Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi ăn tối xong, bầu trời bên ngoài đã tối đen như mực.
Không giống như ở Nantes chưa đợi màn đêm buông xuống, ánh đèn trong thành phố đã đi trước một bước xua tan bóng tối, thắp sáng cả con phố như ban ngày -- màn đêm ở Lassay là màn đêm thực sự, sau khi tia nắng cuối cùng biến mất nơi chân trời phía tây, mọi thứ trên mặt đất đều chìm vào màn đêm đen kịt.
Ngoài cửa sổ không có ánh đèn, trước cửa các cửa tiệm cùng lắm cũng chỉ đặt một chiếc đèn dầu nhỏ, con phố vài giờ trước còn đông đúc sôi nổi bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, những người đi đường chưa kịp về nhà cũng rảo bước vội vã, dường như sợ bị con quái vật vô hình nuốt chửng. Trong chốc lát, cả thành phố chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít và tiếng chó hoang.
Nhưng mặt trăng đã lên, bầu trời sao cũng rất sáng. Bầu trời ở đây trong trẻo hơn ở Nantes, những vì sao chi chít, dải ngân hà hùng vĩ vắt ngang qua màn đêm cùng ánh sáng của mặt trăng chính là thứ rực rỡ nhất nơi đây.
Sảnh lớn của nhà hàng đã được dọn dẹp sạch sẽ, mọi người lần lượt tản đi, xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh, khiến Lạc Hải cảm thấy hơi không quen.
Cảm giác này thật kỳ lạ và gượng gạo, anh vốn là người quen với sự tĩnh lặng, nay lại cảm thấy bất an vì sự tĩnh lặng bất chợt này.
Có lẽ là do mọi chuyện hôm nay xảy ra quá nhanh, khiến người ta chưa kịp phản ứng đã bị cuốn theo nhịp độ của nó, đến khi dừng lại suy nghĩ kĩ, mới nhận ra rốt cuộc đã có bao nhiêu chuyện đáng sợ ập tới chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.
"Có muốn ra ngoài đi dạo chút không?" Từ đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng nói, Lạc Hải ngẩng đầu lên, dời mắt nhìn sang Eugene.
"Sao nào, muốn tôi nhảy lò cò một chân đi dạo cùng cậu à?" Lạc Hải mỉa mai.
Đôi mắt Eugene đảo một vòng: "Nếu cậu không chê, tôi bế cậu đi dạo cũng được mà."
Lạc Hải đứng dậy định bỏ đi.
"Đừng đừng đừng, tôi đùa đấy, ở đây có xe lăn." Eugene vội vàng kéo anh lại: "Đợi tôi một phút."
Thực ra Lạc Hải đã hơi mệt rồi, lý trí bảo anh nên từ chối lời đề nghị của Eugene, tìm một chiếc giường êm ái ngã xuống ngủ một giấc thật ngon. Thế nhưng nỗi bất an mà anh không muốn thừa nhận kia vẫn quẩn quanh trong lồng ngực, thúc giục anh còn muốn ở cạnh Eugene lâu hơn cả khi trước.
Anh gật đầu, Eugene lao đi như một mũi tên, chưa đầy một phút sau, hắn đã đẩy ra một chiếc xe lăn cũ kỹ tróc sơn từ chỗ nào đó.
"Mời công tử lên xe." Eugene giữ chặt xe lăn, làm động tác "xin mời", cung kính nói.
Lạc Hải: "..."
Thần kinh.
Lạc Hải bị thương được Eugene thần kinh đỡ ngồi lên xe lăn. Anh để ý thấy góc chiếc xe lăn cũ kỹ dính một chút vết tích màu đỏ sẫm, anh đưa tay sờ thử, vụn vụn dính trên đầu ngón tay anh.
Là máu.
Anh nhanh chóng hiểu ra công dụng của chiếc xe lăn này, trái tim khẽ chùng xuống một chút.
Ngoài anh ra, đã có bao nhiêu Omega bị thương từng ngồi trên chiếc xe lăn này? Những Omega từng ngồi trên chiếc xe lăn này, có bao nhiêu người sống sót đứng lên được? Bản thân Eugene... liệu có từng ngồi trên chiếc xe lăn này không?
Chưa đợi anh tiếp tục suy nghĩ sâu xa hơn, lực đẩy từ phía sau đã kéo anh về với thực tại.
Ra khỏi nhà hàng, Eugene không đi tiếp theo dọc con phố, mà lại rẽ vào một con đường nhỏ hướng ngược lại, chẳng bao lâu sau, tầm nhìn trước mắt đã trở nên rộng mở.
Ánh trăng rải trên vai Lạc Hải, gió đêm lướt qua thái dương mang theo hơi mát nhè nhẹ, thế mà lại không hề lạnh chút nào, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy sảng khoái dễ chịu.
"Tầng hai tầng ba của nhà hàng đều có phòng, tôi đã dọn dẹp phòng hướng nắng cạnh thang máy trên tầng hai cho cậu rồi." Eugene nói: "Lát về đưa cậu đi xem thử, nếu không thích thì đổi phòng khác."
"Không cần." Lạc Hải nói: "Tôi không có nhiều tật xấu như cậu đâu."
Eugene cười: "Biết trước chân cậu bị thương, tôi đã tìm một phòng ở tầng một rồi. Lúc đó chỉ nghĩ phòng trên tầng hai rộng rãi, tiện cho cậu để hành lý -- kết quả bây giờ nhìn lại, cậu làm gì có hành lý."
Trò đùa này có phần mang hơi hướng "địa ngục", không hiểu sao lại khiến Lạc Hải bật cười.
Anh quả thực không có hành lý gì, ngoài khẩu súng trên người, anh chỉ còn bộ đồ vest dính máu và chính bản thân anh.
Sách của anh, cây đàn piano của anh, tất cả mọi thứ của anh đều để lại trong căn hộ nhỏ bé ở Nantes, nhưng giờ phút này anh lại không hề cảm thấy tiếc nuối chút nào, như thể dù sau này không bao giờ được nhìn thấy những thứ đó nữa thì cũng chẳng sao cả.
Hành lý lớn nhất của anh trong cuộc đời này chỉ có chính anh, và món hành lý này đã được đặt ở nơi nó nên ở.
Eugene cứ thế thong thả đẩy xe lăn của Lạc Hải, chầm chậm đi dọc theo con đường nhỏ không một bóng người, xung quanh tĩnh lặng đến mức không nghe thấy một tiếng động nào, chỉ có tiếng bước chân và tiếng bánh xe lăn lộc cộc.
"Eugene." Một lát sau, Lạc Hải lên tiếng.
"Hửm?"
"Có một câu hỏi."
"Cậu hỏi đi." Khóe môi Eugene mang theo nụ cười, như thể đã đoán trước được.
Lạc Hải không quay đầu lại, vẫn đưa lưng về phía hắn: "Không phải cậu luôn rất muốn tôi gia nhập Hội Cánh Ánh Sáng sao? Tại sao không nhân cơ hội này thông báo cho toàn thế giới biết người chủ trì đại hội xét xử, con trai nuôi của Viện trưởng Viện kiểm sát Nantes đã ngả theo phe các cậu rồi?"
Eugene cười một tiếng.
"Thứ nhất, đối với Hội Cánh Ánh Sáng mà nói, bắt cậu làm con tin có giá trị hơn việc bắt cậu làm đồng đội nhiều. Bắt cóc một công tố viên, lại còn là người chủ trì đại hội xét xử và con trai nuôi của Viện trưởng Viện kiểm sát, sẽ khiến đám Alpha phát điên không biết trời cao đất dày lúc trước phải kiêng dè phần nào, ngoài ra còn có thể lợi dụng cậu để đưa ra vài yêu cầu với Viện kiểm sát."
Eugene vừa nói, vừa chống khuỷu tay lên phía sau xe lăn, tiến lại gần Lạc Hải hơn một chút.
"Thứ hai, vốn dĩ cậu cũng đâu có ngả theo chúng tôi. Lý do bây giờ cậu ở đây, là vì tôi đã chĩa súng vào đầu cậu bắt cóc cậu ngay tại hội trường đại hội, mà cậu không thể trốn thoát, là vì tôi đã nổ súng bắn bị thương chân cậu, khiến cậu không còn sức phản kháng." Eugene hạ thấp giọng: "Những chuyện này không phải là diễn, người có mắt đều nhìn thấy."
Hơi thở ấm nóng phả vào phần gáy nhạy cảm của Lạc Hải, khiến anh vô thức né tránh về phía trước, cơ thể hơi cứng lại.
... Đúng là nói bậy nói bạ.
Mấy cái này tính là lý do gì chứ?
"Đương nhiên, còn có điều thứ ba." Eugene cúi đầu, phần tóc mái hơi xoăn nhẹ lướt qua vành tai Lạc Hải, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn đôi chút: "Tôi không muốn trở thành kẻ phá hoại những thành quả mà cậu đã nỗ lực giành lấy hơn mười năm qua."
Lạc Hải ngẩn người.
"Tôi đã suy nghĩ rồi, bắt cậu từ bỏ cuộc sống Alpha khó khăn lắm mới có được, gia nhập Hội Cánh Ánh Sáng, trở thành người phụ thuộc của tôi, là một suy nghĩ rất ích kỷ. Cuộc đời cậu nên do chính cậu quyết định, dù đứng trên lập trường nào, tôi cũng không có quyền can thiệp vào sự lựa chọn của cậu."
Eugene đứng thẳng người dậy, giọng điệu thoải mái nói: "Cho nên, dù thế nào tôi cũng không thể để cậu bị nghi ngờ. Cậu là công tố viên Lạc Hải của Viện kiểm sát Nantes, và cũng chỉ có thể là công tố viên Lạc Hải. Nếu có một ngày cuộc đấu tranh của Hội Cánh Ánh Sáng thất bại, tôi không thể giành lấy quyền được sống như một con người cho Omega, thì cậu vẫn có thể là một Alpha, một công tố viên, vẫn có thể tiếp tục sống với tôn nghiêm và địa vị của cậu."
Cổ họng Lạc Hải như nghẹn lại, không thể nói nên lời.
Anh muốn nói mình không cần sự bố thí rẻ mạt này, muốn nói dù thế nào Doyle cũng sẽ không buông tha cho anh, muốn nói dẫu không có những chuyện này, anh cũng đã bị dồn vào đường cùng từ lâu rồi, từ đầu đã không còn lựa chọn nào khác.
Anh muốn nói anh vốn có thể chịu đựng bóng tối, nếu ánh sáng không một lần nữa chiếu rọi.
Nhưng anh chẳng thể thốt lên lời nào, bởi vì không ai hiểu rõ sức nặng trong những lời này của Eugene hơn anh.
Trong lồng ngực Eugene Otis vẫn luôn tồn tại một cán cân tàn nhẫn, có thể đặt bất cứ thứ gì lên đó để đong đếm, từ ấy đưa ra quyết định vô tình nhất nhưng cũng có lợi nhất. Hắn chính là người đã xoay Viện kiểm sát như chong chóng theo cách này, từng bước thúc đẩy mọi kế hoạch của mình.
Và giờ đây, Eugene đã đặt anh lên một đầu cán cân, và đặt Hội Cánh Ánh Sáng lên đầu bên kia.
Không tiếc bất cứ điều gì, dù thất bại cũng phải giữ lại cho anh một đường lui.
Điều này quá không giống hắn, nhưng lại quá giống hắn.
"Tất nhiên, với cá nhân tôi mà nói, tôi không tin là mình sẽ thất bại đâu." Khóe môi Eugene nhếch lên một nụ cười gian manh: "Hội Cánh Ánh Sáng sớm muộn gì cũng có ngày đánh vào tòa nhà chính phủ Nantes, lật đổ toàn bộ sự thống trị bạo lực của Alpha, sau đó đánh tới Viện kiểm sát Nantes, rước kiệu tám người khiêng đón cậu về nhà."
Hai má Lạc Hải bỗng đỏ bừng: "Cậu nói linh tinh gì thế hả!"
Eugene cười híp mắt cúi thấp người xuống, ghé sát tai Lạc Hải hạ giọng nói: "Cho nên, bây giờ cậu cứ ngoan ngoãn làm con tin của tôi đi, ngoan ngoãn nghe lời, đừng có chạy lung tung. Tôi là kẻ ác đồ đã nổ súng bắn cậu bị thương trước mặt hàng nghìn người đấy, nếu không nghe lời, không biết tôi sẽ làm ra chuyện gì với cậu đâu nhé?"
Lạc Hải thở dài.
"Tiếp theo có phải cậu còn định kiếm cho tôi cái vòng chân, giới hạn phạm vi hoạt động chỉ trong bán kính một trăm mét quanh nhà hàng Cánh Ánh Sáng không?"
"Ồ? Hóa ra cậu thích kiểu play này à?" Eugene nhướng mày: "Biết thế ban đầu tôi đã không trả cái vòng chân đó lại cho cậu rồi, giữ đến bây giờ, vừa hay đổi cho cậu đeo."
Lạc Hải: "..."
Đây gọi là phong thủy luân chuyển sao?
Quả báo đến cũng nhanh quá rồi đấy.
Eugene dường như chìm vào suy tư, tặc lưỡi một cái rồi lại nói: "Cũng không được, vòng chân không thỏa mãn được tôi đâu. Nếu là tôi, tôi sẽ kiếm một món đồ chơi nhỏ, chỉ cần cách xa tôi hai mét là bắt đầu rung, để cậu lúc nào cũng phải ở bên cạnh tôi không rời nửa bước..."
Lạc Hải tự dưng phải nghe mấy lời nói không phù hợp với trẻ em*, trừng mắt nhìn Eugene với vẻ không thể tin nổi: "Eugene Otis!"
(*) Nguyên văn là "bị bánh xe đột ngột chèn qua mặt" (突如其来的车轱辘碾了脸): ý chỉ bỗng phải tiếp xúc với những nội dung 18+.
Eugene phá lên cười đắc ý, cúi người ôm lấy cơ thể Lạc Hải rồi hôn xuống.
Bao nhiêu nỗi xấu hổ, tức giận và oán trách trong bụng Lạc Hải đều bị chặn lại, chỉ có thể cắn một cái lên môi hắn như để xả giận. Eugene khéo léo né tránh đòn tấn công của anh, càng điêu luyện hơn dùng ngón cái giữ chặt môi dưới của anh, đầu lưỡi cạy mở miệng anh, hoàn toàn khống chế môi răng Lạc Hải, biến nụ hôn này thành một nụ hôn sâu không thể phản kháng.
Lạc Hải nhắm mắt lại, nhưng có thể cảm nhận được ánh trăng rải xuống đỉnh đầu, dải ngân hà vắt ngang bầu trời đêm, làn gió hơi se lạnh lướt qua da thịt mang đi chút nhiệt độ, song nụ hôn của Eugene lại nhanh chóng khiến nhiệt độ tăng vọt, ấm áp đến mức có thể làm tan chảy cả mặt trăng.
Kết thúc nụ hôn này, Eugene cụp mắt, rất khẽ, cũng rất chăm chú hôn l*n đ*nh đầu Lạc Hải một cái, sau đó mới ngẩng đầu lên: "Đi thôi, về nhà."