ gì đó vào lòng bàn tay.
"Gì thế?" Eugene ngẩn người.
"Đồ đã hứa là sẽ cho cậu." Lạc Hải đáp.
Eugene xòe lòng bàn tay ra, một viên kẹo sữa nhỏ bé lẳng lặng nằm trong bàn tay hắn.
(Hết chính truyện)