Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 128

Trước Tiếp

"Kế hoạch em nói là hai đứa mình sáng sớm tinh mơ như hai thằng ngốc đứng trước cửa chùa giữa rừng sâu núi thẳm chờ người ta mở cửa, đúng không?" Phó Vân đút tay vào túi, đứng trước ngôi chùa cũ nát, bình tĩnh hỏi Trần Thời Việt.

"Suỵt, chùa càng hẻo lánh càng linh nghiệm, em cất công tìm mãi đấy." Trần Thời Việt bí hiểm đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho hắn thành tâm một chút.

"Cũng phải." Phó Vân cười lạnh: "Anh thấy quanh đây chắc cũng chỉ có mỗi ngôi miếu này thôi."

Hai người nhàn rỗi đứng chờ hơn mười phút, cuối cùng cũng chờ được người ra mở cửa.

Khoảnh khắc vị sư già mở cánh cổng chùa, Phó Vân cũng thu lại vẻ mặt cợt nhả, cùng Trần Thời Việt sóng vai bước vào.

Ngôi chùa này nhìn rất cổ kính, lớp sơn son đã bong tróc, cỏ dại mọc đầy góc tường, thỉnh thoảng có vài con mèo hoang chạy qua chạy lại. Những con mèo đó rõ ràng được nuôi dưỡng quanh năm nên con nào con nấy lông mượt béo mầm, tròn vo đáng yêu.

Phó Vân ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay gãi nhẹ dưới cằm một con mèo đen nhỏ. Nó nheo mắt lại, phát ra tiếng gừ gừ hưởng thụ trong cổ họng.

"Chúng vốn là mèo hoang, sau này ở trong chùa ăn chực nhiều quá rồi ăn vạ luôn không chịu đi." Vị sư trẻ giải thích phía sau họ: "Lão phương trượng cũng dung túng chúng, hằng ngày mặc cho mấy nhóc này chạy nhảy trong chùa."

Phó Vân vươn tay bế thốc con mèo đen vào lòng, đứng dậy quan sát xung quanh: "Chùa càng hẻo lánh càng linh, anh thấy chỗ này của em là miếu càng nát càng linh thì có."

Trần Thời Việt đưa tay sờ đầu con mèo trong tay cậu: "Hương khói thưa thớt thì người ta mới có thời gian xử lý việc cho mình chứ, đúng không?"

"Đây có tính là lần hẹn hò đầu tiên của chúng ta không?" Trần Thời Việt nhỏ giọng hỏi.

Phó Vân ôm mèo lặng lẽ nhìn anh vài giây, sau đó nắm lấy chân mèo cào nhẹ lên tay áo Trần Thời Việt: "Đồng chí nhỏ Trần Thời Việt, nhà em hẹn hò ở ngôi miếu nát trong hốc núi à? Không biết còn tưởng đây là tụ điểm buôn người vùng cao đấy."

"Này!" Vị sư trẻ nghe vậy liền quát khẽ sau lưng họ: "Trước mặt Phật tổ, cẩn thận lời nói, cẩn thận lời nói."

Phó Vân xoa xoa cái đầu tròn vo của con mèo đen. Vị sư già lúc nãy mở cổng chùa chậm rãi đi tới cửa chính điện, mở cánh cửa ra, để lộ bức tượng Phật cao lớn và bàn thờ bám bụi trước mặt hai người.

"Em vào đi, anh ở ngoài này chơi với mèo." Phó Vân nói.

Trần Thời Việt quay lại nhìn hắn, không nói một lời.

"Anh không tin mấy thứ này." Phó Vân vẫn không lung lay.

Trần Thời Việt vẫn im lặng, nhưng ánh mắt vô cùng chân thành.

Phó Vân: "...... Được rồi, chỉ một lần này thôi."

Hai người sóng vai đứng trước tượng Phật. Trần Thời Việt lấy ra sáu nén hương, chia cho mỗi người ba nén.

Ngọn lửa l**m nhẹ tạo ra làn khói mỏng, anh đưa hương quá đỉnh đầu, vái ba vái rồi c*m v** lư hương trước mặt.

Phó Vân cũng làm theo y hệt. Ánh mắt hắn rơi trên bàn thờ bám đầy bụi, không nhịn được cười nói: "Lực lượng xử lý công việc ở đây chắc không lo thiếu, vì ở đây cơ bản chẳng có ai đến thắp hương cả."

Trần Thời Việt hạ mắt, cuối cùng quỳ lạy trước Phật một cái. Phó Vân thấy anh thành kính như vậy không khỏi tò mò: "Cầu gì mà trọng thể thế?"

"Nhân duyên?"

Trần Thời Việt lắc đầu: "Nhân duyên đã có rồi."

Phó Vân nhướng mày, một lúc lâu sau mới cười rồi nắm lấy cổ áo Trần Thời Việt kéo về phía mình, môi khẽ chạm vào vành tai anh: "Được rồi, cũng coi như là vậy."

Nửa bên tai Trần Thời Việt đỏ bừng, hầu kết lăn lộn. Anh gần như phải liều mạng kìm nén mới có thể giấu đi niềm vui sướng khó tin trong lòng, để bản thân không đến mức tỏ ra quá mất tiền đồ trước mặt Phó Vân.

"Giờ có thể nói cho anh biết, em cầu điều gì không?" Phó Vân ôn tồn hỏi.

"Điều em cầu không chỉ là nhân duyên, tôi còn cầu nó được bền lâu, tốt nhất là lấy kỳ hạn trăm năm." Trần Thời Việt nghiêng đầu nói.

"Tham lam vậy sao." Phó Vân cười tản mạn: "Sợ anh không cần em nữa à?"

"Không phải." Trần Thời Việt lại lắc đầu.

Những ngày này số lần anh lắc đầu phản bác Phó Vân nhiều đến lạ thường, giống như sự chuyển biến trong quan hệ cuối cùng cũng cho anh một lối thoát để bày tỏ lòng mình. Anh bình thản nhìn Phó Vân: "Đây là ngôi miếu duy nhất tôi tìm thấy trong núi, trước đây người dân thường đến cầu nhân duyên cho con em trong vùng. Nghe nói cầu duyên là linh nhất, những thứ khác chỉ là phụ."

"Nhưng em không chỉ muốn cầu nhân duyên." Trần Thời Việt nói tiếp: "Em nghĩ, nếu lấy kỳ hạn trăm năm, chẳng thà em cầu cho anh sống lâu trăm tuổi."

Phó Vân lặng lẽ nhìn anh, một lúc sau mới đứng dậy kéo anh khỏi tấm đệm bồ đoàn, mỉm cười bảo: "Được."

Tại nhà cũ họ An, Liễu Hoằng đứng trong hầm ngầm nhìn hũ tro cốt cũ kỹ trước mắt. Những hạt bụi bám trong kẽ hoa văn đã được cô dùng bàn chải nhỏ tỉ mỉ quét sạch một lượt. Tuy không thể bóng loáng như mới nhưng tuyệt đối không tìm thấy một hạt bụi nào.

"Ngắm mộ mới thấy đẹp sao?" Phía sau truyền đến giọng trêu chọc của một người đàn ông trẻ tuổi.

Liễu Hoằng vô cảm quay người lại, đối diện với gã đồng nghiệp không biết chừng mực này: "Cậu xuống đây làm gì?"

"Dưới hầm lạnh thế này, tôi xuống bầu bạn với chị chút thôi." Người đàn ông khoanh tay đứng ở cửa: "Gã bạn trai mới họ Lưu của chị, con rể nhà họ Phàn ấy, nghe nói đang chuẩn bị ly hôn rồi. Chị Hoằng sức hút lớn thật đấy, tôi đã bảo mắt nhìn của tôi lúc trước không lầm mà."

"Viên Tam." Liễu Hoằng lên tiếng cảnh cáo.

Người đàn ông tên Viên Tam chẳng hề để tâm: "Tôi nói này, khẩu vị của chị cũng độc lạ thật. Người như tôi thì chị không cần, cứ nhất quyết đời nào cũng phải tìm đàn ông đã có vợ để yêu. Chị thích làm 'tiểu tam' đến thế sao?"

"Hay đây là sở thích riêng biệt của chị Hoằng nhà ta?"

Liễu Hoằng nghe những lời đầy mỉa mai của gã, nhưng kỳ lạ là không hề nổi giận. Ả chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng:

"Cậu không hiểu đâu, đàn ông đã có gia đình sẽ đối xử với người tình tốt hơn nhiều so với vợ mình."

"Chị chỉ tận hưởng cảm giác đó thôi sao?" Viên Tam không thể tin nổi hỏi lại.

"Còn nếu bình thường tìm một người để yêu, rồi kết hôn, tìm cha dượng cho Tiểu Đình..." Liễu Hoằng phớt lờ lời gã, tự nói tiếp: "Vậy thì chị sẽ là vợ hắn. Hắn đối xử với chị cũng giống như mọi gã đàn ông khác sau khi kết hôn thôi, chẳng có gì khác biệt cả."

Viên Tam nghe xong không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng: "Lý luận hay lắm, chúc chị hạnh phúc. Nhưng chị thật sự không cân nhắc đến tôi sao?"

Liễu Hoằng liếc xéo gã, mỉa mai: "Cậu? Cậu chưa vợ, không biết thương người đâu."

"Này! Ai bảo phải lấy vợ rồi mới biết thương người?"

"Chị Hoằng, bà cụ tìm chị." Một tên đàn em đứng ở lối vào hầm gọi vọng xuống.

Liễu Hoằng đáp một tiếng rồi quay đầu lên lầu. An Nhan Hân đã qua cơn nguy kịch, lúc này đang dưỡng bệnh trong phòng ngủ tầng hai. Trên giường, bà ta trông tiều tụy, mu bàn tay cắm kim truyền dịch, hơi thở yếu ớt.

"A Hoằng..."

Liễu Hoằng bước nhanh tới: "Mẹ nuôi."

An Nhan Hân đưa ngón tay già nua run rẩy chạm vào cánh tay ả: "A Hoằng, mẹ nuôi đối xử với con có tốt không?"

Liễu Hoằng ngẩn người, không chút do dự: "Không có mẹ nuôi, lúc chồng con vừa mất, con đã bị đám thân thích tranh giành tài sản xâu xé rồi. Ân tình của mẹ nuôi, kiếp này con khó lòng báo đáp."

"Vậy con... tiếp tục qua lại với Lưu An Triết, rồi giúp mẹ nuôi làm một việc, có được không?"

Chiếc nhẫn kim cương trên tay Liễu Hoằng dưới ánh đèn dây tóc trở nên sáng rực lạ thường. Nghe đến đây, tim ả chợt thắt lại. Nói đến nước này mà còn không hiểu ý của An Nhan Hân thì ả đúng là kẻ ngốc.

"Nhưng nếu anh ấy thật lòng đối đãi với con..." Liễu Hoằng thấp giọng nói.

"Đàn ông thì có thể tìm người khác... Chủ nhiệm và hiệu trưởng trường Tiểu Đình đều là bạn cũ của ta, con bé sẽ được chăm sóc tốt." Bà ta nhìn chằm chằm vào mắt ả.

Liễu Hoằng chỉ cảm thấy bàn tay đeo nhẫn kim cương của mình tê dại đi.

Phải một lúc lâu sau, ả mới cúi đầu, run giọng đáp: "Con xin nghe theo mọi sắp xếp của mẹ nuôi."

"Đêm nay hẹn Lưu An Triết ra ngoài đi, ta đã đặt khách sạn cho hai đứa rồi, cứ thoải mái thư giãn một chút."

Đêm xuống, Lưu An Triết mang theo mùi rượu nồng nặc đẩy cửa vào nhà.

Giây tiếp theo, ông ta bỗng loạng choạng, vừa kinh ngạc vừa giận dữ quát: "Nửa đêm không ngủ bà làm cái gì thế hả!!"

Phòng khách tối om, An Văn Tuyết ngồi trên sofa: "Sao giờ này mới về?"

"Đi bàn chuyện làm ăn." Lưu An Triết vừa thay giày vừa lấy lệ qua loa.

"Trên người ông có mùi nước hoa."

"Bà ngửi nhầm rồi."

An Văn Tuyết không nói gì, vẫn ngồi yên trên sofa: "Lão Lưu, ông tưởng tôi không biết gì sao?"

Lưu An Triết cất giày vào tủ: "Tôi không biết bà đang nói gì."

"Khách sạn Duy Khách ở phía Đông thành phố, từ 8 giờ tối đến 12 giờ đêm, ông làm gì ở đó?"

"Bàn chuyện làm ăn."

"Bàn chuyện làm ăn mà phải gọi đồ ăn ngoài liên tục, rồi còn gọi cả bao cao su sao?"

"Bà theo dõi tôi?" Lưu An Triết giận đến đỉnh điểm.

"Tôi không cần theo dõi, tự có người mang bằng chứng đến tận tay tôi."

Lưu An Triết thở hổn hển, lưng áo đẫm mồ hôi: "Bà biết từ khi nào? Phó Vân nói cho bà biết phải không?"

"Hóa ra nó cũng biết?" An Văn Tuyết chậm rãi nói: "Thì ra tất cả các người đều lừa tôi."

"Con đàn bà đó là ai? Làm nghề gì?" Nước mắt bà đã chực trào nhưng vẫn nghiến răng ép hỏi: "Nó đã mê hoặc ông đến mức nào rồi?"

"Bà bình tĩnh lại đi, mọi chuyện không như bà nghĩ đâu, nghe tôi giải thích đã được không?"

Chiếc ly thủy tinh trên bàn trà bị ném vỡ tan tành, mảnh vụn văng tung tóe trên sàn nhà.

...

Trong phòng trà nhỏ, trên nệm chăn bừa bãi, Phó Vân mệt mỏi giơ tay che mắt. Trên xương quai xanh của hắn dày đặc những vết đỏ. Trần Thời Việt gạt tay hắn ra, từ trên cao nhìn xuống, chăm chú quan sát đôi mắt Phó Vân.

Sau đó, anh nồng nhiệt hôn lên môi Phó Vân: "Anh, đừng nhắm mắt, nhìn em nhiều thêm chút nữa đi."

Đáp lại anh là một cái phát tay của Phó Vân vào sống lưng trần: "Nhìn em làm gì, chưa thấy hôm qua hành hạ anh đủ sao?"

Trần Thời Việt ngang ngược giữ chặt cổ tay hắn ấn xuống đầu giường, cúi đầu dây dưa trên đôi môi mát lạnh mềm mại. Phó Vân không còn sức kháng cự, đành ngửa đầu mặc anh làm loạn.

Đúng lúc đó, điện thoại bên gối vang lên không đúng lúc chút nào.

Phó Vân nửa nhắm mắt vỗ nhẹ vào tay Trần Thời Việt. Anh lập tức ngoan ngoãn ngồi dậy, cầm điện thoại đưa cho Phó Vân.

"Alo." Giọng Phó Vân lười biếng bắt máy.

"Anh ơi!" Tiếng khóc nức nở của Lưu Tiểu Bảo vang lên từ đầu dây bên kia: "Anh đang ở đâu thế, bố mẹ đang đòi ly hôn kìa, anh mau về đi!!"

Sắc mặt Trần Thời Việt thay đổi trong chốc lát. Anh dường như liên tưởng đến điều gì đó nhưng không dám nói thẳng trước mặt Phó Vân, chỉ chậm rãi rời khỏi người hắn, dùng ánh mắt hỏi thăm: Có chuyện gì vậy?

Phó Vân cầm điện thoại, một lúc lâu sau mới thở dài: "Em cứ ở nhà chờ, anh về ngay đây."

Lưu Tiểu Bảo bên kia vừa khóc vừa gào rồi cúp máy.

"Chuyện của Liễu Hoằng, anh phải về xử lý một chuyến. Em cứ ở lại tổ tác chiến, anh không quay lại đây nữa." Phó Vân xoa đầu anh, trấn an.

Trần Thời Việt: "Anh xử lý được không? Để em đi xin phép Phùng Nguyên Câu xuống núi với anh nhé."

Phó Vân bật cười: "Nhóc con, lúc anh xử lý những tình huống còn hóc búa hơn thế này thì em còn đang nghịch bùn ở dưới quê đấy."

"Chỉ là mâu thuẫn gia đình thôi, có phải đi đánh nhau đâu. Huống hồ loại người như Lưu An Triết không làm nên trò trống gì đâu." Phó Vân hờ hững nói.

Trần Thời Việt lo lắng: "Bà trẻ của anh sẽ không từ chỗ ông ta mà tìm ra sơ hở gì chứ?"

"Lưu An Triết không tham gia vào công việc của công ty." Phó Vân suy nghĩ rồi nói: "Nhưng cũng không chắc được, lỡ như..."

Trần Thời Việt nắm lấy tay hắn: "Thế này đi, anh nhắn tin cho bà Phàn trước, bảo bà ấy cử người khống chế quyền tự do của ông bố dượng anh, chờ anh về rồi thẩm vấn. Thẩm vấn xong anh dùng linh lực xóa sạch trí nhớ của ông ta, đảm bảo ông ta chẳng nhớ gì hết. Như vậy vừa trả thù cho mẹ anh, ly hôn ra ly hôn, chia tài sản ra chia tài sản, mà thông tin công ty cũng không bị rò rỉ."

Phó Vân: "..."

Một lúc sau, hắn giơ ngón tay cái với Trần Thời Việt: "Không ngờ đấy, em cũng 'ra tay' thâm thật."

Trần Thời Việt gắt lên: "Nói bậy! Em chỉ là giỏi kết hợp chuyện gia đình với quản lý quân sự hóa thôi!"

Phó Vân cúi đầu nhắn tin cho bà Phàn.

Trên hành lang vang lên tiếng bước chân hỗn loạn. Lưu An Triết bước đi vội vã, chạy nhanh ra khỏi tòa nhà chung cư. Một cơn gió lạnh thổi qua làm ông ta rùng mình, mãi một lúc sau mới bình tĩnh lại được.

Tiếng khóc xé lòng của vợ vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến đầu óc ông ta đau như búa bổ. Trong nhà, chén trà, đồ đạc có gì đập được là bà ta đập hết. Những mảnh thủy tinh găm vào da thịt làm ông ta chảy máu. Vì e ngại gia thế nhà vợ, ông ta nén giận không dám ra tay, mà chỉ hèn nhát quay người trốn chạy khỏi nhà.

Điều này khiến ông ta tự sỉ nhục bản thân. Cứ thế này thì sau này làm sao đủ dũng khí ly hôn, làm sao mang lại cuộc sống hạnh phúc cho Liễu Hoằng và Tiểu Đình.

Liễu Hoằng là người phụ nữ dịu dàng nhất mà ông ta từng gặp trong hơn bốn mươi năm cuộc đời. Bàn tay mềm mại, mùi hương thanh khiết trên người ả luôn khiến ông ta nhớ về người mẹ ở quê nhà. Ả không hẳn là một đại mỹ nhân, nhưng Lưu An Triết không thể kìm lòng được, cứ như sa chân vào vũng lầy mà bị cô thu hút.

Ông ta ngồi xổm trước cổng khu chung cư, phiền muộn rít một hơi thuốc. Tuy nhiên, điếu thuốc chưa kịp tàn, ông ta đã nhận ra điều bất thường.

Đầu tiên là chiếc xe doanh nghiệp quen thuộc đậu bên lề đường. Nhìn thế nào cũng giống xe chuyên dụng của công ty mẹ vợ. Hình như ông ta đã thấy Phó Vân bước xuống từ chiếc xe đó.

Quanh cổng khu chung cư có vài bóng người lạ mặt đang đi lại tuần tra. Đây là khu cao cấp, bình thường an ninh rất nghiêm ngặt, không có chuyện người lạ lảng vảng như thế, đặc biệt là dáng vẻ của họ còn rất lén lút.

Chẳng hiểu sao, trong lòng Lưu An Triết gióng lên một hồi chuông cảnh báo.

Ông ta giả vờ vô ý đi về phía bên trái vài bước, những bóng người kia cũng ăn ý bám theo, giữ khoảng cách không xa không gần ngay phía sau.

Lần này thì chắc chắn rồi.

Lưu An Triết lập tức co chân chạy biến, lao về phía chiếc taxi bên đường, giật phăng cửa xe: "Tài xế! Đến số 12 đường Trường Ninh!"

Chiếc xe khởi động lao đi nhanh như chớp. Ông ta nhìn qua gương chiếu hậu, thấy chiếc xe doanh nghiệp kia cũng nhanh chóng nổ máy đuổi theo. Lưu An Triết toát mồ hôi lạnh đầy lưng.

Có lẽ do chột dạ, ông ta thừa biết lúc này mẹ vợ dùng cách này bắt mình về chắc chắn là để tính sổ chuyện ngoại tình.

Đặc biệt người phụ nữ ông ta yêu lại là Liễu Hoằng - cấp dưới của An Nhan Hân, một thân phận cực kỳ nhạy cảm.

Hai người họ qua lại với nhau, rất khó để không bị nghi ngờ là đang nội ứng ngoại hợp để phá đổ công ty gia đình.

Mặc dù Lưu An Triết biết rõ Liễu Hoằng chỉ là một bà mẹ đơn thân yếu đuối, cô chỉ cần một người đàn ông bảo vệ, ngoài ra không mong cầu gì khác. Nhưng ông ta không cách nào giải thích với mẹ vợ, càng không thể nói với người vợ vừa bị phản bội.

"Tài xế, làm ơn lái nhanh lên chút." Lưu An Triết hối thúc: "Tôi có việc gấp."

"Được rồi!" Tài xế đáp một tiếng, ngay sau đó cúi người tăng tốc phóng đi. Lưu An Triết vừa vịnh tay nắm cửa vừa gọi điện cho Liễu Hoằng.

"Alo, em yêu, em có nhà không?"

"Chuyện là thế này, bà già họ Phàn đang cho người đuổi theo anh. Gần nhà em có người của mình không? Giúp anh với! Anh đến nơi ngay đây."

Chiếc xe doanh nghiệp to lớn nên di chuyển không linh hoạt bằng xe taxi.

Lưu An Triết nhanh chóng bỏ xa đối phương. Ông ta vội vàng quét mã trả tiền cho tài xế, thấy nhà Liễu Hoằng đã ở ngay trước mắt, đang định thở phào nhẹ nhõm thì --

Chiếc mô tô màu đen tóe lửa cùng tia chớp, lốp xe mang theo luồng gió gào thét kịch liệt bỗng nhiên dừng khựng lại trước đầu xe taxi.

Tài xế taxi liều mạng đạp phanh, tiếng "kít --" chói tai vang lên, suýt chút nữa đã tông lật chiếc mô tô xuống đường. Ông ta hạ kính xe xuống mắng xối xả: "Mẹ kiếp, mày không nhìn đường à!?"

Thiếu niên trên xe mô tô tháo mũ bảo hiểm ra, nước mắt đầm đìa gào khóc hướng về phía xe taxi: "Ba --"

"Ba! Ba đừng ly hôn với mẹ mà!"

Lưu An Triết: "..."

Khốn kiếp, thằng con trời đánh Lưu Tiểu Bảo sao lại đuổi theo tới tận đây rồi!!

Lưu An Triết trấn tĩnh lại, cố gắng ôn tồn nói: "Ba với mẹ con cãi nhau thôi, ba ra ngoài ở tạm hai ngày, con về trước đi được không?"

"Ba gạt người! Con biết thừa ba đang định trốn đến nhà con tiểu tam đó! Hôm nay con không đi đâu hết, ba phải về với con, nói cho rõ ràng với mẹ và bà ngoại! Ba xuống xe mau!" Lưu Tiểu Bảo mặc bộ đồ đua xe cực ngầu, nhưng trên mặt lại dàn dụa nước mắt nước mũi, gào thét tâm can liệt phế.

Cả người cậu ta toát ra một vẻ hài hước khó tả.

Lưu An Triết đã cạn sạch kiên nhẫn, vừa vặn lúc này điện thoại nhận được tin nhắn của Liễu Hoằng: "Em thấy anh rồi, người của em ở ngay đối diện đường, qua đây đi."

"Bác tài, tôi xuống ở đây." Lưu An Triết đẩy cửa xe, băng thẳng sang bên kia đường!

Lưu Tiểu Bảo rống lên một tiếng, rồ ga lao vút qua. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, chiếc xe kinh doanh của bà Phàn vừa lúc đuổi tới, đâm sầm vào chiếc mô tô ngay giữa đường!!

Cả người lẫn xe máy văng b*n r* ngoài. Cậu thiếu niên chịu lực va chạm cực lớn, cả đầu vẫn đội mũ bảo hiểm đập mạnh xuống mặt đường, tay chân co giật vài cái rồi nằm im bất động.

"Tiểu Bảo!!" Lưu An Triết lúc này đã ngồi lên xe của Liễu Hoằng, thấy cảnh đó định xuống xe thì bị hai tên vệ sĩ ngồi sau giữ chặt hai bên.

Liễu Hoằng ngồi ở ghế lái, thản nhiên quay người lại: "Sẽ có người gọi cứu thương cho nó, nhưng anh chắc chắn muốn xuống bây giờ không? Em nghe giang hồ đồn, cực hình của bà Phàn không mấy ai chịu nổi đâu."

Lưu An Triết do dự.

Liễu Hoằng nổ máy, thấp giọng nói: "Ngồi cho vững."

Chiếc ô tô khởi động, trong nháy mắt biến mất khỏi hiện trường. Vì xảy ra tai nạn, xe của nhà bà Phàn đương nhiên không thể đuổi theo tiếp được nữa.

Trong núi tín hiệu kém, điện thoại của Phó Vân suốt mấy tiếng đồng hồ hoàn toàn không nhận được tin tức gì. Vừa mới về đến nội thành, điện thoại đã gần như nổ tung bởi hàng chục cuộc gọi lỡ và tin nhắn dồn dập từ cấp dưới các địa bàn.

Đến khi Phó Vân nắm được đầu đuôi sự việc từ đống tin nhắn WeChat, hắn suýt chút nữa không thở nổi vì sốc.

"Cái gì cơ!! Lưu Tiểu Bảo bị tai nạn xe?! Bệnh viện nào? Chuyện là thế nào?"

"Tôi qua đó ngay, vừa đi vừa nói."

Hai mươi phút sau, ngồi trên xe, hắn đã nắm rõ toàn bộ nguồn cơn, sau đó ngả người ra ghế, thở dài một tiếng thật nặng nề.

"Vậy hiện tại tình hình Lưu An Triết thế nào?" Phó Vân trừng mắt nhìn trần xe hỏi.

"Chắc là đã được phía Liễu Hoằng và An Nhan Hân đón đi bảo vệ rồi. Lúc chúng tôi nghe lệnh lão thái thái đi bắt hắn thì bị hụt tay." Cấp dưới ngồi hàng ghế trước hổ thẹn trả lời.

Phó Vân cười lạnh, giọng điệu châm chọc rõ rệt: "À, thế mà cũng để hụt được, đúng là nhân tài."

"Rút dây động rừng." Cấp dưới không dám quay đầu lại nhìn hắn: "Là sai sót của chúng tôi."

Phó Vân nhắm mắt, không nói thêm gì nữa.

Trước Tiếp