Vai Ác Ma Tôn Và Tiểu Hồ Ly Của Hắn

Chương 8

Trước Tiếp

Sau này, Hư Vô Vọng mới kể lại với tôi thế này: Lúc ấy, giữa cơn t.r.a t.ấ.n khiến thần trí tan rã, hắn bỗng nghe thấy một tràng tiếng... ch.ó sủa:

— "Gâu gâu! Gâu gâu!"

Hắn thấy lạ lắm, nhưng chính cái âm thanh "dễ nghe" ấy đã kéo linh hồn hắn từ cõi c.h.ế.t trở về.

Thư Sách

Nghe xong tôi chỉ muốn tẩn cho hắn một trận! Tôi rõ ràng đã dốc hết sức bình sinh để gọi tên hắn mà:

— "Vô Vọng! Vô Vọng! Vô Vọng!"

Lúc ấy, tôi bay lượn trên không trung Ma cung, cuống cuồng tìm kiếm bóng dáng hắn. Cuối cùng cũng thấy Hư Vô Vọng đang đứng đó, toàn thân đẫm mồ hôi, đôi mắt phượng đờ đẫn nhìn tôi đầy mờ mịt.

Phải mất một lúc lâu, hắn mới gian nan nhếch khóe môi, nở một nụ cười yếu ớt:

— "Tiểu hồ ly...?"

Chỉ một câu thôi mà nước mắt tôi đã tuôn rơi lã chã. Chẳng biết bằng cách nào mà hắn nhận ra tôi trong hình hài con người, nhưng giây phút đó, trái tim tôi bỗng trở nên bình yên đến lạ.

 

Đúng lúc đó, linh lực trong người tôi cạn kiệt. Cả cơ thể nhẹ bẫng như cánh diều đứt dây, cứ thế rơi tự do từ trên không xuống. Dưới mặt đất, Hư Vô Vọng dang rộng vòng tay đón lấy tôi.

Tôi ngã nhào vào l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực của hắn, đè nghiến cả người hắn xuống đất. Hai cánh tay mảnh khảnh của tôi chống lên n.g.ự.c hắn, lo lắng nhìn chằm chằm để kiểm tra vết thương.

Lúc đó, tôi hoàn toàn không ý thức được bộ dạng của mình "khó coi" đến mức nào. Vì mặc y phục lung tung nên vạt áo đã tuột khỏi bờ vai, để lộ một mảng lớn làn da trắng ngần như ngọc, rực rỡ đến mức khiến người ta lóa mắt.

Tôi chỉ thấy sắc mặt Hư Vọng Vọng có gì đó sai sai, gương mặt hắn đỏ bừng, vành tai cũng như muốn nhỏ m.á.u đến nơi.

— "Hư Vô Vọng, ngươi bị bệnh à? Trong người thấy khó chịu sao?"

Tôi hốt hoảng sờ sờ má hắn, rồi lại sờ lên trán. Hắn luống cuống quay mặt đi chỗ khác, cơ hàm bướng bỉnh khẽ bạnh ra:

— "Ngươi... thực sự là tiểu hồ ly sao?"

Chẳng đợi tôi kịp khoe khoang, Hư Vô Vọng đột ngột ngồi dậy, vùi mặt vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu. Hắn thở phào bằng một giọng điệu vô cùng an tâm:

— "... Đúng là ngươi rồi."

Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào cổ khiến mặt tôi cũng nóng ran theo. Tôi lúng túng không biết nói gì, thì Hư Vô Vọng đã chủ động dịch người ra xa một chút để giữ khoảng cách. Hắn dùng đôi bàn tay run rẩy, vội vàng kéo lại vạt áo đang trễ nải của tôi, lầm bầm đầy vẻ oán trách:

— "Lúc làm hồ ly đã thích đè ta, không ngờ biến thành người rồi cũng vẫn cái thói đó..."

CƠN GHEN CỦA TIỂU HỒ LY

Tôi thoáng nhìn thấy bộ hỉ phục màu đỏ ch.ói mắt trên người hắn, cơn giận bỗng bốc lên đầu. Tôi lao vào, dùng tay lột phăng lớp áo đó ra.

Hư Vô Vọng hoảng hốt:

— "Tiểu hồ ly, ngươi làm gì thế?"

Tôi chẳng thèm trả lời, chỉ một mực muốn tống khứ bộ đồ cưới đáng ghét kia ra khỏi người hắn. Gương mặt Hư Vô Vọng lúc này đỏ đến mức không thể đỏ hơn, hắn hạ thấp giọng, nói một câu đầy ẩn ý:

— "Đừng ở chỗ này... để lần sau đi..."

 

 

19

 



Chuyện "lần tới" muốn làm gì thì Hư Vô Vọng vẫn chưa kịp nói ra, bởi vì đám ma tướng vừa bắt giữ được một đám tu sĩ đang gây náo loạn, tiếng ồn ào đã cắt ngang lời hắn. Đại ma đầu đành phải đi xử lý chính sự trước.

Còn tôi, sau khi trở lại Ma cung, việc đầu tiên tôi tâm tâm niệm niệm chính là đi kiểm tra đống "gia tài" bảo bối của mình. Thấy chúng vẫn hoàn hảo không sứt mẻ miếng nào, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Cảm thấy bộ quần áo đang mặc trên người không được thoải mái, tôi chẳng chút khách sáo mà lục tung tủ đồ của Hư Vô Vọng, chọn đại một kiện y phục mà hắn hay mặc nhất để khoác lên người.

Khi đám ma tướng mang đến những vật dụng cần thiết cho tôi sau khi hóa hình, tôi cho người lui ra hết để tranh thủ tìm hiểu tình hình mấy ngày qua. Hóa ra, vào cái ngày tôi bị bắt đi, căn bệnh cũ của Hư Vô Vọng tái phát khiến hắn hôn mê bất tỉnh. Liễu Tuyết Nhu đã thừa cơ dùng Cổ Hồn Linh khống chế vài tên ma tướng để nắm quyền điều hành Ma cung, đồng thời đơn phương tuyên bố sẽ thành thân với Hư Vô Vọng.

Đến hôm nay, ngay trong đại lễ kết duyên, Hư Vô Vọng tỉnh lại. Phát hiện tôi biến mất, hắn mới hoàn toàn nổi điên, suýt chút nữa đã san bằng cả Ma cung. Nghe xong, tôi lại bắt đầu lo lắng cho cơ thể của hắn, sầu đến mức ngay cả linh quả cực phẩm cũng chẳng buồn ăn mấy miếng.

 

Mãi đến tận đêm khuya, Hư Vô Vọng mới bận rộn xong xuôi. Thấy tôi, bước chân hắn bỗng khựng lại, có vẻ lưỡng lự không dám tiến tới.

Tôi đang gặm dở một viên linh quả, vẫy vẫy tay gọi hắn:

— "Ngươi mau lại đây đi, linh quả hôm nay ngọt lắm đấy!"

Hư Vô Vọng đứng từ xa chăm chú nhìn gương mặt tôi. Nhận ra tôi đang mặc y phục của hắn, ánh mắt hắn bỗng chốc như bị bỏng, hắn lúng túng quay mặt đi chỗ khác:

— "Ta còn chút việc phải làm, ngươi cứ ăn trước đi."

Lúc đầu tôi cứ ngỡ hắn bận thật. Thế nhưng, đêm đã về khuya, tôi nằm đợi trên giường mãi mà chẳng thấy bóng dáng hắn đâu, lúc này mới thấy có gì đó sai sai. Hư Vô Vọng thực lực thâm hậu, thực tế chẳng cần ngủ, nhưng ngày thường hắn luôn giữ thói quen lên giường đúng giờ, dù việc có gấp đến mấy cũng không trì hoãn giấc ngủ.

Hôm nay hắn thực sự quá khác thường. Tôi nghĩ mãi không ra nguyên do, lại thêm cơ thể mới hóa hình chưa thích nghi kịp, tôi ngáp một cái rồi dần thiếp đi.

Trong cơn ngủ mê, tôi cảm nhận được một ánh mắt nặng nề đang dõi theo mình. Một bàn tay ôn nhu khẽ vuốt tóc tôi, vén những sợi tóc xòa trên mặt ra sau tai. Tôi cứ ngỡ là Hư Vô Vọng, nhưng khi mở mắt ra thì trong phòng vắng ngắt. Thật là thất vọng quá đi mà!

Rõ ràng là Hư Vô Vọng đang cố tình tránh mặt tôi.

— "Được lắm, thích tránh mặt chứ gì? Ta cũng chẳng thèm đếm xỉa đến ngươi nữa!"

Tôi hạ quyết tâm, giận dỗi không thèm chủ động tìm hắn nữa. Tôi tự mình tìm niềm vui, lấy đống vải vóc quý giá ra ướm thử trên người, thầm nghĩ xem nên may kiểu dáng gì cho đẹp. Dù không thấy mặt Hư Vô Vọng, nhưng đám người hầu vẫn chăm sóc tôi tận răng, hằng ngày đều dâng lên đủ loại đồ chơi mới lạ, chỉ riêng số vải lụa rực rỡ đã chất đầy một phòng.

Nhờ đống đan d.ư.ợ.c củng cố nguyên thần được đưa đến liên tục, sự khó chịu sau khi hóa hình của tôi đã biến mất hoàn toàn, việc chuyển đổi giữa hình người và hình hồ ly cũng trở nên tự nhiên hơn.

Chỉ là... ôi! Dù đã dặn lòng không quan tâm đến hắn, nhưng cái đầu hồ ly này cứ vô thức nghĩ về hắn mãi không thôi.

Lúc rảnh rỗi quá mức, tôi đi ra vườn tưới nước cho cây Bích Yết Thảo. Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện phía sau. Tôi cảnh giác quay lại, ngạc nhiên khi thấy đó là Hư Vô Vọng.

Hắn lướt mắt nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, thấy tôi vẫn mặc quần áo của hắn, ánh mắt liền trở nên mất tự nhiên. Hắn chớp chớp hàng mi, đột ngột lên tiếng:

— "Ngươi vốn là do ta mang về Ma cung, ban đầu ta chỉ xem ngươi như một món đồ chơi nhỏ để nuôi thôi..."

Nói xong câu không đầu không đuôi đó, hắn phất tay áo một cái rồi biến mất tăm, để lại tôi ngơ ngác chẳng hiểu hắn định ám chỉ điều gì.

Ngày hôm sau, khi tôi đang gọi người hầu đến định cắt tấm lụa Giao Tiêu để may áo mới, Hư Vô Vọng lại đột nhiên xuất hiện. Chẳng đợi người hầu lui ra, hắn đã vội vàng mở miệng:

— "Lúc chúng ta chung chăn chung gối, ta hoàn toàn tâm vô tạp niệm. Có ngươi ở bên gối, ta luôn được ngủ ngon giấc. Thấy ngươi ngoan ngoãn cơ linh, ta cũng có chút động lòng... Lúc đó ta từng nghĩ, hay là nhận ngươi làm con gái nuôi cũng tốt..."

Tôi GIẬN thực sự!

Lúc đó tôi cũng chẳng rõ vì sao mình lại giận đến thế, chỉ thấy uất ức trào dâng. Suốt bao nhiêu ngày hắn trốn tránh tôi không nói, giờ gặp mặt lại thốt ra cái câu "con gái nuôi" khó nghe thế này!

Tôi lườm hắn một cái cháy mặt, rồi hằm hầm quay về tẩm cung, nhanh tay thu dọn một cái nải nhỏ, khoác lên vai rồi hùng hổ đi thẳng ra ngoài Ma cung.

Tức c.h.ế.t con hồ ly này mà! TÔI MUỐN RỜI NHÀ TRỐN ĐI!

 

Trước Tiếp