Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngụy Cẩn Chu nhất thời không hiểu ý trong lời hắn, "Vì sao?"
Mặc Quân Hành khóe miệng nhếch lên, trên khuôn mặt tuấn lãng đầy ý cười, "Đến lúc đó sẽ là cậu mẫu của con."
Ngụy Cẩn Chu nhìn cậu sải bước về phía trước, còn hắn thì ngẩn người tại chỗ. Nói vậy thì, cậu đây cách thành công không xa nữa sao? Nhưng nghĩ lại một chút, dựa vào sự hiểu biết của hắn về Hạ Gia Lam trong khoảng thời gian này, mấy cái cách đó của cậu chắc chắn sẽ không hữu dụng.
Hắn đuổi kịp Mặc Quân Hành, "Cậu, người chuẩn bị làm thế nào để vượt qua khảo nghiệm của nương thân?"
Mặc Quân Hành khựng lại. Hắn hiện tại thật sự không có biện pháp tốt nào. Thấy vẻ mặt của Mặc Quân Hành, Ngụy Cẩn Chu ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c tiến lên một bước.
"Nương thân ấy à, xưa nay vốn thích miệng nói lời cay nghiệt nhưng lòng dạ lương thiện, nhưng điều này cũng phải tùy người. Nếu là người nàng không thích thì sẽ là miệng nói lời cay nghiệt mà lòng dạ cũng độc ác. Hiện tại mà nói, cậu chỉ có thể ở rìa bạn bè của nương thân thôi, người còn chưa nói nhiều bằng Chu Thuận Tử trước mặt nương đâu."
Mặc Quân Hành gật đầu coi như đồng tình, hắn bình thường quả thật nói quá ít. Nhưng hắn không hề đồng tình việc mình còn chưa thân thiết bằng Chu Thuận Tử với Hạ Gia Lam, đây đúng là sự sỉ nhục.
Lúc này Ngụy Cẩn Chu lại nói, “Còn nữa, theo những gì ta tìm hiểu trong khoảng thời gian này, nương thân thích người có năng lực, có khí phách, quyết đoán dũng mãnh, và điểm quan trọng nhất chính là phải anh tuấn.”
Ngụy Cẩn Chu trên dưới đ.á.n.h giá cữu cữu, những điều y vừa nói, cữu cữu vẫn xem như đạt chuẩn.
Mặc Quân Hành thấy Ngụy Cẩn Chu không nói gì nữa, bèn hỏi, “Còn gì nữa không?”
Ngụy Cẩn Chu nhất thời bán hội thật sự không nghĩ ra, “Ta nghĩ ra sẽ nói với cữu cữu sau vậy.”
Hai người cùng nhau đi về phía nhà Chu Thuận Tử, đến nơi nghe nói Hạ Gia Lam và Chu Thuận Tử đã ra ruộng. Nghe lời này, Ngụy Cẩn Chu cảm nhận khí tức bên cạnh cữu cữu trong khoảnh khắc lạnh xuống như băng.
Y vội vàng kéo người lại nói, “Con biết ruộng ở đâu, con đưa cha đi.”
Dân làng hiếm khi thấy tướng công của Hạ Gia Lam, từng người đều như nhìn thấy vật lạ mà nhìn Mặc Quân Hành. Có người thầm nghĩ, dung mạo người này quả thực kinh vi thiên nhân, trong làng chẳng ai sánh bằng.
Tuy nhiên, chợt nghĩ lại, dung mạo Hạ Gia Lam cũng khác biệt so với người trong làng, nhìn thế này, hai người họ quả thực rất xứng đôi vừa lứa.
Khi hai người đến ruộng, liền thấy Hạ Gia Lam một mình đứng bên bờ ruộng, Chu Thuận Tử đang đào hố, Hạ Gia Lam thỉnh thoảng nhắc nhở vài câu, còn Lý Cường đi theo thì đứng một bên quan sát.
Mặc Quân Hành giờ đây nhìn Chu Thuận Tử cũng không còn chướng mắt đến thế, nhưng vừa thấy Lý Cường này, y thật sự không kìm được muốn động thủ.
Ngụy Cẩn Chu tự nhiên cũng thấy ánh mắt Lý Cường lén lút dòm ngó nương thân, y vội vàng chạy lại gần, “Nương!”
Hạ Gia Lam quay đầu, thấy Ngụy Cẩn Chu, tự nhiên cũng thấy Mặc Quân Hành, “Sao lại đến đây?” Lời này là hỏi Ngụy Cẩn Chu.
Ngay sau đó nàng lại nói, “Không ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, ra đây làm gì?” Lời này là hỏi Mặc Quân Hành, có người quan tâm, lòng Mặc Quân Hành ấm áp.
“Không ngủ được, ra ngoài đi dạo một chút.” Mặc Quân Hành tự nhiên bước đến gần, sau đó nhướng mày, dường như đang tuyên thệ chủ quyền, Hạ Gia Lam nghe lời hắn nói cũng không quản, nàng hiện tại đang bận chính sự.
“Thuận Tử, làm khá lắm, cứ làm theo cách của ngươi bây giờ, ngày mai bắt đầu trồng d.ư.ợ.c liệu, đến lúc đó đừng ngại phiền phức, dẫn nước về tưới tắm. Ngươi nói với những người làm công rằng, nếu không yên tâm Hạ Gia Lam ta, tiền công có thể trả theo ngày, nhưng việc phải làm cho tốt, nếu không thì số tiền này ta sẽ không trả.”
Chu Thuận Tử cầm cuốc gật đầu, “Ta biết rồi, mai ta sẽ nói với họ như vậy, ta sẽ trông coi cẩn thận, Gia Lam cứ yên tâm.”
Sau khi hướng dẫn xong Chu Thuận Tử, nàng lại hỏi chuyện Điền Cơ Hoàng trong núi, Chu Thuận Tử cũng đối đáp lưu loát, “Vậy Thuận Tử, ngày mai ngươi sai người vào núi hái nốt số còn lại về, bên Đại Miêu tỷ ngươi có thời gian thì giúp đỡ thêm một chút.”
Lý Cường chớp đúng thời cơ vội vàng mở miệng, “Bên Đại Miêu ta sẽ giúp đỡ, Gia Lam cứ yên tâm.”
Hạ Gia Lam rất không thích người này, không vì gì cả, không có lý do, chỉ đơn thuần là nhìn thấy người này, và nghe hắn nói chuyện đã cảm thấy rất khó chịu. Giọng nàng có chút lạnh nhạt, “Vẫn là gọi Hạ cô nương đi, chuyện nào ra chuyện đó.”
Nàng tin Lý Cường có thể hiểu được, nàng không phải ai cũng có thể tùy tiện kết giao đôi câu, nàng là nể mặt Chu gia nên mới không nói lời nặng nề gì với Lý Cường, nếu không chỉ bằng dáng vẻ mày râu láu lỉnh kia, Hạ Gia Lam sẽ không dùng hắn.
Lý Cường đang định gật đầu đồng ý với Hạ Gia Lam, Mặc Quân Hành đột nhiên mở miệng, “Sau này gọi Mặc phu nhân.”
Mấy người đều ngẩn ra.
Hạ Gia Lam liếc nhìn Mặc Quân Hành một cái, không để ý đến Lý Cường đang ngẩn ngơ tại chỗ, nói với hai người kia, “Đi thôi, về nhà.”
Mặc Quân Hành không nhìn hai người dưới ruộng nữa, theo Hạ Gia Lam đi về nhà. Đi được một đoạn đường, Ngụy Cẩn Chu đột nhiên nói nhỏ với hắn, “Cữu cữu, nương rất thích những bông hoa dại phía trước kia, cữu cữu liệu mà làm, con đi trước đây.”
Nói rồi y quay sang Hạ Gia Lam, “Nương, con về trước đây, cha đi chậm quá, con phải về đọc sách rồi.”
Hạ Gia Lam nhìn bước chân y vội vã chạy đi, “Chạy chậm thôi, không vội lúc này.”
Nói xong thấy Ngụy Cẩn Chu đã chạy đi khá xa, nàng quay đầu nói với Mặc Quân Hành, “Chàng có thời gian thì quản giáo thằng bé một chút, đừng để nó cứ ồn ào như thế.”
Mặc Quân Hành khẽ cười, “Ta sẽ không quản, nàng giúp ta quản đi.”
Hạ Gia Lam cũng khá tự biết mình, “Bản thân ta cũng ồn ào như thế, sao mà quản được?”
Mặc Quân Hành cũng nhìn rất thấu đáo, Hạ Gia Lam tuy thích lải nhải, nhưng những suy nghĩ, cách thức của nàng là phù hợp nhất với Ngụy Cẩn Chu, những cuốn sách của nàng cũng là thích hợp nhất cho Ngụy Cẩn Chu đọc vào lúc này.
Hạ Gia Lam vừa đi về phía trước vừa nói, “Hơn nữa, chàng là trưởng bối của thằng bé, không phải chàng quản thì ai quản?”
Không nhận được câu trả lời của Mặc Quân Hành, nàng quay đầu lại, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bó hoa dại nhỏ, là màu xanh da trời nàng yêu thích nhất. Trước mắt nàng đều bị hoa che khuất, không nhìn thấy Mặc Quân Hành đang ôm hoa.
“Yêu yêu, nàng thích không?”
Hạ Gia Lam đưa tay đón lấy, nói thật thì hoa không được hái cẩn thận, nhưng lại rất đẹp, ít nhất Hạ Gia Lam cảm thấy đẹp, “Cũng được.”
Hạ Gia Lam cứng miệng trả lời, vẻ mặt tùy ý, chẳng để tâm chút nào, nhưng thực chất trong lòng đã sớm hoảng loạn cả lên, đây là lần đầu tiên nàng nhận được hoa mà lại cảm thấy xốn xang như vậy.
Trước đây cũng không phải không có người tặng, nào là hồng trắng, hồng đỏ, hồng xanh... không ít, nhưng mỗi lần Hạ Gia Lam đều tâm tĩnh như hồ nước, không chút gợn sóng, nhưng lần này, tim nàng lại đập nhanh đến vậy.
Thấy nàng cất hoa đi, Mặc Quân Hành vội vàng bước lên sánh vai cùng nàng. Lần này hắn đã làm đúng rồi phải không, trước đây Yêu yêu từng nói muốn trồng đầy hoa tươi trong sân, nàng thích hoa tươi, hắn đã nhớ kỹ.
Hai người đi một mạch đến phía Tây làng, giữa đường không nói gì. Hạ Gia Lam vẫn luôn nhìn bó hoa dại trong tay, lòng ấm áp lạ thường.
Về đến nhà, Hạ Gia Lam gọi Lão Lục ra, dặn hắn lúc không có việc gì thì để ý Lý Cường một chút. Nàng nhìn ra Chu Đại Miêu đối với người này không hề có hảo cảm, cho dù là vị hôn phu, cũng không hề có biểu cảm dư thừa nào, thậm chí còn mang theo vẻ chán ghét.
Ngày thứ hai, dân làng đều ra ruộng mà Hạ Gia Lam đã bao thầu để làm việc, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Hạ Gia Lam đi thị sát, phía sau nàng theo sau hai cái đuôi, một là Mặc Quân Hành, một là Ngụy Cẩn Chu.
Mặc Quân Hành hiện tại lại lĩnh ngộ ra một đạo lý, hắn phải luôn bám riết lấy Hạ Gia Lam, nàng đi đâu hắn sẽ theo đó, vì vậy bây giờ Mặc Quân Hành và Ngụy Cẩn Chu một trái một phải đi theo Hạ Gia Lam.
Hạ Gia Lam nghiêng đầu nói với Ngụy Cẩn Chu, “Ngươi dù sao cũng là Lục hoàng tử, làm như vậy sẽ không làm mất đi thân phận của ngươi chứ?”
Ngụy Cẩn Chu quay đầu nhìn cữu cữu, “Cữu cữu là Định Bắc Đại tướng quân, làm như vậy sẽ không làm mất đi thân phận của cữu cữu chứ?”