Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 113: Quốc lộ kinh hồn

Trước Tiếp

Trần Thời Việt tiến lại đứng bên cạnh hắn, một lúc sau hỏi: "Anh chắc đó là 'ông bố' không?"

Phó Vân ngẩn ra, nhìn kỹ lại thì đúng là không phải. Hai bóng người đang lảo đảo đi tới, tay lăm lăm chai bia, say khướt.

"Là Kiến Trung và Kiến Minh, hai tên thuộc hạ của Lý Hữu Đức." Trần Thời Việt thấp giọng: "Ông bố đô con hơn hai tên này nhiều, mắt mũi anh kiểu gì thế."

Đáy mắt Phó Vân thoáng qua một tia tối tăm khó hiểu, hắn đưa tay ấn huyệt thái dương: "Thị lực giảm sút rồi."

Trần Thời Việt bỗng nắm lấy cánh tay hắn, khiến Phó Vân đau điếng rụt lại: "Làm gì thế, đau!"

"Anh nhìn thứ trên tay họ kìa!" Trần Thời Việt gấp gáp nói nhỏ: "Cả hai đều đang cầm vũ khí."

Hai tên công nhân lảo đảo tiến lại gần.

Lúc này Phó Vân đã nhìn rõ: Là rìu.

Máu tươi nhỏ giọt từ lưỡi rìu xuống sàn, ánh thép lạnh lẽo lóe lên trong hành lang tối tăm. Hai gã mỗi người cầm một chiếc rìu, nồng nặc mùi rượu tiến tới.

Phó Vân lập tức hiểu ra vấn đề, sắc mặt thay đổi: "Cậu nói xem, phía cuối hành lang hướng họ đang đi tới là phòng của ai?"

"Hình như là gia đình ba người kia."

Hai người liếc nhau, không hẹn mà cùng lao ra hành lang. Trần Thời Việt nhanh như chớp chặn đường hai tên công nhân, còn Phó Vân lướt qua họ, chạy thẳng về phía phòng gia đình kia.

Vừa đẩy cửa vào, hắn thấy người chồng đã nằm gục trong vũng máu, đầu be bét. Người vợ ôm đứa con gái run rẩy trong góc cửa. Thấy Phó Vân đột ngột xông vào, hai mẹ con tưởng hung thủ quay lại nên thét lên kinh hoàng. Tiếng khóc thảm thiết vang vọng khắp phòng.

Phó Vân không thể tin nổi quay đầu lại, Trần Thời Việt đứng ngoài hành lang cũng ngửi thấy mùi máu tanh nồng. Hai tên công nhân múa may chai bia và rìu, định gạt Trần Thời Việt ra để vào trong.

"Chặn chúng lại!"

Không đợi Phó Vân nhắc lần hai, Trần Thời Việt một tay đỡ nhát rìu của Kiến Trung, tay kia đấm thẳng vào bụng gã khiến gã gập người đau đớn. Anh giật lấy chai bia trên tay gã, đập thẳng vào đầu Kiến Minh. Anh không để chúng kịp thở, xách cổ áo cả hai nện đầu chúng vào nhau: "Các người làm cái gì thế hả? Nói mau!"

Phó Vân quỳ xuống kiểm tra hơi thở người đàn ông trên sàn. Đã tắt thở, rõ ràng đã chết được một lúc.

"Gia đình tôi... đang ở yên trong phòng, họ đột nhiên xông vào nói những lời rất kỳ quái. Chồng tôi không nghe theo nên bị họ chém..." Người vợ ôm chặt đứa con đang khóc nức nở, đứt quãng nói với Phó Vân: "Tiên sinh, chồng tôi còn cứu được không?"

Phó Vân nhẹ giọng trấn an: "Không sao đâu, họ không vào được nữa đâu. Chị nói cho tôi biết, khi vào đây họ đã làm gì?"

"Họ say khướt, kề dao vào cổ chồng tôi, bắt ông ấy phải chọn: hoặc là ông ấy chết, hoặc là một trong hai mẹ con tôi phải chết. Ông ấy... ông ấy không nghe, liều chết chắn trước mặt chúng tôi, tự lao mình vào lưỡi dao..." Người phụ nữ khóc nghẹn: "Chúng tôi không thù hằn gì với họ, gia đình tôi cả đời luôn sống an phận..."

"Họ sẽ phải trả giá." Phó Vân trầm giọng: "Trước khi ra tay họ còn nói gì nữa không?"

Người phụ nữ ngơ ngác, nước mắt chảy dài: "Hình như họ nói: 'Lần trước chẳng phải làm rất tốt sao? Sao lần này lại không động thủ, đột nhiên muốn làm chồng hiền bố giỏi à?'. Tiên sinh, tôi thề chồng tôi chưa bao giờ đánh đập mẹ con tôi, ông ấy cả đời chưa từng xung đột với ai, không hiểu sao họ lại nhắm vào chúng tôi..."

Trong chớp mắt, mọi thông tin trong đầu Phó Vân xâu chuỗi lại thành một đường thẳng. Hắn bỗng thấy huyệt thái dương đau nhói, cảnh tượng trước mắt quen thuộc vô cùng, nhưng hắn lại không nhớ nổi đã thấy nó ở đâu.

Cơ thể hắn lảo đảo, bỗng có một bàn tay vững chãi đỡ lấy cánh tay hắn. Người đàn ông kia ôn tồn lên tiếng: "Cậu Phó, không sao chứ?"

Phó Vân ngước mắt lên, ngẩn người nhìn Lý Hữu Đức.

"Sắc mặt cậu không tốt lắm." Lý Hữu Đức quan tâm nhìn hắn, coi tiếng hỗn loạn phía sau như không có gì.

Thi thể người đàn ông trên sàn dần lạnh đi, tiếng khóc của bé gái càng lúc càng thê lương. Phó Vân th* d*c, gạt tay Lý Hữu Đức ra, quỳ xuống ôm lấy bé gái vào lòng, che mắt con bé lại để nó không phải chạm vào cơ thể đã cứng đờ của cha mình.

Vòng tay của Phó Vân ấm áp và vững chãi, hắn vỗ nhẹ lên vai con bé: "Không sao đâu, bố chỉ ngủ thôi, không sao hết..."

Khi hắn cúi xuống trấn an đứa trẻ, bóng tối đổ xuống nửa khuôn mặt tuấn mỹ, đầy vẻ dịu dàng khiến Lý Hữu Đức trong phút chốc không thể rời mắt.

"Nếu cậu có con, chắc chắn cậu sẽ là một người cha tốt." Lý Hữu Đức nhỏ giọng nói.

Phó Vân lấy lại nhịp thở, tay vẫn che mắt bé gái, cười tự giễu: "Loại người sống nay chết mai như chúng tôi mà kết hôn thì chỉ làm khổ con gái nhà người ta thôi. Tôi không làm chuyện thất đức đó đâu."

Hành lang chợt vang lên tiếng thét như sấm của Lam Toàn: "Trần ca ơi cứu em với!! Tránh ra --"

Trần Thời Việt lăn một vòng vào phòng của Phó Vân và Lý Hữu Đức, nhanh tay đóng sập cửa lại, để hai tên công nhân ngoài cửa.

Lam Toàn chạy trước, Thành Sa chạy sau, cả hai bay vút qua hành lang, phía sau là cô bé quỷ đang cười khanh khách và "ông bố" say xỉn đang đuổi theo.

Trần Thời Việt đóng cửa xong mới thấy sai sai: "Chết tiệt! Mình đóng cửa rồi thì hai cô ấy tính sao?"

Phó Vân đang ôm đứa trẻ lườm anh một cái: "Thế thì mặc kệ họ tự sinh tự diệt đi."

Nhưng may là Lam Toàn và Thành Sa vốn cũng không định dừng lại. Lam Toàn lướt qua hai tên công nhân, dùng khuỷu tay đập vỡ cửa kính hành lang, kính vụn bay tứ tung. Thành Sa theo sát, cả hai tung người nhảy thẳng từ tầng hai xuống.

Phó Vân sực nhớ ra điều gì, hét qua cánh cửa: "Linh hồn sợ nhất là nơi mình chết, hai người chạy vào phòng ngủ của con bé đi!"

Lam Toàn hét lên trong tuyệt vọng: "Phòng ngủ nó ở đâu?!"

"Căn phòng đầu tiên chỗ cầu thang tầng hai!" Thành Sa ở giữa không trung túm lấy cổ áo Lam Toàn lôi lên bệ cửa sổ. Cả hai nhanh nhẹn như sóc, mượn đà vượt tường vào trong.

Lam Toàn thét lên một quãng dài thê lương, Thành Sa một tay bám trụ vào bệ cửa sổ phòng đầu tiên ở tầng hai, chuôi đao dùng sức nện mạnh vào trong!

Cửa kính vỡ vụn, những mảnh vụn pha lê rơi lả tả xuống đất.

Hai người phi thân vào phòng ngủ của cô bé. Lam Toàn thở hổn hển quan sát xung quanh: một căn phòng được bài trí rất ấm áp với chiếc giường nhỏ viền ren, bàn học và những cuốn sách cổ tích xếp đầy bên cạnh.

Những con búp bê Barbie nằm rải rác trên giường trong những bộ váy lộng lẫy, mỉm cười hướng lên trần nhà.

Những hạt bụi lơ lửng trong không trung, tĩnh lặng giữa bóng đêm vô tận.

Phó Vân dự đoán không sai, ngay khoảnh khắc hai người phá cửa sổ xông vào, cô bé và người cha quả nhiên dừng bước.

Chúng chuyển đôi mắt quỷ âm trầm về phía hai gã công nhân.

"Cứu mạng... Cứu mạng..."

"Các người mở cửa cho tôi vào với! Tôi không muốn chết!! Tôi không muốn chết đâu!"

"Đừng qua đây... Các người đừng qua đây!!! A a a a --"

Tiếng rìu nện xuống cùng những tiếng gào thét thảm thiết vang lên ngay ngoài cửa, máu bắn tung tóe nhuộm đỏ cả bức tường hành lang.

Cô bé cười rất vui vẻ, con bé nhảy múa quanh cha mình và vỗ tay, như thể đang ăn mừng vì ba lại giết thêm người. Ánh huyết quang và bóng quỷ đan xen thành vũng tối đậm đặc nhất đêm nay, cực kỳ kinh hoàng.

Một lúc lâu sau, bên ngoài hoàn toàn im ắng.

Trần Thời Việt run rẩy rời khỏi cửa, anh đặt tay lên nắm đấm, hít một hơi thật sâu rồi vặn cửa.

Hành lang là một đống hỗn độn.

Những vết máu lớn bắn loang lổ khắp tường và sàn nhà, nội tạng và óc trắng hếu lẫn lộn, chảy tràn lan.

Phó Vân cúi người buông bé gái ra, dặn dò người mẹ: "Không sao rồi, nhưng để bảo đảm an toàn, xin đừng ra ngoài trước khi trời sáng."

Hắn cùng Trần Thời Việt đi ra ngoài, Lý Hữu Đức đứng phía sau họ, lặng lẽ quan sát cái chết thê thảm của chính thủ hạ mình.

"Anh nói xem tại sao đêm nay hai người này lại chết?" Trần Thời Việt đứng giữa vũng máu, trầm giọng hỏi: "Họ uống rượu, theo lý mà nói, không phải sữa thì lẽ ra phải bình an vô sự chứ."

"Đúng vậy, họ đã chết thay cho người uống sữa đêm nay." Phó Vân nhìn thi thể dưới đất, lộ rõ vẻ chán ghét.

"Hoặc còn một khả năng nữa." Lý Hữu Đức chậm rãi tiến lên từ phía sau: "Bởi vì họ đã giết người chồng của gia đình ba người kia."

"Quỷ đang thay trời hành đạo đấy." Lý Hữu Đức mỉm cười nói.

Phó Vân: "... Vậy thì họ đúng là ba con quỷ có trái tim nhân hậu rồi."

Trước Tiếp