Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ta nghĩ là thích
Mặc Quân Hành nhìn cánh cửa đóng chặt, quay đầu nghiêm túc nhìn đứa cháu ngoại của mình, “Con phải giúp ta.”
Ngụy Cẩn Chu theo bản năng liền nói ra, “Vì sao? Là cậu cố tình chọc Lam tỷ tỷ giận, liên quan gì đến con chứ?”
Mặc Quân Hành biết đứa Chu nhi này ở chỗ Hạ Gia Lam nói rất nhiều, hai người cũng rất hợp chuyện. Hắn thực sự không còn cách nào, không biết làm sao để dỗ Hạ Gia Lam vui vẻ, nghĩ đi nghĩ lại một câu hắn nói ra lại bị Hạ Gia Lam mười câu đợi sẵn để cãi lại. Hắn đã hết cách rồi.
“Con nghĩ xem, sau này con muốn tìm cho nàng một nam tử, con phải tìm hiểu tính nết người đó, cũng phải tìm hiểu cách đối nhân xử thế của y, điều quan trọng nhất là Yêu Yêu cũng phải tự mình ưng ý, người như vậy không dễ tìm, huống chi thân phận hiện giờ của cậu không thể công khai, con tìm bằng cách nào?”
Mặc Quân Hành nhìn Ngụy Cẩn Chu dường như đã lọt tai lời mình, y lại nói, “Chẳng lẽ con muốn tìm cho nàng một người ở Vĩnh Định thôn này sao? Chẳng lẽ con coi trọng Chu Thuận Tử đó?”
Ngụy Cẩn Chu suy nghĩ một lát, “Chu Thuận Tử đó cũng không phải không được, con thấy người này rất thật thà, chủ yếu là lời Lam tỷ tỷ nói hắn không phản bác, lần nào cũng theo ý Lam tỷ tỷ, lại còn tặng không ít đồ đến, hắn rất tốt mà.”
Mặc Quân Hành suýt chút nữa thổ huyết ngay tại chỗ, giọng y lạnh hẳn đi, “Không được, nàng không thể tùy tiện gả cho một thôn phu, người như nàng, không phải là để cả đời sống cảnh cơm áo gạo tiền, láng giềng lối xóm như vậy, ta không cho phép.”
Ngụy Cẩn Chu hừ lạnh, “Vậy cậu có biết Lam tỷ tỷ muốn cuộc sống như thế nào không?”
Mặc Quân Hành sững sờ, y không biết, thậm chí chưa từng hỏi, bởi vì y sợ nghe Hạ Gia Lam nói lời sau này hai người mỗi người một ngả, y muốn cho nàng một cuộc sống ấm no không lo nghĩ, nhưng Hạ Gia Lam có cần hay không thì y không rõ.
“Cậu thật sự thích Lam tỷ tỷ sao?” Ngụy Cẩn Chu thừa thắng xông lên, quả nhiên thấy trên mặt cậu lộ ra thần sắc, bộ dạng đó chính là thích Lam tỷ tỷ rồi.
Mặc Quân Hành ngẩng đầu rồi lại cúi đầu, giọng trầm thấp, “Ta nghĩ chắc là vậy.”
Nhất định là vậy, bởi vì y đã không thể chấp nhận cuộc sống sau này không có tiếng nói của nàng, cũng không thể chấp nhận cuộc sống sau này không có nàng, nếu sau này hai người họ không liên lạc, lại trở thành người xa lạ, vậy thì y sẽ đau khổ, y không thể chấp nhận, đây có lẽ là yêu rồi.
Ngụy Cẩn Chu ra vẻ người lớn, y hệt một đứa trẻ đang thay chị gái tuyển chọn anh rể, “Sau này cậu đảm bảo sẽ đối tốt với Lam tỷ tỷ thế nào? Chẳng lẽ cưới về làm Phu nhân Đại tướng quân của cậu? Hay là đưa về Mặc phủ làm một tiểu thiếp? Cậu nghĩ Lam tỷ tỷ sẽ thích cuộc sống chốn khuê phòng quyền quý sao? Vả lại, con không cho phép Lam tỷ tỷ làm thiếp.”
Mặc Quân Hành trầm ngâm, hình như đúng là như vậy, tất cả những điều này đều là y đơn phương tình nguyện, ý của Hạ Gia Lam y hoàn toàn không biết, hoặc có lẽ nàng căn bản không muốn đi cùng mình, vậy đến lúc đó y phải làm sao?
Trong mắt Mặc Quân Hành hiếm hoi xuất hiện vẻ hoảng loạn, “Chu Nhi, con phải giúp ta, sau này nàng thích bộ dạng như thế nào, con cứ thúc giục ta trở thành bộ dạng đó.”
Ngụy Cẩn Chu nghĩ, thà rằng đi khắp nơi tìm phu quân cho Lam tỷ tỷ, chi bằng bồi dưỡng cho Lam tỷ tỷ một phu quân mà nàng ưng ý, nếu người này lại là cậu của mình, vậy sau này không phải lo không tìm được người nữa, sau này nếu cậu dám để Lam tỷ tỷ chịu ấm ức, thằng bé cũng có thể chống lưng cho Lam tỷ tỷ.
“Sau này cậu đều nghe lời con chứ?”
Mặc Quân Hành gật đầu, “Chỉ cần là chuyện liên quan đến Yêu Yêu, ta có thể nghe lời con.”
Ngụy Cẩn Chu cười nói, “Vậy thì ngủ sớm đi, Lam tỷ tỷ thích người dậy sớm ngủ sớm.”
Khi hai người trước sau vào phòng bên cạnh, Hạ Gia Lam trở mình, đột nhiên cảm thấy cánh tay hơi ngứa, mơ màng mở mắt.
Liền nghe thấy tiếng từ phòng bên cạnh vọng lại, “Cậu, vết thương của cậu khỏi rồi thì định tính sao?”
Giọng Mặc Quân Hành trầm thấp, bình tĩnh truyền đến từ phòng bên cạnh, “Sau khi vết thương lành, ta muốn rời đi một thời gian, con ở đây bầu bạn với nàng, đợi ta an ổn rồi sẽ sắp xếp sau.”
Ngụy Cẩn Chu biết cậu nói an ổn là có ý gì, hiện giờ cậu đang bị Đại ca truy sát, không thể lộ diện, huống hồ cậu hẳn đang trấn giữ Tây Bắc, bây giờ xuất hiện ở đây, đám văn quan đó không có kẻ nào tốt, từng người một chắc chắn sẽ gây khó dễ cho cậu.
Ngụy Cẩn Chu gật đầu đồng thời trèo lên giường, “Con biết, con sẽ ở lại đây, tự bảo vệ bản thân con.”
Hôm nay khi thằng bé ra ngoài đi vệ sinh thì Trần Dự đã xuất hiện, hai người vội vàng nói chuyện vài câu rồi chia tay, bởi vì sợ Hạ Gia Lam nghi ngờ, hiện giờ thân phận của bọn họ đối với Hạ Gia Lam không phải chuyện tốt, nên thằng bé tạm thời để Trần Dự ở khu vực xung quanh liên lạc với người của mình, đợi cậu bình phục.
“Con sẽ bảo vệ tốt, cậu cứ yên tâm.”
Sau khi Chu Nhi nói xong, phòng bên cạnh không còn động tĩnh, Hạ Gia Lam vốn còn đang mơ màng chợt tỉnh táo hẳn, vừa rồi nàng nghe rất rõ, Chu Nhi gọi tiểu Hắc là cậu.
Vậy là hai người họ quen biết, nghĩa là có lẽ ngay từ đầu nàng đã nằm trong kế hoạch của bọn họ, bọn họ lợi dụng nàng để liên lạc hoặc lợi dụng nàng để sống sót.
Dù sao hai người họ quả thực đang gặp nạn, bây giờ tiểu Hắc đã lành vết thương muốn đi, vậy tại sao Chu Nhi không đi, điều này đáng để suy nghĩ sâu xa, Chu Nhi không đi, phần lớn là vì tiểu Hắc hiện giờ vừa mới khỏe không thể bảo vệ thằng bé.
Vì vậy, thay vì đưa thằng bé đi, chi bằng để thằng bé ở lại ngôi làng nhỏ an toàn này, còn tình hình của tiểu Hắc, quả thực cũng giống như đang bị truy sát.
Một suy nghĩ khiến tim Hạ Gia Lam thắt lại, tiểu Hắc này chẳng lẽ là một tên giang hồ đạo tặc gì đó?
Nhưng lại không giống, chưa nói đến cử chỉ hành vi của người này lịch sự, hào sảng, chỉ riêng việc trong khoảng thời gian này hai người họ cơ bản là ăn ngủ cùng nhau, tuy y ít nói hơn, nhưng ánh mắt y không hề liếc nhìn lung tung, luôn là ánh mắt chính trực.
Trừ khi tài diễn xuất của người này tinh xảo đến mức ngay cả đôi mắt đã sống hai kiếp của nàng cũng có thể bị lừa.
Người này không phải người tốt, nhưng cũng tuyệt đối không phải kẻ xấu, từ lúc y đặt bảo kiếm ở chỗ nàng thì nàng đã biết, vậy nên tiếp theo nàng phải đối mặt với hai người vốn dĩ đã quen biết này như thế nào đây.
Hạ Gia Lam rất băn khoăn, hai người này sống cùng nàng một thời gian, nàng đã coi bọn họ như người nhà, dù có nghĩ đến một ngày tiểu Hắc sẽ rời đi, nhưng nàng cũng không sợ, ít nhất nàng vẫn còn một đứa trẻ lưng chừng tuổi bầu bạn với mình, sau này nàng có thể cùng Chu Nhi nương tựa vào nhau, xông pha chân trời góc bể.
Nhưng ảo tưởng trong lòng này bị phá vỡ quá nặng nề, nhất thời nàng thực sự không biết phải đối mặt với hai người họ như thế nào nữa.
Hạ Gia Lam trằn trọc rất lâu mà không ngủ được, tức giận nàng đá mạnh mấy cái vào ván giường, Mặc Quân Hành vốn ngủ không sâu chợt mở mắt, không để ý đến cơn đau trên người mà ra ngoài.
Trước cửa phòng Hạ Gia Lam nhẹ giọng hỏi, “Yêu Yêu, sao vậy, có chuyện gì xảy ra sao?” Trong giọng y là sự quan tâm tự nhiên, âm thanh dịu dàng, Hạ Gia Lam trùm chăn kín đầu không trả lời.
Nhìn xem, chính là người như vậy, như vậy làm sao nàng có thể nhẫn tâm đuổi hai người này đi chứ.
Ngoài cửa, Mặc Quân Hành không nhận được hồi đáp của Hạ Gia Lam, giọng nói lại nhuốm vẻ lo lắng, “Yêu Yêu, là gặp ác mộng sao?”
Hạ Gia Lam không đáp lời, thậm chí còn hít thở chậm lại vài phần.
Ngoài cửa lại truyền đến tiếng nói, “Yêu Yêu đừng sợ, trên đời này có gì đáng sợ hơn lòng người khó đoán, sau này nếu có gặp ác mộng cũng đừng sợ, ngươi phải biết khi tỉnh dậy mọi thứ đều là hư ảo, đừng sợ hãi.”