Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đúng lúc này, có người mất kiên nhẫn gõ gõ vào cửa xe van.
Lạc Hải vội vàng đẩy Eugene ra, cài lại mấy chiếc cúc áo sơ mi chưa kịp cài. Eugene bị đẩy ra, nét bực dọc hiện rõ trên mặt, hậm hực kéo cửa xe ra.
Lúc này Lạc Hải mới lần đầu tiên nhìn rõ mặt tài xế xe van.
Tài xế là một thanh niên trẻ măng ngoài hai mươi, tóc cắt rất ngắn, nhuộm màu đỏ rực, mặc bộ đồ vải thô và chiếc quần bò rách không biết đã mặc bao lâu rồi, khóe miệng ngậm một điếu thuốc lá nhỏ xíu, một tay chống lên khung cửa xe, tay kia đút túi quần, gập nửa người trên trừng mắt nhìn vào trong.
"Năm mét." Cậu ta rút cái tay đang đút túi quần ra, xòe cả bàn tay giơ ra trước mặt Eugene: "Ông đây đứng cách xa năm mét mà vẫn ngửi thấy mùi Alpha hôi rình bốc ra từ bên này! Tổ sư anh đi rửa xe cho tôi ngay!"
Lạc Hải thận trọng quan sát người thanh niên này, trên người cậu ta chỉ có mùi gió và bụi đất, bất cứ ai cũng sẽ nghĩ cậu ta chỉ là một Beta bình thường, nhưng nếu cậu ta có thể ngửi thấy pheromone của Alpha, thì có nghĩa cậu ta thực chất là một Alpha, hoặc Omega.
Nhưng Alpha thì không cần thiết phải ngụy trang bản thân, nói cách khác... cậu ta cũng là một Omega.
Một Omega hành xử hấp tấp, chửi thề liến thoắng, trông chẳng khác gì Alpha.
Chuyện này quả thực khiến thế giới quan của Lạc Hải hơi chấn động.
"Làm gì mà lắm chuyện thế." Eugene trợn mắt: "Chỉ là cái xe van nát qua tay tám đời rồi, không biết còn tưởng cậu lái Lamborghini cơ đấy."
"Xe van nát qua tay tám đời thì sao nào!" Thanh niên vỗ bồm bộp vào lớp vỏ tôn: "Ba năm rồi, chưa hỏng hóc tẹo nào! Không chết máy không ngắt điện, nước ngập gầm vẫn chạy như thường, chưa bao giờ bỏ rơi ai giữa đường! Nếu không nhờ nó, cái mạng nhỏ của anh đã đi đứt không biết bao nhiêu lần rồi, thế mà anh còn dám dùng cái mùi Alpha hôi hám đó làm vấy bẩn sự trong trắng của nó à! Anh có còn chút tình người nào không hả!"
Chửi Eugene xong, thanh niên lại quay sang Lạc Hải đang hoàn toàn không hiểu tình hình, như biến thành một người khác, nở nụ cười nhiệt tình, chìa một tay ra: "Tôi chửi anh ta đấy, không liên quan đến anh đâu. Anh là Lạc Hải đúng không? Tôi tên là Lorren, cứ gọi tôi là Tiểu La."
Lạc Hải chớp chớp mắt, đầu óc hơi trống rỗng. Trong hai mươi chín năm cuộc đời, anh chưa từng có kinh nghiệm xử lý tình huống kiểu này, đành thuận theo ý Tiểu La mà đưa tay ra, sau đó nhận được một cái bắt tay nhiệt tình và mạnh bạo đến mức ngón tay suýt chuột rút.
"Chào mừng đến với Hội Cánh Ánh Sáng." Tiểu La toét miệng cười: "Mặc dù còn cách tổng bộ một đoạn đường nữa, nhưng cái xe này của bọn tôi, không phải chém gió đâu, gần như tương đương với tiền đồn của Hội Cánh Ánh Sáng rồi đấy. Cái tên ngốc này --"
Nói rồi cậu ta chỉ chỉ Eugene.
"-- Suốt ngày chỉ biết lải nhải về anh, tóm được ai cũng nói, hôm nay cuối cùng cũng đón được anh rồi. Tôi nói cho anh biết nhé, trong Hội Cánh Ánh Sáng của chúng tôi toàn là Omega nhiệt tình hiếu khách, chứ không như cái tên Alpha vô tổ chức này đâu --"
Tiểu La chưa nói dứt lời đã bị Eugene đá một cước vào mông.
"Lắm mồm thế! Thế có đi nữa không? Lên trước lái xe đi!"
Tiểu La bị đá một cái cũng không tức giận, chỉ cố ý làm mặt quỷ với Lạc Hải kiểu "Anh xem cái nết anh ta như thế đấy", rồi cười cười vứt điếu thuốc xuống đất giẫm tắt, sau đó ngồi lại vào ghế lái, khởi động xe.
Đầu óc Lạc Hải vẫn còn hơi lơ lửng. Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc xe van đang chạy trên một con đường đất nông thôn khá tồi tàn, nhìn quanh tầm mắt chỉ toàn là ruộng đồng, chẳng thấy nổi một công trình hiện đại nào, càng không thể xác định được địa điểm.
Đến lúc này Lạc Hải mới có một chút cảm giác chân thực mình đã bị bắt cóc.
"Chúng ta đang đi đâu vậy?" Lạc Hải hỏi.
"Lassay." Eugene đáp.
"Lassay?" Lạc Hải giật mình.
Lassay cách Nantes không hề gần, đi tàu hỏa phải mất nguyên một ngày, lái xe ít nhất cũng phải năm sáu tiếng đồng hồ.
Nếu nói Nantes là thành phố giàu có và phồn vinh nhất thế giới, thì Lassay chính là từ trái nghĩa của Nantes.
Nó là thành phố hạ lưu điển hình nhất.
Vị trí hẻo lánh, giao thông kém phát triển, tài nguyên khan hiếm, nhưng dân số lại rất đông. Một lượng lớn người nghèo chen chúc trong thành phố này, vừa khó di dời, lại vừa không thể thay đổi hoàn cảnh nghèo đói hiện tại.
Một bộ phận nhỏ những kẻ máu mặt ở địa phương nắm giữ 80% tài nguyên của thành phố, trong khi phần lớn dân đen thì vật lộn giữa ranh giới no đói, mùa đông năm nào cũng có một lượng lớn người chết cóng.
Ở đó, những con người sắp chết đói sẽ không bàn chuyện luật pháp, càng không bàn chuyện đạo đức, trộm cắp cướp giật là chuyện như cơm bữa. Nếu là những thế lực có quyền lực lớn hơn chút, giết một vài người thậm chí còn chẳng bị pháp luật trừng trị.
Chính quyền trung ương khó can thiệp, cũng không muốn can thiệp vào thành phố này, thế nên Lassay gần như tự hình thành một cõi, văn hóa và kinh tế đều rất ít giao lưu với bên ngoài -- chẳng ai muốn bị cướp sạch hay bỏ mạng nơi đất khách quê người cả.
Nhưng đối với một tổ chức ngầm mà nói, đặt căn cứ ở thành phố này quả thực là một lựa chọn hoàn hảo.
Chính quyền Nantes có vắt óc suy nghĩ cũng không ngờ được rằng, Hội Cánh Ánh Sáng luôn hoạt động ở Nantes, tổng bộ lại nằm ở một nơi vừa xa xôi, vừa nghèo nàn, vừa nguy hiểm như Lassay. Không, ngay cả khi có người nghĩ tới, cũng chẳng ai thực sự vì một Hội Cánh Ánh Sáng mà hy sinh sự an toàn của bản thân để đến Lassay điều tra.
Eugene quá hiểu những kẻ ngồi trên cao kia, và luôn biết cách lợi dụng hiểu biết đó để vạch ra những kế hoạch kín đáo và táo bạo hơn.
"Hóa ra tổng bộ của Hội Cánh Ánh Sáng ở Lassay." Lạc Hải thấp giọng nói: "Thảo nào hồi đó cậu dám hy sinh nhiều cứ điểm ở Nantes như vậy, thì ra đó đều là tung hỏa mù, con bài tẩy của cậu vốn đã không đặt ở Nantes."
"Còn dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi à?" Eugene nhướng mày: "Bây giờ cậu với tôi hoàn toàn là hai con châu chấu trên cùng một sợi dây rồi đấy."
Lạc Hải hất cằm, nheo mắt nhìn Eugene: "Tôi chung một sợi dây với cậu từ lúc nào? Tôi vẫn là công tố viên của Viện kiểm sát Nantes, cậu vẫn là tội phạm bị Viện kiểm sát truy nã. Tôi bị cậu bắt cóc đến đây, chứ không phải tự nguyện."
"Thế sao?" Eugene cười híp mắt đan mười ngón tay vào tay Lạc Hải, cắn một cái lên vành tai anh, hạ thấp giọng: "Đối với một con tin mà nói, ngài cũng nhiệt tình quá mức rồi đấy, công tố viên Lạc Hải."
Hắn gằn rõ từng chữ "Công tố viên", khiến Lạc Hải khẽ run lên.
Chiếc xe van chạy thêm hơn ba tiếng đồng hồ trên con đường quê không bóng người, Lạc Hải cuối cùng cũng nhìn thấy hình dáng Lassay từ xa.
Mặt trời đã dần lặn xuống núi, phía tây chỉ còn lại một vệt sáng mờ nhạt, lấp ló giữa bầu trời và đường chân trời. Thành phố Lassay nằm ngay chính giữa ánh chiều tà nhợt nhạt ấy, tựa như một con quái vật đen ngòm, đang há to cái miệng chờ đợi những kẻ ngu ngốc rơi vào bẫy.
Khi chiếc xe van đi qua trạm kiểm soát, tim Lạc Hải bỗng đập chệch đi một nhịp.
Đối với anh, kinh nghiệm ra khỏi thành phố chỉ đếm trên đầu ngón tay, lần duy nhất chính là từ cảng Forbar nơi đặt trại trẻ mồ côi Otis đến Nantes bây giờ.
Lần đó, anh mới 14 tuổi, bị bịt mắt, trói quặt hai tay ra sau rồi ném vào thùng xe. Mấy tên Alpha hút thuốc đứng bên cạnh nhìn anh, anh sợ hãi khóc rất lâu, cứ thiếp đi rồi tỉnh lại ngắt quãng, cảm giác như cả một đời đã trôi qua thì xe mới dừng lại, ném anh xuống.
Dù nói thế nào đi nữa, trải nghiệm lần đó cũng chẳng tốt đẹp gì. Lạc Hải không biết hồi đó Doyle làm cách nào mà đưa một Omega như anh qua lọt bao nhiêu trạm kiểm soát của các khu vực thành phố trót lọt, bởi vì Omega chưa bị đánh dấu bị nghiêm cấm ra vào các thành phố khác, một khi bị bắt, chính là án chung thân chắc chắn, không có cơ hội thương lượng.
Dù thuốc có thể che giấu mùi hương, nhưng xét cho cùng, Omega và các giới tính khác vẫn có sự khác biệt về bản chất sinh lý, nếu có người lật cổ áo kiểm tra kỹ sau gáy họ, vẫn rất dễ phát hiện ra điểm bất thường.
Trên chuyến xe này của họ có hai Omega chưa bị đánh dấu, Alpha duy nhất thì nhìn kiểu gì cũng chẳng ra dáng Alpha, khoảnh khắc tiến vào thành phố, Lạc Hải thực sự lo lắng xe của họ sẽ bị trạm kiểm soát chặn lại.
Thế nhưng nằm ngoài dự liệu của anh, Tiểu La không những đàng hoàng lái xe vào trạm kiểm soát, mà lúc dừng xe còn hạ cửa kính xuống, chào hỏi nhân viên trạm kiểm soát.
"Anh Vi!"
"Ô, Tiểu La về rồi đấy à." Nhân viên được gọi là anh Vi nở nụ cười: "Chuyến này cũng thuận lợi chứ?"
"Thuận lợi thuận lợi." Tiểu La thành thạo rút từ dưới gầm ghế xe ra một gói thuốc lá, cười hì hì đưa qua: "Chẳng kiếm chác được gì lớn, nhưng thuốc lá với rượu thì vẫn có chút ít."
Anh Vi vừa đón lấy vừa bẽn lẽn cười: "Lần nào cũng tốn kém thế này..."
"Tốn kém gì đâu anh." Tiểu La cười toe toét: "Anh Vi ngày nào cũng đứng gác vất vả thế này, chút quà mọn là chuyện nên làm mà."
Anh Vi cất điếu thuốc đi, nụ cười trên mặt không tắt, vừa cười vừa xua tay, ra hiệu cho Tiểu La đi nhanh.
Thậm chí anh ta còn chẳng buồn bước tới nhìn xem trong xe có mấy người, cứ thế đàng hoàng cho họ qua.
Lạc Hải lại một lần nữa bị sốc.
"Lassay không giống Nantes đâu." Sau khi vào thành phố, Tiểu La lại châm một điếu thuốc, vừa hút vừa cười, liếc nhìn khuôn mặt Lạc Hải qua gương chiếu hậu: "Càng lạc hậu, càng tự do. Chỗ này không có nhiều quy củ như thế, tiền chính là giấy thông hành vạn năng."
Lassay rất khác so với tưởng tượng của Lạc Hải.
Khi xe van tiến vào thành phố, Lạc Hải ngỡ rằng mình sẽ thấy những con phố bẩn thỉu, lũ người lang thang đầy đường và những công trình kiến trúc điêu tàn đổ nát, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược.
Các tòa nhà hai bên đường chen chúc nhau dày đặc, tranh nhau tận dụng từng tấc không gian -- tầng một là quán bar, tầng hai là tiệm làm tóc, ban công tầng ba phơi đầy quần áo và ga trải giường sặc sỡ, tầng tư lại mở một nhà nghỉ nhỏ, biển hiệu viết dòng chữ xiêu vẹo -- "Có phục vụ cơm trưa".
Người đi đường chen chúc quanh những tòa nhà này, có người túm năm tụm ba quanh sạp hàng lựa hoa quả, có người cầm chiếc bánh rán đen sì vừa đi vừa ăn; có người mẹ dắt con, ra sức quấn thêm áo bông cho đứa trẻ đang khóc lóc, có nhân viên quán ăn thong thả giũ chiếc khăn trải bàn vừa giặt sạch, treo lên sợi dây phơi trước cửa quán.
Đường rất hẹp, gần như không thể cho hai xe ô tô chạy song song cùng lúc. Chiếc xe van qua tám đời chủ của Tiểu La cứ thế chậm chạp di chuyển trên con đường chật hẹp. Giờ đang là bữa chính, mùi thơm của đủ loại thức ăn vặt hai bên đường bay vào trong xe, chiếc khăn trải bàn phơi bên cạnh suýt chút nữa thì trùm kín luôn gương chiếu hậu.
Lạc Hải nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng hơi hoảng hốt.
Anh sống ở Nantes quá lâu, đã quen thuộc với những tòa nhà và cao ốc đồng nhất, những con người sống theo khuôn phép. Lần đầu tiên anh nhìn thấy có người bày bán cá vừa mới mổ còn dính máu đỏ tươi trên thớt, lần đầu tiên thấy một đám người xúm quanh sọt trái cây sắp hỏng mà lựa tới lựa lui, lần đầu tiên thấy có người chống nạnh đứng giữa đường cãi lộn với người khác, cứ như thể cả thành phố này và chiếc xe ô tô chỉ cách bà ấy có nửa mét hoàn toàn không hề tồn tại.
Tiểu La đi cả đoạn đường cứ bấm còi inh ỏi điên cuồng, đến đoạn đường đông người nhất thì còi cũng vô tác dụng.
Eugene dứt khoát hạ cửa kính xuống, thò cái đầu vàng ra ngoài, gầm lên một tiếng với bên ngoài: "Không tránh ra là cán qua luôn đấy!"
Lúc này, những người đi bộ cản đường chiếc xe mới vừa chửi thề vừa dạt ra.
Trong ký ức của Lạc Hải, Eugene chưa bao giờ nói tiếng lớn đến thế, anh giật bắn mình, trố mắt nhìn như một con mèo.
Tiểu La nhìn thấy qua gương chiếu hậu, cười ngặt nghẽo nửa phút đến không thở nổi.
"Qua đoạn này là ổn thôi." Cậu ta vừa cười vừa quay vô lăng: "Sắp đến địa bàn của chúng ta rồi."