Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 90: Vết thương

Trước Tiếp

Làn gió mạnh ập tới từ phía sau, trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Phó Vân nghiêng mình né tránh. Ngay lúc gã đó lao lên theo quán tính, hắn trở tay túm lấy gáy kẻ tấn công, nhấc bổng lên đập thẳng vào tường. Tiếng "bộp bộp" vang lên liên tiếp, mỗi cú đều hiểm hóc và nặng nề, không hề nương tay.

Động tác của hắn quá nhanh, khiến mấy gã đồng bọn trẻ tuổi phía sau còn chưa kịp phản ứng thì bạn của chúng đã đầu rơi máu chảy, ngã gục dưới đất.

Phó Vân túm vai gã đó đẩy về phía trước, khiến mấy kẻ đang định xông lên bị va trúng, loạng choạng dừng bước.

Đám thanh niên đối diện có lẽ không ngờ một bệnh nhân vừa mới rời giường bệnh không lâu lại có thể đánh đấm giỏi như thế.

Cả lũ ngẩn người ra một lúc, sau đó không chút do dự rút dao từ sau lưng ra. Ánh đao lạnh lẽo như băng xẹt qua trong con hẻm tối, ánh mắt Phó Vân khẽ động, thì phía sau lại vang lên một giọng nói quen thuộc.

"S...sếp?!"

Đồng chí Andy đứng ở đầu hẻm với vẻ mặt kinh hãi, nhìn cảnh tượng bên trong mà đờ người tại chỗ.

Phó Vân suýt chút nữa thì gầm lên: "Cô đến đây làm gì?!"

"Có... có cần tôi giúp ngài báo cảnh sát lần nữa không?" Andy run rẩy nói.

Hai kẻ cầm dao phía trước nhìn nhau một cái, đồng thời lao ra ngoài. Mắt thấy chúng sắp vồ lấy cô nàng sinh viên ngốc nghếch kia, ngay một giây trước khi chúng tóm được cổ họng Andy --

Phó Vân đã thoát khỏi vòng vây từ phía sau, vung nắm đấm nện thẳng vào gáy một gã. Kẻ còn lại nghe tiếng gió liền xoay người đâm tới, lưỡi dao sượt qua người Phó Vân, rạch một đường máu dài trên cánh tay hắn.

Andy thét chói tai, còn Phó Vân thì đến mắt cũng không chớp lấy một cái. Hắn mặc cho máu chảy ròng ròng trên cánh tay, túm lấy Andy đẩy ra sau, xoay người lên gối thúc thẳng vào đối thủ.

"Anh thực sự rất thích túm gáy người ta nhỉ!" Andy bị hắn đẩy mạnh lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì đập vào tường trẹo cả chân.

"Nói nhảm câu nữa là tôi thề dự án học lên cao học của cô coi như tiêu đời!" Phó Vân giận dữ quát.

Cùng lúc đó, ở đầu kia con hẻm, tiếng bánh xe nghiến rít trên mặt gạch xanh, ánh đèn pha rực sáng lao thẳng về phía này. Mấy kẻ tấn công sợ hãi la hét, suýt nữa không tránh kịp. Con hẻm quá hẹp, chúng bị thân xe đang lao tới ép phải lùi lại, lùi thẳng ra tận bên ngoài ngõ.

Phó Vân lại túm cổ áo Andy một lần nữa, nấp vào một góc mà xe không lái tới được.

Có người qua đường dường như đã nhận ra động tĩnh bất thường, đang ló đầu vào xem tình hình.

"Đi!"

Mấy kẻ kia bò lê bò càng chạy khỏi con hẻm, kéo theo một đám người qua đường nhiệt tình đuổi theo, tiếng hò hét xa dần.

Trần Thời Việt mở cửa bước xuống xe, mặt không cảm xúc nhìn hắn.

"Tôi mới vắng mặt có nửa ngày thôi, anh có muốn giải thích cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì không?"

Nói xong, ánh mắt anh rơi xuống cánh tay bị thương của Phó Vân, thần sắc lập tức đanh lại. Anh đóng cửa xe, rảo bước tiến lại gần, cầm lấy cánh tay Phó Vân: "Sao thế này? Bọn họ cố tình tìm anh à?"

"Tôi không biết, không sao không sao, băng bó chút là được, vấn đề không lớn. Chắc có người báo cảnh sát rồi, đừng có làm quá lên." Phó Vân mất kiên nhẫn muốn rút tay về.

"Anh Việt, anh ấy ra ngoài hút thuốc mới gặp chuyện đấy!" Andy bên cạnh hậm hực nói: "Tôi đã bảo hút thuốc không tốt, không tốt, mà cứ không nghe!"

Phó Vân: "......"

"Lại còn lấy dự án học hành của tôi ra đe dọa nữa." Cô nhìn Trần Thời Việt, thêm dầu vào lửa nói.

Trần Thời Việt lườm hắn một cái đầy u ám, bàn tay nắm lấy cánh tay hắn bỗng nhiên siết chặt lực đạo, đau đến mức Phó Vân rùng mình: "Ái! Buông tay!"

"Về bôi thuốc. Lúc nãy gã đó cầm dao phay, không biết có dính gì bẩn không, cẩn thận nhiễm trùng uốn ván." Trần Thời Việt đứng dậy mở cửa, đẩy hắn vào ghế phụ.

Phó Vân thở phào một hơi, xuôi theo lực của anh ngồi vào ghế phụ, mãi đến khi Trần Thời Việt lái xe đi rồi anh mới sực nhớ ra một chuyện.

"Ai cho cậu lái xe của tôi?"

Trần Thời Việt mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh: "Tôi đến văn phòng lấy đồ, đúng lúc nhận được điện thoại của cảnh sát Dương hỏi chuyện cuộc gọi báo án tối nay là thế nào. Chắc chắn là có chuyện mới báo án nên tôi nóng lòng quá, lái thẳng xe anh ra ngoài luôn."

Phó Vân trừng mắt nhìn anh một lúc: "... Cậu không có xe à?"

"Không có." Trần Thời Việt nói như thể đó là điều hiển nhiên: "Tôi mới tốt nghiệp lấy đâu ra tiền, có xe mới là lạ đấy."

"Hừ." Phó Vân cười lạnh một tiếng: "Cũng đúng, nhưng với tiêu chuẩn lương của tổ tác chiến, còn mười năm nữa cậu mới mua được xe nhé."

Trần Thời Việt kiên nhẫn nghe, không hề phản bác.

Phó Vân cảm thấy mất hứng, một lúc sau lại nhớ ra gì đó hỏi: "Ai đưa chìa khóa xe cho cậu?"

"Tiểu Ninh." Trần Thời Việt khẽ gật đầu: "Cậu ấy nói nếu thực sự có chuyện gì thì cậu ấy có lẽ không giúp được gì, chi bằng giao cho tôi thì yên tâm hơn."

"Thằng ranh con." Phó Vân lẩm bẩm.

Chiếc xe lao nhanh qua vùng ngoại ô, dừng vững chãi trong gara. Phó Vân vơ lấy áo khoác xuống xe vào nhà, một bên tay áo sơ mi đã thấm đẫm máu từ vết thương, trông khá đáng sợ.

Mọi người trong nhà vốn đang tản mác lập tức ùa tới vây quanh. Thấy theo sau Phó Vân là Trần Thời Việt, ai nấy đều nhìn nhau, nhất thời không biết nên biểu hiện thế nào.

Dù sao việc Trần Thời Việt nhảy việc sang tổ tác chiến là sự thật, tương đương với việc phản bội văn phòng 410, sao giờ còn ngang nhiên vác mặt đến đây?

Bạch Triết bực bội "chậc" một tiếng, anh ta dùng ánh mắt hỏi ý kiến Phó Vân, nhưng Phó Vân chỉ nhìn anh ta một cái rồi không phản ứng gì. Bạch Triết tức giận lườm hắn một cái, thầm nghĩ ông chủ đúng là không có nguyên tắc, không có giới hạn, trước mặt kẻ phản bội của tổ tác chiến mà cũng có thể nhẫn nhịn cho người ta vào nhà.

Trần Thời Việt thông thuộc đường đi lối lại, lấy hộp y tế từ phòng khách ra, trực tiếp nắm cổ tay Phó Vân ấn xuống ghế sofa trước mặt mọi người. Anh dùng bông tăm thấm cồn cẩn thận lau vết thương, khi cúi đầu trông rất chuyên chú, ra tay rất nhẹ nhàng, dường như hoàn toàn không cảm nhận được ánh mắt kỳ quặc của những người xung quanh.

Bạch Triết ho mạnh một tiếng, thúc vào tay Lam Toàn bên cạnh, ý bảo cô ra mặt đuổi người này đi.

Lam Toàn nhìn anh ta một cách khó hiểu, rồi thúc lại một cái vào hông anh ta.

Bạch Triết: "......"

Phó Vân giao một cánh tay cho Trần Thời Việt, tay kia chống trán. Khi cồn làm vết thương đau rát, hắn vô thức rụt tay lại.

"Đừng cử động." Trần Thời Việt nắm lấy những đầu ngón tay thon dài và lạnh lẽo của hắn, x** n*n một hồi trong lòng bàn tay ấm áp. Động tác đó cực kỳ nhỏ, người ngoài nhìn vào gần như không phát hiện ra, nhưng lại mang theo một sự dịu dàng như để an ủi.

Khiến Phó Vân cảm thấy không tự nhiên, buông tay đang chống trán xuống, hít sâu một hơi nhìn anh: "Cậu định gói bánh chưng đấy à?"

Trần Thời Việt vuốt phẳng miếng băng cá nhân cuối cùng: "Xong rồi, đừng có giục."

Andy thấy anh băng bó xong mới thở phào, trên mặt hiện lên vẻ thán phục: "Lúc đầu thấy sếp dè chừng Phùng Nguyên Câu như vậy, tôi còn tưởng anh ấy không biết đánh nhau, không ngờ hôm nay thấy sếp cũng cừ thật đấy chứ! Tôi thấy anh ấy đấm một cú là gã kia đo ván luôn! Còn xách gáy một gã đập thẳng vào tường nữa!"

Trần Thời Việt cọ xát lòng bàn tay hắn một chút, giải thích: "Lúc trước không phải hắn không thể đánh, chỉ đơn thuần là hắn đánh không lại Phùng Nguyên Câu mà thôi."

"Xì!" Phó Vân khó chịu nói: "Có thể nói chuyện tử tế được không hả?"

"Vốn dĩ là vậy mà, cũng không trách anh được." Trần Thời Việt vừa cười ôn tồn trấn an, vừa nói với Andy: "Huấn luyện của tổ tác chiến thiên về thể lực hơn, nhấn mạnh vào đối kháng ngoại lực và cận chiến, nếu chỉ dựa vào đánh đấm mà không thắng nổi hắn cũng là chuyện bình thường."

Phó Vân bực bội đáp: "Cậu phổ biến kiến thức xong chưa? Để tôi tóm tắt lại phát biểu của cậu nhé: Tổ tác chiến là lợi hại nhất, Phùng Nguyên Câu có tiền đồ hơn tôi, cậu đến chỗ tôi là để khuyên bọn họ cùng nhau nhảy việc đấy à?"

Động tác của Trần Thời Việt khựng lại, chân thành nói: "Sếp, anh nhất định bắt tôi phải nói lại lý do mình vào tổ tác chiến trước mặt mọi người một lần nữa sao?"

Sắc mặt Phó Vân thay đổi vài lần, rất biết thời thế mà ngậm miệng.

Trần Thời Việt thong thả lau sạch vệt máu cuối cùng cho hắn, còn cẩn thận miết lại phần băng cá nhân bị thừa ra.

"Chậm chạp." Phó Vân vừa oán trách vừa đổi tư thế, hai chân vắt chéo ngồi trên sofa, hất cằm vẻ cao ngạo: "Còn việc gì nữa không? Để Lam Toàn tiễn cậu ra ngoài nhé?"

Trần Thời Việt xếp gọn từng món đồ vào hộp y tế, sau đó bình tâm tĩnh khí ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, một lúc lâu sau mới chậm rãi thở ra một hơi: "Mỗi lần nhìn thấy anh bị thương, tôi đều nghĩ, giá mà tôi có thể đau thay anh thì tốt biết mấy."

Bạch Triết: "..."

Lam Toàn: "..."

Andy: "..."

Không khí im lặng như đóng băng, trong phòng nhất thời không ai dám lên tiếng.

Một câu nói của Trần Thời Việt như làm chập mạch não của cả phòng. Mọi người trao đổi ánh mắt đầy hóng hớt, nhìn chằm chằm vào ông chủ của mình không rời.

Lam Toàn không nhịn được bật cười khẽ, nhưng nhanh chóng nén lại.

Phó Vân sống nửa đời người chưa từng mất mặt trước mặt cấp dưới như thế này. Khốn nỗi, khi nhìn vào đôi mắt khẩn cầu và chân thành kia của Trần Thời Việt, hắn lại thực sự không nỡ nhẫn tâm đuổi anh biến đi ngay lập tức.

"Với khoa học kỹ thuật hiện tại thì chắc là không làm được đâu, 'cưng' ạ." Hắn ôn tồn nói với Trần Thời Việt: "Nếu sau này có cơ hội, tôi sẽ liên hệ cậu trước, được chứ?"

Trần Thời Việt lật tay nắm lấy bàn tay không bị thương của hắn: "Không cần sau này, hiện tại đã có cơ hội rồi."

Phó Vân cảm thấy bây giờ dù nghe thấy lời gì quá đáng từ miệng kẻ dở hơi này cũng không có gì lạ, vì thế hắn chăm chú lắng nghe: "Cậu nói đi."

"Tôi có thể làm nhân viên ngoài biên chế của các anh không? Không cần tiền công." Trần Thời Việt nói.

Phó Vân không ngờ tới yêu cầu này. Hắn lờ mờ đoán được tâm tư của anh nhưng không nói ra, chỉ hơi lạnh giọng: "Cậu là thành viên chính thức của tổ tác chiến, đến chỗ tôi gọi là làm thêm, không phải ngoài biên chế. Bên kia nước sâu lắm, tôi không muốn liên lụy gì đến lão Tư lệnh và Phùng Nguyên Câu nữa."

Giọng Trần Thời Việt càng thấp hơn: "Anh cũng không muốn liên lụy gì đến tôi nữa sao?"

Lời này chẳng khác nào ép cung. Cả căn phòng đồng loạt nín thở, lặng lẽ đứng một bên cố gắng giảm bớt sự hiện diện, cẩn trọng quan sát phản ứng của Phó Vân.

Phó Vân bình sinh ghét nhất bị ai ép buộc, lập tức rút tay ra: "Vậy tôi nên thế nào đây?"

Trước Tiếp