Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hầu Nhã Sưởng bình thản nhìn hắn, một lát sau khẽ cười: "A Vân, cậu đang nói gì thế?"
"Không có gì." Phó Vân ôn hòa đáp: "Hợp tác vui vẻ."
Hầu Nhã Sưởng nghiêng đầu khó hiểu: "Nghĩa là sao?"
"Ở đây chỉ có hai chúng ta, là bạn cũ lâu năm, Nhã Sưởng, chúng ta nói thẳng ra đi được không?"
Hầu Nhã Sưởng dùng cành cây khều đống tro tàn trên đất, góc mặt tuấn tú trắng trẻo dưới ánh lửa trông sắc sảo và thâm trầm đến lạ. Anh ta không ngẩng đầu nhìn Phó Vân, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên: "A Vân, cậu biết mấy ngày nay tôi nghĩ gì không?"
Phó Vân lắng nghe.
"Tôi luôn nhớ về những ngày chúng ta cùng làm bài tập nhóm ở đại học. Hầu Trình Vĩ chẳng bao giờ làm gì, lần nào cậu cũng là người gánh team, còn tôi hỗ trợ phía sau. Đến lúc nộp bài, cậu còn thẳng tay xóa tên Hầu Trình Vĩ khỏi slide PowerPoint." Nói đến đây anh ta cười, ánh mắt tràn đầy sự hoài niệm.
"Tôi cố ý đấy, ai bảo hắn lười." Phó Vân cũng cười theo. Ánh lửa trong động u ám, chiếu lên vách đá tạo ra những tia sáng xanh thảm đạm.
"Mấy ngày nay chúng ta lại vừa hợp tác hoàn thành một bài tập nhóm nữa." Giọng Hầu Nhã Sưởng rất nhẹ: "A Vân, tôi rất vui."
Phó Vân cảm thấy một luồng âm phong lạnh lẽo thổi qua sau lưng, mùi hôi thối từ phía sau từng chút một lan tới. Hắn không cần quay đầu cũng biết Quỷ Anh đang đứng ngay sau mình.
"Giờ cậu định để nó giết tôi diệt khẩu luôn sao?" Phó Vân bình thản mở lời: "Tôi tưởng cậu ít nhất cũng để lại chút thời gian cho tôi trăn trối chứ."
"Xem như nể tình thâm giao bao nhiêu năm."
Hầu Nhã Sưởng im lặng nhìn hắn rồi chậm rãi gật đầu. Quỷ Anh liền từ từ rụt đầu lại. Nó vẫn giữ khuôn mặt của một đứa trẻ, Phó Vân không chút sợ hãi, quay lại nhìn kỹ nó một lượt, ánh mắt thoáng hiện vẻ tán thưởng: "Nó thật hoàn hảo, đạt đến mức xuất thần nhập hóa."
"Lão Chiêm mà thấy chắc chắn sẽ rất tự hào."
Hầu Nhã Sưởng gật đầu đồng ý: "Tất nhiên rồi."
Lão Chiêm là vị giáo sư già phụ trách môn Nhiếp hồn tại học viện linh dị của họ năm xưa. Ông không có con cái, dành cả đời nghiên cứu linh hồn, đến cuối đời trở nên hơi lẩm cẩm. Hầu Nhã Sưởng là học trò tài năng nhất của ông, và cũng là người lo hậu sự cho ông.
"Năm đó lão Chiêm nhất quyết không dạy tôi thuật phân tách linh hồn. Ông nói đời người nên đến một cách trọn vẹn và đi một cách trọn vẹn. Sống quá nhàm chán rồi tự phanh thây linh hồn mình thành tám mảnh thì ra thể thống gì, trái với luân thường đạo lý. Cậu biết cuối cùng tôi đã thuyết phục ông ấy thế nào không?" Hầu Nhã Sưởng lộ vẻ đắc ý.
Bên ngoài sơn động gió tuyết gào thét, sương muối phủ dày đặc. Trong động còn có một con quỷ đang liên tục tỏa ra luồng quỷ khí lạnh thấu xương. Ngón tay Phó Vân đông cứng, cậu không nhịn được mà đút tay vào túi.
"Tôi nói, không phải ai cũng có tư cách đến hoặc đi một cách trọn vẹn. Có những người sinh ra vốn đã không trọn vẹn, sống sót thế nào mới là điều chúng ta cần cân nhắc." Hầu Nhã Sưởng gạt đống tro tàn ra, nhìn Phó Vân đầy mỉa mai: "A Vân, tôi và cậu đều như nhau cả thôi."
Lúc này Phó Vân không có hứng thú nghe về hành trình gian khổ của anh ta, nên coi như không nghe thấy vế sau: "Vậy nên con Quỷ Anh chúng ta gặp ở đây chính là mảnh hồn của cậu, từ đầu nó đã nghe lệnh cậu, chỉ hành động theo ý muốn của cậu, phải không?"
"Nó là một phần của tôi, đương nhiên nghe lời tôi rồi." Hầu Nhã Sưởng vẫy tay, Quỷ Anh lập tức hóa lại hình thái ban đầu, ngoan ngoãn chạy đến nép dưới chân anh ta, dùng cái đầu nhỏ xám xịt cọ xát vào chân hắn.
Phó Vân cười khổ lắc đầu: "Tính sai rồi. Tôi cứ ngỡ mình đã tính kế được lão Hầu tổng để ông ta khai ra sự thật năm đó, không ngờ cuối cùng cậu mới là con bọ ngựa rình phía sau."
Hầu Nhã Sưởng cúi đầu cười: "Thì tôi đâu thể thật sự mang cái danh 'giết anh giết cha' được."
"Thế nên cậu mượn tay tôi để loại bỏ cả hai người bọn họ, như vậy nhà họ Hầu chỉ còn mình cậu là người thừa kế duy nhất." Phó Vân đưa tay chạm vào đầu Quỷ Anh, nó bất mãn rên lên một tiếng rồi né tránh.
Phó Vân nhìn chằm chằm người bạn cũ hơn mười năm của mình, một lúc lâu vẫn không rời mắt.
"Sao thế?" Hầu Nhã Sưởng hỏi.
"Không có gì." Phó Vân lắc đầu: "Chỉ là cảm thấy, dường như tôi chưa từng thực sự hiểu rõ cậu."
"Cậu rốt cuộc là ai?"
Hầu Nhã Sưởng không nhịn được bật cười, hắn cúi người bế Quỷ Anh lên, đứng dậy chậm rãi đi ra ngoài sơn động, nhưng không trả lời câu hỏi của Phó Vân.
"A Vân, tôi không giết cậu, nhưng tôi cá là cậu sẽ không thể sống sót rời khỏi ngọn núi tuyết này."
Khi Trần Thời Việt kéo cái chân gãy đuổi tới sơn động, Phó Vân đang ngồi một mình trên tảng đá.
"Hầu Nhã Sưởng đi rồi à?" Anh th* d*c hỏi.
Phó Vân: "Sao em biết là cậu ta?"
"Quỷ Anh, ảo cảnh." Giọng Trần Thời Việt trầm lãnh: "Phân tách hồn phách. Ngay từ đầu đã chẳng có oán khí đứa trẻ chết yểu năm xưa nào cả. Hầu Nhã Sưởng dùng con rối của chính mình, dàn dựng vở kịch này để giết cha và anh trai hắn."
Phó Vân ngẩng đầu: "Lão Hầu tổng chết rồi?"
"Chết rồi, trên thi thể có dấu vết cắn xé, chắc là bị con trai cả của lão phanh bụng mà chết. Trước khi chết ông ta để lại cái này." Trần Thời Việt phát đoạn ghi âm trong điện thoại.
Tiếng nói của lão Hầu tổng trước khi chết lẫn trong tiếng gió và tiếng th* d*c đau đớn, vang vọng trong hang động.
Phó Vân im lặng nghe hết. Một lúc sau, cậu thở hắt ra một hơi, cười khổ rồi đưa tay về phía Trần Thời Việt, ra hiệu anh kéo mình dậy.
Phó Vân có khoảnh khắc đứng không vững, Trần Thời Việt vội vàng vươn tay vịn vào vách đá, gượng sức đỡ cả hai đứng ổn định.
"Không sao." Phó Vân thấp giọng: "Lão Hầu chết rồi, bà hai và tam gia vào tù. Làm con, làm thuộc hạ, anh đều không hổ thẹn với họ." Thân hình hắn hơi lung lay, lời nói tuy vậy nhưng sắc mặt vẫn lộ vẻ nghiến răng nghiến lợi ẩn hiện.
Trần Thời Việt biết trong lòng hắn không dễ chịu. Giang hồ biến ảo khôn lường, thù hận truyền kiếp tích tụ, người thân ly tán... tất cả đè nặng lên một người, ép hắn phải hiến tế chính mình vào câu chuyện cũ này, cũng khó mà lấp đầy được những hố sâu của quá khứ.
Lòng Trần Thời Việt vừa bi thương vừa xót xa, gió tuyết tạt vào mặt khiến đáy mắt lạnh lẽo cay nồng.
"Đưa anh đi chôn cất lão Hầu tổng tử tế lại lần nữa đi." Phó Vân vỗ vỗ cánh tay anh: "Coi như là tế bái."
Hai người trở lại hố tuyết lúc nãy, dọn xác chết đông cứng của lão Hầu tổng ra.
Phó Vân chậm rãi thu dọn thân hình tan nát của ông ta. Khoang bụng ông ta đã xẹp lép, dưới khuôn mặt tròn trịa, râu ria và máu đông hỗn tạp, thảm không nỡ nhìn.
Trần Thời Việt hì hục đào đất bên cạnh, Phó Vân chỉnh đốn lại dung nhan người chết rồi đặt xuống hố chôn lại.
Khi ngẩng đầu lên, đỉnh núi tuyết đã lờ mờ lộ ra ánh sáng, mặt trời đang lên.
Trần Thời Việt đắp một nấm mồ chắc chắn. Tuyết trên núi rất dày, anh lo mùa xuân năm sau tuyết tan thành nước sẽ làm trôi nấm mồ, nên không yên tâm bước lên dùng giày giẫm cho chặt hơn.
Nhưng ngay giây tiếp theo, lớp đất đông cứng dưới chân phát ra tiếng động lạ.
Phó Vân nhanh tay lẹ mắt định túm lấy anh, nhưng vẫn chậm một bước.
Chân Trần Thời Việt trượt đi, phía dưới nổ ra một tiếng vang lớn, đất cát sụt xuống rào rào. Trần Thời Việt hụt chân, cả người ngã nhào xuống dưới.
Trong nháy mắt, cả người lẫn nấm mồ đều biến mất tăm.
Dưới đất hiện ra một cái hố sâu hoắm, như một cái miệng khổng lồ đột ngột nhe nanh múa vuốt.
Đây là thứ gì? Hài cốt lão Hầu tổng cũng biến mất theo.
Lòng Phó Vân chùng xuống, hắn vội ngồi thụp xuống kiểm tra chất đất xung quanh, rồi sững người, suy nghĩ xoay chuyển nhanh chóng.
Là đất mới, gần đây có người từng động vào.
Dưới hố, Trần Thời Việt hô lên một tiếng: "Phó Vân ——"
"Đây, tới đây." Phó Vân lập tức gạt mọi ân oán qua sau đầu, dồn dập đáp lời, một tay ấn vào vách đất rồi nhảy xuống hố.
Vừa tiếp đất, hắn thấy Trần Thời Việt đang nhăn nhó ngã sóng soài, dưới thân còn đè lên thi thể lão Hầu tổng. Xung quanh tối đen như mực.
Khi Phó Vân cúi người kéo Trần Thời Việt dậy, hắn mới nhận ra nơi này thực chất là một lối đi bí mật. Đây là một khu vực ngầm vô cùng trống trải, trên đầu là những dải băng và sương giá. Nhìn ra xa chỉ thấy một vùng u ám không đáy, chỉ có chút ánh sáng từ chỗ nấm mồ vừa sụt xuống chiếu rọi vào hai người.
"Ở đó kìa, chị Hoằng!" Trên đầu có tiếng người lao xao truyền xuống.
Kèm theo đó là tiếng lên đạn súng.
Trần Thời Việt căng thẳng: "Hỏng rồi, Liễu Hoằng bọn họ đuổi kịp rồi."