Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xe của Liễu Hoằng chạy đến gần hẻm núi thì không thể đi tiếp được nữa. Lúc này đã là chiều tà, xe việt dã lao đi cả ngày cũng mới chỉ đến được lưng chừng núi.
Phó Vân ngồi ở ghế phụ nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, rồi bị Liễu Hoằng đầy oán khí vỗ tỉnh.
"Chỉ đường đi!"
Phó Vân mệt mỏi mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ xe: "Trời không còn sớm nữa, tối nay hạ trại ở đây, mai lại lên đường."
Liễu Hoằng nhìn gương chiếu hậu, sắc mặt âm trầm liếc nhìn Viên Tam một cái, rồi mới tắt máy xuống xe.
Lưu An Triết và A Quý xuống xe dọn tuyết xung quanh, Viên Tam lấy lều và túi ngủ từ cốp xe ra, Liễu Hoằng cúi đầu nhóm lửa. Không khí trên núi tuyết rất ẩm, ả loay hoay hơn mười phút mới đốt được đống củi.
Phó Vân vòng ra ghế sau đỡ Trần Thời Việt xuống xe: "Ngày mai phải xuống dưới hẻm núi, xe không vào được, em đi nổi không?"
Trần Thời Việt mặt tái mét gật đầu, vết thương ở chân đau âm ỉ. Nếu là người bình thường bị trúng đạn ở bắp chân mà lâu như vậy không đi bệnh viện thì chân đã phế rồi. Trần Thời Việt nhờ dán lá bùa mà vẫn có thể gắng gượng đi lại, lúc này anh mới nhận ra những công năng linh dị mà tổ tác chiến ban cho đã dần thay đổi cấu trúc cơ thể mình.
"Không sao, vết thương nhỏ thôi." Trần Thời Việt yếu ớt nói.
"Nhỏ cái đầu em!" Phó Vân bực bội vỗ nhẹ vào đầu anh: "Hỏi cái gì thì phải báo cáo trung thực cho anh!"
"Này!" Liễu Hoằng tựa vào đầu xe gọi họ một tiếng, chỉ vào cái lều ở giữa: "Hai người các cậu ở đó."
"Hai chúng tôi chung một lều à?" Phó Vân cười hỏi: "Bà không sợ đêm nay chúng tôi trốn xuống núi đi thẳng về nhà sao?"
Viên Tam cười nhạt, hất hàm chỉ xung quanh: "Cậu mà có bản lĩnh xuống núi thì cứ việc, chỉ sợ đi được nửa đường lại phải xám xịt quay lại thôi."
Lời này không sai, xe họ đậu ở lưng chừng núi, phóng tầm mắt ra chỉ thấy đỉnh núi trắng xóa, một con chim cũng không có. Đường sá thì băng tuyết lẫn lộn, lầy lội trơn trượt, những vụn băng nhỏ cứ từ trên cao lăn xuống.
Phía bên kia lộ là vực thẳm dốc đứng, muốn xuống núi thì phải men theo rìa vực mà đi xuống một cách cẩn thận, phía dưới nữa là rừng tùng phủ đầy băng tuyết không thấy điểm dừng.
Phó Vân nhún vai: "Được thôi, chúc ngủ ngon."
Màn đêm buông xuống rất nhanh, Phó Vân ngồi trên túi ngủ nhắm mắt dưỡng thần, Trần Thời Việt mệt mỏi dựa vào gối cậu, lộ ra vẻ đau đớn khó nhịn.
Lòng bàn tay Phó Vân xoay chuyển, vỗ nhẹ vào vai anh từng nhịp. Bên ngoài đã hoàn toàn đen kịt.
"Anh phải nghĩ cách liên lạc với viện trợ bên ngoài." Phó Vân nhắm mắt nói: "Bằng không cứ bị khống chế thế này, ai biết bọn chúng sẽ làm ra chuyện gì."
"Vả lại lá bùa trên chân em chỉ cầm cự được năm ngày, hết năm ngày mà không phẫu thuật ngay thì cái chân này không giữ được đâu." Nói đến đây, sắc mặt Phó Vân lại càng nghiêm trọng hơn.
Trần Thời Việt cười không thành tiếng: "Không sao, phép nghỉ của em hết hạn rồi, mãi không về đội thì Phùng Nguyên Câu chắc chắn sẽ cuống cuồng đi tìm thôi."
"Ngủ đi." Phó Vân nằm xuống cạnh túi ngủ, lơ mơ chìm vào giấc ngủ.
Bên ngoài lều gió tuyết gào thét, rừng cây xung quanh truyền đến những tiếng động xào xạc. Trần Thời Việt vốn ngủ rất nông, anh nhắm mắt lại, lờ mờ nghe thấy tiếng bước chân dẫm lên tuyết xốp "ken két" ngoài lều.
Từng chút, từng chút một, thứ đó bước đi rất nặng nề. Dù cách một khoảng nhưng Trần Thời Việt vẫn cảm nhận được mặt đất rung rinh.
Anh ngẩng đầu nhìn lên, thấy ngoài lều có một tia sáng nhỏ, chắc là đám người Liễu Hoằng có ai đó sợ bóng tối nên để lại một cái đèn pin bên ngoài. Trần Thời Việt thầm mắng một tiếng ngu xuẩn, ban đêm ở nơi hoang dã mà để ánh sáng là sẽ thu hút thú dữ.
Thế nhưng, thứ bên ngoài lúc này không phải thú dữ.
Anh đưa tay vỗ tỉnh Phó Vân. Phó Vân chuyển từ trạng thái ngủ sang tỉnh táo cực nhanh, hắn lặng lẽ ngồi dậy, không phát ra tiếng động nào, cùng Trần Thời Việt nhìn ra ngoài lều.
Ánh sáng yếu ớt chiếu lên tấm bạt lều, từ góc nhìn bên trong có thể thấy cái bóng đổ đung đưa. Phó Vân nheo mắt muốn nhìn rõ hơn.
Đó là một bóng người cao gầy, nhìn từ bên cạnh thấy bụng nhô lên rất to, bước đi lảo đảo vòng quanh nguồn sáng.
Trần Thời Việt trợn tròn mắt nhìn cái bóng đó, run rẩy nắm lấy tay Phó Vân, dùng khẩu hình nói: Hầu Trình Vĩ.
Phó Vân gật đầu, đưa tay vén một khe nhỏ ở lều, cẩn thận nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy Hầu Trình Vĩ khắp người đầy máu đen, vác cái bụng to, lờ đờ đi tới đi lui trên bãi đất trống. Máu loãng dọc theo ống quần chảy xuống, nửa thân trên hầu như để trần.
Quần áo vốn có đã bị cái bụng phình to làm rách nát, một đứa trẻ sơ sinh mặt xanh đen nhô đầu ra từ bụng Hầu Trình Vĩ, cười khúc khích. Trần Thời Việt không kìm được rùng mình một cái.
Hầu Trình Vĩ tuyệt đối không thể còn sống, nhưng anh ta vẫn có thể đi lại tự nhiên, rõ ràng là nhờ công lao của Quỷ Anh.
Phó Vân đưa tay tìm kiếm trong ba lô, chạm vào đống bùa chú, thì Hầu Trình Vĩ đột nhiên dừng bước.
Giây tiếp theo, anh ta như thể có mắt sau lưng, cổ vặn vẹo một cách cứng nhắc, từ từ xoay đầu về phía này. Khuôn mặt xanh trắng, đồng tử đen kịt sâu hoắm.
Tuyết Hương mùa này rất lạnh, hơn nữa Hầu Trình Vĩ chết chưa đầy 24 giờ nên mặt mũi chưa bị thối rữa nhiều, vẫn giữ được nét tuấn tú lúc sinh thời, chỉ có gương mặt không còn chút sắc người mới cho thấy dáng vẻ của anh ta khi đã chết.
Anh ta đứng ở bên chiếc đèn pin, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Phó Vân.
Phó Vân và Trần Thời Việt không hẹn mà cùng nổi một trận da gà, sau đó trơ mắt nhìn anh ta vác cái bụng to tướng, từng bước một, cứng nhắc tiến về phía lều trại của họ.
Phó Vân một tay ấn Trần Thời Việt trở lại túi ngủ, tay kia vung lên, một lá bùa dán chặt vào mặt trong của lều.
Bước chân Hầu Trình Vĩ khựng lại một chút, anh ta giống như mất đi mục tiêu, mờ mịt đứng tại chỗ xoay một vòng, máu từ trong bụng tí tách nhỏ xuống nền tuyết. Quỷ Anh bị động tác đung đưa làm cho xóc nảy, ở trong bụng anh ta phát ra tiếng khóc đầy bất mãn.
"Hắn không nhìn thấy chúng ta." Trần Thời Việt thấp giọng nói.
"Ừ, lá bùa này có thể tạm thời che mắt quỷ, nhưng không duy trì được bao lâu." Phó Vân nói không chút gợn sóng: "Anh đã giết hắn, hắn tới tìm anh đòi nợ."
Trần Thời Việt gian nan cử động cái chân bị thương, phát hiện nó vẫn không thể dùng được chút sức lực nào, không khỏi có chút tức tối. Phó Vân nhận ra hành động của anh, một tay đè tay anh lại, quát khẽ: "Đừng cử động lung tung, để anh đối phó."
Quỷ Anh bên ngoài lều cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, nó phóng mình ra khỏi bụng Hầu Trình Vĩ, lăn một vòng trên tuyết, cười hi hi bò loạn xạ, rồi đột ngột khóa chặt tầm mắt vào một điểm trên không trung—chính là hướng lều trại của họ.
"Hỏng rồi." Phó Vân lòng chùng xuống.
Trần Thời Việt quay đầu: "Sao vậy?"
"Dương gian có một cách nói là: trẻ con dưới ba tuổi có thể nhìn thấy linh hồn mà người lớn không thấy. Vậy đổi ngược lại, ở âm phủ, những đứa trẻ chết khi chưa đầy ba tuổi——"
"—Cũng có thể nhìn thấy người sống." Trần Thời Việt tiếp lời nốt nửa câu sau.
Quỷ Anh nghiêng đầu, nở một nụ cười quái dị với hai người, ngay sau đó nó bò nhanh như chớp tới, hất tung đống bùn đất hỗn hợp giữa máu loãng và tuyết đọng. Cùng lúc đó, linh lực của lá bùa biến mất, sợi kim quang bảo vệ cuối cùng tan biến trong không trung.
Phó Vân nắm chặt Trần Thời Việt, quát lớn: "Chạy!"
Hai người một trước một sau lao ra khỏi lều. Trần Thời Việt chân cẳng bất tiện, chạy lảo đảo nghiêng ngả. Phó Vân thấy bên cạnh có một hố tuyết, liền thẳng chân đá Trần Thời Việt xuống dưới.
Tuyết rơi lả tả, Trần Thời Việt chưa kịp phản ứng đã bị đống tuyết từ trên trời rơi xuống đè cho xây xẩm mặt mày, không bò dậy nổi.
Phó Vân thở hổn hển, xoay người nhìn thẳng vào Quỷ Anh bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Không phải muốn báo thù sao? Tới giết ta đi! Giết ta là có thể báo thù cho mẹ ngươi rồi."
Quỷ Anh lập tức bị chọc giận, nó ngửa đầu phát ra tiếng rít nhọn hoắt, đuổi theo hắn chạy điên cuồng. Gió tuyết như dao cắt lọt vào tai, khiến đầu óc hắn ong ong.
Trong rừng sâu núi tuyết, những tán cây cao vút đâm thẳng lên trời, sương mù dày đặc như mây đen đè xuống, biến mọi bóng cây thành những hình thù quỷ quái lay động.
Phó Vân không biết đã chạy bao lâu, cuối cùng sức cùng lực kiệt phải đứng khựng lại, cả người lảo đảo vịn vào thân cây để đứng vững. Độ cao và không khí lạnh buốt khiến cậu không thở nổi, lồng ngực đau như sắp nổ tung. May mà Quỷ Anh và Hầu Trình Vĩ không đuổi kịp.
Phó Vân ngoảnh lại nhìn khu rừng rậm rạp phía sau, không thấy động tĩnh gì.
Tuy nhiên, khi hắn vừa quay đầu lại, đã thấy Quỷ Anh đang treo ngược trên chính cái cây cậu đang vịn, trừng mắt nhìn hắn. Dù Phó Vân đời này gặp quỷ còn nhiều hơn ăn cơm, nhưng lúc này tim hắn cũng suýt ngừng đập vì kinh hãi.
"Ha ha ha..."
Phó Vân trở tay biến ảo ra đao ảnh, chém xuống cực nhanh. Lưỡi đao xé gió tạo thành tàn ảnh, Quỷ Anh cười lên một tiếng rồi biến mất, chớp mắt đã di chuyển ra sau lưng Phó Vân, ấn một dấu tay lên lưng hắn.
Phó Vân đau đến mức không thốt nên lời, chỉ cảm thấy chỗ đó nóng rực như bị lửa đốt, như thể muốn thiêu cháy cả tim phổi.
Hầu Trình Vĩ không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng hắn. Quỷ Anh cười hì hì chui tợn vào bụng anh ta, vẻ mặt đầy đắc ý vì đã giúp "mẹ" tìm được kẻ thủ ác.
"Hầu Trình Vĩ..." Phó Vân gian nan cất tiếng.
Hầu Trình Vĩ mặt không cảm xúc, bước tới gần cậu. Đôi tay tái nhợt thon dài từng chút một leo lên cổ Phó Vân rồi siết mạnh. Lực đạo của người chết rất khủng khiếp, Phó Vân cảm thấy yết hầu như muốn nổ tung, đồng tử đột ngột giãn ra——
Oxy trong phổi nhanh chóng cạn kiệt, khuôn mặt hắn chuyển sang màu xanh tím.
"Đoàng!!!"
Một tiếng súng nổ vang trời, viên đạn găm trúng mu bàn tay Hầu Trình Vĩ.
Lực va chạm cực lớn buộc anh ta phải lùi lại mấy bước, ngơ ngác nhìn bàn tay bị đạn nổ tung.
Phó Vân được giải thoát, dưỡng khí ùa vào cuống họng, hắn tựa vào thân cây ho khù khụ đến tối mày tối mặt. Khi hắn khôi phục lại sức lực và ngẩng đầu lên, hắn sững sờ tại chỗ.
Hầu Nhã Sưởng đang cầm súng đứng cách đó không xa.
Họng súng còn vương làn khói nhạt, tan biến nhanh chóng trong đêm gió tuyết.
Phó Vân không dám chậm trễ, lập tức đứng dậy chạy điên cuồng về phía anh ta. Hầu Nhã Sưởng thản nhiên xoay họng súng, cúi đầu cắn rách ngón trỏ, một giọt máu b*n r* như viên đạn, trúng ngay giữa trán Quỷ Anh đang treo trên cây.
Quỷ Anh thảm thiết gào lên, chui tọt vào bụng Hầu Trình Vĩ. Hầu Nhã Sưởng và Phó Vân thừa cơ quay đầu chạy trốn.
Phó Vân cũng không biết mình đã bôn ba trên tuyết bao lâu, hốc mắt cay xè vì màu trắng xóa của băng giá. Hầu Nhã Sưởng luôn chạy ở phía trước, bóng dáng mờ ảo nhưng chưa từng dừng lại hay ngoảnh đầu nhìn hắn lấy một lần.
Cuối cùng, Hầu Nhã Sưởng dừng lại trước một sơn động. Anh ta trầm mặc ngoảnh lại nhìn Phó Vân một cái, rồi bước vào trong, tiếng gió bên ngoài đột nhiên nhỏ hẳn đi.
Phó Vân lảo đảo vịn vào những khối băng trong động, chân nhũn ra ngồi bệt xuống đất.
"Cảm ơn." Phó Vân kiệt sức nói.
Hầu Nhã Sưởng không đáp, lặng lẽ ngồi dưới đất, quay lưng về phía hắn như một bức tượng băng giá. Anh ta cúi đầu nhìn vết máu trên đầu ngón tay, dường như đang tập trung chờ nó tự khép lại.
"Cậu không nên giết đại ca tôi." Một lúc lâu sau anh ta mới mở lời.
"Đó là một sai lầm." Phó Vân bình tĩnh nói: "Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi có thể đền mạng cho anh ta."
Hầu Nhã Sưởng cười: "Đền mạng làm gì? Cậu giúp tôi loại bỏ anh ta, tôi cảm ơn còn không kịp. A Vân, cậu không nghĩ rằng giữa tôi và anh trai tôi có thứ tình cảm anh em máu mủ thâm tình gì đấy chứ?"
Phó Vân chần chừ: "Hơn hai mươi năm, kiểu gì cũng phải có một chút chứ..."
"Không có." Hầu Nhã Sưởng trả lời dứt khoát.
Phó Vân thở dài, không hỏi thêm nữa.
Hầu Nhã Sưởng vẫn quay lưng về phía hắn, không biết đang nghĩ gì. Phó Vân lúc này tinh lực cạn kiệt, không còn tâm trí đâu để thắc mắc tại sao Hầu Nhã Sưởng lại xuất hiện ở đây đêm nay.
Khoảng mười phút trôi qua, Hầu Nhã Sưởng vẫn ngồi đó, nhưng thân hình vô thức cong xuống vì đau đớn, miệng lẩm bẩm: "A Vân, tôi đau quá..."
Tim Phó Vân nhảy dựng lên, hắn cố gắng gượng dậy định đi qua xem tình hình, nhưng lại nghe Hầu Nhã Sưởng gầm lên một tiếng: "Đừng lại gần tôi!"
Phó Vân trấn tĩnh lại. Hắn cảm nhận được Hầu Nhã Sưởng đêm nay rất bất thường, nhưng không nói rõ được là sai ở đâu, tính tình hoàn toàn khác hẳn ngày thường.
"Chỗ nào không khỏe? Nói cụ thể một chút." Phó Vân kiên nhẫn hỏi.
"Giống như có người cầm dao chém vào ngực tôi, chém xong lại cắt thành từng khối, cuối cùng phong kín tôi vào một bức tượng hình người, khắp phòng đều là mùi thạch cao..." Hầu Nhã Sưởng gian nan cất tiếng.
Khi anh ta nói, giọng run rẩy như đang chịu đựng nỗi đau cực lớn, xương cổ kêu răng rắc, đầu từ từ đổ về phía trước, mồ hôi rịn ra ở sau gáy.
Phó Vân đứng phía sau chỉ thấy được cái bóng lưng, chưa dám tiến lên để tránh kích động anh ta. Hầu Nhã Sưởng tự ổn định một lúc lâu, thần trí lúc này có chút mơ hồ, lời nói lộn xộn không logic.
"A Vân... cậu biết tại sao Hầu tổng lại nhận nuôi tôi không?" Hầu Nhã Sưởng cười ngô nghê: "Bởi vì ngay từ đầu, tôi chính là con trai của ông ta mà."
Anh ta đưa tay lên, vén phần tóc mai sau gáy cho Phó Vân xem.
Phó Vân bỗng trừng lớn mắt. Hắn thấy trên cổ Hầu Nhã Sưởng có một vết bớt màu xanh, cực kỳ nổi bật.
Nó giống hệt vết bớt của cái thai chết lưu trong bụng A Tú mà lão Hầu tổng đã kể.