Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Eugene nhét miếng cơm cuối cùng vào miệng, lau miệng rồi nói: "Ừm, cậu nói đúng. Tôi là người rất giữ lời, cậu đã đồng ý yêu cầu của tôi, tôi sẽ trả lời câu hỏi của cậu. Nhưng với điều kiện là cậu phải tin tôi."
Lạc Hải nhìn chằm chằm vào mắt Eugene: "Nói đi."
Eugene co chân lên, chống khuỷu tay lên đầu gối, đổi sang một tư thế thoải mái hơn nhìn Lạc Hải, biểu cảm trong mắt hắn rất chăm chú và nghiêm túc: "Không phải."
"Nói dối." Lạc Hải lập tức phản bác.
"Thấy chưa, tôi đã bảo là cậu sẽ không tin mà." Eugene nhún vai.
"Omega giết người, bằng thủ pháp tàn nhẫn máu me như vậy, nạn nhân lại còn là vợ của một Công tước quyền cao chức trọng, đây đều là thủ đoạn thị uy quen thuộc của Hội Cánh Ánh Sáng các người." Ánh mắt Lạc Hải sắc bén: "Chưa kể đến dấu hiệu của Hội Cánh Ánh Sáng để lại hiện trường, đó chính là sự khiêu khích trắng trợn đối với cơ quan thực thi pháp luật."
Eugene thở dài: "Vậy để tôi hỏi cậu nhé. Cậu phụ trách vụ án của Hội Cánh Ánh Sáng lâu như vậy rồi, chúng tôi có bất kỳ hành động nào nhắm vào giới tính nào khác ngoài Alpha không?"
Lạc Hải không trả lời.
"Dù là đánh bom hay ám sát, đã từng có người nào ngoài Alpha phải chết chưa?" Eugene khoanh tay trước ngực: "Nếu vụ án này do Hội Cánh Ánh Sáng sắp đặt, tại sao không giết thẳng Công tước Goth, mà lại ra tay với vợ ông ta? Giết một Beta thì có lợi ích gì cho chúng tôi chứ?"
"Bà ta là vợ của Công tước Goth." Lạc Hải trầm giọng nói: "Giết bà ta có thể đe dọa đến địa vị xã hội của quý tộc Alpha, gây hoang mang trong dân chúng."
Eugene búng tay cái tách, nhìn Lạc Hải đầy tán thưởng: "Nói đúng rồi. Hội Cánh Ánh Sáng là tổ chức phản kháng, hay dùng lời của các cậu là 'phần tử kh*ng b*'. kh*ng b* mà không làm cho mọi người cảm thấy kh*ng b* thì còn tác dụng gì nữa? Cho đến nay, tất cả các sự kiện do Hội Cánh Ánh Sáng lên kế hoạch đều được tuyên truyền rầm rộ, chính là để dân chúng nhìn thấy chủ trương của chúng tôi --"
"Để tẩy não dân chúng." Lạc Hải lạnh lùng nói.
"Tùy cậu nói sao cũng được." Eugene nhún vai: "Nhưng vụ án của Công tước Goth đã xảy ra một tuần rồi, ngoại trừ cái ký hiệu Hội Cánh Ánh Sáng mà đứa con nít cũng vẽ được ra, chẳng ai biết có vụ án này tồn tại cả. Vậy chúng tôi đang tính toán cái gì?"
Lạc Hải im lặng một lúc.
Phân tích của Eugene rất có lý, hơn nữa lại có căn cứ thuyết phục.
"Nếu không phải các người làm." Lạc Hải chậm rãi nói: "Thì là ai?"
"Cái thành phố này đâu chỉ có mình chúng tôi là tổ chức kh*ng b*. Thiếu gì kẻ muốn trả thù xã hội, lật đổ quyền quý, rồi úp cái bô phân lên đầu Hội Cánh Ánh Sáng đâu." Eugene ném cái hộp cơm trống không vào thùng rác cách đó không xa, tiếng "cách" vang lên chuẩn xác.
"Omega luôn là kẻ dễ bị bắt nạt nhất, dễ bị lợi dụng nhất." Hắn nói: "Bởi vì họ luôn sống trong sự giày vò và sợ hãi vô tận, chỉ cần có người chìa ra một cọng rơm cứu mạng, họ sẽ liều mạng nắm lấy, đến chết cũng không buông."
"Cậu đâu phải Omega." Lạc Hải lạnh nhạt nói.
"Tôi không phải." Eugene nhìn Lạc Hải: "Nhưng cậu thì phải."
Lạc Hải nhíu mày, lộ vẻ khó hiểu, còn chưa kịp nói gì thì đã bị Eugene cắt ngang.
Eugene đứng dậy khỏi bãi cỏ, phủi bụi đất trên người: "Về thôi, muộn nữa là gió lên đấy, tôi không mang theo áo ấm."
Lạc Hải nhìn bóng lưng Eugene vài giây, cũng đứng dậy, đi về phía căn hộ.
-
Đêm nay Lạc Hải ngủ không hề yên giấc.
Những mảnh vỡ kỳ quái liên tục xâm chiếm giấc mơ của anh. Ngọn lửa, máu tươi, mùi hương khiến anh sợ hãi tràn ngập trong không khí.
Một chú chim non vừa đủ lông đủ cánh hoảng loạn đập cánh muốn bay khỏi biển lửa, nhưng vừa cất cánh chưa được bao lâu đã bị lưỡi lửa l**m tới thiêu đốt, giãy giụa rơi xuống đất, tan chảy nơi ngọn lửa sâu thẳm.
Tất cả những gì anh có thể nhớ là chạy trốn.
Sợ hãi đến tột cùng, tê liệt đến đau đớn, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại bản năng muốn sống, anh không ngừng chạy về phía trước.
Bất chợt, có thứ gì đó từ trên trời rơi xuống, đè nghiến lên cơ thể nhỏ bé của anh.
Anh liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi áp lực khổng lồ kia, nhưng thứ đó vẫn bất động như núi, ghìm chặt anh tại chỗ, còn thứ khiến anh sợ hãi thì đang từng chút từng chút tiến lại gần...
Lạc Hải mở mắt ra, mất vài giây để khôi phục tinh thần, đập vào mắt là trần nhà quen thuộc, trần phòng ngủ của chính anh.
Nhưng áp lực trong giấc mơ vẫn không biến mất, anh từ từ quay đầu sang, nhìn thấy một cái đầu vàng óng đang đè lên ngực mình.
Eugene Otis đang nằm sấp trên ngực anh ngủ say sưa, chiếm gần hết cái giường, chăn bị hắn đá rơi xuống một nửa, chỉ còn lại một góc đáng thương, lại bị hắn đè hết dưới mông.
"..." Mặt Lạc Hải lạnh tanh, dùng sức giật mạnh cái chăn ra. Người đàn ông đang ngủ say không kịp đề phòng ngã bịch xuống giường, phát ra một tiếng động lớn trầm đục.
"Á!" Tiếng kêu thảm thiết vang lên ngay sau đó, Eugene nhe răng trợn mắt ôm lấy gáy ngồi dậy từ dưới đất: "Cậu làm gì thế!"
"Cậu làm cái gì trên giường tôi?" Giọng nói lạnh băng của Lạc Hải kìm nén cơn thịnh nộ.
Eugene nằm chổng vó trên sàn nhà, mắt đảo một vòng rồi chớp chớp: "Tôi... chắc là tối qua mộng du rồi? Ôi trời, sao tôi lại ở đây nhỉ, tôi chẳng nhớ gì cả..."
"Có cần tôi ném cậu từ cửa sổ xuống cho tỉnh táo lại không?" Lạc Hải nói với vẻ mặt vô cảm.
Với sự hiểu biết của Eugene về Lạc Hải, vị công tố viên sắt đá vô tình này có thể sẽ làm ra chuyện đó thật chứ không đùa.
"Tôi sai rồi, tôi sai rồi." Eugene lập tức đầu hàng, cười lấy lòng: "Tôi không cố ý đâu mà, cửa sổ phòng tôi bị hở gió, tối qua vừa gió vừa mưa, tôi lạnh quá không chịu nổi. Thấy cửa phòng cậu không khóa, định vào ké tí hơi ấm thôi, không ngờ giường cậu êm quá, thế là ngủ quên mất."
Lạc Hải nhìn chằm chằm vào hắn.
"Tôi nói thật đấy! Tôi thề là tôi chưa đụng vào một sợi tóc nào của cậu cả!" Eugene giơ hai tay lên cao, vẻ mặt vô tội: "Chẳng lẽ cậu không cảm nhận được sao? Ít nhất thì mông cậu vẫn lành lặn không đau tí nào chứ hả?"
"Cút ra khỏi," Lạc Hải gằn từng chữ: "Phòng của tôi."
Kèm theo tiếng đóng cửa rầm một cái, Eugene bị ném ra khỏi phòng Lạc Hải như một chú cún con lục thùng rác thất bại.
-
Mười phút sau, Lạc Hải thay quần áo bước ra khỏi phòng.
Tóc anh vẫn còn rối, sau gáy có một lọn tóc bướng bỉnh vểnh lên. Cúc cổ áo sơ mi cũng chưa cài, để lộ một mảng cổ trắng ngần sạch sẽ.
Eugene đang rửa bát trong bếp thò đầu ra, không kìm được huýt sáo một tiếng.
"Đừng ép tôi bắn một viên đạn vào đầu cậu." Lạc Hải đi vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước rửa mặt.
"Cậu chắc chắn sẽ không nỡ đâu." Giọng nói cợt nhả của Eugene vọng lại.
"Cậu có thể thử xem." Lạc Hải nói.
Anh vục một vốc nước tạt lên mặt, sau đó vén mấy sợi tóc ướt ra sau tai.
Ngẩng đầu lên, trong gương phản chiếu một khuôn mặt lạnh lùng, những giọt nước trượt từ sống mũi cao thẳng xuống, đọng lại trên đôi môi mỏng nhợt nhạt.
Đôi mắt đen láy của anh loáng thoáng lộ vẻ mệt mỏi, chút lộn xộn buổi sáng cũng không thể hoàn toàn xua tan những áp lực mà cơn ác mộng kia mang lại.
Lạc Hải nhìn cái bóng của mình trong gương với vẻ ghét bỏ, cầm khăn mặt ném về phía trước, che khuất tấm gương.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Lạc Hải vừa liếc mắt đã thấy Eugene đang bận rộn trong phòng ăn.
Trên bàn ăn đã bày sẵn hai bộ đồ ăn, hai ly sữa, còn có cả hai phần bánh mì nướng trứng ốp la được bày biện vô cùng tỉ mỉ.
Eugene cởi tạp dề vắt lên lưng ghế, ân cần kéo ghế cho Lạc Hải: "Rửa mặt xong rồi à? Mau lại ăn đi."
"Tôi không nhớ là có nhờ cậu nấu cơm mỗi ngày." Lạc Hải nhìn hắn.
"Ái chà, tiện tay thôi mà. Cậu ngày nào cũng phải đi làm, tôi ở nhà lại rảnh rỗi quá." Eugene đẩy phần bánh mì nướng của Lạc Hải đến trước mặt anh, nở nụ cười gian xảo: "Hơn nữa, biết đâu lần nào đó cậu lơ là cảnh giác, tôi có thể bỏ thuốc độc vào đồ ăn của cậu thì sao."
"Vậy thì cậu sẽ nhận được vé xuất cảnh và ăn đạn nhanh nhất trong vòng trăm dặm đấy." Lạc Hải nói với vẻ mặt vô cảm: "Chúc kế hoạch của cậu thành công."
Dù nói vậy, Lạc Hải vẫn ngồi xuống trước bàn ăn.
Bánh mì nướng vừa tới, trong mềm ngoài giòn, ngay cả ở nhà hàng Lạc Hải cũng hiếm khi được ăn món bánh mì nướng ngon thế này.
Eugene quả không hổ danh từng làm đầu bếp khách sạn 5 sao, tay nghề nấu nướng đúng là khá có kỹ thuật thật.
Trong lúc Lạc Hải ăn bánh mì, Eugene cứ chống cằm, thích thú nhìn chằm chằm vào anh.
Lạc Hải buộc phải đặt bánh mì xuống nhìn Eugene: "Làm cái gì vậy?"
"Không có gì." Eugene nhếch môi, nở nụ cười lả lơi thương hiệu: "Chỉ là đang nghĩ, nếu cậu không làm công tố viên, chắc chắn sẽ trở thành một idol xuất sắc."
"..."
Nói cái khỉ gì thế không biết?
"Sống mũi cao thẳng, lông mày sắc bén, gò má lập thể, còn cả đôi mắt đen láy sâu thẳm lạnh lùng như đá núi lửa của cậu nữa." Eugene chống cằm, ánh mắt như có thực thể quét qua khuôn mặt Lạc Hải, đầy vẻ chưa thỏa mãn cảm thán: "Cậu chẳng cần làm gì cả, cứ đứng đó thôi, không biết sẽ làm bao nhiêu cô bé mê mệt ngất ngây đâu."
Ánh mắt Lạc Hải lạnh xuống, anh bình thản nhìn Eugene: "Nếu tôi không làm công tố viên, tôi sẽ là một Omega bình thường ở khu hạ lưu, xác suất lớn là đã bị mua đi bán lại mấy vòng, có ít nhất ba đứa con rồi."
Eugene chìm vào im lặng, trong phút chốc căn phòng tĩnh lặng như tờ, chỉ nghe thấy tiếng lanh canh khẽ khàng của dao nĩa va chạm.
Hồi lâu sau, Eugene mới khẽ mở miệng.
"Trại trẻ mồ côi bị cháy, cậu biết không? Cả một trại trẻ mồ côi. Dì Ai, chú Mi, Cork, Tiểu Thiết... họ đều không sống sót. Ngay sau khi cậu bị Doyle đưa đi, gần như tất cả mọi người đều bỏ mạng trong biển lửa, cậu có biết không?"
Lời nói của Eugene như mũi tên nhọn, sắc bén và mạnh mẽ xuyên thủng trái tim Lạc Hải.
"Thì sao chứ?" Lạc Hải ngẩng đầu nhìn Eugene, trong đôi mắt đen như đá núi lửa, ngoài sự thờ ơ và lạnh nhạt ra thì chẳng còn gì khác: "Người chết thì cũng chết rồi. Rơi vào hoàn cảnh đó là do bọn họ tự làm tự chịu, chẳng trách được ai cả."
Nói xong, Lạc Hải ném dao ăn trở lại đĩa, đứng dậy khỏi ghế, cầm áo khoác và cặp táp đi thẳng ra khỏi căn hộ.