Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thái độ của Lạc Hải với chuyện này là ném cho Eugene một cái nhìn lạnh đến rét run, sau đó đi thẳng một mạch ra ngoài.
Nhưng ngay cả Lạc Hải cũng phải thừa nhận, từ khi Eugene chuyển đến đây ở, hắn thực sự đã chăm sóc nhà cửa rất tốt.
Rèm cửa phòng khách đều đã được tháo xuống giặt sạch sẽ, ánh nắng ban chiều xuyên qua lớp voan mỏng, rải lên mặt bàn trà và sàn nhà không một hạt bụi, tất cả đồ đạc linh tinh đều được sắp xếp ngăn nắp, trên bàn ăn còn trải khăn trải bàn, góc trên bên phải đặt một lọ hoa, bên trong cắm hai bông hoa nở rộ.
Đến bây giờ Lạc Hải mới có đôi chút cảm nhận thực tế về cái lý lịch quá mức phong phú kia của Eugene, hắn quả thực rất giỏi trong việc tạo bầu không khí và lấy lòng người khác, giống như việc hắn luôn biết dùng những lời lẽ thích hợp để khéo léo lay động lòng người.
Nếu hắn không đổi nghề, bây giờ chắc chắn đã là siêu thần tượng nổi tiếng hàng đầu, các cô gái trên toàn thế giới sẽ tranh nhau đưa tiền cho hắn, để hắn kiếm tiền mỏi tay.
Nhưng hắn lại cứ thích làm kẻ điên, muốn làm phần tử kh*ng b* chống đối xã hội, cuối cùng chơi với lửa tự thiêu thân, rơi xuống vực thẳm.
Tất nhiên, bản thân đương sự lại chẳng hề hay biết gì về điều này.
"Tôi làm trứng cuộn và bánh sừng bò cho cậu này." Eugene bưng từ trong bếp ra một đĩa thức ăn có màu sắc và mùi thơm vô cùng hấp dẫn, đặt trước mặt Lạc Hải: "Được rồi, bánh sừng bò là đồ đi mua. Trứng cuộn là vì trong nhà ngoài hai quả trứng ra chẳng còn nguyên liệu gì nữa. Tôi làm từ sáng rồi, cứ đợi cậu ngủ dậy, kết quả cậu ngủ một mạch đến tận bây giờ, gộp luôn cả bữa trưa."
"Tôi có bảo cậu làm bữa sáng cho tôi đâu, là cậu tự chuốc lấy đấy chứ." Tuy nói vậy, Lạc Hải vẫn cầm dĩa lên, đưa miếng trứng cuộn vào miệng.
"Bình thường chủ nhật cậu đều dậy muộn thế này à?" Eugene hỏi.
"Không, hôm nay là do bị cậu đánh thức." Lạc Hải nói: "Bình thường tôi sẽ ngủ một mạch đến hai ba giờ chiều."
Eugene ngạc nhiên trợn to mắt: "Thưa ngài công tố viên, xin hỏi ngày thường ngài không bao giờ ngủ sao?"
"Thức trắng mấy đêm liền là chuyện bình thường." Lạc Hải nói: "Chưa kể bây giờ còn phải đi dọn dẹp hậu quả cho cậu và cái tổ chức nhỏ bé của cậu nữa."
Có thể thấy Lạc Hải muốn dùng giọng điệu lạnh lùng nghiêm túc như mọi khi để nói chuyện, nhưng nói xong anh lại không kìm được ngáp một cái, khiến sự đe dọa trong giọng nói bỗng trở nên mềm nhũn.
Anh ngủ đến mức cả người lôi thôi lếch thếch, cổ áo mở toang mấy cúc lỏng lẻo, tóc tai hoàn toàn mất đi vẻ chải chuốt ngày thường, sau gáy còn có một lọn tóc bướng bỉnh vểnh lên, đung đưa theo động tác ăn uống của anh.
Eugene không nhịn được phì cười thành tiếng.
Công tố viên Lạc Hải mặt lạnh như băng lúc này trông giống hệt như một con thú nhỏ đang dỗi hờn, xù lông lên, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn đưa tay vò đầu một cái.
Lạc Hải thì vẫn lờ hắn đi như mọi khi, thong thả ăn xong bữa sáng muộn màng này, rồi đứng dậy khỏi bàn ăn.
"Lúc trước cậu bảo cậu cần mua những gì?"
"Bột mì, gạo, một số loại rau bên này không bán, còn cả dầu gội đầu và sữa tắm nữa." Eugene lập tức liệt kê: "Đều không xa đâu, ở trung tâm thành phố là mua được hết."
Lạc Hải lấy điện thoại ra, thiết lập gì đó trên phần mềm giám sát của vòng chân, sau đó liếc nhìn cổ chân Eugene.
"Tôi đã tắt giới hạn khoảng cách của vòng chân, bật hệ thống đi theo. Bắt đầu từ bây giờ, nếu cậu rời xa tôi quá ba mét, sẽ kích hoạt dòng điện đủ để khiến cậu ngất xỉu."
Eugene vẫn giữ cái vẻ mặt cợt nhả thiếu nghiêm túc kia: "Ở riêng với nhau mà chơi lớn thế à, tôi thích."
"Đừng có nghĩ ra mấy trò vớ vẩn, dòng điện này có cường độ gây chết người đấy." Lạc Hải lạnh lùng nói.
Eugene lười biếng giơ tay chào Lạc Hải một cái: "Đã rõ, tuân lệnh."
Từ sau khi Eugene ra tù đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn thấy Lạc Hải lái xe.
Căn hộ của anh nằm ngay gần Viện kiểm sát, đi bộ chưa đến mười phút, ngày nào cũng hai điểm một tuyến giữa cơ quan và nhà ở, Eugene thậm chí còn tưởng Lạc Hải không mua xe.
Thực tế thì anh không chỉ có xe, mà còn là một chiếc xe hơi hàng hiệu khá cao cấp.
Khi Lạc Hải lái chiếc xe đó từ gara ra, Eugene đứng ở phía sau, cứ chậc lưỡi liên hồi như một con cua vừa trốn thoát khỏi giỏ nhựa ở chợ.
Khiến Lạc Hải rất muốn đạp chân ga đâm thẳng vào hắn cho rồi.
"Không nhìn ra đấy, công tố viên Lạc Hải." Eugene chậc lưỡi không ngừng: "Xem ra lương Viện kiểm sát trả cho cậu đúng là không thể xem thường được."
"Lên xe." Lạc Hải hạ cửa kính xuống, lạnh lùng nhìn Eugene.
Eugene vừa thắt dây an toàn vừa nhìn ngó xung quanh, mồm vẫn không ngơi nghỉ: "Cậu có biết dòng xe này có biệt danh là 'xe bồ nhí' không? Vì mấy đại gia hay mua tặng tình nhân nhỏ của mình loại này nhất. Tất nhiên rồi, không có ý gì đâu, tôi biết chiếc này chắc chắn là do cậu tự mua..."
Lạc Hải nhìn hắn: "Ngậm miệng lại, không thì tôi sẽ đá cậu xuống xe ngay bây giờ."
Eugene ngoan ngoãn ngậm miệng, đưa tay làm động tác kéo khóa miệng, nhưng trong mắt lại lộ ra ý cười đắc ý không che giấu được.
Được nhìn thấy Lạc Hải mặc đồ thường ngày quả là một chuyện hiếm có.
Từ ngày Eugene bị bắt, Lạc Hải lúc nào cũng đóng bộ vest ba mảnh phẳng phiu, thỉnh thoảng đổi cà vạt thì cũng chọn những màu sắc chính thống.
Vậy mà hôm nay anh lại mặc một chiếc áo len mỏng và áo khoác jacket sáng màu, cổ áo vốn luôn bị cà vạt thắt chặt giờ mở rộng thoải mái, để lộ xương quai xanh có hình dáng rất đẹp.
Ngày chủ nhật, trung tâm thành phố người qua kẻ lại tấp nập, có cả người già đẩy xe đi chợ mua thức ăn, trẻ con chạy nhảy khắp nơi và những cặp tình nhân tay trong tay đi dạo phố.
Vừa xuống xe, Eugene đã cố tình dán sát vào người Lạc Hải, đi chưa được hai bước, hắn bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu khoác tay anh. Nhìn từ góc độ nào, bọn họ cũng chẳng khác gì mấy cặp tình nhân quấn quýt không rời, chỉ ước gì có thể cứ đi ba bước lại hôn nhau một cái kia.
"Đầu cậu bị lừa đá à?" Lạc Hải lạnh nhạt nhìn hắn.
"Đừng nhìn tôi thế chứ, tôi cũng sợ chết lắm đấy." Eugene cợt nhả sán lại gần, hạ thấp giọng, chóp mũi cao thẳng chỉ cách má Lạc Hải vài centimet: "Đã bảo rời xa cậu ba mét là bị điện giật chết, thế thì tôi cứ bám lấy cậu cho có cảm giác an toàn."
Thái dương Lạc Hải giật giật đau nhức, vấn đề là anh thực sự không có lý do gì để phản đối tên trai đểu ngả ngớn này.
Ở lập trường của anh, việc Eugene chịu bám lấy anh không buông thay vì trốn chui trốn lủi bày mưu tính kế tẩu thoát là chuyện tốt, anh cũng đỡ phải tốn công giám sát mỗi hành vi của hắn.
Phải nói là, con chó Golden to xác này ngoan ngoãn đến mức đáng sợ, chẳng cần dây xích, ngoắc ngón tay cái là lon ton chạy lại ngay.
"Đồ cậu cần mua ở đâu? Mua nhanh lên rồi về." Lạc Hải nói ngắn gọn súc tích.
Eugene một tay khoác tay anh, một tay chỉ trỏ vài hướng: "Này, cậu sống ở Nantes lâu hơn tôi nhiều, sao lại mù tịt về mấy cửa hàng ở trung tâm thành phố thế hả?"
"Tôi nói rồi, công việc ở Viện kiểm sát rất bận, tôi không có thời gian đi dạo phố." Lạc Hải nói.
"Thế cậu cũng phải ra ngoài mua thực phẩm và đồ dùng hàng ngày chứ?" Eugene nhìn anh như nhìn người trên núi xuống.
"Mấy việc đó đa phần trợ lý làm thay tôi rồi." Lạc Hải liếc hắn một cái: "Tôi gửi danh sách cho cậu ấy, cậu ấy sẽ mua đủ đồ rồi mang đến căn hộ của tôi."
Eugene nghe mà chậc lưỡi: "Đấy là trợ lý hay bảo mẫu thế?"
"Trước khi cậu chuyển vào, một tuần tôi cũng chỉ về căn hộ một hai lần." Lạc Hải thản nhiên nói: "Số lần trợ lý vứt đồ giúp tôi còn nhiều hơn số lần giúp tôi mua đồ đấy."
Eugene ngạc nhiên quan sát Lạc Hải: "Không phải chứ, có cần thiết phải thế không? Cửa không ra nhà không về, khó khăn lắm mới có ngày nghỉ thì lại dành một nửa thời gian để ngủ?"
Lạc Hải lạnh lùng nhìn Eugene: "Cậu tưởng nhà của tôi, xe của tôi, cuộc sống ổn định của tôi ở Nantes đều từ trên trời rơi xuống chắc?"
Eugene nhíu mày: "Không phải, nhưng tôi cũng đâu thấy ai ở Viện kiểm sát bận tối tăm mặt mũi như cậu đâu."
"Tôi không giống họ." Lạc Hải dời tầm mắt: "Họ là Alpha."
"Theo tôi được biết, đồng nghiệp của cậu không ai biết cậu là Omega đúng không?"
"Viện trưởng Doyle biết, thế là đủ rồi." Lạc Hải bình thản nói: "Lý do duy nhất ông ấy chưa đóng gói tôi bán cho đám quý tộc Nantes, chính là vì năng lực và cường độ làm việc của tôi."
Eugene nhìn chằm chằm Lạc Hải rất lâu không nói gì, người kia thì lảng tránh ánh mắt của hắn.
Đột nhiên, Eugene ôm lấy cánh tay Lạc Hải, kéo anh đi về phía bên cạnh.
"Làm cái gì thế?" Lạc Hải không kịp đề phòng, suýt nữa bị hắn kéo lảo đảo.
"Đã thế thì, dẫn cậu đi mở mang tầm mắt với món thịt nướng ngon nhất trung tâm thành phố Nantes, và món trà sữa hot nhất hiện nay." Eugene hào hứng nói: "Trong trung tâm thương mại đằng kia còn có khu trò chơi điện tử, nhà gắp thú bông và mật thất trốn thoát nữa. À đúng rồi, tôi còn từng ăn một loại kẹo mạch nha kéo sợi ở đây, có thể nặn thành đủ loại hình thù dễ thương lắm."
Lạc Hải nhíu mày, lộ vẻ không tán thành: "Tôi không có nhiều thời gian thế đâu, cậu mua xong đồ cần mua rồi chúng ta về, tôi còn công việc phải xử lý..."
Lời Lạc Hải còn chưa nói hết, Eugene đã nhét một cốc trà sữa vào tay anh.
"Cầm lấy," Hắn nói: "Tay cậu sắp đông thành đá rồi kìa."
Lạc Hải vô thức nhận lấy, hơi nóng ấm áp truyền qua lớp vỏ nhựa vào lòng bàn tay anh, lúc này anh mới muộn màng phát hiện ra, tay mình quả thực rất lạnh.
Không hiểu sao, Eugene còn nhận ra nhiệt độ ngón tay anh trước cả chính bản thân anh.
Vị công tố viên mặt lạnh vô tình cau mày, cuối cùng vẫn siết chặt ngón tay, không nói gì.