Vai Ác Ma Tôn Và Tiểu Hồ Ly Của Hắn

Chương 2

Trước Tiếp

Trong lúc tôi còn đang ngớ người, Hư Vô Vọng lại nhảy tưng t.ửng thêm hai cái nữa. Có lẽ hắn định bắt chước điệu bộ thè lưỡi trêu chọc của tôi, nhưng chắc lại thấy làm thế thì mất hết uy nghiêm của một Ma Tôn, nên rốt cuộc chỉ nhếch môi, bắt chước y hệt tiếng cười của tôi:

— "A ha ha ha ha!"

Hắn có vẻ rất hài lòng trước phản ứng của tôi, liền quay lại bưng khay linh quả tới, cứ nhắm thẳng đỉnh đầu tôi mà "oanh tạc".

Cốp!

— "Cho chừa cái tội dám lấy quả dại ném ta này!"

Cốp!

— "Ta cũng phải ném lại cho huề vốn!"

Một tên ma tướng đứng bên cạnh thấy thế thì ngứa mắt, bèn lên tiếng hiến kế:

— "Tôn thượng, nó chỉ là một con linh sủng thiên phú thấp kém, nếu ngài thấy ngứa mắt quá thì cứ đem nó đi làm thịt cho khuất mắt là xong!"

Tôi nghe mà run bần bật, lông lá dựng đứng cả lên.

Cốp! Hư Vô Vọng ném nốt viên linh quả cuối cùng trên tay, rồi túm lấy cái đuôi xù của tôi, nhấc bổng lên theo tư thế dồn m.á.u não. Hắn liếc xéo tên ma tướng vừa lỡ mồm kia, lạnh lùng ra lệnh:

— "Đem hắn đi làm thịt cho ta. Nhớ kho mặn, thêm nhiều ớt, và tuyệt đối không được bỏ rau thơm."

Giữa tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết của tên ma tướng nọ, một ma binh vội vã chạy vào bẩm báo:

— "Tôn thượng, mấy lão già trưởng lão của Triều Vân Tông đang hùng hổ kéo đến trước cửa, đòi ngài phải cho bọn họ một lời giải thích cho các đệ t.ử!"

Hư Vô Vọng chỉ thốt lên một tiếng "Ồ" đầy hứng thú:

— "Vậy thì ta phải đi gặp bọn chúng xem sao."

 

Bên ngoài ma cung, đám tu sĩ chính đạo đang vây kín, đông nghịt người, trong đó đám người Triều Vân Tông là hung hăng nhất. Một gã râu quai nón trông như đồ tể, tự xưng là Ngũ trưởng lão, vừa xuất hiện đã muốn lôi pháp khí ra chiến luôn. May mà mấy tên đồ đệ vừa từ đáy vực bò lên kịp thời ngăn cản.

Giọng lão Ngũ vang dội như sấm:

— "Hư Vô Vọng! Ngươi tàn hại đệ t.ử Triều Vân Tông ta, hôm nay chúng ta đến đây để đòi lại công bằng!"

Một luồng kình phong quét qua. Đám tu sĩ Triều Vân Tông ngay lập tức dàn trận, sẵn sàng nghênh chiến. Phía sau màn mây mù, bóng dáng Hư Vô Vọng dần hiện ra đầy uy áp. Ai nấy đều đinh ninh rằng, đi cạnh một Ma Tôn như hắn hẳn phải là một con thượng cổ yêu thú hung tàn, bạo ngược nào đó với bộ lông đỏ rực như lửa.

Trong đám đông, không biết ai đó đã run rẩy nuốt nước miếng một cái.

Giữa những ánh mắt đầy kiêng dè và căng thẳng, Hư Vô Vọng lại thong dong như đang đi dạo sau bữa cơm, tay lại đang... xách ngược đuôi tôi lên, khoan t.h.a.i xuất hiện trước mặt mọi người.

— "Cái gì? Chỉ là một con hồ ly nhỏ thọt, đến hóa hình còn không xong sao?"

Sự xuất hiện của "cặp bài trùng" chúng tôi khiến phe chính đạo hoàn toàn ngã ngửa. Hư Vô Vọng nhấc tôi lên ngang tầm mắt, nheo đôi mắt phượng đầy vẻ dò xét:

— "Hóa ra ngươi cũng biết hóa hình à?"

Tôi vội vàng gật đầu lia lịa. Đương nhiên rồi! Tộc hồ ly chúng tôi dù ở đâu thì khi hóa hình cũng đều là bậc tuyệt thế giai nhân cả. Tôi tự hào ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ của mình lên, cố tỏ ra vẻ cao sang.

Thế nhưng, Hư Vô Vọng lại tạt cho tôi một gáo nước lạnh bằng giọng điệu thản nhiên:

— "Với thực lực 'cùi bắp' của ngươi, ta e là kiếp này mình chẳng có duyên được thấy ngày đó đâu."

 

 

Thư Sách

4

 

 

Tôi tiu nghỉu rũ đuôi xuống. Lời của Hư Vô Vọng tuy có hơi "sát muối" nhưng lại là sự thật phũ phàng. Tôi quả thực quá yếu ớt, chút tu vi bèo bọt trên người hoàn toàn có thể xem như không có.

Không biết ai đó khẽ xì một tiếng, sự chú ý của mọi người bắt đầu dời đi chỗ khác, chẳng còn ai thèm nhìn chằm chằm vào một con hồ ly nhỏ bé như tôi nữa.

Phía trên cao, Ngũ trưởng lão của Triều Vân Tông lại bắt đầu lải nhải chuyện cũ:

— "Hư Vô Vọng! Ngươi tội ác tày trời, hôm nay còn dám làm nhục đệ t.ử Triều Vân Tông ta. Mối thù này chúng ta không thể nuốt trôi, nhất định phải tính sổ tổng quát với ngươi một lần cho xong!"

Nhắc đến chuyện "tính sổ", Hư Vô Vọng cuối cùng cũng nảy sinh chút hứng thú. Hắn lười biếng đưa tay ra hiệu, điệu bộ hệt như đang bảo thủ hạ: "Có rắm thì thả mau đi".

Huyệt thái dương của Ngũ trưởng lão giật liên hồi, gân xanh nổi đầy mặt:

— "Năm ngoái, ngươi lang thang đến chân núi Triều Vân Tông, vào căng tin của tông môn ta đ.á.n.h chén một bữa no nê, ăn sạch sành sanh những linh thực trân quý nhất. Kết quả là, ngươi lau miệng xong liền đ.á.n.h trọng thương đầu bếp rồi chuồn mất dạng!"

— "Chuyện này ngươi định tính thế nào đây?"

Đôi lông mày của Hư Vô Vọng khẽ nhướng lên, biểu cảm âm trầm khó đoán.

— "Một bữa 'ăn chực' ra trò đấy chứ! Cho dù ngươi là Ma Tôn, cũng không có chuyện được phép lộng hành trên đầu Triều Vân Tông ta đâu!"

 

Răng rắc, răng rắc!

Giữa lúc đám đông đang sục sôi căm phẫn, bỗng từ đâu đó phát ra những tiếng động lạ lùng. Ban đầu, chẳng ai để ý lắm.

— "Đúng thế! Không thể để hắn lộng hành, nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích thỏa đáng!"



Răng rắc, răng rắc!

Lại là tiếng động quái dị ấy. Một vài người không nhịn được, bắt đầu đảo mắt tìm kiếm xung quanh.

— "Hôm nay ngươi nhất định phải cho Triều Vân Tông một câu trả lờ—"

Răng rắc, răng rắc! Khục khục!

Âm thanh gì thế này? Có người thầm nghĩ: Chẳng lẽ Ma cung lộng lẫy thế kia mà cũng có chuột à?

Tiếng động mỗi lúc một lớn. Ngũ trưởng lão nhíu c.h.ặ.t mày, đôi mắt ưng sắc lẹm nhìn theo hướng phát ra âm thanh, rồi nhanh ch.óng khựng lại trên người con hồ ly lông đỏ đang ngồi ngay dưới chân Ma Tôn.

Đúng rồi, là tôi! Tôi đang ăn đến độ say sưa.

Bốn cái chân nhỏ cùng cái đuôi xù đang ôm khư khư một đống linh quả, miệng thì phồng lên như hai cái bánh bao. Ăn xong một quả, tôi lại bới bới đống quả trong đuôi, ghét bỏ gạt mấy quả màu xanh sang một bên.

Tuy tôi lớn lên bằng đủ loại quả dại, bao gồm cả quả xanh, nhưng đa phần chúng đều chua loét đến ghê răng. Giờ đã có nhiều lựa chọn hơn, tôi dại gì mà ăn mấy thứ xanh lè đó nữa.

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng hít khí lạnh của ai đó phía trên. Tôi giật mình, lông tơ dựng đứng cả lên, vội vàng lấy đuôi cuộn c.h.ặ.t đống linh quả lại.

Số linh quả này thực ra là do Hư Vô Vọng ném cho tôi lúc nãy. Theo "luật rừng" thì đồ rơi xuống đất là của ch.ó... à không, là của hồ ly. Đừng hỏi vì sao tôi có thể dùng tư thế khó nhằn như vậy để nhặt sạch chỗ quả mà không sót quả nào, lại còn mang được từ trong cung ra tận đây.

Từ nhỏ sống trong cảnh thiếu thốn nên tôi đặc biệt chấp nhặt chuyện ăn uống. Chỉ cần món gì lọt vào mắt, tôi sẽ dùng mọi cách để không lãng phí. Đương nhiên, trừ mấy quả xanh ra.

Tôi rụt rè ngẩng đầu lên, đập vào mắt là những gương mặt sững sờ đến không thốt nên lời của đám tu sĩ. Sợ bị họ cướp mất đồ ăn, tôi càng dùng đuôi ôm c.h.ặ.t hơn. Riêng cái quả màu xanh đáng ghét kia, tôi tiện đuôi quét nó ra xa một chút cho khuất mắt.

Ánh mắt Ngũ trưởng lão dán c.h.ặ.t vào viên quả xanh đang lăn lóc dưới đất, con ngươi như muốn lọt ra ngoài:

— "Đó là... Cửu phẩm linh quả Phù Châu quả!"

Trong giới linh quả, cửu phẩm là bậc cao nhất. Huống hồ là Phù Châu quả, chỉ cần ăn một viên là linh khí trong người tăng vọt, có thể ngự phong đi mây suốt trăm ngày. Có tiền cũng chưa chắc mua được.

Nhưng thì sao chứ? Với tôi nó vẫn chỉ là một quả xanh chua loét thôi. Tôi cực kỳ ghét cái quả Phù Châu này. Mà trớ trêu thay, đống quả tôi đang ôm trong đuôi... toàn là những cực phẩm mà đám tu sĩ kia có nằm mơ cũng không thấy được.

Hư Vô Vọng cúi xuống nhìn tôi. Tôi hình như nghe thấy hắn khẽ cười một tiếng, rồi quay sang nói với Ngũ trưởng lão:

— "Vừa rồi các ngươi nói gì cơ? Ta ăn linh thực mà không trả tiền? Lại còn là 'trân phẩm' linh thực?"

Một đạo ngân quang từ ống tay áo hắn vụt ra, cuốn viên Phù Châu quả đang nằm lăn lóc dưới đất về dưới chân mình. Trước con mắt chấn động của vạn người, Hư Vô Vọng thản nhiên giẫm một nhát—

Bép!

Viên linh quả vô giá bị nghiền nát thành vũng bùn dưới đế giày hắn.

— "Cái loại rác rưởi này mà cũng đáng để ta phải đích thân hạ mình đi ăn chực sao?"

 

5

 

 

Đám tu sĩ đứng đó, không thốt nên lời.

Đặc biệt là Ngũ trưởng lão, lão cảm thấy cái mặt già của mình đang nóng bừng bừng như bị đốt, vừa xấu hổ vừa bực bội. Đến nước này, lão cũng lờ mờ nhận ra mình đang ở thế hạ phong, nhưng vì thể diện của Triều Vân Tông, lão vẫn cố đ.ấ.m ăn xôi, miệng không chịu thua nửa lời.

— "Ngươi không thừa nhận cũng chẳng sao! Vậy chúng ta bàn sang chuyện khác, nói về việc ngươi cướp đoạt bí bảo của các tu sĩ Trúc Cơ đi!"

Có lẽ vì thiếu tự tin, Ngũ trưởng lão vừa nói vừa ho khan một tiếng rồi lấy pháp khí ra để tăng thêm uy thế. Đám đệ t.ử phía sau thấy vậy cũng lật đật làm theo.

Trong lúc hỗn loạn, không biết tên đệ t.ử nào tay run cầm cập mà đ.á.n.h rơi một pháp khí hình vòng tròn. Cái vòng cứ thế lăn lông lốc trên mặt đất, rồi dừng ngay dưới chân tôi.

Vẫn là quy tắc cũ: Đồ rơi dưới đất là của hồ ly!

Tôi sướng rơn, nhanh như chớp dùng cái đuôi xù cuốn c.h.ặ.t lấy món "đồ chơi" mới này. Hư Vô Vọng chú ý thấy hành động của tôi, hắn liếc mắt khinh bỉ:

— "Ngươi nhặt nhạnh cái thứ đồng nát sắt vụn này làm gì?"

Đám người Triều Vân Tông đứng đối diện cảm thấy như vừa bị tạt một gáo nước lạnh vào mặt, tên nào tên nấy tức nổ đom đóm mắt vì bảo vật của mình bị coi là "đồng nát".

Tôi nhìn cái pháp khí đang quấn trên đuôi, rồi lại nhìn Hư Vô Vọng. Bỗng nhiên, trong cái đầu nhỏ của tôi nảy ra một ý kiến cực kỳ táo bạo. Tôi định dùng chiêu "tay không bắt giặc" — hay đúng hơn là "lấy rác đổi vàng".

— "Ngươi định làm g—"

Hư Vô Vọng còn chưa kịp dứt lời, đôi hàng mi đen nhánh đang lười biếng hạ xuống bỗng giật nảy.

CỐP!

Cái đuôi xù của tôi vung lên linh hoạt, ném chuẩn xác cái pháp khí "đồng nát" kia vào ngay đỉnh đầu của đại ma đầu.

Trong nháy mắt, Hư Vô Vọng mở bừng đôi mắt phượng đẹp hút hồn kia ra. Không gian xung quanh dường như ngưng đọng, đến cả gió cũng chẳng buồn thổi nữa.

— "Hư Vô Vọng, ngươi thật ngông cuồng vô l—"

Ngũ trưởng lão còn chưa kịp gào hết câu quát mắng khí thế bừng bừng của mình, thì cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên "quay xe" một cách ch.óng mặt.

Chỉ thấy vị Ma Tôn lẫy lừng, người thống trị cả Ma giới với thủ đoạn tàn độc, đang điên cuồng lục lọi túi Càn Khôn, móc ra từng món... pháp khí cấp cao nhất, rồi liên tục ném về phía đầu con tiểu hồ ly.

— "Dám lấy pháp khí ném ta hả? Ta ném lại cho ngươi biết mặt!"

— "Ném này! Cho ngươi ném này!"

Còn con tiểu hồ ly lông đỏ kia thì sao? Nó nhảy qua nhảy lại, né tránh cực kỳ điêu luyện, thỉnh thoảng lại nhảy tưng tưng lên, nhe cái mõm nhỏ ra phát ra tiếng cười đầy tính khiêu khích:

— "A ha ha ha ha ha!"

 

Trước Tiếp