Từ Nhập Môn Đến Tinh Thông Khai Hoang Sinh Hoạt

Chương 87

Trước Tiếp

Đội đi rừng cưỡi ngựa và lừa, tốc độ nhanh hơn mấy lần nên có thể về trước khi trời tối.

Lúc Lý Thốn Tâm đi ra, La Liễu đang dìu Văn Mật vội vã đi qua trước cửa. Văn Mật xắn tay áo bên phải lên khuỷu tay, trên cánh tay quấn băng gạc, vết máu đỏ nhạt trên băng gạc vô cùng bắt mắt. Tim Lý Thốn Tâm thót lại: "Sao thế này?"

Văn Mật nói: "Bị mèo rừng cào một cái, chuyện nhỏ thôi."

La Liễu mặt trắng bệch, sợ hãi không nhẹ: "Tôi đã sơ cứu cầm máu rồi nhưng vẫn nên để bác sĩ Tiền kiểm tra lại cho chắc."

Lý Thốn Tâm liếc thấy Hứa Ấn đi theo phía sau, vội nói với hai người: "Vậy hai người mau đi đi."

Lý Thốn Tâm không làm chậm trễ hai người đi khám bệnh, đợi họ đi rồi mới chặn Hứa Ấn lại hỏi thăm tình hình.

Cô quan sát Hứa Ấn từ trên xuống dưới một lượt, nhíu mày xem người này có bị thương không: "Xảy ra chuyện gì, sao chị Văn lại bị thương? Còn ai xảy ra chuyện nữa không?"

Giọng Hứa Ấn rất thoải mái: "Trong rừng gặp con mèo rừng lớn đang săn mồi, bị cào một cái, không phạm vào xương, thể chất cô ấy tốt nghỉ vài ngày là khỏi. Đi săn bị thương chút đỉnh là chuyện bình thường, cô không cần lo lắng."

Lý Thốn Tâm vẫn chau mày ủ dột. Cô đương nhiên biết những nguy hiểm tiềm ẩn khi săn bắn.

Kiếm ăn trong rừng rậm nguyên thủy chính là tranh giành sự sống với các loài sinh vật khác. Hôm nay không phải họ giết con mồi thì sẽ là con mồi giết họ.

Nhưng biết là một chuyện, cô không thể không lo lắng.

Lý Thốn Tâm trầm mặc một lát, nói: "Ngày mai cháu bảo anh Vương và Thác Kim chọn ít đồ đồng nung chảy, rèn cho mọi người ít vũ khí phòng thân sắc bén."

Hứa Ấn nói: "Hiện tại số trường mâu cung tên này cũng đủ dùng rồi, chỗ đồ đồng đó cứ ưu tiên cho những chỗ thiếu thốn nhất đi."

Lý Thốn Tâm nghiêm túc nói: "Vũ khí bằng đá có sắc bén đến mấy cũng không thể so với kim loại. Hiện tại chính là đang cung cấp cho nơi thiếu thốn nhất đấy. Cháu rèn binh khí cho mọi người không chỉ để dùng đi săn. Nếu trong thôn có bạo động, mọi người phải trấn áp được. Nếu bên ngoài làng có kẻ không an phận, mọi người phải chế ngự được.

Mọi người bảo vệ trị an trong thôn, lúc làm việc cũng không thể tay không tấc sắt, cũng nên có trang bị đầy đủ bên mình, cái này cũng là vì an toàn của mọi người. Hơn nữa, trong số vật tư Dương Thái Nam bọn họ mang đến, đồ đồng là nhiều nhất, chú không cần lo không đủ."

Hứa Ấn nhìn chăm chú Lý Thốn Tâm một lúc. Người nói những lời này còn không biết bản thân mình có khí thế đến mức nào.

Hứa Ấn cười hài lòng: "Vậy được, nghe cô. Bảo Vương Nhiên và Thác Kim rèn ít đại đao và trường mâu, làm thêm ít mũi tên nữa."

Lúc này mặt Lý Thốn Tâm mới giãn ra, cười nói: "Vâng."

Bàn tay to của Hứa Ấn xoa đầu Lý Thốn Tâm: "Tấm da mèo rừng lớn kia chú lột rồi, lát nữa mang cho Tưởng Bối Bối, bảo cô ấy may cho cô cái áo khoác mùa đông. Bọn chú còn săn được mấy con hoẵng, còn có thể làm cho cô cái mũ nữa."

"Cháu không cần đâu, tấm da thú trước kia vẫn tốt lắm còn dùng được. Da mèo rừng lớn này mang cho bác sĩ Tiền đi, cô ấy hiện tại là quốc bảo của làng chúng ta, không thể để cô ấy bị lạnh. Đúng rồi, hôm nay mọi người tìm dược liệu thế nào?"

Hứa Ấn thở dài, lắc đầu: "Thảo dược tìm được một ít nhưng không có loại bác sĩ Tiền cần gấp hiện tại. Có điều bắt được mấy con chồn, La Liễu bảo có thể rán mỡ, mỡ chồn có thể tiêu sưng giảm đau, trị bỏng nhẹ."

Trong lòng Lý Thốn Tâm chùng xuống. Mới ngày đầu tiên, không tính là không có thu hoạch gì, nhưng vẫn là một lời cảnh báo cho cô. Hành động tiếp theo chưa chắc đã thuận lợi như cô tưởng tượng.

Tình huống không tìm thấy dược liệu cần thiết trong rừng rậm cũng rất có khả năng xảy ra. Để tránh đến lúc đó bó tay chịu trói, ngay từ bây giờ cô phải chuẩn bị hai phương án.

Không thể do dự.

"Chú Hứa." Lý Thốn Tâm nhìn thẳng vào mắt Hứa Ấn, ngưng trọng nói, "Cháu có việc muốn bàn với chú."

Hứa Ấn thấy thần sắc của Lý Thốn Tâm, sắc mặt cũng trở nên trịnh trọng.

Hai người đứng bên cạnh bảng thông báo trước cửa, dưới gốc cây ngô đồng tượng trưng cho sự thay đổi mùa màng. Lý Thốn Tâm nói: "Chúng ta không thể hoàn toàn ký thác hy vọng vào việc tìm thấy thuốc bác sĩ Tiền cần trong rừng rậm. Chưa kể một số thảo dược là cây nhất niên, hai ngày nữa nhiệt độ hạ xuống là chết cóng hết.

Ngay cả những cây lâu năm, rừng rậm lớn như vậy đâu phải trong thời gian ngắn là có thể tìm được. Huống chi là những loại thuốc lấy từ động vật. Đến lúc đó tuyết rơi, chúng ta tác nghiệp càng khó khăn hơn. Nhưng người bệnh thì không đợi được, không kéo dài được."

"Chú hiểu." Hứa Ấn trầm giọng nói. Nếu không phải vì thế, Dương Thái Nam cũng không đến mức cuống cuồng nói ra những lời như vậy trước cửa phòng bệnh.

Sự việc nếu thực sự đến bước đó thì cũng chỉ có thể sàng lọc. "Cô có ý tưởng gì cứ nói thẳng đi."

"Cháu đang nghĩ, cái thôn trên thảo nguyên kia..." Lý Thốn Tâm nhìn Hứa Ấn.

Mắt Hứa Ấn hơi mở to: "Ý cô là thôn Ba Đông."

"Cái thôn đó hơn năm trăm nhân khẩu, xây dựng không phải chuyện một sớm một chiều. Đến đây lâu như vậy, những thứ cần thiết cho cuộc sống chắc chắn họ đều đã cân nhắc đến, ngày thường sẽ lưu ý thu thập, cho nên bên đó chắc là có dự trữ ít dược liệu."

Lý Thốn Tâm ngừng một chút, "Cháu muốn chú dẫn người đi một chuyến, đến thôn họ mượn ít dược liệu. Ba Đông có thể nể tình đồng hương, không đòi hỏi gì, vừa gặp mặt đã tặng trâu ngựa dê, là người hào sảng có lòng đồng cảm, anh ta sẽ cho mượn thuốc. Chú nói với anh ta, chúng ta không mượn không, tính cả số trâu ngựa dê kia, hạ... sau vụ thu hoạch mùa thu năm sau, chúng ta trả cả gốc lẫn lãi cho anh ta."

Hứa Ấn vuốt râu cằm, trầm ngâm: "Thôn Ba Đông cách chúng ta không gần, không phải một hai ngày là tới. Đi đi về về thế này, e là tuyết rơi mất, đến lúc đó đội xe vận chuyển hàng hóa e là càng khó khăn hơn."

Lý Thốn Tâm l**m đôi môi khô nứt: "Lần này không mang đội xe, chỉ chọn bốn năm người, mỗi người mang hai con ngựa để thay phiên cưỡi, chỉ mang lương khô đi đường, trang bị nhẹ nhàng là được. Đến bên kia cũng chỉ tiếp tế và mượn dược liệu, đi gấp về gấp. Chú thấy có được không?"

Hứa Ấn gật đầu: "Như vậy ít vướng víu, tốc độ có thể nhanh gấp đôi. Nếu thuận lợi, thời gian đi lại có thể rút ngắn trong vòng một tháng, rủi ro sẽ giảm đi không ít." Đã là Lý Thốn Tâm nói ra, không được cũng phải được.

Lý Thốn Tâm do dự một chút, vẫn đưa tay vào túi, móc ra một tờ giấy đã gấp lại đưa cho Hứa Ấn: "Đây là danh sách cháu dự tuyển, chú xem thử có vấn đề gì không."

Hứa Ấn mở danh sách ra, liếc qua, nói: "Nhan Bách Ngọc..."

"Cô ấy... cô ấy đi theo mọi người không tiện, vả lại trong làng có một số việc còn cần cô ấy giúp đỡ."

Hứa Ấn lặng lẽ liếc Lý Thốn Tâm một cái, gấp danh sách lại: "Được, tối nay chú sẽ bàn bạc với họ, bắt đầu chuẩn bị, chậm nhất là ngày kia lên đường."

Hai người đang nói chuyện thì đội đi bắt cá ở Đông Hồ của Vu Mộc Dương cũng trở về. Khác với đội đi rừng thu hoạch lác đác, đội này thu hoạch khá hơn, vì thế từ xa đã đắc ý ra mặt.

Người đi trước kéo giỏ tre đựng mận gai, táo dại và hạt dẻ. Người đi sau gùi củ sen dựng đứng. Giỏ xách trên tay đựng cua, cá con và chạch.

Trong xe ba gác chất đầy cá, bụng trắng hướng lên trời thỉnh thoảng quẫy đạp đầy sức sống.

Vu Mộc Dương vỗ vỗ con cá mè hoa béo múp, nói với Miêu Bỉnh: "Ít nhất cũng phải tám cân."

Trương Hạc Quân tóm miệng hai con cá lóc. Hoa văn trên người cá lóc như con trăn đất, sức quẫy của thân mình cũng mạnh y hệt.

Hắn không nỡ bỏ con cá này vào xe vận chuyển, hận không thể xách đi dạo hai vòng trong thôn: "Con cá lóc này, gai trên người suýt nữa đâm thủng tay tôi."

Phùng Hòe giơ ngón cái: "Này, ăn cá mè thối đặc sản An Huy bao giờ chưa? Món nổi tiếng quê tôi đấy. Hôm nay bắt được cá mè bảo Vân Tú giữ lại làm cá mè thối cho các cậu nếm thử."

Miêu Bỉnh nói: "Còn có cá ngạnh nữa, cá ngạnh nấu canh đậu phụ, vị tươi ngon lắm, tiếc là không có đậu phụ."

Mọi người chuyển xe và gùi đến bên ngoài lán bếp. Cửa lán tuy rộng nhưng người ra người vào tấp nập, nhất thời cũng chen chúc không chịu nổi.

Đội đi rừng đến vận chuyển con mồi đi sơ chế, đội bắt cá đến vận chuyển củ sen và cá, vây kín bên ngoài như nêm cối.

Người trong bếp chỉ huy người đi rửa tôm cá củ sen, lại chỉ huy người bên kia đi xử lý da lông, bản thân còn phải nhóm lửa nấu nướng.

Cuối thu trời mát mẻ mà ai nấy bận rộn mồ hôi đầy đầu, nhưng nhìn thấy nhiều con mồi thế này, trong lòng bận rộn cũng vui vẻ, ít nhất mùa đông năm nay không phải sống quá túng quẫn.

Bữa tối, nhà bếp đem những con cá to dài ướp gia vị cất đi, chỗ cua và tôm cá nhỏ còn lại làm cho mọi người một bữa tiệc hải sản tươi.

Chỗ ở ban đầu của cư dân mới tuy cũng có nguồn nước nhưng thủy sản không phong phú như Đông Hồ.

Đâu ngờ trải qua chuyện như vậy, con người sa vào vũng bùn không ngoi lên được, mắt nhìn về con đường phía trước luôn u ám xám xịt, lại còn có ngày được ăn tôm cá tươi.

Đông Hồ mênh mông xanh thẳm, dưới ánh mặt trời tung lưới thả câu, trên cây mận gai đỏ rực, táo dại trĩu quả ép cành cây sát mặt nước.

Đẹp như một giấc mơ.

Đẹp đến mức không hiểu sao trong lòng đau nhói, bưng bát mà nước mắt cứ lã chã rơi xuống, rơi trên vết sẹo bỏng đã lành trên tay, cũng không còn giống như trước kia thần kinh nhạy cảm đụng một cái là co rúm run rẩy.

Sau bữa tối, nhà bếp dựng mấy chỗ đun nước. Cũng may cư dân mới khi đến mang theo không ít đồ đồng, trong đó có ấm đồng, cung cấp không ít tiện lợi cho việc đun nước nóng.

Mọi người dọn dẹp xong liền ra xếp hàng lấy nước nóng tắm rửa. Người tuy đông gấp đôi nhưng lại trật tự hơn trước.

Lý Thốn Tâm múc nước nóng về ngâm chân thì trời đã tối.

Trong phòng thắp nến. Cô chống hai tay hai bên người, ngửa đầu nhắm mắt dưỡng thần. Nghe tiếng động, biết là Nhan Bách Ngọc đã về, cũng không mở mắt.

Một tiếng "cạch", Nhan Bách Ngọc dường như đã đóng cửa phòng lại.

Lý Thốn Tâm cúi đầu, nhìn ra cửa.

"Cô bàn với chú Hứa đi thôn Ba Đông mượn thuốc à?"

Đáy mắt Lý Thốn Tâm thoáng qua vẻ bối rối. Cô cầm khăn mặt trên đùi, nhúng nước, vắt khô: "Chú Hứa nói với cô à?"

"Là tôi thấy chú ấy tìm Lữ Nghị Vĩ, hỏi ra mới biết. Đây chính là cách cô nghĩ ra trước đó nhỉ."

Nhan Bách Ngọc nhẹ giọng hỏi, "Tại sao có chuyện không bàn bạc với tôi trước?"

Lý Thốn Tâm cười: "Cô giờ chẳng phải biết rồi sao. Chú Hứa cũng bảo tốt. Cách này không tốt à?"

"Tốt." Nhan Bách Ngọc nói. Thực tế trước mắt mà nói, đây là biện pháp thỏa đáng nhất.

Nhan Bách Ngọc ngồi xuống cạnh Lý Thốn Tâm: "Nhưng tại sao danh sách lại loại tôi ra ngoài?"

Lý Thốn Tâm nhúng khăn vào nước, lại vắt khô: "Cô... cô không tiện. Ứng cử viên tốt nhất đều là đàn ông. Cô xem cô cắm trại cùng họ, một số việc phải tránh hiềm nghi. Hơn nữa nhiệm vụ lần này gấp, cô đến kỳ sinh lý gì đó cũng giày vò hơn. Còn nữa, còn nữa trong làng nhiều việc lắm vẫn cần cô giúp."

Nhan Bách Ngọc nói: "Những vấn đề này không phải là không thể khắc phục. Khó khăn bây giờ nằm ở chỗ sắp lập đông rồi. Bất luận chúng ta đi đường nào đều có khả năng cực lớn gặp phải tuyết rơi dọc đường.

Đến lúc đó càng khó phân biệt đường, dễ mất phương hướng, đi đường cũng nguy hiểm hơn. Cho nên chú Hứa chọn người chỉ có thể chọn trong số những người lần trước tham gia thám hiểm, đã từng đến thôn Ba Đông, bởi vì càng nhiều người biết đường thì càng an toàn.

Mà trong đó, tôi là người thích hợp nhất. Thốn Tâm, cô biết đấy, trong đội ngũ không có mấy người nắm vững kỹ năng cưỡi ngựa thuần thục.

Mà ngoài ra, người có kinh nghiệm sinh tồn trong tuyết lại càng chỉ có một mình tôi. Nếu thực sự gặp thời tiết tuyết rơi, xảy ra chuyện, có tôi ở đó, họ không đến mức bó tay chịu trói."

Nước từ khăn mặt nhỏ tong tong xuống chậu rửa chân. Nước trong chậu bỗng nhiên nóng đến rát chân.

Lý Thốn Tâm cảm thấy lông tơ trên cổ mình sắp dựng đứng hết cả lên: "Rất nguy hiểm. Các người có thể... Trời tuyết đường trơn, rất dễ ngã ngựa. Lần này trang bị nhẹ nhàng ngựa chạy nhanh, không có dự trữ vật tư phong phú, các người có thể hết lương thực giữa đường.

Các người có thể mất phương hướng, vĩnh viễn không tìm được đường về. Cô rất lợi hại, cô biết cưỡi ngựa, trong thôn chắc chắn không ai biết cưỡi ngựa hơn cô, cô còn biết sinh tồn trong tuyết, cô từng sinh tồn dã ngoại ở thế giới này hai năm. Nhưng mà... nhưng mà con đường lần này thực sự rất nguy hiểm."

Nhan Bách Ngọc giật mình, như động cơ từng bước được đánh thức, chạy càng lúc càng nhanh. Nàng nắm lấy cánh tay Lý Thốn Tâm, ép cô dừng động tác thấm ướt vắt khô khăn không ngừng nghỉ lại.

Nàng cảm nhận được giọng nói của mình đang run rẩy rất nhẹ: "Nhưng nếu không phải tôi đi thì cũng sẽ là người khác đi. Tôi không gánh vác phần nguy hiểm này, phần nguy hiểm này sẽ chuyển sang đầu những thôn dân khác, hơn nữa phần nguy hiểm này đối với họ còn lớn hơn."

Ánh mắt Nhan Bách Ngọc sáng quắc ngưng đọng trên người Lý Thốn Tâm, nhìn cô không chớp mắt: "Cô là Trưởng thôn, cô biết làm thế nào thích hợp hơn. Tại sao cô gạt tôi ra khỏi danh sách, thậm chí còn muốn giấu tôi chuyện này?"

Lý Thốn Tâm như bị điệu lên đài thẩm vấn, ánh đèn pha chói mắt soi thấu tâm can cô, không chỗ ẩn nấp. Cô cảm thấy ẩn ý của Nhan Bách Ngọc là đang cảnh cáo cô.

'Cô là Trưởng thôn, đã là Trưởng thôn, ngồi ở vị trí quyết sách này thì phải công chính vô tư.'

Cô không thích tâm tư của mình bị phân tích rõ ràng rành mạch, bị người ta nhìn thấu cốt tủy.

Cô cảm thấy khó xử: "Tôi là Trưởng thôn, nhưng tôi cũng là con người mà, tôi không thể có một chút tư tâm của mình sao! Tôi, tôi..."

Lý Thốn Tâm vừa kích động, đầu óc lại chập mạch, mắt ướt nhòe, thở hắt ra mấy lần như có lời muốn nói, đến bên miệng lại biến thành tiếng thở dài, cơ thể rũ xuống.

Trong lòng Nhan Bách Ngọc mềm nhũn, không nỡ ép quá gấp. Hơn nữa điều nàng muốn kiểm chứng đã được chứng thực trọn vẹn, hiện tại có chuyện quan trọng hơn phải làm.

"Thốn Tâm, tôi không có ý trách tội cô, ngược lại tôi có chút vui mừng. Cô là Trưởng thôn, nhưng cô cũng vẫn là Lý Thốn Tâm. Chỉ là chuyện lần này, trong lòng cô hiểu rõ, làm chuyện gì cũng có rủi ro. Số thuốc này có thể liên quan đến tính mạng của ba mươi sáu người kia, cho nên nhóm chú Hứa cam tâm mạo hiểm, bởi vì mạo hiểm này là đáng giá. Cô cũng chính vì hiểu rõ điểm này, cân nhắc lợi hại mới nguyện ý đánh cược ván này phải không.

Mà tôi, tôi gia nhập đội ngũ có thể nâng cao xác suất sống sót của họ khi gặp nạn, như vậy phần rủi ro này cũng đáng để mạo hiểm. Huống hồ, không chỉ cô muốn cứu những người đó, tôi cũng muốn cứu những người đó."

Nhan Bách Ngọc nói: "Tôi từng nói, thôn dân đối với tôi cũng chỉ là thôn dân. So với cứu vớt tính mạng tất cả mọi người, tôi có thể quan tâm hơn đến việc làm thế nào để tối đa hóa lợi ích.

Nhưng bây giờ, Thốn Tâm, tôi giống cô, tôi muốn tất cả mọi người có thể sống sót. Có lẽ tôi bất tri bất giác cũng bị cô ảnh hưởng rồi."

"Cho nên, để tôi đi, được không?" Dưới ánh nến, sóng mắt Nhan Bách Ngọc như nước.

Khi nàng cười, gò má ửng hồng nhu hòa xinh đẹp khiến Lý Thốn Tâm ngẩn ngơ trong giây lát.

Lý Thốn Tâm không nói nên lời. Cô không thể phản bác, tâm cũng tốt, miệng cũng tốt, mắt cũng tốt. Nhan Bách Ngọc quá thuyết phục cô.

Hôm sau, trong danh sách đó thêm tên Nhan Bách Ngọc.

Đội ngũ gồm sáu người. Nhà bếp khẩn cấp chuẩn bị lương khô cho sáu người.

Sáu người cũng ra chuồng ngựa chọn ngựa, làm quen với con ngựa của mình.

Một ngày chớp mắt đã qua.

Muốn chạy đua với trời tuyết, đội ngũ đi được càng sớm càng tốt.

Sáng sớm hôm sau đội ngũ đã chuẩn bị khởi hành. Không ít người đến đầu thôn tiễn biệt.

Cư dân mới đa phần biết họ đi mượn thuốc cho đồng bạn của mình, dù có vô vàn lời cảm kích nhưng lại không biết nói ra thế nào.

Sáu người buộc hành lý lên lưng ngựa. Nhan Bách Ngọc siết chặt dây thừng, xác nhận không sai sót gì.

Hứa Ấn đã lên lưng ngựa, dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào vai Nhan Bách Ngọc.

Nhan Bách Ngọc ngẩng đầu liếc nhìn Hứa Ấn. Hứa Ấn đưa mắt ra hiệu về phía sau.

Nhan Bách Ngọc nhìn theo, thấy Lý Thốn Tâm đứng đầu đám đông.

Nhan Bách Ngọc đi về phía Lý Thốn Tâm: "Tôi có lời muốn nói với cô."

Lý Thốn Tâm nhìn đội kỵ mã, đi theo Nhan Bách Ngọc sang một bên. Nhan Bách Ngọc vừa đi vừa nói nhỏ: "Sau khi tôi đi, có việc gì có thể bàn bạc nhiều với Tôn Nhĩ và Dương Thái Nam, để họ giúp đỡ nghĩ kế sách, rồi đem ý tưởng đó bàn bạc với nhóm Triệu Bồng Lai xem có chấp nhận không.

Nhưng đừng để Tôn Nhĩ và Dương Thái Nam làm việc, cũng đừng cho họ thân phận danh nghĩa gì, cứ coi họ như thôn dân mà đối đãi. Cho dù cô có lòng này cũng phải quan sát họ thêm một thời gian, tốt nhất là đợi tôi về..."

Nhan Bách Ngọc nghiêng đầu, thấy ấn đường Lý Thốn Tâm nhíu chặt y hệt Hứa Ấn, sắp kẹp ra một nếp nhăn dọc rồi.

Nàng ôn tồn nói: "Cô là Trưởng thôn, nếu lộ ra vẻ lo lắng ưu sầu, thôn dân sẽ bất an."

Lý Thốn Tâm dường như ý thức được sắc mặt mình quá khó coi, muốn cười một cái, nụ cười gượng gạo quá khó coi.

"Tôi đi đây." Nhan Bách Ngọc nói với Lý Thốn Tâm, dường như đang ám chỉ điều gì đó với cô, nhưng người trước mặt miệng như dính keo, sống chết không lên tiếng.

Nhan Bách Ngọc trong lòng bất đắc dĩ thở dài, đi về phía đội kỵ mã, đạp lên bàn đạp, dứt khoát nhảy lên ngựa, nắm dây cương, thẳng lưng.

Hứa Ấn hô một tiếng, đội kỵ mã chuẩn bị xuất phát.

Lý Thốn Tâm bỗng nhiên chạy lên, túm chặt lấy dây cương của Nhan Bách Ngọc.

Nhan Bách Ngọc ngạc nhiên nhìn bàn tay kia, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Lý Thốn Tâm.

"Tôi sẽ quản lý tốt ngôi làng, sắp xếp ổn thỏa mọi việc. Chuyện hậu phương cứ để tôi lo."

Khi trên mặt Lý Thốn Tâm lộ vẻ nghiêm túc đàng hoàng luôn có một sức quyến rũ khó tả, "Cô phải bình an trở về."

Trước Tiếp