Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hạ gia tiểu nữ nhi
Lục hoàng tử là cháu ruột của y, tính ra, cũng là người thân duy nhất, chỉ là y không thể hiểu nổi, một vị Đại tướng quân như hắn làm sao lại có quan hệ với muội muội thôn nữ của mình.
Khi chưa xác định thân phận Hạ Gia Lam, y đã từng điều tra nàng, nhưng Hạ Gia Lam lúc đó giống như một tờ giấy trắng, cha mẹ mất sớm, theo gia đình chú hai sống hơn mười năm, chỉ có vậy.
Vậy thì tại sao muội muội này lại biết y thuật, lại còn quen biết Định Bắc Tướng quân, chẳng lẽ ngay cả Lục hoàng tử...
Nghĩ đến phong cách làm người của Định Bắc Tướng quân từ trước đến nay, y vẫn mạo hiểm mở lời: “Hạ gia ta mười mấy năm trước từng lạc mất một cô gái, năm đó nàng mới một tuổi, vừa học đi, đặc biệt đáng yêu, chỉ là năm đó nương ta dẫn nàng đi dâng hương, không cẩn thận bị người ta đưa đi, đến nay vẫn chưa tìm thấy.”
Mặc Quân Hành vẻ mặt vân đạm phong khinh, không hề biến sắc, nhưng trong lòng lại đầy rẫy nghi vấn: “Du Du chính là cô gái Hạ gia ngươi đ.á.n.h mất?”
Hạ Hi Dương không xác nhận ngay, mà từ tốn nói: “Gia Lam trên tay có một vết ấn hình đám mây màu hồng phấn, tiểu muội ta hồi nhỏ cũng có, lần này nàng chữa bệnh cho ta vô tình để lộ ra, hôm qua ta đã nhận được thư hồi âm của nương ta, tiểu muội ta cánh tay phải quả thật có một vết ấn màu hồng phấn giống đám mây.”
Mặc Quân Hành theo bản năng không đồng tình: “Không đúng, Du Du từ nhỏ đã ở Tây Trấn, chưa từng ra khỏi Vĩnh Định thôn, hơn nữa Tây Trấn và kinh thành cách xa như vậy, làm sao có thể?”
Hạ Hi Dương rũ mắt xuống: “Vẫn đang tiếp tục điều tra, bất kể nàng có phải muội muội ruột của ta hay không, bây giờ nàng vẫn là muội muội của ta.”
Y nhận được thư của nương y, Tô thị. Trong thư, ngoài sự kích động khó tả, Tô thị còn kể lại những chuyện điều tra được năm đó. Manh mối họ tìm được năm đó đã đứt đoạn ở một trấn cách Tây Trấn về phía kinh thành một trăm dặm.
Chuyện năm đó đã gây ra một làn sóng không nhỏ, Hạ gia đã lật tung cả kinh thành lên để tìm, sau đó truy tìm được vài dấu vết nhỏ thì kết luận rằng đứa bé sống c.h.ế.t chưa rõ.
Và khi kẻ bắt cóc bị bắt thì đã bệnh tật quấn thân, không nói được lời nào, cũng không cứu sống được. Năm đó là một năm tai ương hiếm gặp, Đại Chu băng tuyết trắng xóa, ngay cả bọn buôn người cũng bị đông cứng mà c.h.ế.t bệnh, Hạ gia càng cho rằng cô con gái nhỏ mới một tuổi của họ chắc chắn cũng đã gặp chuyện không may.
Nhiều năm như vậy, vẫn không tìm thấy một chút manh mối nào, nói thật ngay cả người Hạ gia cũng đã từ bỏ việc tìm người, cho đến khi Hạ Hi Dương vô tình nhìn thấy vết ấn trên tay Hạ Gia Lam.
Thật ra lần đầu tiên y không hề để ý, là lần thứ hai Hạ Gia Lam nói vết ấn đó giống đám mây, y đột nhiên nhớ ra nương đã từng nói, tiểu muội trên tay có vết ấn hình đám mây, là món quà tuyệt vời nhất mà trời cao ban tặng cho nàng.
Vì vậy tên tự nhỏ của tiểu muội lúc đó là Đóa Đóa.
Và trong thư y gửi gấp về kinh thành, còn kèm theo hai bức họa, một bức là chân dung Hạ Gia Lam, chỉ phác họa được năm sáu phần dung mạo của nàng, nhưng đôi mắt đó lại vẽ ra được thần thái nghiêm túc thường ngày của Hạ Gia Lam.
Bức còn lại là Hạ Hi Dương vẽ họa tiết đám mây trên cánh tay Hạ Gia Lam.
Thư hồi âm nhận được là Tô thị vô cùng kích động, trực tiếp xác định cô gái có vết ấn hình đám mây này chính là con gái mình, bởi vì chỉ riêng bức họa đó thôi, đã có vài phần giống dáng vẻ của bà khi còn trẻ.
Vì vậy hôm nay Hạ Hi Dương đến thăm Hạ Gia Lam, tiện đường còn sai người lần nữa đi tìm hiểu tin tức về Hạ Gia Lam ở Vĩnh Định thôn.
Hai người vẫn đang chìm trong suy tư riêng, lúc này Hạ Gia Lam cùng Ngụy Cẩn Chu trở về. Đứng ngoài sân, Hạ Gia Lam đã nhìn thấy chiếc xe ngựa đó, rất quen thuộc, đến gần nhìn kỹ, thấy Hạ Hi Dương và Mặc Quân Hành đang ngồi trong sân, cảnh tượng thật gượng gạo, không ai nói với ai lời nào, cứ như hai người xa lạ.
“Sao nhị ca lại đến đây, Hạ công tử?” Hạ Gia Lam mở lời.
Hai người trong sân đồng loạt ngẩng đầu, nhìn Hạ Gia Lam đang chầm chậm bước tới với nụ cười trên môi. Hạ Hi Dương đứng dậy mở lời, giọng điệu ôn hòa: “Đã nói rồi, cứ gọi nhị ca.”
Hạ Gia Lam khựng lại, vừa rồi nàng quên mất chuyện này: “Được thôi, nhị ca.”
Nàng gọi rất tùy tiện, giọng nói ngọt ngào, lanh lảnh. Sắc mặt Mặc Quân Hành biến đổi, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia khó chịu, hắn đưa tay che chở Hạ Gia Lam bên mình, cánh tay như tuyên bố chủ quyền mà khoác lấy cánh tay nàng.
Hạ Gia Lam cho rằng Mặc Quân Hành lại đang đóng giả vợ chồng với mình, nên cũng không phản kháng, mỉm cười hỏi Hạ Hi Dương đến đây làm gì, có phải bệnh lại tái phát không.
Thấy hành động của Mặc Quân Hành, trong đôi mắt vốn ôn nhu của Hạ Hi Dương cũng hiện lên vài phần tức giận khó nhận ra, nhưng y không bộc lộ ra. Một là y chưa có tin tức chính xác, chỉ mới đoán Hạ Gia Lam là em gái mình.
Hai là, bây giờ so với Mặc Quân Hành, hình như Hạ Gia Lam tin tưởng Mặc Quân Hành hơn, y sợ làm nàng sợ hãi.
Hạ Hi Dương đ.á.n.h trống lảng: “Nhị ca làm việc tiện đường qua Vĩnh Định thôn, nên ghé thăm muội.”
Hạ Gia Lam không nghĩ gì thêm, vội vàng mời Hạ Hi Dương ngồi: “Gần đây nhị ca còn có chỗ nào không thoải mái không?”
Nói rồi nàng đưa tay về phía Hạ Hi Dương, Hạ Hi Dương mỉm cười đưa tay cho nàng, bởi vì y biết, Hạ Gia Lam nói một là một, làm việc nhanh gọn, đây là muốn bắt mạch cho y rồi.
“Hôm qua lòng ta có chút hoảng loạn, sau khi dùng viên t.h.u.ố.c muội làm, chưa đến nửa chén trà đã ổn rồi.”
Hạ Gia Lam gật đầu, nhận được phản hồi như vậy, nàng vẫn khá vui mừng, điều đó chứng tỏ t.h.u.ố.c nàng làm có hiệu quả với Hạ Hi Dương.
Hạ Gia Lam vẫn đang cùng Hạ Hi Dương thảo luận về bệnh tình của y, nàng không ngẩng đầu lên, rất tự nhiên nói với Mặc Quân Hành: “Tiểu Hắc, ngươi đi giúp ta pha một ấm trà, loại Long Tỉnh Vũ Tiền tốt nhất, ta muốn tiếp đãi nhị ca ta thật chu đáo.”
Hạ Hi Dương thấy cơ thể Mặc Quân Hành khựng lại, rồi hắn trừng mắt nhìn Hạ Hi Dương đầy tức giận, ánh mắt như muốn nói ‘Tướng quân này pha trà mà ngươi cũng xứng uống sao?’.
Mặc Quân Hành không động đậy, Hạ Gia Lam nghiêng đầu, giọng điệu dịu dàng mềm mại: “Nhanh đi giúp ta đi, ta lâu rồi chưa được uống, lần trước ngươi đi rồi ta pha không ra được hương vị như của ngươi nữa.”
Những lời này đã thỏa mãn nội tâm Mặc Quân Hành rất nhiều, vì Hạ Gia Lam muốn uống trà do hắn pha, vậy thì hắn sẽ đi pha.
Hạ Hi Dương nhìn Mặc Quân Hành quay người đi về phía nhà bếp, y hạ thấp giọng hơn một chút, dù sao cũng để ý đến thể diện Định Bắc Tướng quân của Mặc Quân Hành. Vị gia này ở kinh thành có không ít lời đồn đại, ở nhà thì kiêu ngạo hống hách, ở quân đội thì nói một không hai, độc ác quyết đoán.
Đánh giá về hắn ở kinh thành cũng phân hóa thành hai thái cực, người trong quân nói hắn tuy lạnh lùng vô tình, nhưng thủ đoạn dụng binh cao minh, võ nghệ lại cao cường, đối với một võ tướng mà nói, Mặc Quân Hành hắn thuộc hàng có số má.
Nhưng những người ngoài thì nói về hắn khó nghe hơn rất nhiều, nguyên nhân vì sao người ngoài không biết, nhưng Mặc Quân Hành biết, danh tiếng của hắn bị hủy hoại như vậy, không thể tách rời khỏi người đàn bà quản gia trong nhà.
Cũng là hắn không muốn so đo, dù sao danh tiếng tốt hay xấu cũng không ảnh hưởng đến hắn, khi cần tàn nhẫn thì hắn tuyệt đối sẽ không mềm lòng.
“Gia Lam, muội sống tốt đấy chứ, muội còn chưa nói với nhị ca là muội đã thành thân rồi.”
Hạ Gia Lam nhếch mép, cười gượng: “Chuyện nhỏ nhặt trong nhà, không đáng nhắc đến, đâu dám để nhị ca phải bận tâm.”
Hạ Hi Dương làm sao không biết nàng đang viện cớ từ chối qua loa, chỉ sợ hiện tại Định Bắc Tướng quân so với nhị ca y lại càng nhận được sự tin tưởng của Hạ Gia Lam hơn.